Tuần 29. Truyện Kiều (tiếp theo - Trao duyên)

- 0 / 0
(Tài liệu chưa được thẩm định)
Nguồn:
Người gửi: Nhu Thu Nhung
Ngày gửi: 21h:50' 29-03-2022
Dung lượng: 11.2 MB
Số lượt tải: 71
Nguồn:
Người gửi: Nhu Thu Nhung
Ngày gửi: 21h:50' 29-03-2022
Dung lượng: 11.2 MB
Số lượt tải: 71
Số lượt thích:
0 người
_Tổ 3_
Trao duyên
-Nguyễn Du-
Nguyễn Thị Mai Tùng
Vũ Thuỳ Dương
01
Cao Hồng Ngọc
Trịnh Anh Tú
02
Nguyễn Thu Diệu Anh
Phạm Huy Hoàng
03
Nguyễn.T.Ngọc Anh
Phong Hạo Hiên
04
Nguyễn.T.Khánh Ngọc
Vũ Hoàng Nam
05
Nguyễn.H.Giang
Nguyễn.K.Vy
06
Thành viên trong tổ
1. Tiểu dẫn
2. Bố cục
Mục lục
Tiểu dẫn
01
Bọn sai nha gây nên vụ án oan sai đối với gia đình nhà Thuý Kiều, nàng buộc phải hi sinh mối tình với Kim Trọng, bán mình lấy tiền hối lộ cho chúng để cứu cha và em khỏi đòn tra khảo dã man. Việc bán mình đã thu xếp xong xuôi, Kiều ngồi trắng đêm nghĩ đến thân phận và tình yêu rồi nàng nhờ em gái là Thuý Vân thay mình kết duyên với Kim Trọng.
02
Bố cục
a) Vị trí đoạn trích:
-Từ câu 723 đến 756 của tác phẩm.
-Mở đầu cho quãng đời 15 năm lưu lạc của Thúy Kiều.
Vị trí đặc biệt,là bước ngoặc trong cuộc đời Kiều
Đoạn trích “Trao duyên” được viết bằng chữ Nôm.
Cậy em, em có chịu lời,
Ngồi lên cho chị lạy rồi sẽ thưa.
Giữa đường đứt gánh tương tư,
Keo loan chắp mối tơ thừa mặc em.
Kể từ khi gặp chàng Kim,
Khi ngày quạt ước khi đêm chén thề.
Sự đâu sóng gió bất kì,
Hiếu tình khôn lẽ hai bề vẹn hai.
Ngày xuân em hãy còn dài,
Xót tình máu mủ thay lời nước non.
Chị dù thịt nát xương mòn,
Ngậm cười chín suối hãy còn thơm lây.
Chiếc vành với bức tờ mây,
Duyên này thì giữ vật này của chung.
Dù em nên vợ nên chồng,
Xót người mệnh bạc ắt lòng chẳng quên.
Mất người còn chút của tin,
Phím đàn với mảnh hương nguyền ngày xưa.
Mai sau dù có bao giờ,
Đốt lò hương ấy so tơ phím này.
Trông ra ngọn cỏ lá cây,
Thấy hiu hiu gió thì hay chị về.
Hồn còn mang nặng lời thề,
Nát thân bồ liễu đền nghì trúc mai.
Dạ đài cách mặt khuất lời,
Rưới xin giọt nước cho người thác oan.
Bây giờ trâm gãy gương tan,
Kể làm sao xiết muôn vàn ái ân!
Trăm nghìn gửi lạy tình quân,
Tơ duyên ngắn ngủi có ngần ấy thôi!
Phận sao phận bạc như vôi!
Đã đành nước chảy hoa trôi lỡ làng.
Ôi Kim lang! Hỡi Kim lang!
Thôi thôi thiếp đã phụ chàng từ đây!
- Nguyễn Du-
Phần 1
(12 câu đầu):
Kiều thuyết phục và trao duyên cho Thúy Vân.
