Tuần 35. Ôn tập Cuối Học kì II

- 0 / 0
(Tài liệu chưa được thẩm định)
Nguồn:
Người gửi: Nguyễn Quang Sơn (trang riêng)
Ngày gửi: 11h:48' 02-05-2023
Dung lượng: 211.3 KB
Số lượt tải: 309
Nguồn:
Người gửi: Nguyễn Quang Sơn (trang riêng)
Ngày gửi: 11h:48' 02-05-2023
Dung lượng: 211.3 KB
Số lượt tải: 309
Số lượt thích:
0 người
Tiếng Việt
Ôn tập cuối học kì 2 – tiết 6,7,8
Câu 2: Trích đoạn dưới đây lấy từ một cuốn sách
phổ biến khoa học. Dựa vào những chi tiết mà
tác giả cung cấp và dựa vào quan sát riêng của
mình, em hãy viết một đoạn văn miêu tả hoạt
động của chim bồ câu
Những ngày đẹp trời, buổi sáng bồ câu bay ra từng
đàn. Sau một hồi lượn vòng trên không trung trong lành,
chúng đậu xuống mặt đất rồi tha thẩn đi đi lại lại với cái
đầu cứ lắc lư, lắc lư.
Vì sao bồ câu lắc lư đầu liên tục mà không bị hoa mắt,
nhức đầu nhỉ? Thật ra, nếu quan sát kĩ, ta có thể thấy rằng
bồ câu chẳng lắc lư chút nào cái đầu bé nhỏ của chúng.
Chính vì thân bồ câu to, chân lại ngắn nên khi đi thân
mình chúng cứ đảo qua đảo lại, cái cổ ngắn cũng đung
đưa, khiến ta lầm tưởng là đầu bồ câu cũng lắc lư đó thôi.
Theo TRI THỨC BÁCH KHOA CHO TRẺ EM
VD:
Buổi sáng sớm, khi ra khỏi chuồng, bồ câu thường
đua nhau bay vút lên cao rồi lượn những vòng tròn thật
rộng trên bầu trời đầy nắng gió. Sau khi đã bay lượn thỏa
thích chúng lại trở về đậu xuống nóc nhà nơi chúng đã
bắt đầu cuộc bay không bao giờ lầm lẫn. Nếu được huấn
luyện, bồ câu có thể chuyển một lá thư buộc ở chân đến
một nơi thật xa cho một người cần nhận thư. Trong quân
sự người ta đã lợi dụng ưu điểm này của bồ câu để bí mật
thông báo những tin tức quan trọng.
Bồ câu là loài chim ưa sạch sẽ nên chúng cũng hay
tìm đến nơi có nước sạch để uống nước và để tắm gội.
Tiết 7:
Đọc thầm
Gu-li-vơ ở xứ sở tí hon
Trong một lần đi biển, Gu-li-vơ tình cờ lạc vào xứ sở của người Li-lipút tí hon. Anh được vua nước Li-li-pút mời ở lại và trở thành một người
khổng lồ giữa những người chỉ bé bằng ngón tay cái. Dưới đây là câu
chuyện của anh.
Một buổi sáng, ngài tổng tư lệnh bất ngờ đến thăm tôi. Đứng trên
lòng bàn tay tôi, ngài báo tin nước láng giềng Bli-phút hùng mạnh đang tập
trung hải quân bên kia eo biển, chuẩn bị kéo sang. Nhà vua ra lệnh cho tôi
đánh tan hạm đội địch.
Thế là tôi đi ra bờ biển. Quan sát bằng ống nhòm, tôi thấy địch có độ
năm mươi chiến hạm. Tôi bèn cho làm năm mươi móc sắt to, buộc vào dây
cáp, rồi ra biển. Chưa đầy nửa giờ, tôi đã đến sát hạm đội địch. Quân trên
tàu trông thấy tôi, phát khiếp, nhảy ào xuống biển, bơi vào bờ. Tôi lấy dây
cáp móc vào từng chiến hạm một rồi bộc tất cả đầu dây vào nhau, kéo về
Li-li-pút.
Khỏi phải nói nhà vua mừng như thế nào. Ngài còn muốn nhân dịp
này biến Bli-phút thành một tỉnh của nước ngoài. Nhưng tôi cố thuyết phục
ngài từ bỏ ý định ấy. Khoảng ba tuần sau, nước Bli-phút cử một đoàn đại
biểu sang thương lượng và hai bên đã kí một hòa ước lâu dài.
