Tìm kiếm Bài giảng
Bài 6. Miêu tả và biểu cảm trong văn bản tự sự

- 0 / 0
(Tài liệu chưa được thẩm định)
Nguồn:
Người gửi: Phạm Gấm
Ngày gửi: 09h:13' 02-09-2021
Dung lượng: 659.9 KB
Số lượt tải: 239
Nguồn:
Người gửi: Phạm Gấm
Ngày gửi: 09h:13' 02-09-2021
Dung lượng: 659.9 KB
Số lượt tải: 239
Số lượt thích:
0 người
CHÀO MỪNG QUÝ THẦY CÔ ĐẾN DỰ GIỜ LỚP
Tiết 42 - Các yếu tố tự sự, miêu tả trong văn biểu cảm
Giáo viên: Phạm Thị Hồng Gấm
VĂN BIỂU CẢM
Văn biểu cảm
(Văn trữ tình)
Biểu đạt
Khêu gợi lòng đồng cảm
Tình cảm, cảm xúc
Sự đánh giá
Đặc điểm
Nội dung
Tình cảm, cảm xúc
Sự đánh giá
Cách biểu cảm
Trực tiếp
Từ ngữ
Lời than
Tiếng kêu
Gián tiếp
Tự sự
Miêu tả
Hình ảnh
Bố cục
Mở bài
Thân bài
Kết bài
Cách lập ý
Liên hệ hiện tại với tương lai
Hồi tưởng quá khứ và
suy nghĩ về hiện tại
Tưởng tượng tình huống,
Hứa hẹn, mong ước
Vai trò của tự sự, miêu tả
Quan sát, suy ngẫm
KIỂM TRA MIỆNG
Thứ tư 30/10/2019
Tiết 42
CÁC YẾU TỐ TỰ SỰ, MIÊU TẢ TRONG VĂN BIỂU CẢM
Tự sự và miêu tả trong
văn bản biểu cảm
Chỉ ra phương thức biểu đạt của từng câu trong bài thơ “Ngẫu nhiên viết nhân buổi mới về quê”
TLV
NGẪU NHIÊN VIẾT NHÂN BUỔI MỚI VỀ QUÊ
Hạ Tri Chương
Trẻ đi, già trở lại nhà,
Giọng quê không đổi, sương pha mái đầu.
Gặp nhau mà chẳng biết nhau,
Trẻ cười hỏi; “Khách từ đâu đến làng?”
(Trần Trọng San dịch)
Bài thơ “Ngẫu nhiên viết nhân
buổi mới về quê”
X
X
X
X
X
X
X
X
- Tự sự: Câu 1, 3,4
- Miêu tả: Câu 2
Biểu cảm gián tiếp
Các yếu tố tự sự, miêu tả có vai trò gì trong việc biểu lộ tình cảm của tác giả?
Thứ tư 30/10/2019
Tiết 42
CÁC YẾU TỐ TỰ SỰ, MIÊU TẢ TRONG VĂN BIỂU CẢM
I. Tự sự và miêu tả trong văn bản biểu cảm
TLV
1. Bài thơ “Ngẫu nhiên viết nhân buổi mới về quê”
2. Đoạn văn của Duy Khán
Chỉ ra yếu tố tự sự, miêu tả và biểu cảm trong đoạn văn sau:
Những ngón chân của bố khum khum, lúc nào cũng như bám vào đất để khỏi trơn ngã. Người ta nói “đấy là bàn chân vất vả”. Gan bàn chân bao giờ cũng xám xịt và lỗ rỗ, bao giờ cũng khuyết một miếng, không đầy đặn như gan bàn chân người khác. Mu bàn chân mốc trắng, bong ra từng bãi, lại có nốt lấm tấm. Đêm nào bố cũng ngâm nước nóng hoà muối, gãi lấy gãi để rồi xỏ vào đôi guốc mộc. Khi ngủ bố rên, rên vì đau mình, nhưng cũng rên vì nhức chân, rượu tê thấp không tài nào xoa bóp khỏi.
Bố đi chân đất. Bố đi ngang dọc đông tây đâu đâu con không hiểu. Con chỉ thấy ngày nào bố cũng ngâm chân xuống nước, xuống bùn để câu quăng. Bố tất bật đi từ khi sương còn đẫm ngọn cây ngọn cỏ. Khi bố về cũng là lúc cây cỏ đẫm sương đêm. Cái thúng câu bao lần chà đi xát lại bằng sắn thuyền. Cái ống câu nhẵn mòn, cái cần câu bóng dấu tay cầm…Con chỉ biết cái hòm đồ nghề cắt tóc sực mùi dầu máy tra tông-đơ, cái ghế xếp bao lần thay vải, nó theo bố đi xa lắm.
Bố ơi! Bố chữa làm sao được lành lặn đôi bàn chân ấy: đôi bàn chân dầm sương dãi nắng đã thành bệnh.
Thúng câu
Cây sắn thuyền
Thứ tư 30/10/2019
Tiết 42
CÁC YẾU TỐ TỰ SỰ, MIÊU TẢ TRONG VĂN BIỂU CẢM
I. Tự sự và miêu tả trong văn bản biểu cảm
TLV
1. Bài thơ “Ngẫu nhiên viết nhân buổi mới về quê”
- Tự sự: Câu 1, 3,4
- Miêu tả: Câu 2
Biểu cảm gián tiếp
2. Đoạn văn của Duy Khán
Những ngón chân của bố khum khum, lúc nào cũng như bám vào đất để khỏi trơn ngã. Người ta nói “đấy là bàn chân vất vả”. Gan bàn chân bao giờ cũng xám xịt và lỗ rỗ, bao giờ cũng khuyết một miếng, không đầy đặn như gan bàn chân người khác. Mu bàn chân mốc trắng, bong ra từng bãi, lại có nốt lấm tấm. Đêm nào bố cũng ngâm nước nóng hoà muối, gãi lấy gãi để rồi xỏ vào đôi guốc mộc. Khi ngủ bố rên, rên vì đau mình, nhưng cũng rên vì nhức chân, rượu tê thấp không tài nào xoa bóp khỏi.
Bố đi chân đất. Bố đi ngang dọc đông tây đâu đâu con không hiểu. Con chỉ thấy ngày nào bố cũng ngâm chân xuống nước, xuống bùn để câu quăng. Bố tất bật đi từ khi sương còn đẫm ngọn cây ngọn cỏ. Khi bố về cũng là lúc cây cỏ đẫm sương đêm. Cái thúng câu bao lần chà đi xát lại bằng sắn thuyền. Cái ống câu nhẵn mòn, cái cần câu bóng dấu tay cầm…Con chỉ biết cái hòm đồ nghề cắt tóc sực mùi dầu máy tra tông-đơ, cái ghế xếp bao lần thay vải, nó theo bố đi xa lắm.
Bố ơi! Bố chữa làm sao được lành lặn đôi bàn chân ấy: đôi bàn chân dầm sương dãi nắng đã thành bệnh.
