CHÚ NGÃ CÓ ĐAU KHÔNG

- 0 / 0
(Tài liệu chưa được thẩm định)
Nguồn:
Người gửi: Thảo Ngọc
Ngày gửi: 16h:34' 10-06-2022
Dung lượng: 641.4 KB
Số lượt tải: 121
Nguồn:
Người gửi: Thảo Ngọc
Ngày gửi: 16h:34' 10-06-2022
Dung lượng: 641.4 KB
Số lượt tải: 121
Số lượt thích:
0 người
ĐẠO ĐỨC
CHÚ NGÃ CÓ ĐAU KHÔNG
Cảm nhận được tấm lòng bao dung , luôn giúp đỡ người khác của Bác Hồ.
Biết học tập đức tính của Bác vận dụng vào cuộc sống.
Có ý thực tự hoàn thiện bản thân, luôn có ý thức biết giúp đỡ mọi người.
01
02
03
Mục Tiêu
Những câu chuyện về Bác luôn giản dị nhưng chứa đựng một tình yêu bao la
Khi nói đến Chủ tịch Hồ Chí Minh, mỗi chúng ta không ai không cảm thấy tự hào, kính yêu vị lãnh tụ vĩ đại của dân tộc Việt Nam.
Bác là biểu tượng đẹp về lòng yêu nước chân thành, mãnh liệt và tình yêu thương con người vô hạn.
Mặc dù là vị lãnh tụ tối cao của dân tộc nhưng Người lại vô cùng giản dị, gần gũi với tất cả mọi người. Đặc biệt là với những người chiến sỹ, Người lại càng dành cho họ nhiều tình cảm như con cháu trong nhà.
Qua câu truyện Chú ngã có đau không, chúng ta sẽ được biết thêm tấm lòng của Bác đối với các chiến sỹ, chúng ta dường như càng thêm kính yêu Bác nhiều hơn.
Vào đầu năm 1954, tiết trời đã sang xuân, nhưng ở Việt Bắc vẫn còn rét. Gió bấc thổi mạnh, mưa phùn lâm râm gây nên cái lạnh buốt, Bác vẫn làm việc rất khuya. Bác khoác chiếc áo bông đã cũ, miệng ngậm điếu thuốc lá thỉnh thoảng lại hồng lên, tiếng máy chữ lách tách, lách tách đều đều…
Trời lạnh, nhưng được đứng gác bên Bác, tôi thấy lòng mình như được sưởi ấm lên. Tôi nhẹ bước chân đi vòng quanh lán. Một lần vừa đi, vừa nghĩ, tôi bị thụt chân xuống một cái hố tránh máy bay. Tôi đang tìm cách để lên khỏi hố, chợt nghe có tiếng bước chân đi về phía mình. Có tiếng hỏi:
– Chú nào ngã đấy?
Chưa kịp nhận ra ai, thì tôi đã thấy hai tay Bác luồn vào hai nách, chòm râu của Bác chạm vào má tôi. Tôi cố trấn tĩnh lại để nói một lời thì giật mình khi thấy Bác không khoác áo bông, Bác đi tất, một chân có guốc, một chân không, nước mắt tôi trào ra. Vừa kéo, Bác vừa hỏi:
– Chú ngã có đau không?
Bác sờ khắp người tôi, nắn chân, nắn tay tôi. Rồi Bác nói:
– Chú ngã thế đau lắm. Chú cứ ngồi xuống đây bóp chân cho đỡ đau. Ngồi xuống! Ngồi xuống!
Tôi bàng hoàng cả người, không tin ở tai mình nữa. Có thật là Bác nói như vậy không! Bác ơi! Bác thương chúng cháu quá!
Tôi trả lời Bác:
– Thưa Bác, cháu không việc gì ạ. Rồi tôi cố gắng bước đi để Bác yên lòng.
