Thư mục

Hỗ trợ kỹ thuật

  • (Hotline:
    - (04) 66 745 632
    - 0982 124 899
    Email: hotro@violet.vn
    )

Thống kê

  • lượt truy cập   (chi tiết)
    trong hôm nay
  • lượt xem
    trong hôm nay
  • thành viên
  • Chào mừng quý vị đến với Thư viện Bài giảng điện tử.

    Quý vị chưa đăng nhập hoặc chưa đăng ký làm thành viên, vì vậy chưa thể tải được các tư liệu của Thư viện về máy tính của mình.
    Nếu đã đăng ký rồi, quý vị có thể đăng nhập ở ngay ô bên phải.

    Tiết 53:Tiếng gà trưa

    (Tài liệu chưa được thẩm định)
    Nguồn:
    Người gửi: Nguyễn Thị Hà My
    Ngày gửi: 19h:48' 13-11-2010
    Dung lượng: 7.8 MB
    Số lượt tải: 2480
    Số lượt thích: 1 người (Lê Khanh Dung)
    chào mừng các thầy cô
    về dự giờ ngữ văn lớp 7B !
    2. Hai bài thơ "Cảnh khuya" và "Rằm tháng giêng" miêu tả cảnh thiên nhiên ở đâu?

    C. Tây Bắc D. Nghệ An
    B. Việt Bắc
    3. Nét đặc sắc về nội dung và nghệ thuật của hai bài thơ trên là:
    Cảnh vật vừa có màu sắc cổ điển vừa toát lên sức sống của thời đại.
    Tâm hồn thi sĩ kết hợp thật đẹp với phẩm chất chiến sĩ trong con người Hồ Chí Minh
    C. Sử dụng nhiều biện pháp nghệ thuật có giá trị biểu cảm cao.
    D. Gồm cả 3 ý A, B, C.
    Kiểm tra bài cũ: Chọn đáp án đúng (A, B, C, D) cho mỗi câu hỏi sau:
    Thể thơ của bài "Cảnh khuya" và "Rằm tháng giêng" (phiên âm chữ Hán) giống bài thơ nào sau đây?
    Bài ca Côn Sơn B. Tĩnh dạ tứ
    C. Sông núi nước Nam
    D. Qua đèo Ngang
    A. Thủ đô Hà Nội
    Tiết 53+54:

    Tiếng

    trưa
    ( 2 tiết )
    Nhà thơ Xuân Quỳnh cùng bà nội
    - Nguyễn Thị Xuân Quỳnh (1942-1988), quê: Làng La Khê, ven thị xã Hà Đông , tỉnh Hà Tây.
    - Là nhà thơ nữ xuất sắc trong nền thơ hiện đại Việt Nam
    - Thơ bà thường viết về những điều bình dị gần gũi với cuộc sống đời thường,biểu lộ những rung cảm khát vọng của một trái tim phụ nữ chân thành,tha thiết và đằm thắm.
    I. Đọc - Tìm hiểu chung
    1. Tác giả:
    Xuân Quỳnh
    Tiết 53: Tiếng gà trưa
    ( Xuân Quỳnh)
    Sông Nhuệ
    Tiết 53: Tiếng gà trưa
    ( Xuân Quỳnh)
    Đường làng
    Tiết 53: Tiếng gà trưa
    ( Xuân Quỳnh)
    Ao làng
    Tiết 53: Tiếng gà trưa
    ( Xuân Quỳnh)
    Dệt lụa
    Tiết 53: Tiếng gà trưa
    ( Xuân Quỳnh)
    Cổng làng
    Tiết 53: Tiếng gà trưa
    ( Xuân Quỳnh)









    Nhà viết kịch Lưu Quang Vũ và nhà thơ Xuân Quỳnh
    * Tác phẩm chính: Tơ tằm - chồi biếc, Hoa dọc chiến hào, Gió Lào cát trắng, Lời ru trên mặt đất, Sân ga chiều em đi.

