Thư mục

Hỗ trợ kỹ thuật

  • (Hotline:
    - (04) 66 745 632
    - 0982 124 899
    Email: hotro@violet.vn
    )

Thống kê

  • lượt truy cập   (chi tiết)
    trong hôm nay
  • lượt xem
    trong hôm nay
  • thành viên
  • Chào mừng quý vị đến với Thư viện Bài giảng điện tử.

    Quý vị chưa đăng nhập hoặc chưa đăng ký làm thành viên, vì vậy chưa thể tải được các tư liệu của Thư viện về máy tính của mình.
    Nếu đã đăng ký rồi, quý vị có thể đăng nhập ở ngay ô bên phải.

    Tình cảnh lẻ loi của người chinh phụ

    (Tài liệu chưa được thẩm định)
    Nguồn: Tu tao
    Người gửi: Nguyễn Thị Hường
    Ngày gửi: 07h:05' 12-04-2008
    Dung lượng: 3.0 MB
    Số lượt tải: 1198
    Số lượt thích: 1 người (Trần Thị Kim Ngọc)
    Trích
    Tình cảnh lẻ loi của người chinh phụ
    1.Tác giả

          - Đặng Trần Côn: Người làng Nhân Mục, huyện Thanh Trì, Hà Nội. Sống trong khoảng nửa đầu thế kỷ XVIII. Sáng tác nhiều. Nổi tiếng : Chinh phụ ngâm.

         - Bà Đoàn Thị Điểm (1705-1748) : Người làng Giai Phạm, huyện Văn Giàng, xứ Kinh Bắc. Tác phẩm : soạn tập Tục Truyền Kỳ và diễn Nôm bài Chinh Phụ Ngâm.

    I.TÌM HIỂU CHUNG :

    2. Tác phẩm:
    - Viết bằng chữ Hán, vào khoảng những năm 40 của thế kỉ XVIII, khi triều đình phong kiến rơi vào cảnh loạn lạc, nội chiến bi thương.
    -> Là tiếng vang đầu tiên về quyền sống, quyền hưởng hạnh phúc của con người.
    ảnh
    bìa
    Tác phẩm gồm 478 câu thơ
    Theo thể trường đoản cú
    (câu dài ngắn không bằng nhau)
    3. Đoạn trích:
    a. Vị trí: từ câu 193 - 216
    Dạo hiên vắng thầm gieo từng bước,
    Ngồi rèm thưa rủ thác đòi phen.
    Ngoài rèm thước chẳng mách tin,
    Trong rèm, dường đã có đèn biết chăng?
    Đèn có biết dường bằng chẳng biết,
    Lòng thiếp riêng bi thiết mà thôi.
    Buồn rầu nói chẳng nên lời,
    Hoa đèn kia với bóng người khá thương.

