Tìm kiếm Bài giảng
Tuần 10. Giọng quê hương

- 0 / 0
(Tài liệu chưa được thẩm định)
Nguồn:
Người gửi: Nguyễn Thị Liên
Ngày gửi: 18h:14' 25-11-2021
Dung lượng: 15.7 MB
Số lượt tải: 131
Nguồn:
Người gửi: Nguyễn Thị Liên
Ngày gửi: 18h:14' 25-11-2021
Dung lượng: 15.7 MB
Số lượt tải: 131
Số lượt thích:
0 người
Tập đọc – Kể chuyện
Lớp 3
CHỦ ĐIỂM: QUÊ HƯƠNG
TẬP ĐỌC
GIỌNG QUÊ HƯƠNG
Theo Thanh Tịnh
Tác giả:
THANH TỊNH
- Nhà văn Thanh Tịnh, sinh ngày 12.12.1911 mất ngày 17.07.1988, tên khai sinh là Trần Văn Ninh. - Ông có rất nhiều bút danh : Thinh Không, Trịnh Thuần, Thanh Tịnh…
- Quê ông ở TP Huế.
- Từ 1933, ông đi làm ở các cơ sở tư rồi làm nghề dạy học và bắt đầu viết văn, làm thơ từ thời gian này.
Giọng quê hương
1. Thuyên và Đồng rời quê hương đã mấy năm. Một hôm, hai anh rủ nhau đi chơi thật xa, nhưng đến giữa trưa thì lạc mất đường về. Hai người phải ghé vào quán gần đấy để hỏi đường, luôn tiện để ăn cho đỡ đói. Cùng ăn trong quán ấy có ba thanh niên. Họ chuyện trò luôn miệng. Bầu không khí trong quán vui vẻ lạ thường.
2. Lúc đứng lên trả tiền, Thuyên mới biết mình quên chiếc ví ở nhà. Hỏi Đồng, Đồng cũng không mang tiền theo. Hai người đang lúng túng, chợt một trong ba thanh niên bước đến lại gần, nói:
- Xin hai anh vui lòng cho tôi được trả tiền.
Thuyên ngạc nhiên nhìn anh thanh niên. Trên gương mặt đôn hậu, cặp mắt ánh lên vẻ thành thực, dễ mến. Thuyên bối rối:
- Xin lỗi. Tôi quả thật chưa nhớ ra anh là…
Người thanh niên không để Thuyên kịp dứt lời:
Dạ, không! Bây giờ tôi mới được biết hai anh. Tôi muốn làm quen…
3. Ngừng một lát như để nén nỗi xúc động, anh thanh niên nói tiếp:
- Hai anh đã cho tôi nghe lại giọng nói của mẹ tôi xưa…
Bất ngờ trước tình cảm của người bạn mới, Thuyên chỉ biết nói:
- Cảm ơn anh…
Anh thanh niên xua tay:
- Tôi phải cảm ơn hai anh mới phải.
Rồi người ấy nghẹn ngào:
- Mẹ tôi là người miền Trung... Bà qua đời đã hơn tám năm rồi.
Nói đến đây, người trẻ tuổi lẳng lặng cúi đầu, đôi môi mím chặt để lộ vẻ đau thương. Còn Thuyên, Đồng thì bùi ngùi nhớ đến quê hương, yên lặng nhìn nhau, mắt rớm lệ.
Theo THANH TỊNH
Bài được chia làm 3 đoạn :
Đoạn 1: Thuyên và Đồng rời quê hương …… vui vẻ lạ thường.
Đoạn 2 : Lúc đứng lên trả tiền….. tôi muốn làm quen…
Đoạn 3 : Ngừng một lát như để….. mắt rớm lệ.
LUYỆN ĐỌC ĐOẠN
Giọng quê hương
1. Thuyên và Đồng rời quê hương đã mấy năm. Một hôm, hai anh rủ nhau đi chơi thật xa, nhưng đến giữa trưa thì lạc mất đường về. Hai người phải ghé vào quán gần đấy để hỏi đường, luôn tiện để ăn cho đỡ đói. Cùng ăn trong quán ấy có ba thanh niên. Họ chuyện trò luôn miệng. Bầu không khí trong quán vui vẻ lạ thường.
