Tập 1 - Bài 22: Để cháu nắm tay ông - Đọc: Để cháu nắm tay ông.

- 0 / 0
(Tài liệu chưa được thẩm định)
Nguồn:
Người gửi: Lê Văn Thanh
Ngày gửi: 09h:37' 22-11-2022
Dung lượng: 3.7 MB
Số lượt tải: 1027
Nguồn:
Người gửi: Lê Văn Thanh
Ngày gửi: 09h:37' 22-11-2022
Dung lượng: 3.7 MB
Số lượt tải: 1027
Số lượt thích:
1 người
(Lê Văn Thanh)
TRƯỜNG TIỂU HỌC HÒA THUẬN
GIỒNG RIỀNG- KIÊN GIANG
Lớp 3/5
Năm học 2022- 2023
GVCN: Lê Văn Thanh
Thứ ba ngày 22tháng 11 năm 2022
Tuần 12
Tiếng Việt
Bài 22:Ôn
Đểlại
cháu
bài nắm
cũ tay ông
HS đọc và trả lời
câu1-2)
hỏi : Tia nắng bé nhỏ
(Tiết
KHỞI ĐỘNG
Kể về một lần em cảm thấy xúc động trước cử
chỉ hoặc việc làm của người thân.
- Người thân quan tâm, chăm sóc em khi ốm.
- Người thân tổ chức sinh nhật cho em.
Để cháu nắm tay ông
Để cháu nắm tay ông
Hè năm nay, Dương được đi du lịch ở Nha Trang cùng bố mẹ và ông ngoại.
Tháp Bà Pô-na-ga là địa điểm tham quan cuối cùng của đoàn. Ngôi đền vàng rực trong
khuôn viên xanh rợp bóng cây. Ông ngoại cứ đứng trầm ngâm trước những bức vẽ chạm
trổ tinh xảo. Bàn tay ông run run khi chạm vào các cột đá nhuốm màu thời gian. Dương
nhìn ông, lòng trào lên cảm xúc yêu thương khó tả.
Tiếng hướng dẫn viên du lịch giục đoàn rời điểm tham quan. Ông ngoại chần chừ chưa
muốn đi nên rớt lại phía sau. Dương rời đoàn, chạy đến nắm tay ông dắt đi. Nó chợt thấy
ông chậm chạp, ngơ ngác quá. Thường ngày, Dương luôn nghĩ ông rất nhanh nhẹn. Ông
đưa nó đi học mỗi khi bố mẹ bận rộn. Ông hào hứng chơi trò các ngựa cùng nó.
Từ trước đến nay, ông luôn là người dắt tay dẫn nó đi, là người bảo vệ nó. Đây là lần đầu
tiên Dương nhận ra ông không còn khỏe như trước. Mỗi một ngày trôi qua, ông đang già
đi, còn nó sẽ mạnh mẽ hơn. Dương choàng tay ông ôm, thủ thỉ:
Ông ngoại ơi, cháu yêu ông nhiều lắm !
Dương nghĩ, từ bây giờ nó mới là người đưa tay cho ông nắm.
(Dương Thụy)
Giải nghĩa từ
Tháp Bà Pô-na-ga
Chạm trổ
Tinh xảo
Chần chừ
Luyện đọc từ
khó
Tháp Bà Pô-na-ga
chạm trổ
tinh xảo
giục
choàng tay
Đọc diễn cảm lời nhân vật. Lời bạn
nhỏ:
Ông ngoại ơi, cháu yêu ông nhiều lắm !
Chia đoạn
Để cháu nắm tay ông
1 Hè năm nay, Dương được đi du lịch ở Nha Trang cùng bố mẹ và ông ngoại.
Tháp Bà Pô-na-ga là địa điểm tham quan cuối cùng của đoàn. Ngôi đền vàng rực trong
2 khuôn viên xanh rợp bóng cây. Ông ngoại cứ đứng trầm ngâm trước những bức vẽ chạm
3
4
trổ tinh xảo. Bàn tay ông run run khi chạm vào các cột đá nhuốm màu thời gian. Dương
nhìn ông, lòng trào lên cảm xúc yêu thương khó tả.