    - Các tác phấm viết cho thiếu nhi: Bầu trời trong quả trứng, Chú gấu trong vòng đu quay, Mùa xuân trên cánh đồng, Vẫn có ông trăng khác.
    Xuân Quỳnh
    Tiết 53: Tiếng gà trưa
    ( Xuân Quỳnh)
    Tác phẩm
    -Sáng tác trong thời kì đầu cuộc kháng chiến chống Mỹ,in lần đầu trong tập thơ "Hoa dọc chiến hào"(1968)
    Tiết 53: Tiếng gà trưa
    ( Xuân Quỳnh)


    Hướng dẫn đọc
    Đọc giọng chậm rãi, nhẹ nhàng
    Những câu thơ có 3 tiếng “Tiếng gà trưa” cần ngắt nghỉ lâu hơn các câu khác.
    Khổ thơ cuối đọc giọng nhẹ nhàng, tha thiết như lời trò chuyện, tâm tình của cháu với bà.
    Tiết 53: Tiếng gà trưa
    ( Xuân Quỳnh)

    Trên đường hành quân xa
    Dừng chân bên xóm nhỏ
    Tiếng gà ai nhảy ổ:
    " Cục.cục tác cục ta"
    Nghe xao động nắng trưa
    Nghe bàn chân đỡ mỏi
    Nghe gọi về tuổi thơ

    Tiếng gà trưa
    ổ rơm hồng những trứng
    Này con gà mái mơ
    Khắp mình hoa đốm trắng
    Này con gà mái vàng
    Lông óng như màu nắng




    Tiếng gà trưa
    Có tiếng bà vẫn mắng
    - Gà đẻ mà mày nhìn
    Rồi sau này lang mặt!
    Cháu về lấy gương soi
    Lòng dại thơ lo lắng

    Tiếng gà trưa
    Tay bà khum soi trứng
    Dành từng quả chắt chiu
    Cho con gà mái ấp

    Cứ hàng năm hàng năm
    khi gió mùa đông tới
    Bà lo đàn gà toi
    mong trời đừng sương muối
    Để cuối năm bán gà
    cháu được quần áo mới
    Ôi cái quần chéo go
    ống rộng dài quét đất
    Cái áo cánh trúc bâu
    Đi qua nghe sột soạt.

    Tiếng gà trưa
    mang bao nhiêu hạnh phúc
    Đêm cháu về nằm mơ
    Giấc ngủ hồng sắc trứng


    Cháu chiến đấu hôm nay
    Vì lòng yêu tổ quốc
    Vì xóm làng thân thuộc
    Bà ơi,cũng vì bà
    Vì tiếng gà cục tác
    ổ trứng hồng tuổi thơ.



    Tác giả: Xuân Quỳnh



    Tiếng gà trưa



    Gieo vần
    Gieo vần cách:
    ở câu 1 và 4

    Gieo vần liền:
    ở câu 2 và 3
    Trên đường hành quân xa
    Dừng chân bên xóm nhỏ
    Tiếng gà ai nhảy ổ
    “Cục...cục tác cục ta”
    Nghe xao động nắng trưa
    Nghe bàn chân đỡ mỏi
    Nghe gọi về tuổi thơ
    Tiết 53: Tiếng gà trưa
    ( Xuân Quỳnh)
    Phương thức biểu đạt của bài thơ?
    Số câu thơ trong mỗi khổ thơ
    Tiếng gà trưa
    Tay bà khum soi trứng
    Dành từng quả chắt chiu
    Cho con gà mái ấp
    ------
    Cứ hàng năm hàng năm
    Khi gío mùa đông tới
    Bà lo đàn gà toi
    Mong trời đừng sương muối
    Để cuối năm bán gà
    Cháu được quần áo mới
    Trên đường hành quân xa
    Dừng chân bên xóm nhỏ
    Tiếng nhà ai nhảy ổ:
    “Cục ... cục tác cục ta
    Nghe xao động nắng trưa
    Nghe bàn chân đỡ mỏi
    Nghe gọi về tuổi thơ
    Tiết 53: Tiếng gà trưa
    ( Xuân Quỳnh)
    Thể thơ ngũ ngôn : có 2 loại

