Tuần 3. Người ăn xin

- 0 / 0
(Tài liệu chưa được thẩm định)
Nguồn:
Người gửi: phạm thị điền thảo trang
Ngày gửi: 08h:59' 15-01-2022
Dung lượng: 8.9 MB
Số lượt tải: 122
Nguồn:
Người gửi: phạm thị điền thảo trang
Ngày gửi: 08h:59' 15-01-2022
Dung lượng: 8.9 MB
Số lượt tải: 122
Số lượt thích:
0 người
TẬP ĐỌC
NGƯỜI ĂN XIN
LỚP 4
Tập đọc
NGƯỜI ĂN XIN
Theo Tuốc-ghê-nhép
Thứ tư ,ngày 12 tháng 1 năm 2022
Tuốc-ghê-nhép (1818 - 1883)
Ông là một nhà văn, nhà soạn kịch nổi tiếng của Nga ở thế kỉ XIX.
Tập đọc
NGƯỜI ĂN XIN
Theo Tuốc-ghê-nhép
Lúc ấy, tôi đang đi trên phố. Một người ăn xin già lọm khọm đứng ngay trước mặt tôi.
Đôi mắt ông lão đỏ đọc và giàn giụa nước mắt. Đôi môi tái nhợt, áo quần tả tơi thảm hại…Chao ôi! Cảnh nghèo đói đã gặm nát con người đau khổ kia thành xấu xí biết nhường nào!
Ông già chìa trước mặt tôi bàn tay sưng húp, bẩn thỉu. Ông rên rỉ cầu xin cứu giúp.
Tôi lục tìm hết túi nọ túi kia, không có tiền, không có đồng hồ, không có cả một chiếc khăn tay. Trên người tôi chẳng có tài sản gì.
Người ăn xin vẫn đợi tôi. Tay vẫn chìa ra, run lẩy bẩy.
Tôi chẳng biết làm cách nào. Tôi nắm chặt lấy bàn tay run rẩy kia:
- Ông đừng giận cháu, cháu không có gì để cho ông cả.
Người ăn xin nhìn tôi chằm chằm bằng đôi mắt ướt đẫm. Đôi môi tái nhợt nở nụ cười và tay ông cũng xiết lấy tay tôi:
- Cháu ơi, cảm ơn cháu! Như vậy là cháu đã cho lão rồi. - Ông lão nói bằng giọng khản đặc.
Khi ấy, tôi chợt hiểu rằng: cả tôi nữa, tôi cũng vừa nhận được chút gì của ông lão.
Tập đọc
NGƯỜI ĂN XIN
Theo Tuốc-ghê-nhép
Tập đọc
NGƯỜI ĂN XIN
Theo Tuốc-ghê-nhép
Tôi lục tìm hết túi nọ túi kia, không có tiền, không có đồng hồ, không có cả một chiếc khăn tay. Trên người tôi chẳng có tài sản gì.
Người ăn xin vẫn đợi tôi. Tay vẫn chìa ra, run lẩy bẩy.
Tôi chẳng biết làm cách nào. Tôi nắm chặt lấy bàn tay run rẩy kia:
- Ông đừng giận cháu, cháu không có gì để cho ông cả.
Người ăn xin nhìn tôi chằm chằm bằng đôi mắt ướt đẫm. Đôi môi tái nhợt nở nụ cười và tay ông cũng xiết lấy tay tôi:
- Cháu ơi, cảm ơn cháu! Như vậy là cháu đã cho lão rồi. - Ông lão nói bằng giọng khản đặc.
Khi ấy, tôi chợt hiểu rằng: cả tôi nữa, tôi cũng vừa nhận được chút gì của ông lão.
Lúc ấy, tôi đang đi trên phố. Một người ăn xin già lọm khọm đứng ngay trước mặt tôi.
Đôi mắt ông lão đỏ đọc và giàn giụa nước mắt. Đôi môi tái nhợt, áo quần tả tơi thảm hại…Chao ôi! Cảnh nghèo đói đã gặm nát con người đau khổ kia thành xấu xí biết nhường nào!
Ông già chìa trước mặt tôi bàn tay sưng húp, bẩn thỉu. Ông rên rỉ cầu xin cứu giúp.