Chỉ ra yếu tố tự sự, miêu tả và biểu cảm trong đoạn văn sau:
- Miêu tả
- Tự sự:
- Biểu cảm
Thứ tư 30/10/2019
Tiết 42
CÁC YẾU TỐ TỰ SỰ, MIÊU TẢ TRONG VĂN BIỂU CẢM
I. Tự sự và miêu tả trong văn bản biểu cảm
TLV
1. Bài thơ “Ngẫu nhiên viết nhân buổi mới về quê”
2. Đoạn văn của Duy Khán
Yếu tố tự sự, miêu tả và biểu cảm trong đoạn văn:
Những ngón chân của bố khum khum, lúc nào cũng như bám vào đất để khỏi trơn ngã. Người ta nói “đấy là bàn chân vất vả”. Gan bàn chân bao giờ cũng xám xịt và lỗ rỗ, bao giờ cũng khuyết một miếng, không đầy đặn như gan bàn chân người khác. Mu bàn chân mốc trắng, bong ra từng bãi, lại có nốt lấm tấm. Đêm nào bố cũng ngâm nước nóng hoà muối, gãi lấy gãi để rồi xỏ vào đôi guốc mộc. Khi ngủ bố rên, rên vì đau mình, nhưng cũng rên vì nhức chân, rượu tê thấp không tài nào xoa bóp khỏi.
Bố đi chân đất. Bố đi ngang dọc đông tây đâu đâu con không hiểu. Con chỉ thấy ngày nào bố cũng ngâm chân xuống nước, xuống bùn để câu quăng. Bố tất bật đi từ khi sương còn đẫm ngọn cây ngọn cỏ. Khi bố về cũng là lúc cây cỏ đẫm sương đêm. Cái thúng câu bao lần chà đi xát lại bằng sắn thuyền. Cái ống câu nhẵn mòn, cái cần câu bóng dấu tay cầm…Con chỉ biết cái hòm đồ nghề cắt tóc sực mùi dầu máy tra tông-đơ, cái ghế xếp bao lần thay vải, nó theo bố đi xa lắm.
Bố ơi! Bố chữa làm sao được lành lặn đôi bàn chân ấy: đôi bàn chân dầm sương dãi nắng đã thành bệnh.
Thứ tư 30/10/2019
Tiết 42
CÁC YẾU TỐ TỰ SỰ, MIÊU TẢ TRONG VĂN BIỂU CẢM
I. Tự sự và miêu tả trong văn bản biểu cảm
TLV
1. Bài thơ “Ngẫu nhiên viết nhân buổi mới về quê”
- Tự sự: Câu 1, 3,4
- Miêu tả: Câu 2
Biểu cảm gián tiếp
2. Đoạn văn của Duy Khán
Những ngón chân của bố khum khum, lúc nào cũng như bám vào đất để khỏi trơn ngã. Người ta nói “đấy là bàn chân vất vả”. Gan bàn chân bao giờ cũng xám xịt và lỗ rỗ, bao giờ cũng khuyết một miếng, không đầy đặn như gan bàn chân người khác. Mu bàn chân mốc trắng, bong ra từng bãi, lại có nốt lấm tấm. Đêm nào bố cũng ngâm nước nóng hoà muối, gãi lấy gãi để rồi xỏ vào đôi guốc mộc. Khi ngủ bố rên, rên vì đau mình, nhưng cũng rên vì nhức chân, rượu tê thấp không tài nào xoa bóp khỏi.
Bố đi chân đất. Bố đi ngang dọc đông tây đâu đâu con không hiểu. Con chỉ thấy ngày nào bố cũng ngâm chân xuống nước, xuống bùn để câu quăng. Bố tất bật đi từ khi sương còn đẫm ngọn cây ngọn cỏ. Khi bố về cũng là lúc cây cỏ đẫm sương đêm. Cái thúng câu bao lần chà đi xát lại bằng sắn thuyền. Cái ống câu nhẵn mòn, cái cần câu bóng dấu tay cầm…Con chỉ biết cái hòm đồ nghề cắt tóc sực mùi dầu máy tra tông-đơ, cái ghế xếp bao lần thay vải, nó theo bố đi xa lắm.
Bố ơi! Bố chữa làm sao được lành lặn đôi bàn chân ấy: đôi bàn chân dầm sương dãi nắng đã thành bệnh.
( Trích Tuổi thơ im lặng)
Yếu tố tự sự, miêu tả và biểu cảm trong đoạn văn sau:
- Miêu tả đôi bàn chân bố.
- Kể chuyện bố ngâm chân nước muối, bố đi sớm về khuya.
Gợi ra người bố lam lũ, vất vả.
Gửi gắm tình cảm thương bố vô cùng. (Biểu cảm)
Việc kể và tả trong đoạn văn có vai trò gì?
Thứ tư 30/10/2019
Tiết 42
CÁC YẾU TỐ TỰ SỰ, MIÊU TẢ TRONG VĂN BIỂU CẢM
I. Tự sự và miêu tả trong văn bản biểu cảm
TLV
1. Bài thơ “Ngẫu nhiên viết nhân buổi mới về quê”
- Tự sự: Câu 1, 3,4
- Miêu tả: Câu 2
Biểu cảm gián tiếp
2. Đoạn văn của Duy Khán
Vậy em thấy yếu tố tự sự và miêu tả có vai trò gì trong bài văn biểu cảm?
- Miêu tả đôi bàn chân bố.
- Kể chuyện bố ngâm chân nước muối, bố đi sớm về khuya.
Gợi ra người bố lam lũ, vất vả.
Gửi gắm tình cảm: Thương bố vô cùng.
Vai trò của yếu tố tự sự và miêu tả:
đối tượng biểu cảm và gửi gắm cảm xúc.
Giúp gợi ra
Tình cảm đã chi phối tự sự và miêu tả như thế nào?
Kể, tả cái gì là do cảm xúc chi phối lựa chọn.
…Khi bà tôi mỉm cười, hai con ngươi đen sẫm nở ra, long lanh, hiền dịu khó tả. Đôi mắt ánh lên những tia sáng ấm áp, tươi vui như không bao giờ tắt.
Thứ tư 30/10/2019
Tiết 42
CÁC YẾU TỐ TỰ SỰ, MIÊU TẢ TRONG VĂN BIỂU CẢM
I. Tự sự và miêu tả trong văn bản biểu cảm
TLV
1. Bài thơ “Ngẫu nhiên viết nhân buổi mới về quê”
- Tự sự: Câu 1, 3,4
- Miêu tả: Câu 2
Biểu cảm gián tiếp
2. Đoạn văn của Duy Khán
- Miêu tả đôi bàn chân bố.
- Kể chuyện bố ngâm chân nước muối, bố đi sớm về khuya.
Gợi ra người bố lam lũ, vất vả.
Biểu cảm: Thương bố vô cùng.
Vai trò của yếu tố tự sự và miêu tả:
đối tượng biểu cảm và gửi gắm cảm xúc.
