Tuần 6. Nỗi dằn vặt của An-đrây-ca

- 0 / 0
(Tài liệu chưa được thẩm định)
Nguồn:
Người gửi: Nèang Sa Ly Na
Ngày gửi: 06h:32' 01-11-2021
Dung lượng: 8.0 MB
Số lượt tải: 60
Nguồn:
Người gửi: Nèang Sa Ly Na
Ngày gửi: 06h:32' 01-11-2021
Dung lượng: 8.0 MB
Số lượt tải: 60
Số lượt thích:
0 người
NỖI DẰN VẶT CỦA AN-ĐRÂY-CA
TRƯỜNG TIỂU HỌC TRẦN HƯNG ĐẠO
1. Cáo đã làm gì để dụ Gà Trống xuống đất ?
Cáo đon đả mời Gà Trống xuống đất để báo cho Gà biết tin tức mới: Từ nay, muôn loài đã kết thân. Gà hãy xuống để Cáo hôn Gà tỏ bày tình thân.
2. Vì sao Gà không nghe lời Cáo ?
Gà biết Cáo là con vật hiểm ác, đằng sau những lời ngon ngọt ấy là ý định xấu xa: muốn ăn thịt Gà.
TẬP ĐỌC
Nỗi dằn vặt của An-đrây-ca.
An-đrây-ca lên 9, sống với mẹ và ông. Ông em 96 tuổi rồi nên rất yếu.
Một buổi chiều, ông nói với mẹ An-đrây-ca: “Bố khó thở lắm!...” Mẹ liền bảo An-đrây-ca đi mua thuốc. Cậu bé nhanh nhẹn đi ngay, nhưng dọc đường lại gặp mấy đứa bạn đang chơi đá bóng rủ nhập cuộc. Chơi một lúc mới nhớ lời mẹ dặn, em vội chạy một mạch đến cửa hàng mua thuốc rồi mang về nhà.
Bước vào phòng ông nằm, em hoảng hốt thấy mẹ đang khóc nấc lên. Thì ra ông đã qua đời. “Chỉ vì mình mải chơi bóng, mua thuốc về chậm mà ông chết.” - An-đrây-ca òa khóc và kể hết mọi chuyện cho mẹ nghe. Mẹ an ủi em:
- Không, con không có lỗi. Chẳng thuốc nào cứu nổi ông đâu. Ông đã mất từ lúc con vừa ra khỏi nhà.
Nhưng An-đrây-ca không nghĩ như vậy. Cả đêm đó, em ngồi nức nở dưới gốc cây táo do tay ông vun trồng. Mãi sau này, khi đã lớn, em vẫn luôn tự dằn vặt: “Giá mình mua thuốc về kịp thì ông còn sống thêm được ít năm nữa!”
Theo Xu-khôm-lin-xki
(Trần Mạnh Hưởng dịch)
NỖI DẰN VẶT CỦA AN - ĐRÂY - CA
Bài này chia làm mấy đoạn?
Đoạn 2: phần còn lại.
Bài này chia làm 2 đoạn:
Đoạn 1: từ đầu đến mang về.
1. An-đrây-ca lên 9, sống với mẹ và ông. Ông em 96 tuổi rồi nên rất yếu.
Một buổi chiều, ông nói với mẹ An-đrây-ca: “Bố khó thở lắm!...” Mẹ liền bảo An-đrây-ca đi mua thuốc. Cậu bé nhanh nhẹn đi ngay, nhưng dọc đường lại gặp mấy đứa bạn đang chơi đá bóng rủ nhập cuộc. Chơi một lúc mới nhớ lời mẹ dặn, em vội chạy một mạch đến cửa hàng mua thuốc rồi mang về nhà.
2. Bước vào phòng ông nằm, em hoảng hốt thấy mẹ đang khóc nấc lên. Thì ra ông đã qua đời. “Chỉ vì mình mải chơi bóng, mua thuốc về chậm mà ông chết.” - An-đrây-ca òa khóc và kể hết mọi chuyện cho mẹ nghe. Mẹ an ủi em:
- Không, con không có lỗi. Chẳng thuốc nào cứu nổi ông đâu. Ông đã mất từ lúc con vừa ra khỏi nhà.