2. Lúc đứng lên trả tiền, Thuyên mới biết mình quên chiếc ví ở nhà. Hỏi Đồng, Đồng cũng không mang tiền theo. Hai người đang lúng túng, chợt một trong ba thanh niên bước đến lại gần, nói:
- Xin hai anh vui lòng cho tôi được trả tiền.
Thuyên ngạc nhiên nhìn anh thanh niên. Trên gương mặt đôn hậu, cặp mắt ánh lên vẻ thành thực, dễ mến. Thuyên bối rối:
- Xin lỗi. Tôi quả thật chưa nhớ ra anh là…
Người thanh niên không để Thuyên kịp dứt lời:
- Dạ, không! Bây giờ tôi mới được biết hai anh. Tôi muốn làm quen…
3. Ngừng một lát như để nén nỗi xúc động, anh thanh niên nói tiếp:
Hai anh đã cho tôi nghe lại giọng nói của mẹ tôi xưa…
Bất ngờ trước tình cảm của người bạn mới, Thuyên chỉ biết nói:
- Cảm ơn anh…
Anh thanh niên xua tay:
- Tôi phải cảm ơn hai anh mới phải.
Rồi người ấy nghẹn ngào:
- Mẹ tôi là người miền Trung…. Bà qua đời đã hơn tám năm rồi.
Nói đến đây, người trẻ tuổi lẳng lặng cúi đầu, đôi môi mím chặt để lộ vẻ đau thương. Còn Thuyên, Đồng thì bùi ngùi nhớ đến quê hương, yên lặng nhìn nhau, mắt rớm lệ.
Theo THANH TỊNH
luôn miệng
ngạc nhiên
gương mặt
nghẹn ngào
mím chặt
LUYỆN ĐỌC TỪ KHÓ
LUYỆN ĐỌC CÂU DÀI
+ Xin lỗi. // Tôi quả thật chưa nhớ ra/ anh là ……// (hơi kéo dài từ là)
+ Dạ không! Bây giờ tôi mới biết là anh. Tôi muốn làm quen...
+ Mẹ tôi là người miền Trung ……// Bà qua đời / đã hơn tám năm rồi.//
* Giải nghĩa từ khó
Đôn hậu: hiền từ, thật thà.
Thành thực: có tấm lòng chân thật.
Bùi ngùi: có cảm giác buồn, thương, nhớ lẫn lộn.
Mắt rớm lệ: ứa ra một ít nước mắt nhưng chưa tạo thành giọt,như gần khóc.
TÌM HIỂU BÀI
1. Thuyên và Đồng cùng ăn trong quán với những ai?
Thuyên và Đồng cùng ăn trong quán với ba thanh niên lạ.
1. Thuyên và Đồng rời quê hương đã mấy năm. Một hôm, hai anh rủ nhau đi chơi thật xa, nhưng đến giữa trưa thì lạc mất đường về. Hai người phải ghé vào quán gần đấy để hỏi đường, luôn tiện để ăn cho đỡ đói. Cùng ăn trong quán ấy có ba thanh niên. Họ chuyện trò luôn miệng. Bầu không khí trong quán vui vẻ lạ thường.
Đọc thầm và trả lời câu hỏi:
2. Chuyện gì xảy ra làm Thuyên và Đồng ngạc nhiên?
Một trong ba thanh niên đến gần xin được trả giúp tiền ăn.
2. Lúc đứng lên trả tiền, Thuyên mới biết mình quên chiếc ví ở nhà. Hỏi Đồng, Đồng cũng không mang tiền theo. Hai người đang lúng túng, chợt một trong ba thanh niên bước đến lại gần, nói:
- Xin hai anh vui lòng cho tôi được trả tiền.