Bác cười hiền hậu và căn dặn: “Bất cứ làm việc gì chú cũng phải cẩn thận”. Rồi Bác quay vào.
Tôi đứng nhìn theo Bác cho đến lúc lại nghe tiếng máy chữ của Bác kêu lên lách tách, đều đều trên nhà sàn giữa đêm Việt Bắc
+ Cô vừa kể cho các con nghe câu truyện gì? Trong truyện có những
nhân vật nào?
+ Câu chuyện diễn ra trong thời tiết như thế nào?
+ Tâm trạng của chú bộ đội như thế nào khi được đứng gác bên Bác?
Tiết trời đã sang xuân, nhưng ở Việt Bắc vẫn còn rét. Gió bấc thổi mạnh, mưa phùn lâm râm gây nên cái lạnh buốt.
Trời lạnh, nhưng được đứng gác bên Bác, chú bộ đội thấy lòng mình như được sưởi ấm lên.
+ Khi anh chiến sỹ bị rơi xuống hố, Bác Hồ đã làm gì?
Bác luồn tay vào bên nách kéo anh chiến sỹ, vừa kéo, Bác vừa hỏi:
– Chú ngã có đau không?
Bác sờ khắp người anh chiến sỹ, nắn chân, nắn tay . Rồi Bác nói:
– Chú ngã thế đau lắm. Chú cứ ngồi xuống đây bóp chân cho đỡ đau. Ngồi xuống! Ngồi xuống!
+ Cảm xúc của anh chiến sỹ như thế nào khi được Bác giúp đỡ?
Anh chiến sỹ bàng hoàng cả người, không tin ở tai mình nữa. Có thật là Bác nói như vậy không! Bác ơi! Bác thương chúng cháu quá!
+ Em rút ra được bài học gì từ câu chuyện trên?
+ Bác đã dặn anh chiến sỹ điều gì?
Bác cười hiền hậu và căn dặn: “Bất cứ làm việc gì chú cũng phải cẩn thận”.
Cần có tấm lòng bao dung, luôn giúp đỡ người khác.
Hoạt động 2: Hoạt động nhóm
GV chia lớp làm 4 nhóm, hướng dẫn HS thực hiện:
- Hãy vẽ nhanh 1 bức tranh mô phỏng lại 1 hình ảnh đáng nhớ nhất trong câu chuyện, sau đó phát biểu cảm nghĩ của mình?
Hoạt động 3: Thực hành- ứng dụng
- Hãy chia sẻ một câu chuyện nói về sự giúp đỡ của ai đó với mình hoặc với người khác?
- Em đã từ chối giúp đỡ một ai đó chưa? Nếu có thì sau đó cảm giác của em thế nào?
Hoạt động 4: Thảo luận nhóm
- Chia lớp thành 6 nhóm : Từng bạn kể 1 câu chuyện mà mình đã nhận được sự giúp đỡ của bạn khác trong lớp. Sau đó các bạn tìm ra những bạn được nêu tên nhiều nhất để tuyên dương.
Biết học tập đức tính của Bác vận dụng vào cuộc sống.
Có ý thức tự hoàn thiện bản thân, luôn có ý thức giúp đỡ mọi người.
Bài học kinh nghiệm rút ra:
Bác Hồ vị lãnh tụ vĩ đại của đất nước, Bác có một tình yêu thương vô bờ đối với dân tộc với đồng bào. Đối với các chiến sĩ Bác dành cho họ sự quan tâm như một người cha già quan tâm đến những đứa con của mình. Dù trời giá rét nhưng khi biết có một chiến sĩ bị ngã Bác liền chạy đến hỏi han và quan tâm mà quên mặc cả áo choàng và vì vội vã mà quên mang cả guốc. Tình thương của Bác đối với các chiến sĩ đã khiến cho mọi người thêm yêu và trân quý vị cha già của dân tộc. Từ câu chuyện trên ta có thể thấy rằng trong cuộc sống chúng ta tình yêu thương, sự quan tâm là rất quan trọng vì vậy hãy cho đi tình yêu thương, sự quan tâm của bạn đối với mọi người dù là xa lạ hay thân quen thì sau này bạn sẽ nhận lại được hơn rất nhiều lần.