Nhưng An-đrây-ca không nghĩ như vậy. Cả đêm đó, em ngồi nức nở dưới gốc cây táo do tay ông vun trồng. Mãi sau này, khi đã lớn, em vẫn luôn tự dằn vặt: “Giá mình mua thuốc về kịp thì ông còn sống thêm được ít năm nữa!”
Theo Xu-khôm-lin-xki
(Trần Mạnh Hưởng dịch)
NỖI DẰN VẶT CỦA AN - ĐRÂY - CA
Luyện đọc
- An-đrây-ca
LUYỆN ĐỌC TÌM HIỂU BÀI
- hoảng hốt
- nấc lên
- nức nở
- Dằn vặt: làm cho đau đớn, buồn khổ một cách dai dẳng. Nghĩa trong bài: tự trách mình.
Bố khó thở lắm !...
Chơi một lúc mới nhớ lời mẹ dặn, em vội chạy một mạch đến cửa hàng mua thuốc rồi mang về nhà.
- Chạy một mạch
- Nhập cuộc
S/55
Cậu bé nhanh nhẹn đi ngay, nhưng dọc đường lại gặp mấy đứa bạn đang chơi đá bóng rủ nhập cuộc.
rủ nhập cuộc
dọc đường
chạy một mạch
Dằn vặt
Hướng dẫn đọc
Đọc phân biệt lời các nhân vật trong đoạn đối thoại:
- Lời ông: mệt nhọc, yếu ớt
- Lời mẹ: dịu dàng, an ủi
- Ý nghĩ của An – đrây – ca: buồn, day dứt
- Giọng đọc toàn bài: trầm, buồn, xúc động
Tìm hiểu bài
Nỗi dằn vặt của An-đrây-ca
Tìm hiểu bài
S/55
Đọc thầm đoạn 1 và trả lời câu hỏi: Khi câu chuyện xảy ra, An-đrây-ca mấy tuổi, hoàn cảnh gia đình em lúc đó thế nào?
Câu chuyện xảy ra lúc đó An-đrây-ca mới 9 tuổi, em sống cùng mẹ và ông.
Tập đọc
An-đrây-ca lên 9, sống với mẹ và ông. Ông em 96 tuổi rồi nên rất yếu.
Một buổi chiều, ông nói với mẹ An-đrây-ca: “Bố khó thở lắm!...” Mẹ liền bảo An-đrây-ca đi mua thuốc. Cậu bé nhanh nhẹn đi ngay, nhưng dọc đường lại gặp mấy đứa bạn đang chơi đá bóng rủ nhập cuộc. Chơi một lúc mới nhớ lời mẹ dặn, em vội chạy một mạch đến cửa hàng mua thuốc rồi mang về nhà.
Nỗi dằn vặt của An-đrây-ca
Tìm hiểu bài
S/55
An- đrây-ca nhanh nhẹn đi ngay.
Mẹ bảo An-đrây-ca đi mua thuốc cho ông, thái độ của An-đrây-ca thế nào?
Tập đọc
An-đrây-ca lên 9, sống với mẹ và ông. Ông em 96 tuổi rồi nên rất yếu.
Một buổi chiều, ông nói với mẹ An-đrây-ca: “Bố khó thở lắm!...” Mẹ liền bảo An-đrây-ca đi mua thuốc. Cậu bé nhanh nhẹn đi ngay, nhưng dọc đường lại gặp mấy đứa bạn đang chơi đá bóng rủ nhập cuộc. Chơi một lúc mới nhớ lời mẹ dặn, em vội chạy một mạch đến cửa hàng mua thuốc rồi mang về nhà.
Nỗi dằn vặt của An-đrây-ca
Tìm hiểu bài
S/55
An-đrây-ca gặp các bạn đang chơi đá bóng rủ nhập cuộc. Chơi một lúc mới nhớ lời mẹ dặn, em vội chạy đến cửa hàng mua thuốc mang về nhà.
An-đrây-ca đã làm gì trên đường đi mua thuốc?
Tập đọc
An-đrây-ca lên 9, sống với mẹ và ông. Ông em 96 tuổi rồi nên rất yếu.
Một buổi chiều, ông nói với mẹ An-đrây-ca: “Bố khó thở lắm!...” Mẹ liền bảo An-đrây-ca đi mua thuốc. Cậu bé nhanh nhẹn đi ngay, nhưng dọc đường lại gặp mấy đứa bạn đang chơi đá bóng rủ nhập cuộc. Chơi một lúc mới nhớ lời mẹ dặn, em vội chạy một mạch đến cửa hàng mua thuốc rồi mang về nhà.