Thuyên ngạc nhiên nhìn anh thanh niên. Trên gương mặt đôn hậu, cặp mắt ánh lên vẻ thành thực, dễ mến. Thuyên bối rối:
- Xin lỗi. Tôi quả thật chưa nhớ ra anh là…
Người thanh niên không để Thuyên kịp dứt lời:
- Dạ, không! Bây giờ tôi mới được biết hai anh. Tôi muốn làm quen…
Đọc thầm và trả lời câu hỏi:
3. Vì sao anh thanh niên cảm ơn Thuyên và Đồng?
Vì Thuyên và Đồng có giọng nói gợi cho anh thanh niên nhớ đến người mẹ yêu quý của anh quê ở miền Trung.
3. Ngừng một lát như để nén nỗi xúc động, anh thanh niên nói tiếp:
Hai anh đã cho tôi nghe lại giọng nói của mẹ tôi xưa…
Bất ngờ trước tình cảm của người bạn mới, Thuyên chỉ biết nói:
- Cảm ơn anh…
Anh thanh niên xua tay:
- Tôi phải cảm ơn hai anh mới phải.
Rồi người ấy nghẹn ngào:
- Mẹ tôi là người miền Trung…. Bà qua đời đã hơn tám năm rồi.
Nói đến đây, người trẻ tuổi lẳng lặng cúi đầu, đôi môi mím chặt để lộ vẻ đau thương. Còn Thuyên, Đồng thì bùi ngùi nhớ đến quê hương, yên lặng nhìn nhau, mắt rớm lệ.
Đọc thầm và trả lời câu hỏi:
4. Những chi tiết nào nói lên tình cảm thiết tha của các nhân vật đối với quê hương ?
Người trẻ tuổi: lẳng lặng cúi đầu, đôi môi mím chặt lộ vẻ đau thương.
Thuyên và Đồng: yên lặng nhìn nhau, mắt rớm lệ.
3. Ngừng một lát như để nén nỗi xúc động, anh thanh niên nói tiếp:
Hai anh đã cho tôi nghe lại giọng nói của mẹ tôi xưa…
Bất ngờ trước tình cảm của người bạn mới, Thuyên chỉ biết nói:
- Cảm ơn anh…
Anh thanh niên xua tay:
- Tôi phải cảm ơn hai anh mới phải.
Rồi người ấy nghẹn ngào:
- Mẹ tôi là người miền Trung…. Bà qua đời đã hơn tám năm rồi.
Nói đến đây, người trẻ tuổi lẳng lặng cúi đầu, đôi môi mím chặt để lộ vẻ đau thương. Còn Thuyên, Đồng thì bùi ngùi nhớ đến quê hương, yên lặng nhìn nhau, mắt rớm lệ.
Đọc thầm và trả lời câu hỏi:
5. Qua câu chuyện, em nghĩ gì về giọng quê hương?
Giọng quê hương in sâu trong kí ức của mỗi người. Nó nhắc nhở mọi người dù đi xa tới đâu cũng luôn nhớ đến nguồn cội và thêm gắn bó với những người cùng quê hương.
Nội dung
Tình cảm tha thiết, gắn bó của các nhân vật trong câu chuyện với quê hương, với người thân qua giọng nói quê hương yêu dấu.
* Luyện đọc lại
Đóng vai
1. Người dẫn chuyện
2. Anh thanh niên
3. Thuyên
Giọng quê hương
1. Thuyên và Đồng rời quê hương đã mấy năm. Một hôm, hai anh rủ nhau đi chơi thật xa, nhưng đến giữa trưa thì lạc mất đường về. Hai người phải ghé vào quán gần đấy để hỏi đường, luôn tiện để ăn cho đỡ đói. Cùng ăn trong quán ấy có ba thanh niên. Họ chuyện trò luôn miệng. Bầu không khí trong quán vui vẻ lạ thường.
2. Lúc đứng lên trả tiền, Thuyên mới biết mình quên chiếc ví ở nhà. Hỏi Đồng, Đồng cũng không mang tiền theo. Hai người đang lúng túng, chợt một trong ba thanh niên bước đến lại gần, nói:
- Xin hai anh vui lòng cho tôi được trả tiền.