    Thể thơ ngũ ngôn tứ tuyệt
    Có nguồn gốc từ thơ Trung Quốc

    Hạn định về số câu, số chữ trong bài.
    4 câu / bài.
    5 tiếng / câu.
    Thể thơ ngũ ngôn
    Có nguồn gốc từ Việt Nam,bắt nguồn từ thể hát dặm Nghệ Tĩnh và vè dân gian.
    Không hạn định về số câu, số chữ
    Câu hỏi: Xuyên suốt bài thơ là hình ảnh hay âm thanh nào sau đây?
    A. Tiếng gà trưa
    B. Người bà
    C. Người chiến sĩ
    D. Quả trứng hồng
    Tiết 53: Tiếng gà trưa
    ( Xuân Quỳnh)
    A




    Một buổi trưa, trên đường hành quân, được
    nghỉ chân ở một xóm nhỏ, người chiến sĩ chợt
    nghe tiếng gà nhảy ổ vang vọng vào tâm tư.
    Âm vang của tiếng gà khiến anh bồi hồi xúc động.
    Tiết 53: Tiếng gà trưa
    ( Xuân Quỳnh)


    ? Mạch cảm xúc của bài thơ diễn biến như thế nào ?
    Trên đường hành quân, lúc dừng chân chợt nghe
    tiếng gà ai nhảy ổ bên xóm nhỏ người chiến sĩ cảm thấy bao
    nỗi nhọc nhằn như được xua tan đi. Những kỉ niệm tuổi
    thơ bên người bà và đàn gà bổng chợt đến. Từ đó người
    chiến sĩ tự nhủ phải quyết tâm chiến đấu vì Tổ quốc và
    người thân.
    * Mạch cảm xúc: Từ hiện t¹i quá khứ hiện tại
    Tiết 53: Tiếng gà trưa
    ( Xuân Quỳnh)


    Bố cục của bài thơ có thể chia làm mấy phần?
    Nêu ý chính từng phần?
    Bố cục của bài thơ có thể chia làm 3 phần:
    1. Từ đầu đến “Nghe gọi về tuổi thơ”: Tiếng gà
    trưa khơi nguồn cảm xúc, gợi tình cảm quê hương
    2. Tiếp theo đến “ Đi qua nghe sột soạt”: Tiếng gà
    trưa gợi nhớ kỉ niệm thời thơ ấu.
    3. Phần còn lại: Tiếng gà trưa gợi nhiều suy ngẫm
    Tiết 53: Tiếng gà trưa
    ( Xuân Quỳnh)
    Thể thơ: Ngũ ngôn sáng tạo
    - Phương thức biểu đạt: Miêu tả, tự sự và biểu cảm. Phương thức chính là: Biểu cảm.
    - Nhân vật trữ tình: người lính trên đường hành quân- người cháu.
    - Mạch cảm xúc: hiện tại  quá khứ  hiện tại
    - Bố cục: 3 Phần.
    Tiết 53: Tiếng gà trưa
    ( Xuân Quỳnh)










    1. Tiếng gà trưa khơi nguồn cảm xúc: ( khổ thơ đầu)

    Trờn du?ng hnh quõn xa
    D?ng chõn bờn xúm nh?
    Ti?ng nh ai nh?y ? :
    "C?c ... c?c tỏc c?c ta"
    Nghe xao d?ng n?ng trua
    Nghe bn chõn d? m?i
    Nghe g?i v? tu?i tho

    Tiết 53: Tiếng gà trưa
    ( Xuân Quỳnh)
    Đọc - Tìm hiểu chung
    Đọc - Hiểu văn bản
    1.Tiếng gà trưa khơi nguồn cảm xúc
    Thời điểm : buổi trưa , bên xóm nhỏ.
    Hoàn cảnh : trên đường hành quân
    Tiếng gà:+ là âm thanh gần gũi, quen thuộc của làng quê, dự báo điều tốt lành.
    +là tiếng gà nhảy ổ để có những quả trứng hồng ,tạo thành niềm vui cho người nông dân cần cù, chịu khó.
    Kỉ niệm khó quên của con người



    Tiết 53: Tiếng gà trưa
    ( Xuân Quỳnh)
    Đọc - Tìm hiểu chung
    Đọc - Hiểu văn bản:


    “Nghe xao động nắng trưa
    Nghe bàn chân đỡ mỏi
    Nghe gọi về tuổi thơ”
    Nghệ thuật:
    + Điệp từ “ nghe ”
    + ẩn dụ chuyển đổi cảm giác.
    ẩn dụ chuyển đổi cảm giác
    Nghe
    tiếng gà (thính giác)
    gọi về tuổi thơ (tâm hồn)
    bàn chân đỡ mỏi ( xúc giác)
    xao động nắng trưa ( thị giác)
    Đọc-Tìm hiểu chung
    Đọc-Hiểu văn bản
    1.Tiếng gà trưa khơi nguồn cảm xúc
    Điệp từ nghe ở đây ý nói không chỉ nghe bằng
    thính giác mà nghe bằng cảm giác, bằng tâm
    tưởng, bằng sự nhớ lại, bằng hồi ức tràn về để
    tiếng gà trưa như là nút khởi động được bất ngờ
    chạm vào. Điệp từ nghe trở nên trừu tượng và
    lan tỏa trong tâm hồn người nghe.
    Tiết 53: Tiếng gà trưa
    ( Xuân Quỳnh)

    Tại sao âm thanh tiếng gà
    trưa lại có thể gợi những cảm
    giác đó của con người?
    THảO LUậN NHóM
    Đáp án
    Buổi trưa ở làng quê là thời điểm rất yên tĩnh, do
    đó tiếng gà có thể khua động cả không gian.
    Tiếng gà quê đem lại niềm vui cho con người, có thể giúp con người vơi đi nỗi vất vả.
    Tiếng gà gợi về những kỉ niệm tốt lành thuở ấu thơ : những quả trứng hồng, bộ quần áo mới và tình bà cháu thân thương...
    1.Tiếng gà trưa khơi gợi cảm xúc
    *Sơ kết
    -Nghệ thuật:Điệp từ,phép ẩn dụ chuyển đổi cảm giác.
    -Nội dung: +Tiếng gà trưa – biểu tượng của làng quê đã̃ gắn bó thân thiết, khơi gợi biết bao cảm xúc chân thành tươi vui trong tâm trí nhà thơ
    +Tình làng quê thắm thiết, sâu nặng.
    Tiếng gà trưa
    Trên đường hành quân xa
    Dừng chân bên xóm nhỏ
    Tiếng nhà ai nhảy ổ :
    “Cục ... cục tác cục ta”
    Nghe xao động nắng trưa
    Nghe bàn chân đỡ mỏi
    Nghe gọi về tuổi thơ
    Tiết 53: Tiếng gà trưa
    ( Xuân Quỳnh)
    Tiếng gà trưa
    Ổ rơm hồng những trứng
    Này con gà mái mơ
    Khắp mình hoa đốm trắng
    Này con gà mái vàng
    Lông óng như màu nắng

    Tiếng gà trưa
    Có tiếng bà vẫn mắng:
    - Gà đẻ mà mày nhìn
    Rồi sau này lang mặt!
    Cháu về lấy gương soi
    Lòng dại thơ lo lắng
    Tiết 53: Tiếng gà trưa
    ( Xuân Quỳnh)



    Tiếng gà trưa
    Tay bà khum soi trứng
    Dành từng quả chắt chiu
    Cho con gà mái ấp

    Cứ hàng năm hàng năm
    Khi gió mùa đông tới
    Bà lo đàn gà toi
    Mong trời đừng sương muối
    Để cuối năm bán gà
    Cháu được quần áo mới
    Tiết 53: Tiếng gà trưa
    ( Xuân Quỳnh)



    Ôi cái quần chéo go
    Ống rộng dài quét đất
    Ôi cái áo trúc bâu
    Đi qua nghe sột soạt.
    Tiết 53: Tiếng gà trưa
    ( Xuân Quỳnh)
    Tiếng gà trưa
    Mang bao nhiêu hạnh phúc
    Đêm cháu về nằm mơ
    Giấc ngủ hồng sắc trứng
    Cháu chiến đấu hôm nay
    Vì lòng yêu Tổ quốc
    Vì xóm làng thân thuộc
    Bà ơi, cũng vì bà
    Vì tiếng gà cục tác
    Ổ trứng hồng tuổi thơ.
    Tiết 53: Tiếng gà trưa
    ( Xuân Quỳnh)
    Hướng dẫn về nhà
    - Học thuộc lòng,diễn cảm bài thơ.
    - Viết đoạn văn PBCN của em về khổ thơ đầu