Nỗi dằn vặt của An-đrây-ca
S/55
Tập đọc
Bước vào phòng ông nằm, em hoảng hốt thấy mẹ đang khóc nấc lên. Thì ra ông đã qua đời. “Chỉ vì mình mải chơi bóng, mua thuốc về chậm mà ông chết.” - An-đrây-ca òa khóc và kể hết mọi chuyện cho mẹ nghe. Mẹ an ủi em
- Không, con không có lỗi. Chẳng thuốc nào cứu nổi ông đâu. Ông đã mất từ lúc con vừa ra khỏi nhà.
Nhưng An-đrây-ca không nghĩ như vậy. Cả đêm đó, em ngồi nức nở dưới gốc cây táo do tay ông vun trồng. Mãi sau này, khi đã lớn, em vẫn luôn tự dằn vặt: “Giá mình mua thuốc về kịp thì ông còn sống thêm được ít năm nữa!”
Đọc thầm đoạn 2 và trả lời câu hỏi: Chuyện gì xảy ra khi An-đrây-ca mang thuốc về nhà?
An-đrây-ca hoảng hốt khi thấy mẹ đang khóc nấc lên vì ông đã qua đời.
Nỗi dằn vặt của An-đrây-ca
S/55
+An-đrây-ca oà khóc khi biết ông đã qua đời. Bạn cho rằng chỉ vì mình mải chơi bóng, mua thuốc về chậm mà ông chết.
+An-đrây-ca kể hết mọi chuyện cho mẹ nghe.
+Mẹ an ủi, bảo An-đrây-ca không có lỗi nhưng An-đrây-ca không nghĩ như vậy. Cả đêm bạn nức nở dưới cây táo do ông trồng. Mãi khi lớn lên, bạn vẫn tự dằn mình.
An-đrây-ca tự dằn vặt mình như thế nào?
Tập đọc
Nỗi dằn vặt của An-đrây-ca
Tìm hiểu bài
S/55
+An-đrây-ca rất yêu thương ông, không tha thứ cho mình vì ông sắp chết còn mải chơi bóng, mang thuốc về nhà muộn.
+An-đrây-ca rất có ý thức trách nhiệm, trung thực và nghiêm khắc với lỗi lầm của bản thân.
Câu chuyện cho thấy An-đrây-ca là một cậu bé như thế nào?
Tập đọc
Nội dung chính :
Nỗi dằn vặt của An-đrây-ca thể hiện trong tình yêu thương, ý thức trách nhiệm với người thân, lòng trung thực và sự nghiêm khắc với lỗi lầm của bản thân.
Nội dung chính của bài nói lên điều gì?
Nỗi dằn vặt của An-đrây-ca
Tập đọc
Ai đọc hay hơn?
Thi đọc
Bước vào phòng ông nằm, em hoảng hốt thấy mẹ đang khóc nấc lên. Thì ra ông đã qua đời. “Chỉ vì mình mải chơi bóng, mua thuốc về chậm mà ông chết”. - An-đrây-ca òa khóc và kể hết mọi chuyện cho mẹ nghe. Mẹ an ủi em:
- Không, con không có lỗi. Chẳng thuốc nào cứu nổi ông đâu. Ông đã mất từ lúc con vừa ra khỏi nhà.
Nỗi dằn vặt của An-đrây-ca
Theo XU-KHÔM-LIN-XKI
(Trần Mạnh Hưởng dịch)
- Người dẫn chuyện
- Mẹ
- An-đrây-ca
THI ĐỌC DIỄN CẢM
TẬP ĐỌC
Thi đọc diễn cảm toàn bài theo cách phân vai:
Nỗi dằn vặt của An-đrây-ca
Em hãy đặt lại tên khác cho truyện ?
Cậu bé trung thực.
Tự trách mình
Chú bé giàu tình cảm.
…….
Tập đọc
Nỗi dằn vặt của An-đrây-ca
Em hãy nói lời an ủi của em với An-đrây-ca ?
- An-đrây-ca! Bạn đừng ân hận nữa. Ông bạn sẽ hiểu cho tấm lòng của bạn.
