Tuần 29. Một vụ đắm tàu

- 0 / 0
(Tài liệu chưa được thẩm định)
Nguồn:
Người gửi: nguyễn thành tấn
Ngày gửi: 08h:52' 06-04-2023
Dung lượng: 16.1 MB
Số lượt tải: 123
Nguồn:
Người gửi: nguyễn thành tấn
Ngày gửi: 08h:52' 06-04-2023
Dung lượng: 16.1 MB
Số lượt tải: 123
Số lượt thích:
0 người
1) Đọc đúng, trôi chảy;
đọc diễn cảm bài
đọc.
2) Trình bày được nội dung,
ý nghĩa của câu chuyện.
Tiêu chí đọc và nhận xét
TIÊU CHÍ
Đọc đúng tiếng, đúng từ,
lưu loát, mạch lạc
Ngắt, nghỉ hơi đúng ở
các dấu câu, cụm từ rõ
nghĩa
Cường độ đọc, tốc độ
đọc đạt yêu cầu
Bình thường Tốt
Rất tốt
Chia đoạn
Đoạn Từ
1: đầu đến “...sống với họ hàng.”
Tiếp theo đến “...băng cho bạn.”
Đoạn 2:
Tiếp theo đến “...thật hỗn loạn.”
Đoạn 3:
Tiếp theo đến “...tuyệt vọng.”
Đoạn 4:
Đoạn 5:
Đoạn còn lại
Trên chiếc tàu thủy rời cảng Li-vơ-pun hôm ấy có một cậu bé tên là Ma-ri-ô,
khoảng 12 tuổi. Tàu nhổ neo được một lúc thì Ma-ri-ô quen một bạn đồng
hành. Cô bé là Giu-li-ét-ta, cao hơn Ma-ri-ô. Cô đang trên đường về nhà và rất
vui vì sắp được gặp lại bố mẹ. Ma-ri-ô không kể gì về mình. Bố cậu mới mất
nên cậu về quê sống với họ hàng.
Đêm xuống, lúc chia tay, Ma-ri-ô định chúc bạn ngủ ngon thì một ngọn sóng
lớn ập tới, xô cậu ngã dúi. Giu-li-ét-ta hoảng hốt chạy lại. Cô quỳ xuống bên
Ma-ri-ô, lau máu trên trán bạn, rồi dịu dàng gỡ chiếc khăn đỏ trên mái tóc
băng cho bạn.
Cơn bão dữ dội bất ngờ nổi lên. Những đợt sóng khủng khiếp phá thủng
thân tàu, nước phun vào khoang như vòi rồng. Hai tiếng đồng hồ trôi qua...
Con tàu chìm dần, nước ngập các bao lơn. Quang cảnh thật hỗn loạn.
Một vụ đắm tàu
Ma-ri-ô và Giu-li-ét-ta, hai tay ôm chặt cột buồm, khiếp sợ nhìn mặt biển. Mặt
biển đã yên hơn. Nhưng con tàu vẫn tiếp tục chìm.
Chiếc xuồng cuối cùng được thả xuống. Ai đó kêu lên: "Còn chỗ cho một đứa
bé." Hai đứa trẻ sực tỉnh, lao ra.
- Đứa nhỏ thôi! Nặng lắm rồi. - Một người nói.
Nghe thế, Giu-li-ét-ta sững sờ, buông thõng hai tay, đôi mắt thẫn thờ tuyệt
vọng.
Một ý nghĩ vụt đến, Ma-ri-ô hét to: "Giu-li-ét-ta, xuống đi! Bạn còn bố mẹ..."
Nói rồi, cậu ôm ngang lưng Giu-li-ét-ta thả xuống nước. Người ta nắm tay cô
lôi lên xuồng.
Chiếc xuồng bơi ra xa. Giu-li-ét-ta bàng hoàng nhìn Ma-ri-ô đang đứng bên
mạn tàu, đầu ngửng cao, tóc bay trước gió. Cô bật khóc nức nở, giơ tay về phía
cậu: "Vĩnh biệt Ma-ri-ô!"
Từ khó
Theo A-MI-XI
Chú thích
Một cảng của nước Anh.
Chú thích
ở đây chỉ phần sàn tàu có lan can bao quanh
Câu khó
Ai đó kêu lên: "Còn chỗ cho một đứa bé."