CHÚ NGÃ CÓ ĐAU KHÔNG
Cảm nhận được tấm lòng bao dung , luôn giúp đỡ người khác của Bác Hồ.
Biết học tập đức tính của Bác vận dụng vào cuộc sống.
Có ý thực tự hoàn thiện bản thân, luôn có ý thức biết giúp đỡ mọi người.
01
02
03
Mục Tiêu
Những câu chuyện về Bác luôn giản dị nhưng chứa đựng một tình yêu bao la
Khi nói đến Chủ tịch Hồ Chí Minh, mỗi chúng ta không ai không cảm thấy tự hào, kính yêu vị lãnh tụ vĩ đại của dân tộc Việt Nam.
Bác là biểu tượng đẹp về lòng yêu nước chân thành, mãnh liệt và tình yêu thương con người vô hạn.
Mặc dù là vị lãnh tụ tối cao của dân tộc nhưng Người lại vô cùng giản dị, gần gũi với tất cả mọi người. Đặc biệt là với những người chiến sỹ, Người lại càng dành cho họ nhiều tình cảm như con cháu trong nhà.
Qua câu truyện Chú ngã có đau không, chúng ta sẽ được biết thêm tấm lòng của Bác đối với các chiến sỹ, chúng ta dường như càng thêm kính yêu Bác nhiều hơn.
Vào đầu năm 1954, tiết trời đã sang xuân, nhưng ở Việt Bắc vẫn còn rét. Gió bấc thổi mạnh, mưa phùn lâm râm gây nên cái lạnh buốt, Bác vẫn làm việc rất khuya. Bác khoác chiếc áo bông đã cũ, miệng ngậm điếu thuốc lá thỉnh thoảng lại hồng lên, tiếng máy chữ lách tách, lách tách đều đều…
Trời lạnh, nhưng được đứng gác bên Bác, tôi thấy lòng mình như được sưởi ấm lên. Tôi nhẹ bước chân đi vòng quanh lán. Một lần vừa đi, vừa nghĩ, tôi bị thụt chân xuống một cái hố tránh máy bay. Tôi đang tìm cách để lên khỏi hố, chợt nghe có tiếng bước chân đi về phía mình. Có tiếng hỏi:
– Chú nào ngã đấy?
Chưa kịp nhận ra ai, thì tôi đã thấy hai tay Bác luồn vào hai nách, chòm râu của Bác chạm vào má tôi. Tôi cố trấn tĩnh lại để nói một lời thì giật mình khi thấy Bác không khoác áo bông, Bác đi tất, một chân có guốc, một chân không, nước mắt tôi trào ra. Vừa kéo, Bác vừa hỏi:
– Chú ngã có đau không?
Bác sờ khắp người tôi, nắn chân, nắn tay tôi. Rồi Bác nói:
– Chú ngã thế đau lắm. Chú cứ ngồi xuống đây bóp chân cho đỡ đau. Ngồi xuống! Ngồi xuống!
Tôi bàng hoàng cả người, không tin ở tai mình nữa. Có thật là Bác nói như vậy không! Bác ơi! Bác thương chúng cháu quá!
Tôi trả lời Bác:
– Thưa Bác, cháu không việc gì ạ. Rồi tôi cố gắng bước đi để Bác yên lòng.
Bác cười hiền hậu và căn dặn: “Bất cứ làm việc gì chú cũng phải cẩn thận”. Rồi Bác quay vào.
Tôi đứng nhìn theo Bác cho đến lúc lại nghe tiếng máy chữ của Bác kêu lên lách tách, đều đều trên nhà sàn giữa đêm Việt Bắc
+ Cô vừa kể cho các con nghe câu truyện gì? Trong truyện có những
nhân vật nào?