Tiếng hướng dẫn viên du lịch giục đoàn rời điểm tham quan. Ông ngoại chần chừ chưa
muốn đi nên rớt lại phía sau. Dương rời đoàn, chạy đến nắm tay ông dắt đi. Nó chợt thấy
ông chậm chạp, ngơ ngác quá. Thường ngày, Dương luôn nghĩ ông rất nhanh nhẹn. Ông
đưa nó đi học mỗi khi bố mẹ bận rộn. Ông hào hứng chơi trò các ngựa cùng nó. Từ trước
đến nay, ông luôn là người dắt tay dẫn nó đi, là người bảo vệ nó. Đây là lần đầu tiên Dương
nhận ra ông không còn khỏe như trước. Mỗi một ngày trôi qua, ông đang già đi, còn nó sẽ
mạnh mẽ hơn. Dương choàng tay ông ôm, thủ thỉ:
- Ông ngoại ơi, cháu yêu ông nhiều lắm !
Dương nghĩ, từ bây giờ nó mới là người đưa tay cho ông nắm.
(Dương Thụy)
Luyện
đọc
đoạn
nối Để cháu nắm tay ông
Luyện
đọc
theo
tiếp
nhóm
Hè năm nay, Dương được
đi du lịch ở Nha Trang cùng bố mẹ và ông ngoại.
Tháp Bà Pô-na-ga là địa điểm tham quan cuối cùng của đoàn. Ngôi đền vàng rực trong
khuôn viên xanh rợp bóng cây. Ông ngoại cứ đứng trầm ngâm trước những bức vẽ chạm
trổ tinh xảo. Bàn tay ông run run khi chạm vào các cột đá nhuốm màu thời gian. Dương
nhìn ông, lòng trào lên cảm xúc yêu thương khó tả.
Tiếng hướng dẫn viên du lịch giục đoàn rời điểm tham quan. Ông ngoại chần chừ chưa
muốn đi nên rớt lại phía sau. Dương rời đoàn, chạy đến nắm tay ông dắt đi. Nó chợt thấy
ông chậm chạp, ngơ ngác quá. Thường ngày, Dương luôn nghĩ ông rất nhanh nhẹn. Ông
đưa nó đi học mỗi khi bố mẹ bận rộn. Ông hào hứng chơi trò các ngựa cùng nó. Từ trước
đến nay, ông luôn là người dắt tay dẫn nó đi, là người bảo vệ nó. Đây là lần đầu tiên Dương
nhận ra ông không còn khỏe như trước. Mỗi một ngày trôi qua, ông đang già đi, còn nó sẽ
mạnh mẽ hơn. Dương choàng tay ông ôm, thủ thỉ:
- Ông ngoại ơi, cháu yêu ông nhiều lắm !
Dương nghĩ, từ bây giờ nó mới là người đưa tay cho ông nắm.
(Dương Thụy)
Thi đua nhau đọc
Để cháu nắm tay ông
Hè năm nay, Dương được đi du lịch ở Nha Trang cùng bố mẹ và ông ngoại.
Tháp Bà Pô-na-ga là địa điểm tham quan cuối cùng của đoàn. Ngôi đền vàng rực trong
khuôn viên xanh rợp bóng cây. Ông ngoại cứ đứng trầm ngâm trước những bức vẽ chạm
trổ tinh xảo. Bàn tay ông run run khi chạm vào các cột đá nhuốm màu thời gian. Dương
nhìn ông, lòng trào lên cảm xúc yêu thương khó tả.