- Đứa nhỏ thôi! Nặng lắm rồi.
(Tiếng kêu to, át tiếng sóng biển và những âm thanh hỗn loạn)
"Giu-li-ét-ta, xuống đi! Bạn còn bố mẹ..."
(Tiếng hét giục giã, thốt lên từ đáy lòng)
Cô bật khóc nức nở, giơ tay về phía cậu:
"Vĩnh biệt Ma-ri-ô!"
(nức nở, nghẹn ngào)
Giu-li-ét-ta
Ma-ri-ô
Bố mới mất, về quê
sống với họ hàng.
Trên đường về nhà,
gặp lại bố mẹ.
Giu-li-ét-ta
Ma-ri-ô
Câu 2. Giu-li-ét-ta chăm sóc Mari-ô
như thế nào khi bạn bị thương?
Thấy sóng lớn ập tới, xô Ma-ri-ô ngã dúi, Giu-li-ét-ta đã:
+ Hoảng hốt chạy lại.
+ Quỳ xuống bên bạn, lau máu trên trán bạn, dịu
dàng gỡ chiếc khăn đỏ trên mái tóc băng cho bạn.
Tai nạn bất ngờ xảy ra như thế
nào?
Ma-ri-ô và Giu-li-ét-ta hai tay ôm chặt
cột buồm, khiếp sợ nhìn mặt biển.
Nước phun
vào khoang.
Cơn bão
dữ dội ập tới.
Sóng lớn phá
thủng thân tàu.
Con tàu chìm
dần giữa biển.
Ma-ri-ô phản ứng thế nào khi
những người trên xuồng muốn
nhận đứa bé nhỏ hơn là cậu?
Một ý nghĩ vụt đến – Ma-ri-ô quyết nhường chỗ cho bạn.
+ Cậu hét to: “Giu-li-ét-ta, xuống đi! Bạn còn bố mẹ...”
+ Nói rồi cậu ôm ngang lưng bạn thả xuống nước.
Câu 3. Quyết định nhường bạn
xuống xuồng cứu nạn của Ma-riô nói lên điều gì về cậu?
Ma-ri-ô có tâm hồn cao thượng,
nhường sự sống cho bạn, hi sinh
bản thân vì bạn.
Giu-li-ét-ta là một bạn
gái tốt bụng, giàu tình
cảm, sẵn sàng giúp đỡ
bạn, khóc nức nở khi
thấy Ma-ri-ô và con
tàu chìm dần.
Ma-ri-ô là một bạn trai
kín đáo, cao thượng
đã nhường sự sống
của mình cho bạn.
Giu-li-ét-ta
Ma-ri-ô
Ca ngợi tình bạn giữa
Ma-ri-ô và Giu-li-ét-ta; sự ân
cần, dịu dàng của Giu-li-étta; đức hi sinh cao thượng
của cậu bé Ma-ri-ô.
Giọng đọc
- Đọc toàn bài với giọng kể chuyện.
+ Đoạn 1: giọng đọc thong thả tâm tình.
+ Đoạn 2: nhanh hơn, căng thẳng ở những câu tả, kể.
+ Đoạn 3: gấp gáp, căng thẳng.
+ Đoạn 4: giọng hồi hộp, nhấn giọng những từ ngữ
miêu tả.
+ Đoạn 5: đọc lời Ma-ri-ô giục giã, thốt lên từ đáy lòng,
lời Giu-li-ét-ta nức nở, nghẹn ngào.
Một vụ đắm tàu
Chiếc xuồng cuối cùng được thả xuống. Ai đó kêu lên: "Còn chỗ cho một đứa
bé." Hai đứa trẻ sực tỉnh, lao ra.
- Đứa nhỏ thôi! Nặng lắm rồi. - Một người nói.
Nghe thế, Giu-li-ét-ta sững sờ, buông thõng hai tay, đôi mắt thẫn thờ tuyệt
vọng.
Một ý nghĩ vụt đến, Ma-ri-ô hét to: "Giu-li-ét-ta, xuống đi! Bạn còn bố mẹ..."
Nói rồi, cậu ôm ngang lưng Giu-li-ét-ta thả xuống nước. Người ta nắm tay cô
lôi lên xuồng.
Chiếc xuồng bơi ra xa. Giu-li-ét-ta bàng hoàng nhìn Ma-ri-ô đang đứng bên
mạn tàu, đầu ngửng cao, tóc bay trước gió. Cô bật khóc nức nở, giơ tay về phía
cậu: "Vĩnh biệt Ma-ri-ô!"