Giúp gợi ra
Hãy dùng yếu tố tự sự và miêu tả để viết tiếp các câu văn biểu cảm sau:
Con chó nhà em mới đáng yêu làm sao.
Con chó như người bạn của em vậy.
Thứ tư 30/10/2019
Tiết 42
CÁC YẾU TỐ TỰ SỰ, MIÊU TẢ TRONG VĂN BIỂU CẢM
I. Tự sự và miêu tả trong văn bản biểu cảm
TLV
NGẪU NHIÊN VIẾT NHÂN BUỔI MỚI VỀ QUÊ
Hạ Tri Chương
Trẻ đi, già trở lại nhà,
Giọng quê không đổi, sương pha mái đầu.
Gặp nhau mà chẳng biết nhau,
Trẻ cười hỏi; “Khách từ đâu đến làng?”
(Trần Trọng San dịch)
Kể lại nội dung bài “Ngẫu nhiên viết nhân buổi mới về quê” của Hạ Tri Chương bằng bài văn xuôi biểu cảm.
II. Luyện tập
Bài tập 1.
Kể lại quãng đời xa quê
- Miêu tả:
- Biểu cảm:
- Tự sự:
Tả những sự thay đổi và
làm quan và tình huống bất ngờ khi trở về quê hương.
không thay đổi của bản thân.
Xót xa cho bản thân,
ngậm ngùi, đau xót khi trở thành khách lạ giữa quê nhà.
Quê hương mãi là miền nhớ khôn nguôi trong lòng kẻ xa quê. Việc tôi từ giã kinh đô Trường An để trở lại quê nhà khi tuổi đã xế chiều cũng là quy luật thường thấy:“Lá rụng về cội”!
Thật vậy, chỉ nghĩ đến việc về quê thôi lòng tôi đã rộn lên hẳn. …
Thế nhưng, tôi đã không thể nào ngờ khi đặt chân về quê việc trớ trêu lại xảy đến. …
Thứ tư 30/10/2019
Tiết 42
CÁC YẾU TỐ TỰ SỰ, MIÊU TẢ TRONG VĂN BIỂU CẢM
Tự sự và miêu tả trong
văn bản biểu cảm
TLV
NGẪU NHIÊN VIẾT NHÂN BUỔI MỚI VỀ QUÊ
Hạ Tri Chương
Trẻ đi, già trở lại nhà,
Giọng quê không đổi, sương pha mái đầu.
Gặp nhau mà chẳng biết nhau,
Trẻ cười hỏi; “Khách từ đâu đến làng?”
(Trần Trọng San dịch)
Kể lại nội dung bài “Ngẫu nhiên viết nhân buổi mới về quê” của Hạ Tri Chương bằng bài văn xuôi biểu cảm.
II. Luyện tập
Bài tập 1.
Quê hương mãi là miền nhớ khôn nguôi trong lòng kẻ xa quê. Việc tôi từ giã kinh đô Trường An để trở lại quê nhà khi tuổi đã xế chiều cũng là quy luật thường thấy:“Lá rụng về cội”!
Thật vậy, chỉ nghĩ đến việc về quê thôi lòng tôi đã rộn lên hẳn. …
Thế nhưng, tôi đã không thể nào ngờ khi đặt chân về quê việc trớ trêu lại xảy đến. …
Khách ư? Khách ư? Tôi thật sự đã trở thành khách lạ giữa chốn quê nhà ư? Ôi, xót xa biết chừng nào!
Trẻ cười hỏi: Khách từ đâu đến làng?
Thứ tư 30/10/2019
Tiết 42
CÁC YẾU TỐ TỰ SỰ, MIÊU TẢ TRONG VĂN BIỂU CẢM
I. Tự sự và miêu tả trong văn bản biểu cảm
TLV
II. Luyện tập
Bài tập 1.
Bài tập 2.
KẸO MẦM
KẸO
Thứ tư 30/10/2019
Tiết 42
CÁC YẾU TỐ TỰ SỰ, MIÊU TẢ TRONG VĂN BIỂU CẢM
Tự sự và miêu tả trong
văn bản biểu cảm
TLV
II. Luyện tập
Bài tập 2
KẸO MẦM
Mỗi sáng mẹ tôi gỡ tóc bằng cái lược thưa gỗ vàng vàng, thế nào rồi cũng có ít tóc rối. Mẹ vo vo giắt nó lên đòn tay chỗ mái hiên nhà. Rồi chị tôi cũng làm thế, bắt chước mẹ cũng gỡ tóc, vo vo giắt mớ tóc rối lên chỗ ấy.
Thỉnh thoảng trên đường làng có bà cụ rao to: “Ai tóc rối đổi kẹo không?”. Một bên thúng là mảnh chai vỡ đồng nát, lông vịt, tóc rối,…còn bên kia chỉ có cái niêu đất, đúng hơn là một cái ang, cái liễn đựng một thứ kẹo mà bất cứ một đứa trẻ nào cũng phải mê.
Bà cụ lấy kẹo lên bằng chiếc đũa cả, quấn và đầu que, thật khéo, kẹo cứ lồng khồng, trông rất nhiều, nhưng cho vào miệng nó xẹp lại chỉ còn tí tẹo. Bà cụ đưa kẹo cho chúng tôi, đổi lại nắm tóc rối của bà, của mẹ hay của chị.
Tóc rối bán bà cụ không mua, mua kẹo bà cụ không bán, chỉ đổi thôi. Thế là mỗi lần bà cụ qua ngõ, tôi lại kiễng chân, với tay lên chỗ mái hiên… Mẹ bảo đó là kẹo mầm làm bằng mầm cây mạ, mầm thóc, hoàn toàn không có đường mật gì cả. Nhưng sao nó ngọt thế, hơn cả kẹo bột, kẹo bi.
Mẹ tôi đã mất. Chị tôi đi lấy chồng xa…
Cứ mỗi lần có ai đi qua rao lên: “Ai đổi kẹo”, tôi lại tưởng như thấy mẹ tôi ngồi đầu hè gỡ tóc bằng cái lược gỗ màu vàng vàng, đầu mẹ nghiêng nghiêng, sóng tóc đổ dài một bên vai, và rồi mẹ vuốt cái lược, vo vo nắm tóc, giắt nó lên mái hiên nhà…
Que kẹo mầm tuổi thơ… Mẹ ơi… Còn có bao giờ con được thấy mẹ ngồi gỡ tóc như thế nữa. (Theo Băng Sơn)
Chỉ ra các yếu tố tự sự, miêu tả và biểu cảm trong bài văn sau:
Thứ tư 30/10/2019
Tiết 42
CÁC YẾU TỐ TỰ SỰ, MIÊU TẢ TRONG VĂN BIỂU CẢM
Tự sự và miêu tả trong
văn bản biểu cảm
TLV
II. Luyện tập
Bài tập 2
KẸO MẦM
Mỗi sáng mẹ tôi gỡ tóc bằng cái lược thưa gỗ vàng vàng, thế nào rồi cũng có ít tóc rối. Mẹ vo vo giắt nó lên đòn tay chỗ mái hiên nhà. Rồi chị tôi cũng làm thế, bắt chước mẹ cũng gỡ tóc, vo vo giắt mớ tóc rối lên chỗ ấy.