- Bạn đừng buồn nữa An-đrây-ca. Mình tin rằng ông bạn rất hiểu tấm lòng của bạn.
Tập đọc
Rèn kĩ năng đọc lại bài
Xem trước bài tập đọc tiếp theo
DẶN DÒ
TRƯỜNG TIỂU HỌC TRẦN HƯNG ĐẠO
1. Cáo đã làm gì để dụ Gà Trống xuống đất ?
Cáo đon đả mời Gà Trống xuống đất để báo cho Gà biết tin tức mới: Từ nay, muôn loài đã kết thân. Gà hãy xuống để Cáo hôn Gà tỏ bày tình thân.
2. Vì sao Gà không nghe lời Cáo ?
Gà biết Cáo là con vật hiểm ác, đằng sau những lời ngon ngọt ấy là ý định xấu xa: muốn ăn thịt Gà.
TẬP ĐỌC
Nỗi dằn vặt của An-đrây-ca.
An-đrây-ca lên 9, sống với mẹ và ông. Ông em 96 tuổi rồi nên rất yếu.
Một buổi chiều, ông nói với mẹ An-đrây-ca: “Bố khó thở lắm!...” Mẹ liền bảo An-đrây-ca đi mua thuốc. Cậu bé nhanh nhẹn đi ngay, nhưng dọc đường lại gặp mấy đứa bạn đang chơi đá bóng rủ nhập cuộc. Chơi một lúc mới nhớ lời mẹ dặn, em vội chạy một mạch đến cửa hàng mua thuốc rồi mang về nhà.
Bước vào phòng ông nằm, em hoảng hốt thấy mẹ đang khóc nấc lên. Thì ra ông đã qua đời. “Chỉ vì mình mải chơi bóng, mua thuốc về chậm mà ông chết.” - An-đrây-ca òa khóc và kể hết mọi chuyện cho mẹ nghe. Mẹ an ủi em:
- Không, con không có lỗi. Chẳng thuốc nào cứu nổi ông đâu. Ông đã mất từ lúc con vừa ra khỏi nhà.
Nhưng An-đrây-ca không nghĩ như vậy. Cả đêm đó, em ngồi nức nở dưới gốc cây táo do tay ông vun trồng. Mãi sau này, khi đã lớn, em vẫn luôn tự dằn vặt: “Giá mình mua thuốc về kịp thì ông còn sống thêm được ít năm nữa!”
Theo Xu-khôm-lin-xki
(Trần Mạnh Hưởng dịch)
NỖI DẰN VẶT CỦA AN - ĐRÂY - CA
Bài này chia làm mấy đoạn?
Đoạn 2: phần còn lại.
Bài này chia làm 2 đoạn:
Đoạn 1: từ đầu đến mang về.
1. An-đrây-ca lên 9, sống với mẹ và ông. Ông em 96 tuổi rồi nên rất yếu.
Một buổi chiều, ông nói với mẹ An-đrây-ca: “Bố khó thở lắm!...” Mẹ liền bảo An-đrây-ca đi mua thuốc. Cậu bé nhanh nhẹn đi ngay, nhưng dọc đường lại gặp mấy đứa bạn đang chơi đá bóng rủ nhập cuộc. Chơi một lúc mới nhớ lời mẹ dặn, em vội chạy một mạch đến cửa hàng mua thuốc rồi mang về nhà.
2. Bước vào phòng ông nằm, em hoảng hốt thấy mẹ đang khóc nấc lên. Thì ra ông đã qua đời. “Chỉ vì mình mải chơi bóng, mua thuốc về chậm mà ông chết.” - An-đrây-ca òa khóc và kể hết mọi chuyện cho mẹ nghe. Mẹ an ủi em:
- Không, con không có lỗi. Chẳng thuốc nào cứu nổi ông đâu. Ông đã mất từ lúc con vừa ra khỏi nhà.
Nhưng An-đrây-ca không nghĩ như vậy. Cả đêm đó, em ngồi nức nở dưới gốc cây táo do tay ông vun trồng. Mãi sau này, khi đã lớn, em vẫn luôn tự dằn vặt: “Giá mình mua thuốc về kịp thì ông còn sống thêm được ít năm nữa!”