Thuyên ngạc nhiên nhìn anh thanh niên. Trên gương mặt đôn hậu, cặp mắt ánh lên vẻ thành thực, dễ mến. Thuyên bối rối:
- Xin lỗi. Tôi quả thật chưa nhớ ra anh là…
Người thanh niên không để Thuyên kịp dứt lời:
Dạ, không! Bây giờ tôi mới được biết hai anh. Tôi muốn làm quen…
3. Ngừng một lát như để nén nỗi xúc động, anh thanh niên nói tiếp:
- Hai anh đã cho tôi nghe lại giọng nói của mẹ tôi xưa…
Bất ngờ trước tình cảm của người bạn mới, Thuyên chỉ biết nói:
- Cảm ơn anh…
Anh thanh niên xua tay:
- Tôi phải cảm ơn hai anh mới phải.
Rồi người ấy nghẹn ngào:
- Mẹ tôi là người miền Trung... Bà qua đời đã hơn tám năm rồi.
Nói đến đây, người trẻ tuổi lẳng lặng cúi đầu, đôi môi mím chặt để lộ vẻ đau thương. Còn Thuyên, Đồng thì bùi ngùi nhớ đến quê hương, yên lặng nhìn nhau, mắt rớm lệ.
Theo THANH TỊNH
KỂ CHUYỆN
Dựa vào tranh minh hoạ, hãy kể lại câu chuyện Giọng quê hương.
Sau buổi đi chơi xa, anh Thuyên và Đồng đói bụng, bước vào quán. Họ nhìn thấy trong quán đã có ba thanh niên đang vừa ăn vừa chuyện trò vui vẻ.
Khi cả Thuyên và Đồng đang lúng túng vì quên ví tiền ở nhà thì có một anh bước đến xin được trả tiền thay và ngỏ ý muốn làm quen khiến hai anh lúng túng.
Ba người trò chuyện với nhau. Anh thanh niên xúc động, nói lời cảm ơn Thuyên và Đồng vì đã cho anh nghe lại giọng nói của quê hương. Ba người xúc động nhìn nhau, rơi lệ.
DẶN DÒ
CHÀO CÁC EM!
CHÚC CÁC EM CHĂM NGOAN, HỌC TỐT!
Lớp 3
CHỦ ĐIỂM: QUÊ HƯƠNG
TẬP ĐỌC
GIỌNG QUÊ HƯƠNG
Theo Thanh Tịnh
Tác giả:
THANH TỊNH
- Nhà văn Thanh Tịnh, sinh ngày 12.12.1911 mất ngày 17.07.1988, tên khai sinh là Trần Văn Ninh. - Ông có rất nhiều bút danh : Thinh Không, Trịnh Thuần, Thanh Tịnh…
- Quê ông ở TP Huế.
- Từ 1933, ông đi làm ở các cơ sở tư rồi làm nghề dạy học và bắt đầu viết văn, làm thơ từ thời gian này.
Giọng quê hương
1. Thuyên và Đồng rời quê hương đã mấy năm. Một hôm, hai anh rủ nhau đi chơi thật xa, nhưng đến giữa trưa thì lạc mất đường về. Hai người phải ghé vào quán gần đấy để hỏi đường, luôn tiện để ăn cho đỡ đói. Cùng ăn trong quán ấy có ba thanh niên. Họ chuyện trò luôn miệng. Bầu không khí trong quán vui vẻ lạ thường.
2. Lúc đứng lên trả tiền, Thuyên mới biết mình quên chiếc ví ở nhà. Hỏi Đồng, Đồng cũng không mang tiền theo. Hai người đang lúng túng, chợt một trong ba thanh niên bước đến lại gần, nói:
- Xin hai anh vui lòng cho tôi được trả tiền.