Thỉnh thoảng trên đường làng có bà cụ rao to: “Ai tóc rối đổi kẹo không?”. Một bên thúng là mảnh chai vỡ đồng nát, lông vịt, tóc rối,…còn bên kia chỉ có cái niêu đất, đúng hơn là một cái ang, cái liễn đựng một thứ kẹo mà bất cứ một đứa trẻ nào cũng phải mê.
Bà cụ lấy kẹo lên bằng chiếc đũa cả, quấn và đầu que, thật khéo, kẹo cứ lồng khồng, trông rất nhiều, nhưng cho vào miệng nó xẹp lại chỉ còn tí tẹo. Bà cụ đưa kẹo cho chúng tôi, đổi lại nắm tóc rối của bà, của mẹ hay của chị.
Tóc rối bán bà cụ không mua, mua kẹo bà cụ không bán, chỉ đổi thôi. Thế là mỗi lần bà cụ qua ngõ, tôi lại kiễng chân, với tay lên chỗ mái hiên… Mẹ bảo đó là kẹo mầm làm bằng mầm cây mạ, mầm thóc, hoàn toàn không có đường mật gì cả. Nhưng sao nó ngọt thế, hơn cả kẹo bột, kẹo bi.
Mẹ tôi đã mất. Chị tôi đi lấy chồng xa…
Cứ mỗi lần có ai đi qua rao lên: “Ai đổi kẹo”, tôi lại tưởng như thấy mẹ tôi ngồi đầu hè gỡ tóc bằng cái lược gỗ màu vàng vàng, đầu mẹ nghiêng nghiêng, sóng tóc đổ dài một bên vai, và rồi mẹ vuốt cái lược, vo vo nắm tóc, giắt nó lên mái hiên nhà…
Que kẹo mầm tuổi thơ… Mẹ ơi… Còn có bao giờ con được thấy mẹ ngồi gỡ tóc như thế nữa. (Theo Băng Sơn)
Thứ tư 30/10/2019
Tiết 42
CÁC YẾU TỐ TỰ SỰ, MIÊU TẢ TRONG VĂN BIỂU CẢM
I. Tự sự và miêu tả trong văn bản biểu cảm
TLV
II. Luyện tập
Bài tập 1.
- Tự sự:
- Miêu tả:
- Biểu cảm:
Chuyện đổi tóc rối lấy kẹo mầm ngày trước.
Cảnh chải tóc của mẹ ngày xưa, hình ảnh người mẹ.
Lòng nhớ mẹ khôn xiết.
Trên cơ sở bài “Kẹo Mầm”, hãy viết lại thành một bài văn biểu cảm?
KẸO MẦM
Bây giờ tôi đã có gia đình riêng với nhiều thành viên mới, tôi cũng có bao nhiêu là thứ bánh kẹo để ăn khi buồn miệng. Nhưng hình ảnh về người mẹ thân yêu, về que kẹo mầm tuổi thơ gắn liền với kỉ niệm nhặt tóc rối đổi kẹo mãi là kí ức không bao giờ quên.
Hình ảnh ăn sâu trong kí ức tôi là hình ảnh về người mẹ quá cố của tôi. Người phụ nữ thường hay ngồi nghiêng đầu ngoài hiên để chải tóc. Mái tóc dài lốm đốm sợi bạc của mẹ cứ mỗi lần được cái lược gỗ thưa màu vàng nhạt xếp vào hàng ngũ là thế nào cũng thừa ra vài chục cọng. Mẹ vo vo giắt nó lên mái hiên nhà. Rồi chị tôi cũng làm thế. Tôi mừng thầm khi thấy chỗ tóc rối mỗi ngày một nhiều hơn.
Rồi sáu ngày của một tuần cũng chậm chạp trôi qua. Ngày chủ nhật lại đến. Tôi không dám đi chơi đâu xa, chỉ quanh quẩn gần nhà để chờ tiếng bà cụ rao to “Ai tóc rối đổi kẹo không?” là tôi chạy ùa ra. Niềm vui tuổi thơ của tôi là những que kẹo mầm nhìn thì to nhưng khi bỏ vào miệng chỉ còn bé tí tẹo, chỉ bấy nhiêu mà vị ngọt thấm ra tận đầu lưỡi, ngon không cưỡng nổi. Ấy thế nên bọn trẻ chúng tôi háo hức tranh nhau nhặt tóc rối của những người phụ nữ trong nhà, không phải để bán,vì tóc rối bán bà cụ không mua, mua kẹo bà cũng không bán, chỉ đổi thôi.
Dòng thời gian trôi mãi, tôi trông chờ từng ngày chủ nhật để được ăn kẹo mầm một cách vô tư, hồn nhiên. Nhưng tôi không biết rằng chính từng ngày chủ nhật chồng chất đó đã cướp mất đi những người thân của tôi: Mẹ tôi đã mất. Chị tôi đi lấy chồng xa… Tôi cũng không còn nhỏ dại nữa để chỉ nghe vị ngọt của que kẹo mầm tan trong đầu lưỡi mà lẫn đâu đó vị mặn của nước mắt khóc tiễn người thân.
Ôi! Mẹ ơi! Chị ơi! Hỡi những thân của tôi! Hỡi que kẹo mầm tuổi thơ! Giờ còn đâu…
Thứ tư 30/10/2019
Tiết 42
CÁC YẾU TỐ TỰ SỰ, MIÊU TẢ TRONG VĂN BIỂU CẢM
TLV
VĂN BIỂU CẢM
Văn biểu cảm
(Văn trữ tình)
Biểu đạt
Khêu gợi lòng đồng cảm
Tình cảm, cảm xúc
Sự đánh giá
Đặc điểm
Nội dung
Tình cảm, cảm xúc
Sự đánh giá
Cách biểu cảm
Trực tiếp
Từ ngữ
Lời than
Tiếng kêu
Gián tiếp
Tự sự
Miêu tả
Hình ảnh
Bố cục
Mở bài
Thân bài
Kết bài
Cách lập ý
Liên hệ hiện tại với tương lai
Hồi tưởng quá khứ và
suy nghĩ về hiện tại
Tưởng tượng tình huống,
Hứa hẹn, mong ước
Vai trò của tự sự, miêu tả
Quan sát, suy ngẫm
TỔNG KẾT
Gửi gắm cảm xúc
Gợi ra đối tượng
* Đối với bài học ở tiết học này:
+ Học bài: vai trò của tự sự và miêu tả trong văn biểu cảm.
+ Chú ý viết các bài văn biểu cảm hoàn chỉnh.
+ Viết tiếp bài văn biểu cảm dựa theo bài “Kẹo mầm”.
* Đối với bài học ở tiết học tiếp theo:
+ Chuẩn bị: TRẢ BÀI TLV SỐ 2
+ Trả lời 5 câu hỏi SGK/137. Tự đánh giá bài làm của mình
HƯỚNG DẪN TỰ HỌC
2 giờ mỗi ngày bạn nhé!