Theo Xu-khôm-lin-xki
(Trần Mạnh Hưởng dịch)
NỖI DẰN VẶT CỦA AN - ĐRÂY - CA
Luyện đọc
- An-đrây-ca
LUYỆN ĐỌC TÌM HIỂU BÀI
- hoảng hốt
- nấc lên
- nức nở
- Dằn vặt: làm cho đau đớn, buồn khổ một cách dai dẳng. Nghĩa trong bài: tự trách mình.
Bố khó thở lắm !...
Chơi một lúc mới nhớ lời mẹ dặn, em vội chạy một mạch đến cửa hàng mua thuốc rồi mang về nhà.
- Chạy một mạch
- Nhập cuộc
S/55
Cậu bé nhanh nhẹn đi ngay, nhưng dọc đường lại gặp mấy đứa bạn đang chơi đá bóng rủ nhập cuộc.
rủ nhập cuộc
dọc đường
chạy một mạch
Dằn vặt
Hướng dẫn đọc
Đọc phân biệt lời các nhân vật trong đoạn đối thoại:
- Lời ông: mệt nhọc, yếu ớt
- Lời mẹ: dịu dàng, an ủi
- Ý nghĩ của An – đrây – ca: buồn, day dứt
- Giọng đọc toàn bài: trầm, buồn, xúc động
Tìm hiểu bài
Nỗi dằn vặt của An-đrây-ca
Tìm hiểu bài
S/55
Đọc thầm đoạn 1 và trả lời câu hỏi: Khi câu chuyện xảy ra, An-đrây-ca mấy tuổi, hoàn cảnh gia đình em lúc đó thế nào?
Câu chuyện xảy ra lúc đó An-đrây-ca mới 9 tuổi, em sống cùng mẹ và ông.
Tập đọc
An-đrây-ca lên 9, sống với mẹ và ông. Ông em 96 tuổi rồi nên rất yếu.
Một buổi chiều, ông nói với mẹ An-đrây-ca: “Bố khó thở lắm!...” Mẹ liền bảo An-đrây-ca đi mua thuốc. Cậu bé nhanh nhẹn đi ngay, nhưng dọc đường lại gặp mấy đứa bạn đang chơi đá bóng rủ nhập cuộc. Chơi một lúc mới nhớ lời mẹ dặn, em vội chạy một mạch đến cửa hàng mua thuốc rồi mang về nhà.
Nỗi dằn vặt của An-đrây-ca
Tìm hiểu bài
S/55
An- đrây-ca nhanh nhẹn đi ngay.
Mẹ bảo An-đrây-ca đi mua thuốc cho ông, thái độ của An-đrây-ca thế nào?
Tập đọc
An-đrây-ca lên 9, sống với mẹ và ông. Ông em 96 tuổi rồi nên rất yếu.
Một buổi chiều, ông nói với mẹ An-đrây-ca: “Bố khó thở lắm!...” Mẹ liền bảo An-đrây-ca đi mua thuốc. Cậu bé nhanh nhẹn đi ngay, nhưng dọc đường lại gặp mấy đứa bạn đang chơi đá bóng rủ nhập cuộc. Chơi một lúc mới nhớ lời mẹ dặn, em vội chạy một mạch đến cửa hàng mua thuốc rồi mang về nhà.
Nỗi dằn vặt của An-đrây-ca
Tìm hiểu bài
S/55
An-đrây-ca gặp các bạn đang chơi đá bóng rủ nhập cuộc. Chơi một lúc mới nhớ lời mẹ dặn, em vội chạy đến cửa hàng mua thuốc mang về nhà.
An-đrây-ca đã làm gì trên đường đi mua thuốc?
Tập đọc
An-đrây-ca lên 9, sống với mẹ và ông. Ông em 96 tuổi rồi nên rất yếu.
Một buổi chiều, ông nói với mẹ An-đrây-ca: “Bố khó thở lắm!...” Mẹ liền bảo An-đrây-ca đi mua thuốc. Cậu bé nhanh nhẹn đi ngay, nhưng dọc đường lại gặp mấy đứa bạn đang chơi đá bóng rủ nhập cuộc. Chơi một lúc mới nhớ lời mẹ dặn, em vội chạy một mạch đến cửa hàng mua thuốc rồi mang về nhà.