Đ1:
Đ2:
Đ3:
LUYỆN ĐỌC ĐÚNG
1. TỪ
2. CÂU
àn ụa
gi gi
bân thiu
,
ên i
ướt đâm
~
Người ăn xin nhìn tôi chằm chằm bằng đôi mắt ướt đẫm. Đôi môi tái nhợt nở nụ cười và tay ông cũng xiết lấy tay tôi:
, ,
r r
GIẢI NGHĨA TỪ
- Thảm hại: (dáng vẻ) khổ sở, đáng thương.
- Chằm chằm: (nhìn) chăm chú, lâu không chớp mắt và có ý dò hỏi.
- Lọm khọm: (dáng vẻ) già yếu, lưng còng, chậm chạp.
- Đỏ đọc: rất đỏ, có pha
sắc máu.
- Giàn giụa: (nước mắt) tràn ra
nhiều, không kìm giữ được.
- Khản đặc: bị mất giọng, nói gần như không ra tiếng.
Lúc ấy, tôi đang đi trên phố. Một người ăn xin già lọm khọm đứng ngay trước mặt tôi.
Đôi mắt ông lão đỏ đọc và giàn giụa nước mắt. Đôi môi tái nhợt, áo quần tả tơi thảm hại…Chao ôi! Cảnh nghèo đói đã gặm nát con người đau khổ kia thành xấu xí biết nhường nào!
Ông già chìa trước mặt tôi bàn tay sưng húp, bẩn thỉu. Ông rên rỉ cầu xin cứu giúp.
Đ1:
1. Hình ảnh ông lão đáng thương như thế nào?
* Hình dáng:
đỏ đọc, giàn giụa nước mắt
* Đôi môi:
* Bàn tay:
* Giọng nói:
* Áo quần:
Tập đọc
NGƯỜI ĂN XIN
Theo Tuốc-ghê-nhép
già lọm khọm
* Đôi mắt:
tái nhợt
tả tơi, thảm hại
sưng húp, bẩn thỉu
rên rỉ
Tôi lục tìm hết túi nọ túi kia, không có tiền, không có đồng hồ, không có cả một chiếc khăn tay. Trên người tôi chẳng có tài sản gì.
Người ăn xin vẫn đợi tôi. Tay vẫn chìa ra, run lẩy bẩy.
Tôi chẳng biết làm cách nào. Tôi nắm chặt lấy bàn tay run rẩy kia:
- Ông đừng giận cháu, cháu không có gì để cho ông cả.
Đ2:
2. Hành động và lời nói ân cần của cậu bé chứng tỏ tình cảm của cậu đối với ông lão ăn xin như thế nào ?
- Lục tìm hết túi nọ, túi kia nhưng không có tiền
* Lời nói:
Tập đọc
NGƯỜI ĂN XIN
Theo Tuốc-ghê-nhép
* Hành động:
- Nắm chặt bàn tay ông lão
- Ông đừng giận cháu, cháu không có gì để cho ông cả.
Người ăn xin nhìn tôi chằm chằm bằng đôi mắt ướt đẫm. Đôi môi tái nhợt nở nụ cười và tay ông cũng xiết lấy tay tôi:
- Cháu ơi, cảm ơn cháu! Như vậy là cháu đã cho lão rồi. - Ông lão nói bằng giọng khản đặc.
Khi ấy, tôi chợt hiểu rằng: cả tôi nữa, tôi cũng vừa nhận được chút gì của ông lão.
Đ3:
3. Cậu bé không có gì cho ông lão, nhưng ông lão lại nói: “ Như vậy là cháu đã cho lão rồi.” Em hiểu cậu bé đã cho ông lão cái gì ?
* Cậu bé cho ông lão:
Tình thương
* Cậu bé nhận được:
Lòng biết ơn
Sự đồng cảm
4. Theo em, cậu bé đã nhận được gì ở ông lão ăn xin?
Tập đọc
NGƯỜI ĂN XIN
Theo Tuốc-ghê-nhép
Sự cảm thông chân thành và thái độ tôn trọng
Nội dung chính của bài:
Tập đọc
NGƯỜI ĂN XIN
Theo Tuốc-ghê-nhép
Tập đọc
NGƯỜI ĂN XIN
Theo Tuốc-ghê-nhép
Tôi chẳng biết làm cách nào. Tôi nắm chặt lấy bàn tay run rẩy kia:
- Ông đừng giận cháu, cháu không có gì để cho ông cả.