Tiết 42 - Các yếu tố tự sự, miêu tả trong văn biểu cảm
Giáo viên: Phạm Thị Hồng Gấm
VĂN BIỂU CẢM
Văn biểu cảm
(Văn trữ tình)
Biểu đạt
Khêu gợi lòng đồng cảm
Tình cảm, cảm xúc
Sự đánh giá
Đặc điểm
Nội dung
Tình cảm, cảm xúc
Sự đánh giá
Cách biểu cảm
Trực tiếp
Từ ngữ
Lời than
Tiếng kêu
Gián tiếp
Tự sự
Miêu tả
Hình ảnh
Bố cục
Mở bài
Thân bài
Kết bài
Cách lập ý
Liên hệ hiện tại với tương lai
Hồi tưởng quá khứ và
suy nghĩ về hiện tại
Tưởng tượng tình huống,
Hứa hẹn, mong ước
Vai trò của tự sự, miêu tả
Quan sát, suy ngẫm
KIỂM TRA MIỆNG
Thứ tư 30/10/2019
Tiết 42
CÁC YẾU TỐ TỰ SỰ, MIÊU TẢ TRONG VĂN BIỂU CẢM
Tự sự và miêu tả trong
văn bản biểu cảm
Chỉ ra phương thức biểu đạt của từng câu trong bài thơ “Ngẫu nhiên viết nhân buổi mới về quê”
TLV
NGẪU NHIÊN VIẾT NHÂN BUỔI MỚI VỀ QUÊ
Hạ Tri Chương
Trẻ đi, già trở lại nhà,
Giọng quê không đổi, sương pha mái đầu.
Gặp nhau mà chẳng biết nhau,
Trẻ cười hỏi; “Khách từ đâu đến làng?”
(Trần Trọng San dịch)
Bài thơ “Ngẫu nhiên viết nhân
buổi mới về quê”
X
X
X
X
X
X
X
X
- Tự sự: Câu 1, 3,4
- Miêu tả: Câu 2
Biểu cảm gián tiếp
Các yếu tố tự sự, miêu tả có vai trò gì trong việc biểu lộ tình cảm của tác giả?
Thứ tư 30/10/2019
Tiết 42
CÁC YẾU TỐ TỰ SỰ, MIÊU TẢ TRONG VĂN BIỂU CẢM
I. Tự sự và miêu tả trong văn bản biểu cảm
TLV
1. Bài thơ “Ngẫu nhiên viết nhân buổi mới về quê”
2. Đoạn văn của Duy Khán
Chỉ ra yếu tố tự sự, miêu tả và biểu cảm trong đoạn văn sau:
Những ngón chân của bố khum khum, lúc nào cũng như bám vào đất để khỏi trơn ngã. Người ta nói “đấy là bàn chân vất vả”. Gan bàn chân bao giờ cũng xám xịt và lỗ rỗ, bao giờ cũng khuyết một miếng, không đầy đặn như gan bàn chân người khác. Mu bàn chân mốc trắng, bong ra từng bãi, lại có nốt lấm tấm. Đêm nào bố cũng ngâm nước nóng hoà muối, gãi lấy gãi để rồi xỏ vào đôi guốc mộc. Khi ngủ bố rên, rên vì đau mình, nhưng cũng rên vì nhức chân, rượu tê thấp không tài nào xoa bóp khỏi.
Bố đi chân đất. Bố đi ngang dọc đông tây đâu đâu con không hiểu. Con chỉ thấy ngày nào bố cũng ngâm chân xuống nước, xuống bùn để câu quăng. Bố tất bật đi từ khi sương còn đẫm ngọn cây ngọn cỏ. Khi bố về cũng là lúc cây cỏ đẫm sương đêm. Cái thúng câu bao lần chà đi xát lại bằng sắn thuyền. Cái ống câu nhẵn mòn, cái cần câu bóng dấu tay cầm…Con chỉ biết cái hòm đồ nghề cắt tóc sực mùi dầu máy tra tông-đơ, cái ghế xếp bao lần thay vải, nó theo bố đi xa lắm.
Bố ơi! Bố chữa làm sao được lành lặn đôi bàn chân ấy: đôi bàn chân dầm sương dãi nắng đã thành bệnh.
Thúng câu
Cây sắn thuyền
Thứ tư 30/10/2019
Tiết 42
CÁC YẾU TỐ TỰ SỰ, MIÊU TẢ TRONG VĂN BIỂU CẢM
I. Tự sự và miêu tả trong văn bản biểu cảm
TLV
1. Bài thơ “Ngẫu nhiên viết nhân buổi mới về quê”
- Tự sự: Câu 1, 3,4
- Miêu tả: Câu 2
Biểu cảm gián tiếp
2. Đoạn văn của Duy Khán
Những ngón chân của bố khum khum, lúc nào cũng như bám vào đất để khỏi trơn ngã. Người ta nói “đấy là bàn chân vất vả”. Gan bàn chân bao giờ cũng xám xịt và lỗ rỗ, bao giờ cũng khuyết một miếng, không đầy đặn như gan bàn chân người khác. Mu bàn chân mốc trắng, bong ra từng bãi, lại có nốt lấm tấm. Đêm nào bố cũng ngâm nước nóng hoà muối, gãi lấy gãi để rồi xỏ vào đôi guốc mộc. Khi ngủ bố rên, rên vì đau mình, nhưng cũng rên vì nhức chân, rượu tê thấp không tài nào xoa bóp khỏi.
Bố đi chân đất. Bố đi ngang dọc đông tây đâu đâu con không hiểu. Con chỉ thấy ngày nào bố cũng ngâm chân xuống nước, xuống bùn để câu quăng. Bố tất bật đi từ khi sương còn đẫm ngọn cây ngọn cỏ. Khi bố về cũng là lúc cây cỏ đẫm sương đêm. Cái thúng câu bao lần chà đi xát lại bằng sắn thuyền. Cái ống câu nhẵn mòn, cái cần câu bóng dấu tay cầm…Con chỉ biết cái hòm đồ nghề cắt tóc sực mùi dầu máy tra tông-đơ, cái ghế xếp bao lần thay vải, nó theo bố đi xa lắm.
Bố ơi! Bố chữa làm sao được lành lặn đôi bàn chân ấy: đôi bàn chân dầm sương dãi nắng đã thành bệnh.