Theo A-MI-XI
- Luyện đọc lại bài.
- Soạn bài “Con gái”
đọc diễn cảm bài
đọc.
2) Trình bày được nội dung,
ý nghĩa của câu chuyện.
Tiêu chí đọc và nhận xét
TIÊU CHÍ
Đọc đúng tiếng, đúng từ,
lưu loát, mạch lạc
Ngắt, nghỉ hơi đúng ở
các dấu câu, cụm từ rõ
nghĩa
Cường độ đọc, tốc độ
đọc đạt yêu cầu
Bình thường Tốt
Rất tốt
Chia đoạn
Đoạn Từ
1: đầu đến “...sống với họ hàng.”
Tiếp theo đến “...băng cho bạn.”
Đoạn 2:
Tiếp theo đến “...thật hỗn loạn.”
Đoạn 3:
Tiếp theo đến “...tuyệt vọng.”
Đoạn 4:
Đoạn 5:
Đoạn còn lại
Trên chiếc tàu thủy rời cảng Li-vơ-pun hôm ấy có một cậu bé tên là Ma-ri-ô,
khoảng 12 tuổi. Tàu nhổ neo được một lúc thì Ma-ri-ô quen một bạn đồng
hành. Cô bé là Giu-li-ét-ta, cao hơn Ma-ri-ô. Cô đang trên đường về nhà và rất
vui vì sắp được gặp lại bố mẹ. Ma-ri-ô không kể gì về mình. Bố cậu mới mất
nên cậu về quê sống với họ hàng.
Đêm xuống, lúc chia tay, Ma-ri-ô định chúc bạn ngủ ngon thì một ngọn sóng
lớn ập tới, xô cậu ngã dúi. Giu-li-ét-ta hoảng hốt chạy lại. Cô quỳ xuống bên
Ma-ri-ô, lau máu trên trán bạn, rồi dịu dàng gỡ chiếc khăn đỏ trên mái tóc
băng cho bạn.
Cơn bão dữ dội bất ngờ nổi lên. Những đợt sóng khủng khiếp phá thủng
thân tàu, nước phun vào khoang như vòi rồng. Hai tiếng đồng hồ trôi qua...
Con tàu chìm dần, nước ngập các bao lơn. Quang cảnh thật hỗn loạn.
Một vụ đắm tàu
Ma-ri-ô và Giu-li-ét-ta, hai tay ôm chặt cột buồm, khiếp sợ nhìn mặt biển. Mặt
biển đã yên hơn. Nhưng con tàu vẫn tiếp tục chìm.
Chiếc xuồng cuối cùng được thả xuống. Ai đó kêu lên: "Còn chỗ cho một đứa
bé." Hai đứa trẻ sực tỉnh, lao ra.
- Đứa nhỏ thôi! Nặng lắm rồi. - Một người nói.
Nghe thế, Giu-li-ét-ta sững sờ, buông thõng hai tay, đôi mắt thẫn thờ tuyệt
vọng.
Một ý nghĩ vụt đến, Ma-ri-ô hét to: "Giu-li-ét-ta, xuống đi! Bạn còn bố mẹ..."
Nói rồi, cậu ôm ngang lưng Giu-li-ét-ta thả xuống nước. Người ta nắm tay cô
lôi lên xuồng.
Chiếc xuồng bơi ra xa. Giu-li-ét-ta bàng hoàng nhìn Ma-ri-ô đang đứng bên
mạn tàu, đầu ngửng cao, tóc bay trước gió. Cô bật khóc nức nở, giơ tay về phía
cậu: "Vĩnh biệt Ma-ri-ô!"
Từ khó
Theo A-MI-XI
Chú thích
Một cảng của nước Anh.
Chú thích
ở đây chỉ phần sàn tàu có lan can bao quanh
Câu khó
Ai đó kêu lên: "Còn chỗ cho một đứa bé."
- Đứa nhỏ thôi! Nặng lắm rồi.
(Tiếng kêu to, át tiếng sóng biển và những âm thanh hỗn loạn)
"Giu-li-ét-ta, xuống đi! Bạn còn bố mẹ..."