Người ăn xin nhìn tôi chằm chằm bằng đôi mắt ướt đẫm. Đôi môi tái nhợt nở nụ cười và tay ông cũng xiết lấy tay tôi:
- Cháu ơi, cảm ơn cháu! Như vậy là cháu đã cho lão rồi. - Ông lão nói bằng giọng khản đặc.
Khi ấy, tôi chợt hiểu rằng: cả tôi nữa, tôi cũng vừa nhận được chút gì của ông lão.
Lúc ấy, tôi đang đi trên phố. Một người ăn xin già lọm khọm đứng ngay trước mặt tôi.
Đôi mắt ông lão đỏ đọc và giàn giụa nước mắt. Đôi môi tái nhợt, áo quần tả tơi thảm hại…Chao ôi! Cảnh nghèo đói đã gặm nát con người đau khổ kia thành xấu xí biết nhường nào!
Ông già chìa trước mặt tôi bàn tay sưng húp, bẩn thỉu. Ông rên rỉ cầu xin cứu giúp.
Tôi lục tìm hết túi nọ túi kia, không có tiền, không có đồng hồ, không có cả một chiếc khăn tay. Trên người tôi chẳng có tài sản gì.
Người ăn xin vẫn đợi tôi. Tay vẫn chìa ra, run lẩy bẩy.
Đọc với giọng chậm rải, thương cảm
Đọc phân biệt lời nhân vật, nhấn giọng ở từ gợi tả, gợi cảm
Tôi chẳng biết làm cách nào. Tôi nắm chặt lấy bàn tay run rẩy kia:
- Ông đừng giận cháu, cháu không có gì để cho ông cả.
Người ăn xin nhìn tôi chằm chằm bằng đôi mắt ướt đẫm. Đôi môi tái nhợt nở nụ cười và tay ông cũng xiết lấy tay tôi:
- Cháu ơi, cảm ơn cháu! Như vậy là cháu đã cho lão rồi. - Ông lão nói bằng giọng khản đặc.
Khi ấy, tôi chợt hiểu rằng: cả tôi nữa, tôi cũng vừa nhận được chút gì của ông lão.
Tập đọc
NGƯỜI ĂN XIN
Theo Tuốc-ghê-nhép
Ca ngợi cậu bé có tấm lòng nhân hậu, biết đồng cảm, thương xót trước nỗi bất hạnh của ông lão ăn xin.
Chúc các em luôn vui, khoẻ và học tập tốt!
NGƯỜI ĂN XIN
LỚP 4
Tập đọc
NGƯỜI ĂN XIN
Theo Tuốc-ghê-nhép
Thứ tư ,ngày 12 tháng 1 năm 2022
Tuốc-ghê-nhép (1818 - 1883)
Ông là một nhà văn, nhà soạn kịch nổi tiếng của Nga ở thế kỉ XIX.
Tập đọc
NGƯỜI ĂN XIN
Theo Tuốc-ghê-nhép
Lúc ấy, tôi đang đi trên phố. Một người ăn xin già lọm khọm đứng ngay trước mặt tôi.
Đôi mắt ông lão đỏ đọc và giàn giụa nước mắt. Đôi môi tái nhợt, áo quần tả tơi thảm hại…Chao ôi! Cảnh nghèo đói đã gặm nát con người đau khổ kia thành xấu xí biết nhường nào!
Ông già chìa trước mặt tôi bàn tay sưng húp, bẩn thỉu. Ông rên rỉ cầu xin cứu giúp.
Tôi lục tìm hết túi nọ túi kia, không có tiền, không có đồng hồ, không có cả một chiếc khăn tay. Trên người tôi chẳng có tài sản gì.
Người ăn xin vẫn đợi tôi. Tay vẫn chìa ra, run lẩy bẩy.
Tôi chẳng biết làm cách nào. Tôi nắm chặt lấy bàn tay run rẩy kia:
- Ông đừng giận cháu, cháu không có gì để cho ông cả.
Người ăn xin nhìn tôi chằm chằm bằng đôi mắt ướt đẫm. Đôi môi tái nhợt nở nụ cười và tay ông cũng xiết lấy tay tôi:
- Cháu ơi, cảm ơn cháu! Như vậy là cháu đã cho lão rồi. - Ông lão nói bằng giọng khản đặc.
Khi ấy, tôi chợt hiểu rằng: cả tôi nữa, tôi cũng vừa nhận được chút gì của ông lão.