Tiếng hướng dẫn viên du lịch giục đoàn rời điểm tham quan. Ông ngoại chần chừ chưa
muốn đi nên rớt lại phía sau. Dương rời đoàn, chạy đến nắm tay ông dắt đi. Nó chợt thấy
ông chậm chạp, ngơ ngác quá. Thường ngày, Dương luôn nghĩ ông rất nhanh nhẹn. Ông
đưa nó đi học mỗi khi bố mẹ bận rộn. Ông hào hứng chơi trò các ngựa cùng nó. Từ trước
đến nay, ông luôn là người dắt tay dẫn nó đi, là người bảo vệ nó. Đây là lần đầu tiên Dương
nhận ra ông không còn khỏe như trước. Mỗi một ngày trôi qua, ông đang già đi, còn nó sẽ
mạnh mẽ hơn. Dương choàng tay ông ôm, thủ thỉ:
- Ông ngoại ơi, cháu yêu ông nhiều lắm !
Dương nghĩ, từ bây giờ nó mới là người đưa tay cho ông nắm.
(Dương Thụy)
Câu 1: Điểm tham quan cuối cùng của gia đình Dương
là ở đâu?
Đó là Tháo Bà Pô-na-ga, Nha Trang.
Câu 2: Tìm những chi tiết cho thấy ông ngoại ngắm ngôi
đền rất kĩ và đầy xúc động.
Ông đứng trầm ngâm trước những bức vẽ, bàn
tay run run chạm vào cột đá, chần chừ như chưa
muốn đi.
Câu 3: Dương đã thay đổi suy nghĩ về ông như thế
nào?
Trước khi đi du lịch, Trong khi đi du lịch, Dương nhận
Dương nghĩ:
ra:
Ông rất nhanh nhẹn Ông không còn khỏe như trước
Câu 4: Theo em, vì sao Dương nghĩ từ bây giờ mình mới
là người đưa tay cho ông nắm?
Vì Dương tự cảm thấy mình đã lớn, trong khi ông
đã già và yếu, do vậy mình phải là người bảo vệ ông,
chăm sóc ông. Qua đó ta thấy Dương rất yêu ông.
Luyện đọc
lại
Để cháu nắm tay ông
Hè năm nay, Dương được đi du lịch ở Nha Trang cùng bố mẹ và ông ngoại.
Tháp Bà Pô-na-ga là địa điểm tham quan cuối cùng của đoàn. Ngôi đền vàng rực trong
khuôn viên xanh rợp bóng cây. Ông ngoại cứ đứng trầm ngâm trước những bức vẽ chạm
trổ tinh xảo. Bàn tay ông run run khi chạm vào các cột đá nhuốm màu thời gian. Dương
nhìn ông, lòng trào lên cảm xúc yêu thương khó tả.
Tiếng hướng dẫn viên du lịch giục đoàn rời điểm tham quan. Ông ngoại chần chừ chưa
muốn đi nên rớt lại phía sau. Dương rời đoàn, chạy đến nắm tay ông dắt đi. Nó chợt thấy
ông chậm chạp, ngơ ngác quá. Thường ngày, Dương luôn nghĩ ông rất nhanh nhẹn. Ông
đưa nó đi học mỗi khi bố mẹ bận rộn. Ông hào hứng chơi trò các ngựa cùng nó.
Từ trước đến nay, ông luôn là người dắt tay dẫn nó đi, là người bảo vệ nó. Đây là lần đầu
tiên Dương nhận ra ông không còn khỏe như trước. Mỗi một ngày trôi qua, ông đang già
đi, còn nó sẽ mạnh mẽ hơn. Dương choàng tay ông ôm, thủ thỉ:
Ông ngoại ơi, cháu yêu ông nhiều lắm !
Dương nghĩ, từ bây giờ nó mới là người đưa tay cho ông nắm.
(Dương Thụy)
Viết
Ôn chữ viết hoa: J, H
1. Viết tên riêng: Khánh Hòa
2. Viết câu:
Khánh Hòa là xứ trầm hương
Non xanh nước biếc người thương đi về.
(Ca dao)
1.Tư thế ngồi viết:
- Lưng thẳng, không tì ngực
vào bàn.
- Đầu hơi cúi.
- Mắt cách vở 25 – 30 cm.
- Tay phải cầm bút.
- Tay trái tì nhẹ lên mép vở để
giữ.
- Hai chân để song song thoải
2. Cách cầm bút:
- Cầm bút bằng 3 ngón tay:
ngón cái, ngón trỏ, ngón
giữa.
