Thư mục

Hỗ trợ kỹ thuật

  • (Hotline:
    - (04) 66 745 632
    - 0982 124 899
    Email: hotro@violet.vn
    )

Thống kê

  • truy cập   (chi tiết)
    trong hôm nay
  • lượt xem
    trong hôm nay
  • thành viên
  • Chào mừng quý vị đến với Thư viện Bài giảng điện tử.

    Quý vị chưa đăng nhập hoặc chưa đăng ký làm thành viên, vì vậy chưa thể tải được các tư liệu của Thư viện về máy tính của mình.
    Nếu đã đăng ký rồi, quý vị có thể đăng nhập ở ngay ô bên phải.

    BÀI: TIẾNG RAO ĐÊM

    (Tài liệu chưa được thẩm định)
    Nguồn:
    Người gửi: Nguyễn Thị Hải Âu
    Ngày gửi: 23h:31' 15-05-2010
    Dung lượng: 1.5 MB
    Số lượt tải: 222
    Số lượt thích: 0 người
    PHÒNG GD - ĐT GIO LINH
    GIÁO ÁN TẬP ĐỌC LỚP 5
    Giáo viên: Nguyễn Thị Hải Âu
    Trường TH Gio Mỹ số 2
    CHÚC CÁC EM HỌC GIỎI

    Thứ năm, ngày 28 tháng 1 năm 2010
    Tập đọc:
    Tiếng rao đêm
    ( Nguyễn Lê Tín Nhân)
    Thứ năm, ngày 28 tháng 1 năm 2010
    Tập đọc:
    Tiếng rao đêm
    ( Nguyễn Lê Tín Nhân)
    Luyện đọc
    Tìm hiểu bài
    Đọc đúng:
    - thất thần
    - sập xuống
    - mềm nhũn
    - khập khiễng
    - thảng thốt
    - phừng phừng
    Từ ngữ:
    Tiếng rao đêm
    ( Nguyễn Lê Tín Nhân)

    Thứ năm, ngày 28 tháng 1 năm 2010
    Tiếng rao đêm
    ( Nguyễn Lê Tín Nhân)
    Tập đọc:
    Luyện đọc diễn cảm

    Rồi từ trong nhà, vẫn cái bóng cao, gầy, khập khiễng ấy lom khom như đang che chở vật gì, phóng thẳng ra đường. Qua khỏi thềm nhà, người đó vừa té quỵ thì một cây rầm sập xuống. Mọi người xô đến. Ai nấy bàng hoàng vì trong cái bọc chăn còn vương khói mà người ấy đang ôm khư khư là một đứa bé mặt mày đen nhẻm, thất thần, khóc không thành tiếng. Mọi người khiêng người đàn ông ra xa. Người anh mềm nhũn. Người ta cấp cứu cho anh. Ai đó thảng thốt kêu: “Ô… này!”, rồi cầm cái chân cứng ngắc của nạn nhân giơ lên: thì ra là một cái
    chân gỗ!
    cao, gầy, khập khiễng
    phóng thẳng
    té quỵ
    sập xuống
    xô đến
    bàng hoàng
    ôm khư khư
    đen nhẻm, thất thần
    không thành tiếng
    mềm nhũn
    cấp cứu
    thảng thốt
    giơ lên
    chân gỗ!
    //
    Thứ năm, ngày 28 tháng 1 năm 2010
    Tập đọc:
    Tiếng rao đêm
    ( Nguyễn Lê Tín Nhân)

    Thứ năm, ngày 28 tháng 1 năm 2010
    Luyện đọc
    Tập đọc:
    Tiếng rao đêm
    ( Nguyễn Lê Tín Nhân)
    Tìm hiểu bài
    Đọc đúng:
    - thất thần
    - sập xuống
    - mềm nhũn
    - phừng phừng
    - thảng thốt
    - khập khiễng
    Từ ngữ:
    Nội dung:
    Ca ngợi hành động xả thân
    cao thượng của anh thương binh nghèo, dũng cảm xông vào đám cháy cứu một gia đình thoát nạn.
    Đọc diễn cảm:
    Rồi từ trong nhà, vẫn cái bóng cao, gầy, khập khiễng ấy lom khom như đang che chở vật gì, phóng thẳng ra đường. Qua khỏi thềm nhà, người đó vừa té quỵ thì một cây rầm sập xuống. Mọi người xô đến. Ai nấy bàng hoàng vì trong cái bọc chăn còn vương khói mà người ấy đang ôm khư khư là một đứa bé mặt mày đen nhẻm, thất thần, khóc không thành tiếng. Mọi người khiêng người đàn ông ra xa. Người anh mềm nhũn. Người ta cấp cứu cho anh. Ai đó thảng thốt kêu: “Ô… // này!”, rồi cầm cái chân cứng ngắc của nạn nhân giơ lên: thì ra là một cái chân gỗ!

    Thứ năm, ngày 28 tháng 1 năm 2010
    Tập đọc:
    Tiếng rao đêm
    ( Nguyễn Lê Tín Nhân)
    Góp gạo giúp bạn
    Giúp dân trong bão lũ
    Thứ năm, ngày 28 tháng 1 năm 2010
    Luyện đọc
    Tập đọc:
    Tiếng rao đêm
    ( Nguyễn Lê Tín Nhân)
    Tìm hiểu bài
    Đọc đúng:
    - thất thần
    - sập xuống
    - mềm nhũn
    - phừng phừng
    - thảng thốt
    - khập khiễng
    Từ ngữ:
    Nội dung:
    Ca ngợi hành động xả thân
    cao thượng của anh thương binh nghèo, dũng cảm xông vào đám cháy cứu một gia đình thoát nạn.
    Đọc diễn cảm:
    Rồi từ trong nhà, vẫn cái bóng cao, gầy, khập khiễng ấy lom khom như đang che chở vật gì, phóng thẳng ra đường. Qua khỏi thềm nhà, người đó vừa té quỵ thì một cây rầm sập xuống. Mọi người xô đến. Ai nấy bàng hoàng vì trong cái bọc chăn còn vương khói mà người ấy đang ôm khư khư là một đứa bé mặt mày đen nhẻm, thất thần, khóc không thành tiếng. Mọi người khiêng người đàn ông ra xa. Người anh mềm nhũn. Người ta cấp cứu cho anh. Ai đó thảng thốt kêu: “Ô… // này!”, rồi cầm cái chân cứng ngắc của nạn nhân giơ lên: thì ra là một cái chân gỗ!
     
    Gửi ý kiến
    print