    Tiết 53: Tiếng gà trưa
    ( Xuân Quỳnh)
    Xin chân thành cảm ơn !
    No_avatarf
    Bài của cô cũng khá hay!
    No_avatarf
    Bài giảng hay nhưng sao không đọc được?
    No_avatarf
    Ko được chi tiết lắm nhỉ! Không có nói về điệp từ "vì" sao????
    2088492

    khong hsy cho lam nha nhung cung duoc

    No_avatar

    KHÔNG CHI TIẾT CHO LẮMCau mày

    No_avatar

    Được một số ý.Còn thiếu nhiều ý!

    No_avatar

    bai nay hay nhug cg con thieu nhieu y lam mk cong nhan tuyetNháy mắt



    No_avatarf

    u hay minh cug dag can Mỉm cười

     

    No_avatarf

    du meeeee

     

     

     

     

     

     

     

     

     

     

     

     

     

     

     

     

     

     

     

     

     

     

     

     

     

     

     

     

     

     

     

     

     

     

     

     

     

     

     

     

     

     

     

     

     

     

     

     

     

     

     

     

     

     

     

     

     

     

     

     

     

     

     

     

     

     

     

     

     

     

     

     

     

     

     

     

     

     

     

     

     

     

     

     

     

     

     

     

     

     

     

     

     

     

     

     

     

     

     

     

     

     

     

     

     

     

     

     

     

     

     

     

     

     

     

     

     

     

