Tìm kiếm Bài giảng
Tuần 21. Tiếng rao đêm

- 0 / 0
(Tài liệu chưa được thẩm định)
Nguồn:
Người gửi: Hồ Thanh Hải
Ngày gửi: 15h:28' 05-02-2023
Dung lượng: 1.1 MB
Số lượt tải: 89
Nguồn:
Người gửi: Hồ Thanh Hải
Ngày gửi: 15h:28' 05-02-2023
Dung lượng: 1.1 MB
Số lượt tải: 89
Số lượt thích:
0 người
Tiếng rao đêm
LUYỆN
ĐỌC
• Bài chia làm 4 đoạn:
- Đoạn 1: Từ đầu……nghe buồn não ruột.
- Đoạn 2: Rồi một đêm…..khói bụi mịt mù.
- Đoạn 3: Rồi từ trong nhà…… thì ra là một
• cái chân gỗ
- Đoạn 4: Còn lại.
Luyện đọc
Khàn khàn
Tĩnh mịch
Não ruột
Khập khiễng
Té quỵ: Ngã khuỵu xuống, không gượng
dậy được.
Rầm (rầm nhà): Thanh gỗ to hoặc thanh
bê tông đặt ngang trên một số điểm tựa
để đỡ mái nhà.
Thất thần: Sắc mặt nhợt nhạt vì quá sợ
hãi.
Thoảng thốt: Ngạc nhiên và hoảng hốt.
Tung tích: Dấu vết giúp cho việc xác
minh, tìm ra đối tượng.
TÌM
HIỂU
BÀI
TÌM HIỂU BÀI
1. Đám cháy xảy ra
vào lúc nào?
Trả lời:
Đám cháy xảy ra vào lúc nửa đêm.
Đám cháy được miêu
tả như thế nào ?
Trả lời:
Ngôi nhà bốc lửa phừng phừng,
tiếng kêu cứu thảm thiết, khung
cửa ập xuống, khói bụi mù mịt...
Người dũng cảm cứu em
bé là ai?
Trả lời:
- Người đã dũng cảm cứu em bé
là người bán bánh giò.
Con người và hành động
của anh có gì đặc biệt?
Trả lời:
- Anh là một thương binh, khi phục
viên về anh làm nghề bán bánh giò.
-Anh có hành động dũng cảm phi
thường, xông vào đám cháy cứu
người.
3. Chi tiết nào trong câu chuyện
gây bất ngờ cho người đọc?
Trả lời:
Người ta cấp cứu cho người đàn ông
bất ngờ, phát hiện ra anh ta có một cái
chân gỗ. Kiểm tra giấy tờ thì biết anh là
một thương binh. Để ý đến chiếc xe đạp
lăn lóc ở góc tường và những chiếc
bánh giò tung toé, mới biết anh là người
bán bánh giò.
Bài văn ca ngợi ai?
Ca ngợi vì điều gì?
•
Nội dung bài:
Ca ngợi hành động cao
đẹp dũng cảm cứu người
của anh thương binh.
LUYỆN
ĐỌC DIỄN
CẢM
Rồi từ trong nhà, vẫn cái bóng cao,
gầy, khập khiễng ấy lom khom như đang che
chở vật gì, phóng thẳng ra đường. Qua khỏi
thềm nhà, người đó vừa te quỵ thì một cây rầm
sập xuống. Mọi người xô đến. Ai nấy bàng
hòang vì trong cái bọc chăn còn vương khói mà
người ấy đang ôm khư khư là một đứa bé mặt
mày đen nhẽm, thất thần khóc không thành
tiếng. Mọi người khiêng người đàn ông ra xa.
Người anh mềm nhũn. Người ta cấp cứu cho
anh. Ai đó thảng thốt kêu:“ Ồ...// này.. !”, Rồi
cầm cái chân cứng ngắc của nạn nhân giơ lên:
thì ra là một cái chân gỗ!
LUYỆN
ĐỌC
• Bài chia làm 4 đoạn:
- Đoạn 1: Từ đầu……nghe buồn não ruột.
- Đoạn 2: Rồi một đêm…..khói bụi mịt mù.
- Đoạn 3: Rồi từ trong nhà…… thì ra là một
• cái chân gỗ
- Đoạn 4: Còn lại.
Luyện đọc
Khàn khàn
Tĩnh mịch
Não ruột
Khập khiễng
Té quỵ: Ngã khuỵu xuống, không gượng
dậy được.
Rầm (rầm nhà): Thanh gỗ to hoặc thanh
bê tông đặt ngang trên một số điểm tựa
để đỡ mái nhà.
Thất thần: Sắc mặt nhợt nhạt vì quá sợ
hãi.
Thoảng thốt: Ngạc nhiên và hoảng hốt.
Tung tích: Dấu vết giúp cho việc xác
minh, tìm ra đối tượng.
TÌM
HIỂU
BÀI
TÌM HIỂU BÀI
1. Đám cháy xảy ra
vào lúc nào?
Trả lời:
Đám cháy xảy ra vào lúc nửa đêm.
Đám cháy được miêu
tả như thế nào ?
Trả lời:
Ngôi nhà bốc lửa phừng phừng,
tiếng kêu cứu thảm thiết, khung
cửa ập xuống, khói bụi mù mịt...
Người dũng cảm cứu em
bé là ai?
Trả lời:
- Người đã dũng cảm cứu em bé
là người bán bánh giò.
Con người và hành động
của anh có gì đặc biệt?
Trả lời:
- Anh là một thương binh, khi phục
viên về anh làm nghề bán bánh giò.
-Anh có hành động dũng cảm phi
thường, xông vào đám cháy cứu
người.
3. Chi tiết nào trong câu chuyện
gây bất ngờ cho người đọc?
Trả lời:
Người ta cấp cứu cho người đàn ông
bất ngờ, phát hiện ra anh ta có một cái
chân gỗ. Kiểm tra giấy tờ thì biết anh là
một thương binh. Để ý đến chiếc xe đạp
lăn lóc ở góc tường và những chiếc
bánh giò tung toé, mới biết anh là người
bán bánh giò.
Bài văn ca ngợi ai?
Ca ngợi vì điều gì?
•
Nội dung bài:
Ca ngợi hành động cao
đẹp dũng cảm cứu người
của anh thương binh.
LUYỆN
ĐỌC DIỄN
CẢM
Rồi từ trong nhà, vẫn cái bóng cao,
gầy, khập khiễng ấy lom khom như đang che
chở vật gì, phóng thẳng ra đường. Qua khỏi
thềm nhà, người đó vừa te quỵ thì một cây rầm
sập xuống. Mọi người xô đến. Ai nấy bàng
hòang vì trong cái bọc chăn còn vương khói mà
người ấy đang ôm khư khư là một đứa bé mặt
mày đen nhẽm, thất thần khóc không thành
tiếng. Mọi người khiêng người đàn ông ra xa.
Người anh mềm nhũn. Người ta cấp cứu cho
anh. Ai đó thảng thốt kêu:“ Ồ...// này.. !”, Rồi
cầm cái chân cứng ngắc của nạn nhân giơ lên:
thì ra là một cái chân gỗ!
 








Các ý kiến mới nhất