Thuyên ngạc nhiên nhìn anh thanh niên. Trên gương mặt đôn hậu, cặp mắt ánh lên vẻ thành thực, dễ mến. Thuyên bối rối:
- Xin lỗi. Tôi quả thật chưa nhớ ra anh là…
Người thanh niên không để Thuyên kịp dứt lời:
Dạ, không! Bây giờ tôi mới được biết hai anh. Tôi muốn làm quen…
3. Ngừng một lát như để nén nỗi xúc động, anh thanh niên nói tiếp:
- Hai anh đã cho tôi nghe lại giọng nói của mẹ tôi xưa…
Bất ngờ trước tình cảm của người bạn mới, Thuyên chỉ biết nói:
- Cảm ơn anh…
Anh thanh niên xua tay:
- Tôi phải cảm ơn hai anh mới phải.
Rồi người ấy nghẹn ngào:
- Mẹ tôi là người miền Trung... Bà qua đời đã hơn tám năm rồi.
Nói đến đây, người trẻ tuổi lẳng lặng cúi đầu, đôi môi mím chặt để lộ vẻ đau thương. Còn Thuyên, Đồng thì bùi ngùi nhớ đến quê hương, yên lặng nhìn nhau, mắt rớm lệ.
Theo THANH TỊNH
Bài được chia làm 3 đoạn :
Đoạn 1: Thuyên và Đồng rời quê hương …… vui vẻ lạ thường.
Đoạn 2 : Lúc đứng lên trả tiền….. tôi muốn làm quen…
Đoạn 3 : Ngừng một lát như để….. mắt rớm lệ.
LUYỆN ĐỌC ĐOẠN
Giọng quê hương
1. Thuyên và Đồng rời quê hương đã mấy năm. Một hôm, hai anh rủ nhau đi chơi thật xa, nhưng đến giữa trưa thì lạc mất đường về. Hai người phải ghé vào quán gần đấy để hỏi đường, luôn tiện để ăn cho đỡ đói. Cùng ăn trong quán ấy có ba thanh niên. Họ chuyện trò luôn miệng. Bầu không khí trong quán vui vẻ lạ thường.
2. Lúc đứng lên trả tiền, Thuyên mới biết mình quên chiếc ví ở nhà. Hỏi Đồng, Đồng cũng không mang tiền theo. Hai người đang lúng túng, chợt một trong ba thanh niên bước đến lại gần, nói:
- Xin hai anh vui lòng cho tôi được trả tiền.
Thuyên ngạc nhiên nhìn anh thanh niên. Trên gương mặt đôn hậu, cặp mắt ánh lên vẻ thành thực, dễ mến. Thuyên bối rối:
- Xin lỗi. Tôi quả thật chưa nhớ ra anh là…
Người thanh niên không để Thuyên kịp dứt lời:
- Dạ, không! Bây giờ tôi mới được biết hai anh. Tôi muốn làm quen…
3. Ngừng một lát như để nén nỗi xúc động, anh thanh niên nói tiếp:
Hai anh đã cho tôi nghe lại giọng nói của mẹ tôi xưa…
Bất ngờ trước tình cảm của người bạn mới, Thuyên chỉ biết nói:
- Cảm ơn anh…
Anh thanh niên xua tay:
- Tôi phải cảm ơn hai anh mới phải.
Rồi người ấy nghẹn ngào:
- Mẹ tôi là người miền Trung…. Bà qua đời đã hơn tám năm rồi.
Nói đến đây, người trẻ tuổi lẳng lặng cúi đầu, đôi môi mím chặt để lộ vẻ đau thương. Còn Thuyên, Đồng thì bùi ngùi nhớ đến quê hương, yên lặng nhìn nhau, mắt rớm lệ.
Theo THANH TỊNH
luôn miệng
ngạc nhiên
gương mặt
nghẹn ngào
mím chặt
LUYỆN ĐỌC TỪ KHÓ
LUYỆN ĐỌC CÂU DÀI
+ Xin lỗi. // Tôi quả thật chưa nhớ ra/ anh là ……// (hơi kéo dài từ là)
+ Dạ không! Bây giờ tôi mới biết là anh. Tôi muốn làm quen...