Chỉ ra yếu tố tự sự, miêu tả và biểu cảm trong đoạn văn sau:
- Miêu tả
- Tự sự:
- Biểu cảm
Thứ tư 30/10/2019
Tiết 42
CÁC YẾU TỐ TỰ SỰ, MIÊU TẢ TRONG VĂN BIỂU CẢM
I. Tự sự và miêu tả trong văn bản biểu cảm
TLV
1. Bài thơ “Ngẫu nhiên viết nhân buổi mới về quê”
2. Đoạn văn của Duy Khán
Yếu tố tự sự, miêu tả và biểu cảm trong đoạn văn:
Những ngón chân của bố khum khum, lúc nào cũng như bám vào đất để khỏi trơn ngã. Người ta nói “đấy là bàn chân vất vả”. Gan bàn chân bao giờ cũng xám xịt và lỗ rỗ, bao giờ cũng khuyết một miếng, không đầy đặn như gan bàn chân người khác. Mu bàn chân mốc trắng, bong ra từng bãi, lại có nốt lấm tấm. Đêm nào bố cũng ngâm nước nóng hoà muối, gãi lấy gãi để rồi xỏ vào đôi guốc mộc. Khi ngủ bố rên, rên vì đau mình, nhưng cũng rên vì nhức chân, rượu tê thấp không tài nào xoa bóp khỏi.
Bố đi chân đất. Bố đi ngang dọc đông tây đâu đâu con không hiểu. Con chỉ thấy ngày nào bố cũng ngâm chân xuống nước, xuống bùn để câu quăng. Bố tất bật đi từ khi sương còn đẫm ngọn cây ngọn cỏ. Khi bố về cũng là lúc cây cỏ đẫm sương đêm. Cái thúng câu bao lần chà đi xát lại bằng sắn thuyền. Cái ống câu nhẵn mòn, cái cần câu bóng dấu tay cầm…Con chỉ biết cái hòm đồ nghề cắt tóc sực mùi dầu máy tra tông-đơ, cái ghế xếp bao lần thay vải, nó theo bố đi xa lắm.
Bố ơi! Bố chữa làm sao được lành lặn đôi bàn chân ấy: đôi bàn chân dầm sương dãi nắng đã thành bệnh.
Thứ tư 30/10/2019
Tiết 42
CÁC YẾU TỐ TỰ SỰ, MIÊU TẢ TRONG VĂN BIỂU CẢM
I. Tự sự và miêu tả trong văn bản biểu cảm
TLV
1. Bài thơ “Ngẫu nhiên viết nhân buổi mới về quê”
- Tự sự: Câu 1, 3,4
- Miêu tả: Câu 2
Biểu cảm gián tiếp
2. Đoạn văn của Duy Khán
Những ngón chân của bố khum khum, lúc nào cũng như bám vào đất để khỏi trơn ngã. Người ta nói “đấy là bàn chân vất vả”. Gan bàn chân bao giờ cũng xám xịt và lỗ rỗ, bao giờ cũng khuyết một miếng, không đầy đặn như gan bàn chân người khác. Mu bàn chân mốc trắng, bong ra từng bãi, lại có nốt lấm tấm. Đêm nào bố cũng ngâm nước nóng hoà muối, gãi lấy gãi để rồi xỏ vào đôi guốc mộc. Khi ngủ bố rên, rên vì đau mình, nhưng cũng rên vì nhức chân, rượu tê thấp không tài nào xoa bóp khỏi.
Bố đi chân đất. Bố đi ngang dọc đông tây đâu đâu con không hiểu. Con chỉ thấy ngày nào bố cũng ngâm chân xuống nước, xuống bùn để câu quăng. Bố tất bật đi từ khi sương còn đẫm ngọn cây ngọn cỏ. Khi bố về cũng là lúc cây cỏ đẫm sương đêm. Cái thúng câu bao lần chà đi xát lại bằng sắn thuyền. Cái ống câu nhẵn mòn, cái cần câu bóng dấu tay cầm…Con chỉ biết cái hòm đồ nghề cắt tóc sực mùi dầu máy tra tông-đơ, cái ghế xếp bao lần thay vải, nó theo bố đi xa lắm.
Bố ơi! Bố chữa làm sao được lành lặn đôi bàn chân ấy: đôi bàn chân dầm sương dãi nắng đã thành bệnh.
( Trích Tuổi thơ im lặng)
Yếu tố tự sự, miêu tả và biểu cảm trong đoạn văn sau:
- Miêu tả đôi bàn chân bố.
- Kể chuyện bố ngâm chân nước muối, bố đi sớm về khuya.
Gợi ra người bố lam lũ, vất vả.
Gửi gắm tình cảm thương bố vô cùng. (Biểu cảm)
Việc kể và tả trong đoạn văn có vai trò gì?
Thứ tư 30/10/2019
Tiết 42
CÁC YẾU TỐ TỰ SỰ, MIÊU TẢ TRONG VĂN BIỂU CẢM
I. Tự sự và miêu tả trong văn bản biểu cảm
TLV
1. Bài thơ “Ngẫu nhiên viết nhân buổi mới về quê”
- Tự sự: Câu 1, 3,4
- Miêu tả: Câu 2
Biểu cảm gián tiếp
2. Đoạn văn của Duy Khán
Vậy em thấy yếu tố tự sự và miêu tả có vai trò gì trong bài văn biểu cảm?
- Miêu tả đôi bàn chân bố.
- Kể chuyện bố ngâm chân nước muối, bố đi sớm về khuya.
Gợi ra người bố lam lũ, vất vả.
Gửi gắm tình cảm: Thương bố vô cùng.
Vai trò của yếu tố tự sự và miêu tả:
đối tượng biểu cảm và gửi gắm cảm xúc.
Giúp gợi ra
Tình cảm đã chi phối tự sự và miêu tả như thế nào?
Kể, tả cái gì là do cảm xúc chi phối lựa chọn.
…Khi bà tôi mỉm cười, hai con ngươi đen sẫm nở ra, long lanh, hiền dịu khó tả. Đôi mắt ánh lên những tia sáng ấm áp, tươi vui như không bao giờ tắt.
Thứ tư 30/10/2019
Tiết 42
CÁC YẾU TỐ TỰ SỰ, MIÊU TẢ TRONG VĂN BIỂU CẢM
I. Tự sự và miêu tả trong văn bản biểu cảm
TLV
1. Bài thơ “Ngẫu nhiên viết nhân buổi mới về quê”
- Tự sự: Câu 1, 3,4
- Miêu tả: Câu 2
Biểu cảm gián tiếp
2. Đoạn văn của Duy Khán
- Miêu tả đôi bàn chân bố.
- Kể chuyện bố ngâm chân nước muối, bố đi sớm về khuya.
Gợi ra người bố lam lũ, vất vả.
Biểu cảm: Thương bố vô cùng.
Vai trò của yếu tố tự sự và miêu tả:
đối tượng biểu cảm và gửi gắm cảm xúc.
Giúp gợi ra
Hãy dùng yếu tố tự sự và miêu tả để viết tiếp các câu văn biểu cảm sau:
Con chó nhà em mới đáng yêu làm sao.
Con chó như người bạn của em vậy.
Thứ tư 30/10/2019
Tiết 42
CÁC YẾU TỐ TỰ SỰ, MIÊU TẢ TRONG VĂN BIỂU CẢM
I. Tự sự và miêu tả trong văn bản biểu cảm
TLV
NGẪU NHIÊN VIẾT NHÂN BUỔI MỚI VỀ QUÊ
Hạ Tri Chương
Trẻ đi, già trở lại nhà,
Giọng quê không đổi, sương pha mái đầu.