Nỗi dằn vặt của An-đrây-ca
S/55
Tập đọc
Bước vào phòng ông nằm, em hoảng hốt thấy mẹ đang khóc nấc lên. Thì ra ông đã qua đời. “Chỉ vì mình mải chơi bóng, mua thuốc về chậm mà ông chết.” - An-đrây-ca òa khóc và kể hết mọi chuyện cho mẹ nghe. Mẹ an ủi em
- Không, con không có lỗi. Chẳng thuốc nào cứu nổi ông đâu. Ông đã mất từ lúc con vừa ra khỏi nhà.
Nhưng An-đrây-ca không nghĩ như vậy. Cả đêm đó, em ngồi nức nở dưới gốc cây táo do tay ông vun trồng. Mãi sau này, khi đã lớn, em vẫn luôn tự dằn vặt: “Giá mình mua thuốc về kịp thì ông còn sống thêm được ít năm nữa!”
Đọc thầm đoạn 2 và trả lời câu hỏi: Chuyện gì xảy ra khi An-đrây-ca mang thuốc về nhà?
An-đrây-ca hoảng hốt khi thấy mẹ đang khóc nấc lên vì ông đã qua đời.
Nỗi dằn vặt của An-đrây-ca
S/55
+An-đrây-ca oà khóc khi biết ông đã qua đời. Bạn cho rằng chỉ vì mình mải chơi bóng, mua thuốc về chậm mà ông chết.
+An-đrây-ca kể hết mọi chuyện cho mẹ nghe.
+Mẹ an ủi, bảo An-đrây-ca không có lỗi nhưng An-đrây-ca không nghĩ như vậy. Cả đêm bạn nức nở dưới cây táo do ông trồng. Mãi khi lớn lên, bạn vẫn tự dằn mình.
An-đrây-ca tự dằn vặt mình như thế nào?
Tập đọc
Nỗi dằn vặt của An-đrây-ca
Tìm hiểu bài
S/55
+An-đrây-ca rất yêu thương ông, không tha thứ cho mình vì ông sắp chết còn mải chơi bóng, mang thuốc về nhà muộn.
+An-đrây-ca rất có ý thức trách nhiệm, trung thực và nghiêm khắc với lỗi lầm của bản thân.
Câu chuyện cho thấy An-đrây-ca là một cậu bé như thế nào?
Tập đọc
Nội dung chính :
Nỗi dằn vặt của An-đrây-ca thể hiện trong tình yêu thương, ý thức trách nhiệm với người thân, lòng trung thực và sự nghiêm khắc với lỗi lầm của bản thân.
Nội dung chính của bài nói lên điều gì?
Nỗi dằn vặt của An-đrây-ca
Tập đọc
Ai đọc hay hơn?
Thi đọc
Bước vào phòng ông nằm, em hoảng hốt thấy mẹ đang khóc nấc lên. Thì ra ông đã qua đời. “Chỉ vì mình mải chơi bóng, mua thuốc về chậm mà ông chết”. - An-đrây-ca òa khóc và kể hết mọi chuyện cho mẹ nghe. Mẹ an ủi em:
- Không, con không có lỗi. Chẳng thuốc nào cứu nổi ông đâu. Ông đã mất từ lúc con vừa ra khỏi nhà.
Nỗi dằn vặt của An-đrây-ca
Theo XU-KHÔM-LIN-XKI
(Trần Mạnh Hưởng dịch)
- Người dẫn chuyện
- Mẹ
- An-đrây-ca
THI ĐỌC DIỄN CẢM
TẬP ĐỌC
Thi đọc diễn cảm toàn bài theo cách phân vai:
Nỗi dằn vặt của An-đrây-ca
Em hãy đặt lại tên khác cho truyện ?
Cậu bé trung thực.
Tự trách mình
Chú bé giàu tình cảm.
…….
Tập đọc
Nỗi dằn vặt của An-đrây-ca
Em hãy nói lời an ủi của em với An-đrây-ca ?
- An-đrây-ca! Bạn đừng ân hận nữa. Ông bạn sẽ hiểu cho tấm lòng của bạn.
- Bạn đừng buồn nữa An-đrây-ca. Mình tin rằng ông bạn rất hiểu tấm lòng của bạn.
Tập đọc
Rèn kĩ năng đọc lại bài
Xem trước bài tập đọc tiếp theo
DẶN DÒ
 







Các ý kiến mới nhất