Tập đọc
NGƯỜI ĂN XIN
Theo Tuốc-ghê-nhép
Tập đọc
NGƯỜI ĂN XIN
Theo Tuốc-ghê-nhép
Tôi lục tìm hết túi nọ túi kia, không có tiền, không có đồng hồ, không có cả một chiếc khăn tay. Trên người tôi chẳng có tài sản gì.
Người ăn xin vẫn đợi tôi. Tay vẫn chìa ra, run lẩy bẩy.
Tôi chẳng biết làm cách nào. Tôi nắm chặt lấy bàn tay run rẩy kia:
- Ông đừng giận cháu, cháu không có gì để cho ông cả.
Người ăn xin nhìn tôi chằm chằm bằng đôi mắt ướt đẫm. Đôi môi tái nhợt nở nụ cười và tay ông cũng xiết lấy tay tôi:
- Cháu ơi, cảm ơn cháu! Như vậy là cháu đã cho lão rồi. - Ông lão nói bằng giọng khản đặc.
Khi ấy, tôi chợt hiểu rằng: cả tôi nữa, tôi cũng vừa nhận được chút gì của ông lão.
Lúc ấy, tôi đang đi trên phố. Một người ăn xin già lọm khọm đứng ngay trước mặt tôi.
Đôi mắt ông lão đỏ đọc và giàn giụa nước mắt. Đôi môi tái nhợt, áo quần tả tơi thảm hại…Chao ôi! Cảnh nghèo đói đã gặm nát con người đau khổ kia thành xấu xí biết nhường nào!
Ông già chìa trước mặt tôi bàn tay sưng húp, bẩn thỉu. Ông rên rỉ cầu xin cứu giúp.
Đ1:
Đ2:
Đ3:
LUYỆN ĐỌC ĐÚNG
1. TỪ
2. CÂU
àn ụa
gi gi
bân thiu
,
ên i
ướt đâm
~
Người ăn xin nhìn tôi chằm chằm bằng đôi mắt ướt đẫm. Đôi môi tái nhợt nở nụ cười và tay ông cũng xiết lấy tay tôi:
, ,
r r
GIẢI NGHĨA TỪ
- Thảm hại: (dáng vẻ) khổ sở, đáng thương.
- Chằm chằm: (nhìn) chăm chú, lâu không chớp mắt và có ý dò hỏi.
- Lọm khọm: (dáng vẻ) già yếu, lưng còng, chậm chạp.
- Đỏ đọc: rất đỏ, có pha
sắc máu.
- Giàn giụa: (nước mắt) tràn ra
nhiều, không kìm giữ được.
- Khản đặc: bị mất giọng, nói gần như không ra tiếng.
Lúc ấy, tôi đang đi trên phố. Một người ăn xin già lọm khọm đứng ngay trước mặt tôi.
Đôi mắt ông lão đỏ đọc và giàn giụa nước mắt. Đôi môi tái nhợt, áo quần tả tơi thảm hại…Chao ôi! Cảnh nghèo đói đã gặm nát con người đau khổ kia thành xấu xí biết nhường nào!
Ông già chìa trước mặt tôi bàn tay sưng húp, bẩn thỉu. Ông rên rỉ cầu xin cứu giúp.
Đ1:
1. Hình ảnh ông lão đáng thương như thế nào?
* Hình dáng:
đỏ đọc, giàn giụa nước mắt
* Đôi môi:
* Bàn tay:
* Giọng nói:
* Áo quần:
Tập đọc
NGƯỜI ĂN XIN
Theo Tuốc-ghê-nhép
già lọm khọm
* Đôi mắt:
tái nhợt
tả tơi, thảm hại
sưng húp, bẩn thỉu
rên rỉ
Tôi lục tìm hết túi nọ túi kia, không có tiền, không có đồng hồ, không có cả một chiếc khăn tay. Trên người tôi chẳng có tài sản gì.
Người ăn xin vẫn đợi tôi. Tay vẫn chìa ra, run lẩy bẩy.
Tôi chẳng biết làm cách nào. Tôi nắm chặt lấy bàn tay run rẩy kia:
- Ông đừng giận cháu, cháu không có gì để cho ông cả.