+ Mẹ tôi là người miền Trung ……// Bà qua đời / đã hơn tám năm rồi.//
* Giải nghĩa từ khó
Đôn hậu: hiền từ, thật thà.
Thành thực: có tấm lòng chân thật.
Bùi ngùi: có cảm giác buồn, thương, nhớ lẫn lộn.
Mắt rớm lệ: ứa ra một ít nước mắt nhưng chưa tạo thành giọt,như gần khóc.
TÌM HIỂU BÀI
1. Thuyên và Đồng cùng ăn trong quán với những ai?
Thuyên và Đồng cùng ăn trong quán với ba thanh niên lạ.
1. Thuyên và Đồng rời quê hương đã mấy năm. Một hôm, hai anh rủ nhau đi chơi thật xa, nhưng đến giữa trưa thì lạc mất đường về. Hai người phải ghé vào quán gần đấy để hỏi đường, luôn tiện để ăn cho đỡ đói. Cùng ăn trong quán ấy có ba thanh niên. Họ chuyện trò luôn miệng. Bầu không khí trong quán vui vẻ lạ thường.
Đọc thầm và trả lời câu hỏi:
2. Chuyện gì xảy ra làm Thuyên và Đồng ngạc nhiên?
Một trong ba thanh niên đến gần xin được trả giúp tiền ăn.
2. Lúc đứng lên trả tiền, Thuyên mới biết mình quên chiếc ví ở nhà. Hỏi Đồng, Đồng cũng không mang tiền theo. Hai người đang lúng túng, chợt một trong ba thanh niên bước đến lại gần, nói:
- Xin hai anh vui lòng cho tôi được trả tiền.
Thuyên ngạc nhiên nhìn anh thanh niên. Trên gương mặt đôn hậu, cặp mắt ánh lên vẻ thành thực, dễ mến. Thuyên bối rối:
- Xin lỗi. Tôi quả thật chưa nhớ ra anh là…
Người thanh niên không để Thuyên kịp dứt lời:
- Dạ, không! Bây giờ tôi mới được biết hai anh. Tôi muốn làm quen…
Đọc thầm và trả lời câu hỏi:
3. Vì sao anh thanh niên cảm ơn Thuyên và Đồng?
Vì Thuyên và Đồng có giọng nói gợi cho anh thanh niên nhớ đến người mẹ yêu quý của anh quê ở miền Trung.
3. Ngừng một lát như để nén nỗi xúc động, anh thanh niên nói tiếp:
Hai anh đã cho tôi nghe lại giọng nói của mẹ tôi xưa…
Bất ngờ trước tình cảm của người bạn mới, Thuyên chỉ biết nói:
- Cảm ơn anh…
Anh thanh niên xua tay:
- Tôi phải cảm ơn hai anh mới phải.
Rồi người ấy nghẹn ngào:
- Mẹ tôi là người miền Trung…. Bà qua đời đã hơn tám năm rồi.
Nói đến đây, người trẻ tuổi lẳng lặng cúi đầu, đôi môi mím chặt để lộ vẻ đau thương. Còn Thuyên, Đồng thì bùi ngùi nhớ đến quê hương, yên lặng nhìn nhau, mắt rớm lệ.
Đọc thầm và trả lời câu hỏi:
4. Những chi tiết nào nói lên tình cảm thiết tha của các nhân vật đối với quê hương ?
Người trẻ tuổi: lẳng lặng cúi đầu, đôi môi mím chặt lộ vẻ đau thương.
Thuyên và Đồng: yên lặng nhìn nhau, mắt rớm lệ.
3. Ngừng một lát như để nén nỗi xúc động, anh thanh niên nói tiếp:
Hai anh đã cho tôi nghe lại giọng nói của mẹ tôi xưa…
Bất ngờ trước tình cảm của người bạn mới, Thuyên chỉ biết nói:
- Cảm ơn anh…
Anh thanh niên xua tay:
- Tôi phải cảm ơn hai anh mới phải.
Rồi người ấy nghẹn ngào:
- Mẹ tôi là người miền Trung…. Bà qua đời đã hơn tám năm rồi.