    Gà eo óc gáy sương năm trống,
    Hoè phất phơ rủ bóng bốn bên.
    Khắc giờ đằng đẵng như niên,
    Mối sầu dằng dặc tựa miền biển xa.
    Hương gượng đốt hồn đà mê mãi,
    Gương gượng soi lệ lại châu chan.
    Sắt cầm gượng gảy ngón đàn,
    Dây uyên kinh đứt phím loan ngại chùng.
    Lòng này gửi gió đông có tiện?
    Nghìn vàng xin gửi đến non Yên.
    Non Yên dù chẳng tới miền,
    Nhớ chàng thăm thẳm đường lên bằng trời.
    Trời thăm thẳm xa vời khôn thấu,
    Nỗi nhớ chàng đau đáu nào xong.
    Cảnh buồn người thiết tha lòng,
    Cành cây sương đượm tiếng trùng mưa phun.
    b. Đại ý: Miêu tả những cung bậc sắc khác nhau nỗi cô đơn buồn khổ của người chinh phụ khao khát được sống trong cảnh hạnh phúc lứa đôi.
    Chinh phụ ngâm khúc được Ðặng Trần Côn tiên sinh sáng tác bằng chữ Nho nói lên tâm sự của một người vợ có chồng đang dong ruổi nơi biên thùy trong thời loạn lạc. Cái hoài bảo chờ chồng, cái cô đơn lạnh lẽo, cái lòng nhớ thương và mong chờ ngày trở về trong chiến thắng vinh quang được tác giả đưa vào một áng thơ làm rung động lòng người.
    Chinh phụ ngâm khúc
    征 婦 吟 曲
    II. ĐỌC HIỂU
    Nỗi cô đơn của người chinh phụ
    a. 8 câu đầu.
    Dạo hiên vắng thầm gieo từng bước
    Ngồi rèm thưa rủ thác đòi phen.
    Ngoài rèm thước chẳng mách tin
    Trong rèm, dường đã có đèn biết chăng?
    Đèn có biết dường bằng chẳng biết,
    Lòng thiếp riêng bi thiết mà thôi.
    Buồn rẫu nói chẳng nên lời
    Hoa đèn kia với bóng người khá thương.
    + Khắc khoải chờ mong : “dạo hiên vắng thầm gieo từng bước” , trong phòng hết buông rèm lại cuốn rèm lên.
    + Lúc nào cũng thấy lẻ loi.
    + Khát khao được đồng cảm :chim thước chẳng chịu mách tin, đèn không biết tâm sự của mình….
    Cực tả nỗi cô đơn, lẻ loi của người chinh phụ.
    b. 8 câu tiếp
    Gà eo óc gáy sương năm trống,
    Hoè phất phơ rủ bóng bốn bên.
    Khắc giờ đằng đẵng như niên,
    Mối sầu dằng dặc tựa miền biển xa.
    Hương gượng đốt hồn đà mê mải,
    Gương gượng soi lệ lại châu chan.
    Sắt cầm gượng gảy ngón đàn,
    Dây uyên kinh đứt phím loan ngại ngùng.
    + Soi gươngkhông cầm được nước mắt
    + Đốt hươngchìm đắm vào sầu tủi miên man
    + Đànđàn đứt dây, chùng lại
    Không thoát nổi sự cô đơn, nçi c« ®¬n nghª ngím ®ang bña v©y ng­êi chinh phô.
    -> Hành động gượng gạo, miễn cưỡng.
    -> Sự không hay trong tình cảm vợ chồng.
    2. Niềm nhớ thương người chồng nơi phương xa.
    Lòng này gửi gió đông có tiện?
    Nghìn vàng xin gửi đến non Yên.
    Non Yên dù chẳng tới miền,
    Nhớ chàng thăm thẳm đường lên bằng trời
    Trời thăm thẳm xa vời khôn thấu,
    Nỗi nhớ chàng đau đáu nào xong.
    Cảnh buồn người thiết tha lòng,
    Cành cây sương đượm tiếng trùng mưa phun.
    Người chinh phụ bộc bạch nỗi lòng :
    Gửi gió đông
    Gửi non Yên
    Hình ảnh ước lệ tượng trưng, gợi nhớ không gian rộng lớn, xa xăm
    -> Người chinh phụ luôn hướng về người chồng phương xa
    với nỗi nhớ bao la, vô bờ.
    - Nỗi nhớ vẫn không ngăn được, vẫn da diết
    khôn nguôi:
    + Nhớ chàng đằng đẵng:
    nỗi nhớ kéo dài trong thời gian.

    + Nhớ chàng đau đáu:
    nhớ quay quắt trong lòng.

    - Nỗi nhớ thấm vào cảnh Vật:
    Cảnh buồn người thiết tha lòng
    Cành cây sương đượm tiếng trùng mưa phun.
    So sánh phóng đại: sương đượm mưa phun -> nỗi nhớ càng thêm chồng chất trước thời tiết khốc liệt

    - Cảnh buồn người thiết tha lòng: câu thơ ang tính triết lí, kháI quát một qui luật: người buồn, cảnh cũng chẳng vui.
    Nội dung : Tâm trạng của người phụ nữ phải sống trong cảnh lẻ loi vì chồng tham gia vào cuộc đánh dẹp của vua chúaTinh thần phản kháng đối với cuộc chiến tranh phi nghĩa.
    Nghệ thuật : Diễn tả được những diễn biến phong phú, tinh vi của tình cảm.
    III. Tổng kết.
    Chinh phụ ngâm khúc được Ðặng Trần Côn tiên sinh sáng tác bằng chữ Haùn nói lên tâm sự của một người vợ có chồng đang dong ruổi nơi biên thùy trong thời loạn lạc. Cái hoài bảo chờ chồng, cái cô đơn lạnh lẽo, cái lòng nhớ thương và mong chờ ngày trở về trong chiến thắng vinh quang được tác giả đưa vào một áng thơ làm rung động lòng người.

     
    Gửi ý kiến
    print