Đ2:
2. Hành động và lời nói ân cần của cậu bé chứng tỏ tình cảm của cậu đối với ông lão ăn xin như thế nào ?
- Lục tìm hết túi nọ, túi kia nhưng không có tiền
* Lời nói:
Tập đọc
NGƯỜI ĂN XIN
Theo Tuốc-ghê-nhép
* Hành động:
- Nắm chặt bàn tay ông lão
- Ông đừng giận cháu, cháu không có gì để cho ông cả.
Người ăn xin nhìn tôi chằm chằm bằng đôi mắt ướt đẫm. Đôi môi tái nhợt nở nụ cười và tay ông cũng xiết lấy tay tôi:
- Cháu ơi, cảm ơn cháu! Như vậy là cháu đã cho lão rồi. - Ông lão nói bằng giọng khản đặc.
Khi ấy, tôi chợt hiểu rằng: cả tôi nữa, tôi cũng vừa nhận được chút gì của ông lão.
Đ3:
3. Cậu bé không có gì cho ông lão, nhưng ông lão lại nói: “ Như vậy là cháu đã cho lão rồi.” Em hiểu cậu bé đã cho ông lão cái gì ?
* Cậu bé cho ông lão:
Tình thương
* Cậu bé nhận được:
Lòng biết ơn
Sự đồng cảm
4. Theo em, cậu bé đã nhận được gì ở ông lão ăn xin?
Tập đọc
NGƯỜI ĂN XIN
Theo Tuốc-ghê-nhép
Sự cảm thông chân thành và thái độ tôn trọng
Nội dung chính của bài:
Tập đọc
NGƯỜI ĂN XIN
Theo Tuốc-ghê-nhép
Tập đọc
NGƯỜI ĂN XIN
Theo Tuốc-ghê-nhép
Tôi chẳng biết làm cách nào. Tôi nắm chặt lấy bàn tay run rẩy kia:
- Ông đừng giận cháu, cháu không có gì để cho ông cả.
Người ăn xin nhìn tôi chằm chằm bằng đôi mắt ướt đẫm. Đôi môi tái nhợt nở nụ cười và tay ông cũng xiết lấy tay tôi:
- Cháu ơi, cảm ơn cháu! Như vậy là cháu đã cho lão rồi. - Ông lão nói bằng giọng khản đặc.
Khi ấy, tôi chợt hiểu rằng: cả tôi nữa, tôi cũng vừa nhận được chút gì của ông lão.
Lúc ấy, tôi đang đi trên phố. Một người ăn xin già lọm khọm đứng ngay trước mặt tôi.
Đôi mắt ông lão đỏ đọc và giàn giụa nước mắt. Đôi môi tái nhợt, áo quần tả tơi thảm hại…Chao ôi! Cảnh nghèo đói đã gặm nát con người đau khổ kia thành xấu xí biết nhường nào!
Ông già chìa trước mặt tôi bàn tay sưng húp, bẩn thỉu. Ông rên rỉ cầu xin cứu giúp.
Tôi lục tìm hết túi nọ túi kia, không có tiền, không có đồng hồ, không có cả một chiếc khăn tay. Trên người tôi chẳng có tài sản gì.
Người ăn xin vẫn đợi tôi. Tay vẫn chìa ra, run lẩy bẩy.
Đọc với giọng chậm rải, thương cảm
Đọc phân biệt lời nhân vật, nhấn giọng ở từ gợi tả, gợi cảm
Tôi chẳng biết làm cách nào. Tôi nắm chặt lấy bàn tay run rẩy kia:
- Ông đừng giận cháu, cháu không có gì để cho ông cả.
Người ăn xin nhìn tôi chằm chằm bằng đôi mắt ướt đẫm. Đôi môi tái nhợt nở nụ cười và tay ông cũng xiết lấy tay tôi:
- Cháu ơi, cảm ơn cháu! Như vậy là cháu đã cho lão rồi. - Ông lão nói bằng giọng khản đặc.
Khi ấy, tôi chợt hiểu rằng: cả tôi nữa, tôi cũng vừa nhận được chút gì của ông lão.
Tập đọc
NGƯỜI ĂN XIN
Theo Tuốc-ghê-nhép
Ca ngợi cậu bé có tấm lòng nhân hậu, biết đồng cảm, thương xót trước nỗi bất hạnh của ông lão ăn xin.
Chúc các em luôn vui, khoẻ và học tập tốt!
 








Các ý kiến mới nhất