Dựa vào nội dung bài học, chọn ý trả lời đúng
1. Nhân vật chính trong đoạn trích trên là gì?
a. Li-li-pút
b. Gu-li-vơ
c. Không có tên
2. Có những nước tí hon nào trong đoạn trích này?
a. Li-li-pút
b. Bli-phút
c. Li-li-pút, Bli-phút
3. Nước nào định đem quân xâm lược nước láng
giềng?
a. Li-li-pút
b. Bli-phút
c. Cả hai nước
4. Vì sao khi trông thấy Gu-li-vơ, quân địch “phát khiếp”?
a. Vì thấy người lạ
b. Vì trông thấy Gu-li-vơ quá to lớn
c. Vì Gu-li-vơ mang theo nhiều móc sắt
5. Vì sao Gu-li-vơ khuyên vua nước Li-li-pút từ bỏ ý định biến nước Bliphút thành một tỉnh của Li-li-pút?
a. Vì Gu-li-vơ ghét chiến tranh xâm lược, yêu hòa bình
b. Vì Gu-li-vơ ngại đánh nhau với quân địch
c. Vì Gu-li-vơ đang sống ở nước Bli-phút
6. Nghĩa của chữ hòa trong hòa ước giống nghĩa của
chữ hòa nào dưới đây?
a. Hòa nhau
b. Hòa tan
c. Hòa bình
7. Câu "Nhà vua lệnh cho tôi đánh tan hạm đội."
địch là loại câu gì?
a. Câu kể
b. Câu hỏi
c. Câu khiến
Trả lời:
8. Trong câu Quân trên tàu trông thấy tôi, phát
khiếp, bộ phận nào là chủ ngữ?
a. Tôi
b. Quân trên tàu
c. Trông thấy
Tiết 8:
A. Chính tả
Trăng lên
Ngày chưa tắt hẳn, trăng đã lên rồi.
Mặt trăng to, tròn và đỏ, từ từ lên ở chân
trời, sau rặng tre đen của làng xa. Mấy sợi mây
con vắt ngang qua, mỗi lúc mảnh dần, rồi đứt
hẳn. Trên quãng đồng rộng, cơn gió nhẹ hiu
hiu đưa lại, thoang thoảng những hương thơm
ngát.
B. Tập làm văn
Đề bài: Viết một đoạn văn miêu tả một con
vật mà em yêu thích.
A. Mở bài: Giới thiệu về con vật được tả.
B. Thân bài:
- Miêu tả đặc điểm các bộ phận của con vật.
- Miêu tả hoạt động, thói quen, tính cách của con vật.
C. Kết bài: Cảm nghĩ về con vật đó.
VD: Nhà em có nhiều loài vật nuôi nhưng chú Thỏ Trắng là con
vật em yêu thích nhất.
Chú có bộ lông mềm mại và trắng nõn như bông. Cái miệng nhỏ
thường hay gặm nhấm để lộ những chiếc răng nhọn và sắc. Hai bên
miệng là bộ ria trắng như cước. Cái mũi hồng hồng, ươn ướt và mềm
như cao su. Đôi mắt của chú màu cánh gián, tròn xoe như hai hạt
nhãn. Nhìn đôi mắt Thỏ Trắng, em cảm nhận được một sự hiền lành,
nhút nhát nhưng cũng rất tinh khôn ở chú. Sự đáng yêu của chú còn
thể hiện ở đôi tai rất khác biệt với những con vật khác. Đôi tai ấy dài
hơn một gang tay em, nó tựa hai chiếc lá nhọn đang vươn cao. Mỗi
khi bắt chú, em thường túm lấy đôi tai ấy mà nhấc bổng chú lên. Có
lẽ nhờ đôi tai dài nên chú nghe rất thính, chú biết lắng nghe những
âm thanh xung quanh mình.
Mỗi khi cho chú ăn, chú chững chạc nhấm nháp từng chiếc lá.
Những lúc ấy, em ngắm chú thật lâu, thật kĩ. Nhìn cái lưng cong cong
và cái đuôi ngắn tun ngủn của chú, em thấy chú đáng yêu lạ thường.