    Không biết ngượngKhông biết ngượngKhông biết ngượngKhông biết ngượngKhông biết ngượngKhông biết ngượngKhông biết ngượngKhông biết ngượngKhông biết ngượngKhông biết ngượngKhông biết ngượngKhông biết ngượngKhông biết ngượngKhông biết ngượngKhông biết ngượngKhông biết ngượngKhông biết ngượngKhông biết ngượngKhông biết ngượngKhông biết ngượngKhông biết ngượngKhông biết ngượngKhông biết ngượngKhông biết ngượngKhông biết ngượngKhông biết ngượngKhông biết ngượngKhông biết ngượngKhông biết ngượngKhông biết ngượngKhông biết ngượngKhông biết ngượngKhông biết ngượngKhông biết ngượngKhông biết ngượngKhông biết ngượngKhông biết ngượngKhông biết ngượngKhông biết ngượngKhông biết ngượngKhông biết ngượngKhông biết ngượngKhông biết ngượngKhông biết ngượngKhông biết ngượngKhông biết ngượngKhông biết ngượngKhông biết ngượngKhông biết ngượngKhông biết ngượngKhông biết ngượngKhông biết ngượngKhông biết ngượngKhông biết ngượngKhông biết ngượngKhông biết ngượngKhông biết ngượngKhông biết ngượngKhông biết ngượngKhông biết ngượngKhông biết ngượngKhông biết ngượngKhông biết ngượngKhông biết ngượngKhông biết ngượngKhông biết ngượngKhông biết ngượngKhông biết ngượngKhông biết ngượngKhông biết ngượngKhông biết ngượngKhông biết ngượngKhông biết ngượngKhông biết ngượngKhông biết ngượngKhông biết ngượngKhông biết ngượngKhông biết ngượngKhông biết ngượngKhông biết ngượngKhông biết ngượngKhông biết ngượngKhông biết ngượngKhông biết ngượngKhông biết ngượngKhông biết ngượngKhông biết ngượngKhông biết ngượngKhông biết ngượngKhông biết ngượngKhông biết ngượngKhông biết ngượngKhông biết ngượngKhông biết ngượngKhông biết ngượngKhông biết ngượngKhông biết ngượngKhông biết ngượngKhông biết ngượngKhông biết ngượngKhông biết ngượngKhông biết ngượngKhông biết ngượngKhông biết ngượngKhông biết ngượngKhông biết ngượngKhông biết ngượngKhông biết ngượngKhông biết ngượngKhông biết ngượngKhông biết ngượngKhông biết ngượngKhông biết ngượngKhông biết ngượngKhông biết ngượngKhông biết ngượngKhông biết ngượngKhông biết ngượngKhông biết ngượngKhông biết ngượngKhông biết ngượngKhông biết ngượngKhông biết ngượngKhông biết ngượngKhông biết ngượngKhông biết ngượngKhông biết ngượngKhông biết ngượngKhông biết ngượngKhông biết ngượngKhông biết ngượngKhông biết ngượngKhông biết ngượngKhông biết ngượngKhông biết ngượngKhông biết ngượngKhông biết ngượngKhông biết ngượngKhông biết ngượngKhông biết ngượngKhông biết ngượngKhông biết ngượngKhông biết ngượngKhông biết ngượngKhông biết ngượngKhông biết ngượngKhông biết ngượngKhông biết ngượngKhông biết ngượngKhông biết ngượngKhông biết ngượngKhông biết ngượngKhông biết ngượngKhông biết ngượngKhông biết ngượngKhông biết ngượngKhông biết ngượngKhông biết ngượngKhông biết ngượngKhông biết ngượngKhông biết ngượngKhông biết ngượngKhông biết ngượngKhông biết ngượngKhông biết ngượngKhông biết ngượngKhông biết ngượngKhông biết ngượngKhông biết ngượngKhông biết ngượngKhông biết ngượngKhông biết ngượngKhông biết ngượngKhông biết ngượngKhông biết ngượngKhông biết ngượngKhông biết ngượngKhông biết ngượngKhông biết ngượngKhông biết ngượngKhông biết ngượngKhông biết ngượngKhông biết ngượngKhông biết ngượngKhông biết ngượngKhông biết ngượngKhông biết ngượngKhông biết ngượngKhông biết ngượngKhông biết ngượngKhông biết ngượngKhông biết ngượngKhông biết ngượngKhông biết ngượngKhông biết ngượngKhông biết ngượngKhông biết ngượngKhông biết ngượngKhông biết ngượngKhông biết ngượngKhông biết ngượngKhông biết ngượngKhông biết ngượngKhông biết ngượngKhông biết ngượngKhông biết ngượngKhông biết ngượngKhông biết ngượngKhông biết ngượngKhông biết ngượngKhông biết ngượngKhông biết ngượngKhông biết ngượngKhông biết ngượngKhông biết ngượngKhông biết ngượngKhông biết ngượngKhông biết ngượngKhông biết ngượngKhông biết ngượngKhông biết ngượngKhông biết ngượngKhông biết ngượngKhông biết ngượngKhông biết ngượngKhông biết ngượngKhông biết ngượngKhông biết ngượngKhông biết ngượngKhông biết ngượngKhông biết ngượngKhông biết ngượngKhông biết ngượngKhông biết ngượngKhông biết ngượngKhông biết ngượngKhông biết ngượngKhông