Phần 2
(14 câu tiếp):
Kiều trao kỉ vật và dặn dò.
Phần 3
(còn lại):
Kiều đau đớn và độc thoại nội tâm.
b) Đoạn trích được chia thành 3 phần
Trao duyên
-Nguyễn Du-
Nguyễn Thị Mai Tùng
Vũ Thuỳ Dương
01
Cao Hồng Ngọc
Trịnh Anh Tú
02
Nguyễn Thu Diệu Anh
Phạm Huy Hoàng
03
Nguyễn.T.Ngọc Anh
Phong Hạo Hiên
04
Nguyễn.T.Khánh Ngọc
Vũ Hoàng Nam
05
Nguyễn.H.Giang
Nguyễn.K.Vy
06
Thành viên trong tổ
1. Tiểu dẫn
2. Bố cục
Mục lục
Tiểu dẫn
01
Bọn sai nha gây nên vụ án oan sai đối với gia đình nhà Thuý Kiều, nàng buộc phải hi sinh mối tình với Kim Trọng, bán mình lấy tiền hối lộ cho chúng để cứu cha và em khỏi đòn tra khảo dã man. Việc bán mình đã thu xếp xong xuôi, Kiều ngồi trắng đêm nghĩ đến thân phận và tình yêu rồi nàng nhờ em gái là Thuý Vân thay mình kết duyên với Kim Trọng.
02
Bố cục
a) Vị trí đoạn trích:
-Từ câu 723 đến 756 của tác phẩm.
-Mở đầu cho quãng đời 15 năm lưu lạc của Thúy Kiều.
Vị trí đặc biệt,là bước ngoặc trong cuộc đời Kiều
Đoạn trích “Trao duyên” được viết bằng chữ Nôm.
Cậy em, em có chịu lời,
Ngồi lên cho chị lạy rồi sẽ thưa.
Giữa đường đứt gánh tương tư,
Keo loan chắp mối tơ thừa mặc em.
Kể từ khi gặp chàng Kim,
Khi ngày quạt ước khi đêm chén thề.
Sự đâu sóng gió bất kì,
Hiếu tình khôn lẽ hai bề vẹn hai.
Ngày xuân em hãy còn dài,
Xót tình máu mủ thay lời nước non.
Chị dù thịt nát xương mòn,
Ngậm cười chín suối hãy còn thơm lây.
Chiếc vành với bức tờ mây,
Duyên này thì giữ vật này của chung.
Dù em nên vợ nên chồng,
Xót người mệnh bạc ắt lòng chẳng quên.
Mất người còn chút của tin,
Phím đàn với mảnh hương nguyền ngày xưa.
Mai sau dù có bao giờ,
Đốt lò hương ấy so tơ phím này.
Trông ra ngọn cỏ lá cây,
Thấy hiu hiu gió thì hay chị về.
Hồn còn mang nặng lời thề,
Nát thân bồ liễu đền nghì trúc mai.
Dạ đài cách mặt khuất lời,
Rưới xin giọt nước cho người thác oan.
Bây giờ trâm gãy gương tan,
Kể làm sao xiết muôn vàn ái ân!
Trăm nghìn gửi lạy tình quân,
Tơ duyên ngắn ngủi có ngần ấy thôi!
Phận sao phận bạc như vôi!
Đã đành nước chảy hoa trôi lỡ làng.
Ôi Kim lang! Hỡi Kim lang!
Thôi thôi thiếp đã phụ chàng từ đây!
- Nguyễn Du-
Phần 1
(12 câu đầu):
Kiều thuyết phục và trao duyên cho Thúy Vân.
Phần 2
(14 câu tiếp):
Kiều trao kỉ vật và dặn dò.
Phần 3
(còn lại):
Kiều đau đớn và độc thoại nội tâm.
b) Đoạn trích được chia thành 3 phần
 







Các ý kiến mới nhất