Sự đáng yêu của Thỏ Trắng còn thể hiện ở sự hiếu động và tinh
nghịch. Chú thích leo trèo nhảy nhót. Tuy hai chân trước ngắn, hai
chân sau dài hơn nhưng chú chạy rất nhanh, leo trèo rất giỏi. Đôi
chân của họ hàng nhà chú là một phương tiện để trốn tránh kẻ thù.
Ôn tập cuối học kì 2 – tiết 6,7,8
Câu 2: Trích đoạn dưới đây lấy từ một cuốn sách
phổ biến khoa học. Dựa vào những chi tiết mà
tác giả cung cấp và dựa vào quan sát riêng của
mình, em hãy viết một đoạn văn miêu tả hoạt
động của chim bồ câu
Những ngày đẹp trời, buổi sáng bồ câu bay ra từng
đàn. Sau một hồi lượn vòng trên không trung trong lành,
chúng đậu xuống mặt đất rồi tha thẩn đi đi lại lại với cái
đầu cứ lắc lư, lắc lư.
Vì sao bồ câu lắc lư đầu liên tục mà không bị hoa mắt,
nhức đầu nhỉ? Thật ra, nếu quan sát kĩ, ta có thể thấy rằng
bồ câu chẳng lắc lư chút nào cái đầu bé nhỏ của chúng.
Chính vì thân bồ câu to, chân lại ngắn nên khi đi thân
mình chúng cứ đảo qua đảo lại, cái cổ ngắn cũng đung
đưa, khiến ta lầm tưởng là đầu bồ câu cũng lắc lư đó thôi.
Theo TRI THỨC BÁCH KHOA CHO TRẺ EM
VD:
Buổi sáng sớm, khi ra khỏi chuồng, bồ câu thường
đua nhau bay vút lên cao rồi lượn những vòng tròn thật
rộng trên bầu trời đầy nắng gió. Sau khi đã bay lượn thỏa
thích chúng lại trở về đậu xuống nóc nhà nơi chúng đã
bắt đầu cuộc bay không bao giờ lầm lẫn. Nếu được huấn
luyện, bồ câu có thể chuyển một lá thư buộc ở chân đến
một nơi thật xa cho một người cần nhận thư. Trong quân
sự người ta đã lợi dụng ưu điểm này của bồ câu để bí mật
thông báo những tin tức quan trọng.
Bồ câu là loài chim ưa sạch sẽ nên chúng cũng hay
tìm đến nơi có nước sạch để uống nước và để tắm gội.
Tiết 7:
Đọc thầm
Gu-li-vơ ở xứ sở tí hon
Trong một lần đi biển, Gu-li-vơ tình cờ lạc vào xứ sở của người Li-lipút tí hon. Anh được vua nước Li-li-pút mời ở lại và trở thành một người
khổng lồ giữa những người chỉ bé bằng ngón tay cái. Dưới đây là câu
chuyện của anh.
Một buổi sáng, ngài tổng tư lệnh bất ngờ đến thăm tôi. Đứng trên
lòng bàn tay tôi, ngài báo tin nước láng giềng Bli-phút hùng mạnh đang tập
trung hải quân bên kia eo biển, chuẩn bị kéo sang. Nhà vua ra lệnh cho tôi
đánh tan hạm đội địch.
Thế là tôi đi ra bờ biển. Quan sát bằng ống nhòm, tôi thấy địch có độ
năm mươi chiến hạm. Tôi bèn cho làm năm mươi móc sắt to, buộc vào dây
cáp, rồi ra biển. Chưa đầy nửa giờ, tôi đã đến sát hạm đội địch. Quân trên
tàu trông thấy tôi, phát khiếp, nhảy ào xuống biển, bơi vào bờ. Tôi lấy dây
cáp móc vào từng chiến hạm một rồi bộc tất cả đầu dây vào nhau, kéo về
Li-li-pút.
Khỏi phải nói nhà vua mừng như thế nào. Ngài còn muốn nhân dịp
này biến Bli-phút thành một tỉnh của nước ngoài. Nhưng tôi cố thuyết phục
ngài từ bỏ ý định ấy. Khoảng ba tuần sau, nước Bli-phút cử một đoàn đại
biểu sang thương lượng và hai bên đã kí một hòa ước lâu dài.