Gặp nhau mà chẳng biết nhau,
Trẻ cười hỏi; “Khách từ đâu đến làng?”
(Trần Trọng San dịch)
Kể lại nội dung bài “Ngẫu nhiên viết nhân buổi mới về quê” của Hạ Tri Chương bằng bài văn xuôi biểu cảm.
II. Luyện tập
Bài tập 1.
Kể lại quãng đời xa quê
- Miêu tả:
- Biểu cảm:
- Tự sự:
Tả những sự thay đổi và
làm quan và tình huống bất ngờ khi trở về quê hương.
không thay đổi của bản thân.
Xót xa cho bản thân,
ngậm ngùi, đau xót khi trở thành khách lạ giữa quê nhà.
Quê hương mãi là miền nhớ khôn nguôi trong lòng kẻ xa quê. Việc tôi từ giã kinh đô Trường An để trở lại quê nhà khi tuổi đã xế chiều cũng là quy luật thường thấy:“Lá rụng về cội”!
Thật vậy, chỉ nghĩ đến việc về quê thôi lòng tôi đã rộn lên hẳn. …
Thế nhưng, tôi đã không thể nào ngờ khi đặt chân về quê việc trớ trêu lại xảy đến. …
Thứ tư 30/10/2019
Tiết 42
CÁC YẾU TỐ TỰ SỰ, MIÊU TẢ TRONG VĂN BIỂU CẢM
Tự sự và miêu tả trong
văn bản biểu cảm
TLV
NGẪU NHIÊN VIẾT NHÂN BUỔI MỚI VỀ QUÊ
Hạ Tri Chương
Trẻ đi, già trở lại nhà,
Giọng quê không đổi, sương pha mái đầu.
Gặp nhau mà chẳng biết nhau,
Trẻ cười hỏi; “Khách từ đâu đến làng?”
(Trần Trọng San dịch)
Kể lại nội dung bài “Ngẫu nhiên viết nhân buổi mới về quê” của Hạ Tri Chương bằng bài văn xuôi biểu cảm.
II. Luyện tập
Bài tập 1.
Quê hương mãi là miền nhớ khôn nguôi trong lòng kẻ xa quê. Việc tôi từ giã kinh đô Trường An để trở lại quê nhà khi tuổi đã xế chiều cũng là quy luật thường thấy:“Lá rụng về cội”!
Thật vậy, chỉ nghĩ đến việc về quê thôi lòng tôi đã rộn lên hẳn. …
Thế nhưng, tôi đã không thể nào ngờ khi đặt chân về quê việc trớ trêu lại xảy đến. …
Khách ư? Khách ư? Tôi thật sự đã trở thành khách lạ giữa chốn quê nhà ư? Ôi, xót xa biết chừng nào!
Trẻ cười hỏi: Khách từ đâu đến làng?
Thứ tư 30/10/2019
Tiết 42
CÁC YẾU TỐ TỰ SỰ, MIÊU TẢ TRONG VĂN BIỂU CẢM
I. Tự sự và miêu tả trong văn bản biểu cảm
TLV
II. Luyện tập
Bài tập 1.
Bài tập 2.
KẸO MẦM
KẸO
Thứ tư 30/10/2019
Tiết 42
CÁC YẾU TỐ TỰ SỰ, MIÊU TẢ TRONG VĂN BIỂU CẢM
Tự sự và miêu tả trong
văn bản biểu cảm
TLV
II. Luyện tập
Bài tập 2
KẸO MẦM
Mỗi sáng mẹ tôi gỡ tóc bằng cái lược thưa gỗ vàng vàng, thế nào rồi cũng có ít tóc rối. Mẹ vo vo giắt nó lên đòn tay chỗ mái hiên nhà. Rồi chị tôi cũng làm thế, bắt chước mẹ cũng gỡ tóc, vo vo giắt mớ tóc rối lên chỗ ấy.
Thỉnh thoảng trên đường làng có bà cụ rao to: “Ai tóc rối đổi kẹo không?”. Một bên thúng là mảnh chai vỡ đồng nát, lông vịt, tóc rối,…còn bên kia chỉ có cái niêu đất, đúng hơn là một cái ang, cái liễn đựng một thứ kẹo mà bất cứ một đứa trẻ nào cũng phải mê.
Bà cụ lấy kẹo lên bằng chiếc đũa cả, quấn và đầu que, thật khéo, kẹo cứ lồng khồng, trông rất nhiều, nhưng cho vào miệng nó xẹp lại chỉ còn tí tẹo. Bà cụ đưa kẹo cho chúng tôi, đổi lại nắm tóc rối của bà, của mẹ hay của chị.
Tóc rối bán bà cụ không mua, mua kẹo bà cụ không bán, chỉ đổi thôi. Thế là mỗi lần bà cụ qua ngõ, tôi lại kiễng chân, với tay lên chỗ mái hiên… Mẹ bảo đó là kẹo mầm làm bằng mầm cây mạ, mầm thóc, hoàn toàn không có đường mật gì cả. Nhưng sao nó ngọt thế, hơn cả kẹo bột, kẹo bi.
Mẹ tôi đã mất. Chị tôi đi lấy chồng xa…
Cứ mỗi lần có ai đi qua rao lên: “Ai đổi kẹo”, tôi lại tưởng như thấy mẹ tôi ngồi đầu hè gỡ tóc bằng cái lược gỗ màu vàng vàng, đầu mẹ nghiêng nghiêng, sóng tóc đổ dài một bên vai, và rồi mẹ vuốt cái lược, vo vo nắm tóc, giắt nó lên mái hiên nhà…
Que kẹo mầm tuổi thơ… Mẹ ơi… Còn có bao giờ con được thấy mẹ ngồi gỡ tóc như thế nữa. (Theo Băng Sơn)
Chỉ ra các yếu tố tự sự, miêu tả và biểu cảm trong bài văn sau:
Thứ tư 30/10/2019
Tiết 42
CÁC YẾU TỐ TỰ SỰ, MIÊU TẢ TRONG VĂN BIỂU CẢM
Tự sự và miêu tả trong
văn bản biểu cảm
TLV
II. Luyện tập
Bài tập 2
KẸO MẦM
Mỗi sáng mẹ tôi gỡ tóc bằng cái lược thưa gỗ vàng vàng, thế nào rồi cũng có ít tóc rối. Mẹ vo vo giắt nó lên đòn tay chỗ mái hiên nhà. Rồi chị tôi cũng làm thế, bắt chước mẹ cũng gỡ tóc, vo vo giắt mớ tóc rối lên chỗ ấy.
Thỉnh thoảng trên đường làng có bà cụ rao to: “Ai tóc rối đổi kẹo không?”. Một bên thúng là mảnh chai vỡ đồng nát, lông vịt, tóc rối,…còn bên kia chỉ có cái niêu đất, đúng hơn là một cái ang, cái liễn đựng một thứ kẹo mà bất cứ một đứa trẻ nào cũng phải mê.
