Tuần 3. Người ăn xin

- 0 / 0
(Tài liệu chưa được thẩm định)
Nguồn:
Người gửi: Lê Minh Phú
Ngày gửi: 03h:16' 13-10-2021
Dung lượng: 3.6 MB
Số lượt tải: 30
Nguồn:
Người gửi: Lê Minh Phú
Ngày gửi: 03h:16' 13-10-2021
Dung lượng: 3.6 MB
Số lượt tải: 30
Số lượt thích:
0 người
Theo TUỐC-GHÊ-NHÉP
NGƯỜI ĂN XIN
Luyện đọc
Bài chia thành 3 đoạn:
- Đoạn 1: Từ đầu … cầu xin cứu giúp.
- Đoạn 2: Tiếp theo … không có gì để cho ông cả.
- Đoạn 3: Phần còn lại.
Đọc nối tiếp đoạn
Tìm hiểu bài
1. Hình ảnh ông lão ăn xin hiện ra trước mắt cậu bé như thế nào?
Đôi mắt ông lão đỏ đọc và giàn giụa nước mắt. Đôi môi tái nhợt, áo quần tả tơi thảm hại.
Ông già chìa trước mặt tôi bàn tay sưng húp, bẩn thỉu. Ông rên rỉ cầu xin cứu giúp.
2. Hành động và lời nói ân cần của cậu bé đã chứng tỏ tình cảm của cậu đối với ông lão ăn xin như thế nào?
Tôi lục tìm hết túi nọ túi kia, không có tiền,…..
- Ông đừng giận cháu, cháu không có gì để cho ông cả.
…..Ông lão lại nói:“Như vậy là cháu đã cho lão rồi”.
Em hiểu cậu bé đã cho ông lão cái gì?
Cậu bé đã cho ông lão sự quan tâm, sự chia sẽ, lòng thương người của cậu bé.
Theo em, cậu bé đã nhận được gì ở ông lão ăn xin ?
Cậu bé đã nhận được sự cảm thông, niềm vui của ông lão.
Nội dung bài:
Ca nợi cậu bé có long nhân hậu, biết đồng cảm, thương xót trước nỗi đau bất hạnh của ông lão ăn xin nghèo khổ.
Đọc diễn cảm
Tôi chẳng biết làm cách nào. Tôi nắm chặt lấy bàn tay run rẩy kia:
- Ông đừng giận cháu, cháu không có gì để cho ông cả.
Người ăn xin nhìn tôi chằm chằm bằng đôi mắt ướt đẫm. Đôi môi tái nhợt nở nụ cười và tay ông cũng xiết lấy tay tôi:
- Cháu ơi, cảm ơn cháu! Như vậy là cháu đã cho lão rồi. – Ông lão nói bằng giọng khản đặc.
Khi ấy, tôi chợt hiểu rằng: cả tôi nữa, tôi cũng vừa nhận được chút gì của lão.
Giọng đọc :
2. Cậu bé: giọng xót thương ông lão .
3. Ông lão: thể hiện sự xúc động.
1. Toàn bài: giọng nhẹ nhàng, thương cảm, ngậm ngùi, xót xa.
Tôi chẳng biết làm cách nào. Tôi nắm chặt lấy bàn tay run rẩy kia:
- Ông đừng giận cháu, cháu không có gì để cho ông cả.
Người ăn xin nhìn tôi chằm chằm bằng đôi mắt ướt đẫm. Đôi môi tái nhợt nở nụ cười và tay ông cũng xiết lấy tay tôi:
- Cháu ơi, cảm ơn cháu! Như vậy là cháu đã cho lão rồi. – Ông lão nói bằng giọng khản đặc.
Khi ấy, tôi chợt hiểu rằng: cả tôi nữa, tôi cũng vừa nhận được chút gì của lão.
Tôi chẳng biết làm cách nào. Tôi nắm chặt lấy bàn tay run rẩy kia:
- Ông đừng giận cháu, cháu không có gì để cho ông cả.
Người ăn xin nhìn tôi chằm chằm bằng đôi mắt ướt đẫm. Đôi môi tái nhợt nở nụ cười và tay ông cũng xiết lấy tay tôi:
- Cháu ơi, cảm ơn cháu! Như vậy là cháu đã cho lão rồi. – Ông lão nói bằng giọng khản đặc.
Khi ấy, tôi chợt hiểu rằng: cả tôi nữa, tôi cũng vừa nhận được chút gì của lão.
Củng cố:
Mẩu truyện « Người ăn xin» của Tuốc-ghê-nhép là bức thông điệp về lòng nhân ái, sự quan tâm, sẻ chia giữa con người. Đó không chỉ đơn thuần là chia sẻ về vật chất mà đáng quý hơn là sự đồng cảm, lòng yêu thương giữa người với người.