biết ngượngKhông biết ngượngKhông biết ngượngKhông biết ngượngKhông biết ngượngKhông biết ngượngKhông biết ngượngKhông biết ngượngKhông biết ngượngKhông biết ngượngKhông biết ngượngKhông biết ngượngKhông biết ngượngKhông biết ngượngKhông biết ngượngKhông biết ngượngKhông biết ngượngKhông biết ngượngKhông biết ngượngKhông biết ngượngKhông biết ngượngKhông biết ngượngKhông biết ngượngKhông biết ngượngKhông biết ngượngKhông biết ngượngKhông biết ngượngKhông biết ngượngKhông biết ngượngKhông biết ngượngKhông biết ngượngKhông biết ngượngKhông biết ngượngKhông biết ngượngKhông biết ngượngKhông biết ngượngKhông biết ngượngKhông biết ngượngKhông biết ngượngKhông biết ngượngKhông biết ngượngKhông biết ngượngKhông biết ngượngKhông biết ngượngKhông biết ngượngKhông biết ngượngKhông biết ngượngKhông biết ngượngKhông biết ngượngKhông biết ngượngKhông biết ngượngKhông biết ngượngKhông biết ngượngKhông biết ngượngKhông biết ngượngKhông biết ngượngKhông biết ngượngKhông biết ngượngKhông biết ngượngKhông biết ngượngKhông biết ngượngKhông biết ngượngKhông biết ngượngKhông biết ngượngKhông biết ngượngKhông biết ngượngKhông biết ngượngKhông biết ngượngKhông biết ngượngKhông biết ngượngKhông biết ngượngKhông biết ngượngKhông biết ngượngKhông biết ngượngKhông biết ngượngKhông biết ngượngKhông biết ngượngKhông biết ngượngKhông biết ngượngKhông biết ngượngKhông biết ngượngKhông biết ngượngKhông biết ngượngKhông biết ngượngKhông biết ngượngKhông biết ngượngKhông biết ngượngKhông biết ngượngKhông biết ngượngKhông biết ngượngKhông biết ngượngKhông biết ngượngKhông biết ngượngKhông biết ngượngKhông biết ngượngKhông biết ngượngKhông biết ngượngKhông biết ngượngKhông biết ngượngKhông biết ngượngKhông biết ngượngKhông biết ngượngKhông biết ngượngKhông biết ngượngKhông biết ngượngKhông biết ngượngKhông biết ngượngKhông biết ngượngKhông biết ngượngKhông biết ngượngKhông biết ngượngKhông biết ngượngKhông biết ngượngKhông biết ngượngKhông biết ngượngKhông biết ngượngKhông biết ngượngKhông biết ngượngKhông biết ngượngKhông biết ngượngKhông biết ngượngKhông biết ngượngKhông biết ngượngKhông biết ngượngKhông biết ngượngKhông biết ngượngKhông biết ngượngKhông biết ngượngKhông biết ngượngKhông biết ngượngKhông biết ngượngKhông biết ngượngKhông biết ngượngKhông biết ngượngKhông biết ngượngKhông biết ngượngKhông biết ngượngKhông biết ngượngKhông biết ngượngKhông biết ngượngKhông biết ngượngKhông biết ngượngKhông biết ngượngKhông biết ngượngKhông biết ngượngKhông biết ngượngKhông biết ngượngKhông biết ngượngKhông biết ngượngKhông biết ngượngKhông biết ngượngKhông biết ngượngKhông biết ngượngKhông biết ngượngKhông biết ngượngKhông biết ngượngKhông biết ngượngKhông biết ngượngKhông biết ngượngKhông biết ngượngKhông biết ngượngKhông biết ngượngKhông biết ngượngKhông biết ngượngKhông biết ngượngKhông biết ngượngKhông biết ngượngKhông biết ngượngKhông biết ngượngKhông biết ngượngKhông biết ngượngKhông biết ngượngKhông biết ngượngKhông biết ngượngKhông biết ngượngKhông biết ngượngKhông biết ngượngKhông biết ngượngKhông biết ngượngKhông biết ngượngKhông biết ngượngKhông biết ngượngKhông biết ngượngKhông biết ngượngKhông biết ngượngKhông biết ngượngKhông biết ngượngKhông biết ngượngKhông biết ngượngKhông biết ngượngKhông biết ngượngKhông biết ngượngKhông biết ngượngKhông biết ngượngKhông biết ngượngKhông biết ngượngKhông biết ngượngKhông biết ngượngKhông biết ngượngKhông biết ngượngKhông biết ngượngKhông biết ngượngKhông biết ngượngKhông biết ngượngKhông biết ngượngKhông biết ngượngKhông biết ngượngKhông biết ngượngKhông biết ngượngKhông biết ngượngKhông biết ngượngKhông biết ngượngKhông biết ngượngKhông biết ngượngKhông biết ngượngKhông biết ngượngKhông biết ngượngKhông biết ngượngKhông biết ngượngKhông biết ngượngKhông biết ngượngKhông biết ngượngKhông biết ngượngKhông biết ngượngKhông biết ngượngKhông biết ngượngKhông biết ngượngKhông biết ngượngKhông biết ngượngKhông biết ngượngKhông biết ngượngKhông biết ngượngKh      </div>
      <div>
        <div class=

     
    Gửi ý kiến
    print

    Nhấn Esc để đóng