+ Câu chuyện diễn ra trong thời tiết như thế nào?
+ Tâm trạng của chú bộ đội như thế nào khi được đứng gác bên Bác?
Tiết trời đã sang xuân, nhưng ở Việt Bắc vẫn còn rét. Gió bấc thổi mạnh, mưa phùn lâm râm gây nên cái lạnh buốt.
Trời lạnh, nhưng được đứng gác bên Bác, chú bộ đội thấy lòng mình như được sưởi ấm lên.
+ Khi anh chiến sỹ bị rơi xuống hố, Bác Hồ đã làm gì?
Bác luồn tay vào bên nách kéo anh chiến sỹ, vừa kéo, Bác vừa hỏi:
– Chú ngã có đau không?
Bác sờ khắp người anh chiến sỹ, nắn chân, nắn tay . Rồi Bác nói:
– Chú ngã thế đau lắm. Chú cứ ngồi xuống đây bóp chân cho đỡ đau. Ngồi xuống! Ngồi xuống!
+ Cảm xúc của anh chiến sỹ như thế nào khi được Bác giúp đỡ?
Anh chiến sỹ bàng hoàng cả người, không tin ở tai mình nữa. Có thật là Bác nói như vậy không! Bác ơi! Bác thương chúng cháu quá!
+ Em rút ra được bài học gì từ câu chuyện trên?
+ Bác đã dặn anh chiến sỹ điều gì?
Bác cười hiền hậu và căn dặn: “Bất cứ làm việc gì chú cũng phải cẩn thận”.
Cần có tấm lòng bao dung, luôn giúp đỡ người khác.
Hoạt động 2: Hoạt động nhóm
GV chia lớp làm 4 nhóm, hướng dẫn HS thực hiện:
- Hãy vẽ nhanh 1 bức tranh mô phỏng lại 1 hình ảnh đáng nhớ nhất trong câu chuyện, sau đó phát biểu cảm nghĩ của mình?
Hoạt động 3: Thực hành- ứng dụng
- Hãy chia sẻ một câu chuyện nói về sự giúp đỡ của ai đó với mình hoặc với người khác?
- Em đã từ chối giúp đỡ một ai đó chưa? Nếu có thì sau đó cảm giác của em thế nào?
Hoạt động 4: Thảo luận nhóm
- Chia lớp thành 6 nhóm : Từng bạn kể 1 câu chuyện mà mình đã nhận được sự giúp đỡ của bạn khác trong lớp. Sau đó các bạn tìm ra những bạn được nêu tên nhiều nhất để tuyên dương.
Biết học tập đức tính của Bác vận dụng vào cuộc sống.
Có ý thức tự hoàn thiện bản thân, luôn có ý thức giúp đỡ mọi người.
Bài học kinh nghiệm rút ra:
Bác Hồ vị lãnh tụ vĩ đại của đất nước, Bác có một tình yêu thương vô bờ đối với dân tộc với đồng bào. Đối với các chiến sĩ Bác dành cho họ sự quan tâm như một người cha già quan tâm đến những đứa con của mình. Dù trời giá rét nhưng khi biết có một chiến sĩ bị ngã Bác liền chạy đến hỏi han và quan tâm mà quên mặc cả áo choàng và vì vội vã mà quên mang cả guốc. Tình thương của Bác đối với các chiến sĩ đã khiến cho mọi người thêm yêu và trân quý vị cha già của dân tộc. Từ câu chuyện trên ta có thể thấy rằng trong cuộc sống chúng ta tình yêu thương, sự quan tâm là rất quan trọng vì vậy hãy cho đi tình yêu thương, sự quan tâm của bạn đối với mọi người dù là xa lạ hay thân quen thì sau này bạn sẽ nhận lại được hơn rất nhiều lần.
 







Các ý kiến mới nhất