- Khi viết, dùng 3 ngón tay
di chuyển từ trái sang
phải, cán bút nghiêng về
phía bên phải, cổ tay,
khuỷu tay và cánh tay cử
CỦNG CỐ - DẶN DÒ- NHẬN XÉT
GIỒNG RIỀNG- KIÊN GIANG
Lớp 3/5
Năm học 2022- 2023
GVCN: Lê Văn Thanh
Thứ ba ngày 22tháng 11 năm 2022
Tuần 12
Tiếng Việt
Bài 22:Ôn
Đểlại
cháu
bài nắm
cũ tay ông
HS đọc và trả lời
câu1-2)
hỏi : Tia nắng bé nhỏ
(Tiết
KHỞI ĐỘNG
Kể về một lần em cảm thấy xúc động trước cử
chỉ hoặc việc làm của người thân.
- Người thân quan tâm, chăm sóc em khi ốm.
- Người thân tổ chức sinh nhật cho em.
Để cháu nắm tay ông
Để cháu nắm tay ông
Hè năm nay, Dương được đi du lịch ở Nha Trang cùng bố mẹ và ông ngoại.
Tháp Bà Pô-na-ga là địa điểm tham quan cuối cùng của đoàn. Ngôi đền vàng rực trong
khuôn viên xanh rợp bóng cây. Ông ngoại cứ đứng trầm ngâm trước những bức vẽ chạm
trổ tinh xảo. Bàn tay ông run run khi chạm vào các cột đá nhuốm màu thời gian. Dương
nhìn ông, lòng trào lên cảm xúc yêu thương khó tả.
Tiếng hướng dẫn viên du lịch giục đoàn rời điểm tham quan. Ông ngoại chần chừ chưa
muốn đi nên rớt lại phía sau. Dương rời đoàn, chạy đến nắm tay ông dắt đi. Nó chợt thấy
ông chậm chạp, ngơ ngác quá. Thường ngày, Dương luôn nghĩ ông rất nhanh nhẹn. Ông
đưa nó đi học mỗi khi bố mẹ bận rộn. Ông hào hứng chơi trò các ngựa cùng nó.
Từ trước đến nay, ông luôn là người dắt tay dẫn nó đi, là người bảo vệ nó. Đây là lần đầu
tiên Dương nhận ra ông không còn khỏe như trước. Mỗi một ngày trôi qua, ông đang già
đi, còn nó sẽ mạnh mẽ hơn. Dương choàng tay ông ôm, thủ thỉ:
Ông ngoại ơi, cháu yêu ông nhiều lắm !
Dương nghĩ, từ bây giờ nó mới là người đưa tay cho ông nắm.
(Dương Thụy)
Giải nghĩa từ
Tháp Bà Pô-na-ga
Chạm trổ
Tinh xảo
Chần chừ
Luyện đọc từ
khó
Tháp Bà Pô-na-ga
chạm trổ
tinh xảo
giục
choàng tay
Đọc diễn cảm lời nhân vật. Lời bạn
nhỏ:
Ông ngoại ơi, cháu yêu ông nhiều lắm !
Chia đoạn
Để cháu nắm tay ông
1 Hè năm nay, Dương được đi du lịch ở Nha Trang cùng bố mẹ và ông ngoại.
Tháp Bà Pô-na-ga là địa điểm tham quan cuối cùng của đoàn. Ngôi đền vàng rực trong
2 khuôn viên xanh rợp bóng cây. Ông ngoại cứ đứng trầm ngâm trước những bức vẽ chạm
3
4
trổ tinh xảo. Bàn tay ông run run khi chạm vào các cột đá nhuốm màu thời gian. Dương
nhìn ông, lòng trào lên cảm xúc yêu thương khó tả.