- Luyện đọc lại bài và trả lời lại các câu hỏi
- Chuẩn bị bài :
Một người chính trực.
Dặn dò:
NGƯỜI ĂN XIN
Luyện đọc
Bài chia thành 3 đoạn:
- Đoạn 1: Từ đầu … cầu xin cứu giúp.
- Đoạn 2: Tiếp theo … không có gì để cho ông cả.
- Đoạn 3: Phần còn lại.
Đọc nối tiếp đoạn
Tìm hiểu bài
1. Hình ảnh ông lão ăn xin hiện ra trước mắt cậu bé như thế nào?
Đôi mắt ông lão đỏ đọc và giàn giụa nước mắt. Đôi môi tái nhợt, áo quần tả tơi thảm hại.
Ông già chìa trước mặt tôi bàn tay sưng húp, bẩn thỉu. Ông rên rỉ cầu xin cứu giúp.
2. Hành động và lời nói ân cần của cậu bé đã chứng tỏ tình cảm của cậu đối với ông lão ăn xin như thế nào?
Tôi lục tìm hết túi nọ túi kia, không có tiền,…..
- Ông đừng giận cháu, cháu không có gì để cho ông cả.
…..Ông lão lại nói:“Như vậy là cháu đã cho lão rồi”.
Em hiểu cậu bé đã cho ông lão cái gì?
Cậu bé đã cho ông lão sự quan tâm, sự chia sẽ, lòng thương người của cậu bé.
Theo em, cậu bé đã nhận được gì ở ông lão ăn xin ?
Cậu bé đã nhận được sự cảm thông, niềm vui của ông lão.
Nội dung bài:
Ca nợi cậu bé có long nhân hậu, biết đồng cảm, thương xót trước nỗi đau bất hạnh của ông lão ăn xin nghèo khổ.
Đọc diễn cảm
Tôi chẳng biết làm cách nào. Tôi nắm chặt lấy bàn tay run rẩy kia:
- Ông đừng giận cháu, cháu không có gì để cho ông cả.
Người ăn xin nhìn tôi chằm chằm bằng đôi mắt ướt đẫm. Đôi môi tái nhợt nở nụ cười và tay ông cũng xiết lấy tay tôi:
- Cháu ơi, cảm ơn cháu! Như vậy là cháu đã cho lão rồi. – Ông lão nói bằng giọng khản đặc.
Khi ấy, tôi chợt hiểu rằng: cả tôi nữa, tôi cũng vừa nhận được chút gì của lão.
Giọng đọc :
2. Cậu bé: giọng xót thương ông lão .
3. Ông lão: thể hiện sự xúc động.
1. Toàn bài: giọng nhẹ nhàng, thương cảm, ngậm ngùi, xót xa.
Tôi chẳng biết làm cách nào. Tôi nắm chặt lấy bàn tay run rẩy kia:
- Ông đừng giận cháu, cháu không có gì để cho ông cả.
Người ăn xin nhìn tôi chằm chằm bằng đôi mắt ướt đẫm. Đôi môi tái nhợt nở nụ cười và tay ông cũng xiết lấy tay tôi:
- Cháu ơi, cảm ơn cháu! Như vậy là cháu đã cho lão rồi. – Ông lão nói bằng giọng khản đặc.
Khi ấy, tôi chợt hiểu rằng: cả tôi nữa, tôi cũng vừa nhận được chút gì của lão.
Tôi chẳng biết làm cách nào. Tôi nắm chặt lấy bàn tay run rẩy kia:
- Ông đừng giận cháu, cháu không có gì để cho ông cả.
Người ăn xin nhìn tôi chằm chằm bằng đôi mắt ướt đẫm. Đôi môi tái nhợt nở nụ cười và tay ông cũng xiết lấy tay tôi:
- Cháu ơi, cảm ơn cháu! Như vậy là cháu đã cho lão rồi. – Ông lão nói bằng giọng khản đặc.
Khi ấy, tôi chợt hiểu rằng: cả tôi nữa, tôi cũng vừa nhận được chút gì của lão.
Củng cố:
Mẩu truyện « Người ăn xin» của Tuốc-ghê-nhép là bức thông điệp về lòng nhân ái, sự quan tâm, sẻ chia giữa con người. Đó không chỉ đơn thuần là chia sẻ về vật chất mà đáng quý hơn là sự đồng cảm, lòng yêu thương giữa người với người.
- Luyện đọc lại bài và trả lời lại các câu hỏi
- Chuẩn bị bài :
Một người chính trực.
Dặn dò:
 







Các ý kiến mới nhất