Nói đến đây, người trẻ tuổi lẳng lặng cúi đầu, đôi môi mím chặt để lộ vẻ đau thương. Còn Thuyên, Đồng thì bùi ngùi nhớ đến quê hương, yên lặng nhìn nhau, mắt rớm lệ.
Đọc thầm và trả lời câu hỏi:
5. Qua câu chuyện, em nghĩ gì về giọng quê hương?
Giọng quê hương in sâu trong kí ức của mỗi người. Nó nhắc nhở mọi người dù đi xa tới đâu cũng luôn nhớ đến nguồn cội và thêm gắn bó với những người cùng quê hương.
Nội dung
Tình cảm tha thiết, gắn bó của các nhân vật trong câu chuyện với quê hương, với người thân qua giọng nói quê hương yêu dấu.
* Luyện đọc lại
Đóng vai
1. Người dẫn chuyện
2. Anh thanh niên
3. Thuyên
Giọng quê hương
1. Thuyên và Đồng rời quê hương đã mấy năm. Một hôm, hai anh rủ nhau đi chơi thật xa, nhưng đến giữa trưa thì lạc mất đường về. Hai người phải ghé vào quán gần đấy để hỏi đường, luôn tiện để ăn cho đỡ đói. Cùng ăn trong quán ấy có ba thanh niên. Họ chuyện trò luôn miệng. Bầu không khí trong quán vui vẻ lạ thường.
2. Lúc đứng lên trả tiền, Thuyên mới biết mình quên chiếc ví ở nhà. Hỏi Đồng, Đồng cũng không mang tiền theo. Hai người đang lúng túng, chợt một trong ba thanh niên bước đến lại gần, nói:
- Xin hai anh vui lòng cho tôi được trả tiền.
Thuyên ngạc nhiên nhìn anh thanh niên. Trên gương mặt đôn hậu, cặp mắt ánh lên vẻ thành thực, dễ mến. Thuyên bối rối:
- Xin lỗi. Tôi quả thật chưa nhớ ra anh là…
Người thanh niên không để Thuyên kịp dứt lời:
Dạ, không! Bây giờ tôi mới được biết hai anh. Tôi muốn làm quen…
3. Ngừng một lát như để nén nỗi xúc động, anh thanh niên nói tiếp:
- Hai anh đã cho tôi nghe lại giọng nói của mẹ tôi xưa…
Bất ngờ trước tình cảm của người bạn mới, Thuyên chỉ biết nói:
- Cảm ơn anh…
Anh thanh niên xua tay:
- Tôi phải cảm ơn hai anh mới phải.
Rồi người ấy nghẹn ngào:
- Mẹ tôi là người miền Trung... Bà qua đời đã hơn tám năm rồi.
Nói đến đây, người trẻ tuổi lẳng lặng cúi đầu, đôi môi mím chặt để lộ vẻ đau thương. Còn Thuyên, Đồng thì bùi ngùi nhớ đến quê hương, yên lặng nhìn nhau, mắt rớm lệ.
Theo THANH TỊNH
KỂ CHUYỆN
Dựa vào tranh minh hoạ, hãy kể lại câu chuyện Giọng quê hương.
Sau buổi đi chơi xa, anh Thuyên và Đồng đói bụng, bước vào quán. Họ nhìn thấy trong quán đã có ba thanh niên đang vừa ăn vừa chuyện trò vui vẻ.
Khi cả Thuyên và Đồng đang lúng túng vì quên ví tiền ở nhà thì có một anh bước đến xin được trả tiền thay và ngỏ ý muốn làm quen khiến hai anh lúng túng.
Ba người trò chuyện với nhau. Anh thanh niên xúc động, nói lời cảm ơn Thuyên và Đồng vì đã cho anh nghe lại giọng nói của quê hương. Ba người xúc động nhìn nhau, rơi lệ.
DẶN DÒ
CHÀO CÁC EM!
CHÚC CÁC EM CHĂM NGOAN, HỌC TỐT!
 








Các ý kiến mới nhất