Tiếng hướng dẫn viên du lịch giục đoàn rời điểm tham quan. Ông ngoại chần chừ chưa
muốn đi nên rớt lại phía sau. Dương rời đoàn, chạy đến nắm tay ông dắt đi. Nó chợt thấy
ông chậm chạp, ngơ ngác quá. Thường ngày, Dương luôn nghĩ ông rất nhanh nhẹn. Ông
đưa nó đi học mỗi khi bố mẹ bận rộn. Ông hào hứng chơi trò các ngựa cùng nó. Từ trước
đến nay, ông luôn là người dắt tay dẫn nó đi, là người bảo vệ nó. Đây là lần đầu tiên Dương
nhận ra ông không còn khỏe như trước. Mỗi một ngày trôi qua, ông đang già đi, còn nó sẽ
mạnh mẽ hơn. Dương choàng tay ông ôm, thủ thỉ:
- Ông ngoại ơi, cháu yêu ông nhiều lắm !
Dương nghĩ, từ bây giờ nó mới là người đưa tay cho ông nắm.
(Dương Thụy)
Luyện
đọc
đoạn
nối Để cháu nắm tay ông
Luyện
đọc
theo
tiếp
nhóm
Hè năm nay, Dương được
đi du lịch ở Nha Trang cùng bố mẹ và ông ngoại.
Tháp Bà Pô-na-ga là địa điểm tham quan cuối cùng của đoàn. Ngôi đền vàng rực trong
khuôn viên xanh rợp bóng cây. Ông ngoại cứ đứng trầm ngâm trước những bức vẽ chạm
trổ tinh xảo. Bàn tay ông run run khi chạm vào các cột đá nhuốm màu thời gian. Dương
nhìn ông, lòng trào lên cảm xúc yêu thương khó tả.
Tiếng hướng dẫn viên du lịch giục đoàn rời điểm tham quan. Ông ngoại chần chừ chưa
muốn đi nên rớt lại phía sau. Dương rời đoàn, chạy đến nắm tay ông dắt đi. Nó chợt thấy
ông chậm chạp, ngơ ngác quá. Thường ngày, Dương luôn nghĩ ông rất nhanh nhẹn. Ông
đưa nó đi học mỗi khi bố mẹ bận rộn. Ông hào hứng chơi trò các ngựa cùng nó. Từ trước
đến nay, ông luôn là người dắt tay dẫn nó đi, là người bảo vệ nó. Đây là lần đầu tiên Dương
nhận ra ông không còn khỏe như trước. Mỗi một ngày trôi qua, ông đang già đi, còn nó sẽ
mạnh mẽ hơn. Dương choàng tay ông ôm, thủ thỉ:
- Ông ngoại ơi, cháu yêu ông nhiều lắm !
Dương nghĩ, từ bây giờ nó mới là người đưa tay cho ông nắm.
(Dương Thụy)
Thi đua nhau đọc
Để cháu nắm tay ông
Hè năm nay, Dương được đi du lịch ở Nha Trang cùng bố mẹ và ông ngoại.
Tháp Bà Pô-na-ga là địa điểm tham quan cuối cùng của đoàn. Ngôi đền vàng rực trong
khuôn viên xanh rợp bóng cây. Ông ngoại cứ đứng trầm ngâm trước những bức vẽ chạm
trổ tinh xảo. Bàn tay ông run run khi chạm vào các cột đá nhuốm màu thời gian. Dương
nhìn ông, lòng trào lên cảm xúc yêu thương khó tả.
Tiếng hướng dẫn viên du lịch giục đoàn rời điểm tham quan. Ông ngoại chần chừ chưa
muốn đi nên rớt lại phía sau. Dương rời đoàn, chạy đến nắm tay ông dắt đi. Nó chợt thấy
ông chậm chạp, ngơ ngác quá. Thường ngày, Dương luôn nghĩ ông rất nhanh nhẹn. Ông
đưa nó đi học mỗi khi bố mẹ bận rộn. Ông hào hứng chơi trò các ngựa cùng nó. Từ trước
đến nay, ông luôn là người dắt tay dẫn nó đi, là người bảo vệ nó. Đây là lần đầu tiên Dương
nhận ra ông không còn khỏe như trước. Mỗi một ngày trôi qua, ông đang già đi, còn nó sẽ
mạnh mẽ hơn. Dương choàng tay ông ôm, thủ thỉ:
- Ông ngoại ơi, cháu yêu ông nhiều lắm !