(Tiếng hét giục giã, thốt lên từ đáy lòng)
Cô bật khóc nức nở, giơ tay về phía cậu:
"Vĩnh biệt Ma-ri-ô!"
(nức nở, nghẹn ngào)
Giu-li-ét-ta
Ma-ri-ô
Bố mới mất, về quê
sống với họ hàng.
Trên đường về nhà,
gặp lại bố mẹ.
Giu-li-ét-ta
Ma-ri-ô
Câu 2. Giu-li-ét-ta chăm sóc Mari-ô
như thế nào khi bạn bị thương?
Thấy sóng lớn ập tới, xô Ma-ri-ô ngã dúi, Giu-li-ét-ta đã:
+ Hoảng hốt chạy lại.
+ Quỳ xuống bên bạn, lau máu trên trán bạn, dịu
dàng gỡ chiếc khăn đỏ trên mái tóc băng cho bạn.
Tai nạn bất ngờ xảy ra như thế
nào?
Ma-ri-ô và Giu-li-ét-ta hai tay ôm chặt
cột buồm, khiếp sợ nhìn mặt biển.
Nước phun
vào khoang.
Cơn bão
dữ dội ập tới.
Sóng lớn phá
thủng thân tàu.
Con tàu chìm
dần giữa biển.
Ma-ri-ô phản ứng thế nào khi
những người trên xuồng muốn
nhận đứa bé nhỏ hơn là cậu?
Một ý nghĩ vụt đến – Ma-ri-ô quyết nhường chỗ cho bạn.
+ Cậu hét to: “Giu-li-ét-ta, xuống đi! Bạn còn bố mẹ...”
+ Nói rồi cậu ôm ngang lưng bạn thả xuống nước.
Câu 3. Quyết định nhường bạn
xuống xuồng cứu nạn của Ma-riô nói lên điều gì về cậu?
Ma-ri-ô có tâm hồn cao thượng,
nhường sự sống cho bạn, hi sinh
bản thân vì bạn.
Giu-li-ét-ta là một bạn
gái tốt bụng, giàu tình
cảm, sẵn sàng giúp đỡ
bạn, khóc nức nở khi
thấy Ma-ri-ô và con
tàu chìm dần.
Ma-ri-ô là một bạn trai
kín đáo, cao thượng
đã nhường sự sống
của mình cho bạn.
Giu-li-ét-ta
Ma-ri-ô
Ca ngợi tình bạn giữa
Ma-ri-ô và Giu-li-ét-ta; sự ân
cần, dịu dàng của Giu-li-étta; đức hi sinh cao thượng
của cậu bé Ma-ri-ô.
Giọng đọc
- Đọc toàn bài với giọng kể chuyện.
+ Đoạn 1: giọng đọc thong thả tâm tình.
+ Đoạn 2: nhanh hơn, căng thẳng ở những câu tả, kể.
+ Đoạn 3: gấp gáp, căng thẳng.
+ Đoạn 4: giọng hồi hộp, nhấn giọng những từ ngữ
miêu tả.
+ Đoạn 5: đọc lời Ma-ri-ô giục giã, thốt lên từ đáy lòng,
lời Giu-li-ét-ta nức nở, nghẹn ngào.
Một vụ đắm tàu
Chiếc xuồng cuối cùng được thả xuống. Ai đó kêu lên: "Còn chỗ cho một đứa
bé." Hai đứa trẻ sực tỉnh, lao ra.
- Đứa nhỏ thôi! Nặng lắm rồi. - Một người nói.
Nghe thế, Giu-li-ét-ta sững sờ, buông thõng hai tay, đôi mắt thẫn thờ tuyệt
vọng.
Một ý nghĩ vụt đến, Ma-ri-ô hét to: "Giu-li-ét-ta, xuống đi! Bạn còn bố mẹ..."
Nói rồi, cậu ôm ngang lưng Giu-li-ét-ta thả xuống nước. Người ta nắm tay cô
lôi lên xuồng.
Chiếc xuồng bơi ra xa. Giu-li-ét-ta bàng hoàng nhìn Ma-ri-ô đang đứng bên
mạn tàu, đầu ngửng cao, tóc bay trước gió. Cô bật khóc nức nở, giơ tay về phía
cậu: "Vĩnh biệt Ma-ri-ô!"
Theo A-MI-XI
- Luyện đọc lại bài.
- Soạn bài “Con gái”
 







Các ý kiến mới nhất