Bà cụ lấy kẹo lên bằng chiếc đũa cả, quấn và đầu que, thật khéo, kẹo cứ lồng khồng, trông rất nhiều, nhưng cho vào miệng nó xẹp lại chỉ còn tí tẹo. Bà cụ đưa kẹo cho chúng tôi, đổi lại nắm tóc rối của bà, của mẹ hay của chị.
Tóc rối bán bà cụ không mua, mua kẹo bà cụ không bán, chỉ đổi thôi. Thế là mỗi lần bà cụ qua ngõ, tôi lại kiễng chân, với tay lên chỗ mái hiên… Mẹ bảo đó là kẹo mầm làm bằng mầm cây mạ, mầm thóc, hoàn toàn không có đường mật gì cả. Nhưng sao nó ngọt thế, hơn cả kẹo bột, kẹo bi.
Mẹ tôi đã mất. Chị tôi đi lấy chồng xa…
Cứ mỗi lần có ai đi qua rao lên: “Ai đổi kẹo”, tôi lại tưởng như thấy mẹ tôi ngồi đầu hè gỡ tóc bằng cái lược gỗ màu vàng vàng, đầu mẹ nghiêng nghiêng, sóng tóc đổ dài một bên vai, và rồi mẹ vuốt cái lược, vo vo nắm tóc, giắt nó lên mái hiên nhà…
Que kẹo mầm tuổi thơ… Mẹ ơi… Còn có bao giờ con được thấy mẹ ngồi gỡ tóc như thế nữa. (Theo Băng Sơn)
Thứ tư 30/10/2019
Tiết 42
CÁC YẾU TỐ TỰ SỰ, MIÊU TẢ TRONG VĂN BIỂU CẢM
I. Tự sự và miêu tả trong văn bản biểu cảm
TLV
II. Luyện tập
Bài tập 1.
- Tự sự:
- Miêu tả:
- Biểu cảm:
Chuyện đổi tóc rối lấy kẹo mầm ngày trước.
Cảnh chải tóc của mẹ ngày xưa, hình ảnh người mẹ.
Lòng nhớ mẹ khôn xiết.
Trên cơ sở bài “Kẹo Mầm”, hãy viết lại thành một bài văn biểu cảm?
KẸO MẦM
Bây giờ tôi đã có gia đình riêng với nhiều thành viên mới, tôi cũng có bao nhiêu là thứ bánh kẹo để ăn khi buồn miệng. Nhưng hình ảnh về người mẹ thân yêu, về que kẹo mầm tuổi thơ gắn liền với kỉ niệm nhặt tóc rối đổi kẹo mãi là kí ức không bao giờ quên.
Hình ảnh ăn sâu trong kí ức tôi là hình ảnh về người mẹ quá cố của tôi. Người phụ nữ thường hay ngồi nghiêng đầu ngoài hiên để chải tóc. Mái tóc dài lốm đốm sợi bạc của mẹ cứ mỗi lần được cái lược gỗ thưa màu vàng nhạt xếp vào hàng ngũ là thế nào cũng thừa ra vài chục cọng. Mẹ vo vo giắt nó lên mái hiên nhà. Rồi chị tôi cũng làm thế. Tôi mừng thầm khi thấy chỗ tóc rối mỗi ngày một nhiều hơn.
Rồi sáu ngày của một tuần cũng chậm chạp trôi qua. Ngày chủ nhật lại đến. Tôi không dám đi chơi đâu xa, chỉ quanh quẩn gần nhà để chờ tiếng bà cụ rao to “Ai tóc rối đổi kẹo không?” là tôi chạy ùa ra. Niềm vui tuổi thơ của tôi là những que kẹo mầm nhìn thì to nhưng khi bỏ vào miệng chỉ còn bé tí tẹo, chỉ bấy nhiêu mà vị ngọt thấm ra tận đầu lưỡi, ngon không cưỡng nổi. Ấy thế nên bọn trẻ chúng tôi háo hức tranh nhau nhặt tóc rối của những người phụ nữ trong nhà, không phải để bán,vì tóc rối bán bà cụ không mua, mua kẹo bà cũng không bán, chỉ đổi thôi.
Dòng thời gian trôi mãi, tôi trông chờ từng ngày chủ nhật để được ăn kẹo mầm một cách vô tư, hồn nhiên. Nhưng tôi không biết rằng chính từng ngày chủ nhật chồng chất đó đã cướp mất đi những người thân của tôi: Mẹ tôi đã mất. Chị tôi đi lấy chồng xa… Tôi cũng không còn nhỏ dại nữa để chỉ nghe vị ngọt của que kẹo mầm tan trong đầu lưỡi mà lẫn đâu đó vị mặn của nước mắt khóc tiễn người thân.
Ôi! Mẹ ơi! Chị ơi! Hỡi những thân của tôi! Hỡi que kẹo mầm tuổi thơ! Giờ còn đâu…
Thứ tư 30/10/2019
Tiết 42
CÁC YẾU TỐ TỰ SỰ, MIÊU TẢ TRONG VĂN BIỂU CẢM
TLV
VĂN BIỂU CẢM
Văn biểu cảm
(Văn trữ tình)
Biểu đạt
Khêu gợi lòng đồng cảm
Tình cảm, cảm xúc
Sự đánh giá
Đặc điểm
Nội dung
Tình cảm, cảm xúc
Sự đánh giá
Cách biểu cảm
Trực tiếp
Từ ngữ
Lời than
Tiếng kêu
Gián tiếp
Tự sự
Miêu tả
Hình ảnh
Bố cục
Mở bài
Thân bài
Kết bài
Cách lập ý
Liên hệ hiện tại với tương lai
Hồi tưởng quá khứ và
suy nghĩ về hiện tại
Tưởng tượng tình huống,
Hứa hẹn, mong ước
Vai trò của tự sự, miêu tả
Quan sát, suy ngẫm
TỔNG KẾT
Gửi gắm cảm xúc
Gợi ra đối tượng
* Đối với bài học ở tiết học này:
+ Học bài: vai trò của tự sự và miêu tả trong văn biểu cảm.
+ Chú ý viết các bài văn biểu cảm hoàn chỉnh.
+ Viết tiếp bài văn biểu cảm dựa theo bài “Kẹo mầm”.
* Đối với bài học ở tiết học tiếp theo:
+ Chuẩn bị: TRẢ BÀI TLV SỐ 2
+ Trả lời 5 câu hỏi SGK/137. Tự đánh giá bài làm của mình
HƯỚNG DẪN TỰ HỌC
2 giờ mỗi ngày bạn nhé!
 
↓ CHÚ Ý: Bài giảng này được nén lại dưới dạng RAR và có thể chứa nhiều file. Hệ thống chỉ hiển thị 1 file trong số đó, đề nghị các thầy cô KIỂM TRA KỸ TRƯỚC KHI NHẬN XÉT ↓








Các ý kiến mới nhất