Dương nghĩ, từ bây giờ nó mới là người đưa tay cho ông nắm.
(Dương Thụy)
Câu 1: Điểm tham quan cuối cùng của gia đình Dương
là ở đâu?
Đó là Tháo Bà Pô-na-ga, Nha Trang.
Câu 2: Tìm những chi tiết cho thấy ông ngoại ngắm ngôi
đền rất kĩ và đầy xúc động.
Ông đứng trầm ngâm trước những bức vẽ, bàn
tay run run chạm vào cột đá, chần chừ như chưa
muốn đi.
Câu 3: Dương đã thay đổi suy nghĩ về ông như thế
nào?
Trước khi đi du lịch, Trong khi đi du lịch, Dương nhận
Dương nghĩ:
ra:
Ông rất nhanh nhẹn Ông không còn khỏe như trước
Câu 4: Theo em, vì sao Dương nghĩ từ bây giờ mình mới
là người đưa tay cho ông nắm?
Vì Dương tự cảm thấy mình đã lớn, trong khi ông
đã già và yếu, do vậy mình phải là người bảo vệ ông,
chăm sóc ông. Qua đó ta thấy Dương rất yêu ông.
Luyện đọc
lại
Để cháu nắm tay ông
Hè năm nay, Dương được đi du lịch ở Nha Trang cùng bố mẹ và ông ngoại.
Tháp Bà Pô-na-ga là địa điểm tham quan cuối cùng của đoàn. Ngôi đền vàng rực trong
khuôn viên xanh rợp bóng cây. Ông ngoại cứ đứng trầm ngâm trước những bức vẽ chạm
trổ tinh xảo. Bàn tay ông run run khi chạm vào các cột đá nhuốm màu thời gian. Dương
nhìn ông, lòng trào lên cảm xúc yêu thương khó tả.
Tiếng hướng dẫn viên du lịch giục đoàn rời điểm tham quan. Ông ngoại chần chừ chưa
muốn đi nên rớt lại phía sau. Dương rời đoàn, chạy đến nắm tay ông dắt đi. Nó chợt thấy
ông chậm chạp, ngơ ngác quá. Thường ngày, Dương luôn nghĩ ông rất nhanh nhẹn. Ông
đưa nó đi học mỗi khi bố mẹ bận rộn. Ông hào hứng chơi trò các ngựa cùng nó.
Từ trước đến nay, ông luôn là người dắt tay dẫn nó đi, là người bảo vệ nó. Đây là lần đầu
tiên Dương nhận ra ông không còn khỏe như trước. Mỗi một ngày trôi qua, ông đang già
đi, còn nó sẽ mạnh mẽ hơn. Dương choàng tay ông ôm, thủ thỉ:
Ông ngoại ơi, cháu yêu ông nhiều lắm !
Dương nghĩ, từ bây giờ nó mới là người đưa tay cho ông nắm.
(Dương Thụy)
Viết
Ôn chữ viết hoa: J, H
1. Viết tên riêng: Khánh Hòa
2. Viết câu:
Khánh Hòa là xứ trầm hương
Non xanh nước biếc người thương đi về.
(Ca dao)
1.Tư thế ngồi viết:
- Lưng thẳng, không tì ngực
vào bàn.
- Đầu hơi cúi.
- Mắt cách vở 25 – 30 cm.
- Tay phải cầm bút.
- Tay trái tì nhẹ lên mép vở để
giữ.
- Hai chân để song song thoải
2. Cách cầm bút:
- Cầm bút bằng 3 ngón tay:
ngón cái, ngón trỏ, ngón
giữa.
- Khi viết, dùng 3 ngón tay
di chuyển từ trái sang
phải, cán bút nghiêng về
phía bên phải, cổ tay,
khuỷu tay và cánh tay cử
CỦNG CỐ - DẶN DÒ- NHẬN XÉT
 







Các ý kiến mới nhất