Dựa vào nội dung bài học, chọn ý trả lời đúng
1. Nhân vật chính trong đoạn trích trên là gì?
a. Li-li-pút
b. Gu-li-vơ
c. Không có tên
2. Có những nước tí hon nào trong đoạn trích này?
a. Li-li-pút
b. Bli-phút
c. Li-li-pút, Bli-phút
3. Nước nào định đem quân xâm lược nước láng
giềng?
a. Li-li-pút
b. Bli-phút
c. Cả hai nước
4. Vì sao khi trông thấy Gu-li-vơ, quân địch “phát khiếp”?
a. Vì thấy người lạ
b. Vì trông thấy Gu-li-vơ quá to lớn
c. Vì Gu-li-vơ mang theo nhiều móc sắt
5. Vì sao Gu-li-vơ khuyên vua nước Li-li-pút từ bỏ ý định biến nước Bliphút thành một tỉnh của Li-li-pút?
a. Vì Gu-li-vơ ghét chiến tranh xâm lược, yêu hòa bình
b. Vì Gu-li-vơ ngại đánh nhau với quân địch
c. Vì Gu-li-vơ đang sống ở nước Bli-phút
6. Nghĩa của chữ hòa trong hòa ước giống nghĩa của
chữ hòa nào dưới đây?
a. Hòa nhau
b. Hòa tan
c. Hòa bình
7. Câu "Nhà vua lệnh cho tôi đánh tan hạm đội."
địch là loại câu gì?
a. Câu kể
b. Câu hỏi
c. Câu khiến
Trả lời:
8. Trong câu Quân trên tàu trông thấy tôi, phát
khiếp, bộ phận nào là chủ ngữ?
a. Tôi
b. Quân trên tàu
c. Trông thấy
Tiết 8:
A. Chính tả
Trăng lên
Ngày chưa tắt hẳn, trăng đã lên rồi.
Mặt trăng to, tròn và đỏ, từ từ lên ở chân
trời, sau rặng tre đen của làng xa. Mấy sợi mây
con vắt ngang qua, mỗi lúc mảnh dần, rồi đứt
hẳn. Trên quãng đồng rộng, cơn gió nhẹ hiu
hiu đưa lại, thoang thoảng những hương thơm
ngát.
B. Tập làm văn
Đề bài: Viết một đoạn văn miêu tả một con
vật mà em yêu thích.
A. Mở bài: Giới thiệu về con vật được tả.
B. Thân bài:
- Miêu tả đặc điểm các bộ phận của con vật.
- Miêu tả hoạt động, thói quen, tính cách của con vật.
C. Kết bài: Cảm nghĩ về con vật đó.
VD: Nhà em có nhiều loài vật nuôi nhưng chú Thỏ Trắng là con
vật em yêu thích nhất.
Chú có bộ lông mềm mại và trắng nõn như bông. Cái miệng nhỏ
thường hay gặm nhấm để lộ những chiếc răng nhọn và sắc. Hai bên
miệng là bộ ria trắng như cước. Cái mũi hồng hồng, ươn ướt và mềm
như cao su. Đôi mắt của chú màu cánh gián, tròn xoe như hai hạt
nhãn. Nhìn đôi mắt Thỏ Trắng, em cảm nhận được một sự hiền lành,
nhút nhát nhưng cũng rất tinh khôn ở chú. Sự đáng yêu của chú còn
thể hiện ở đôi tai rất khác biệt với những con vật khác. Đôi tai ấy dài
hơn một gang tay em, nó tựa hai chiếc lá nhọn đang vươn cao. Mỗi
khi bắt chú, em thường túm lấy đôi tai ấy mà nhấc bổng chú lên. Có
lẽ nhờ đôi tai dài nên chú nghe rất thính, chú biết lắng nghe những
âm thanh xung quanh mình.
Mỗi khi cho chú ăn, chú chững chạc nhấm nháp từng chiếc lá.
Những lúc ấy, em ngắm chú thật lâu, thật kĩ. Nhìn cái lưng cong cong
và cái đuôi ngắn tun ngủn của chú, em thấy chú đáng yêu lạ thường.
Sự đáng yêu của Thỏ Trắng còn thể hiện ở sự hiếu động và tinh
nghịch. Chú thích leo trèo nhảy nhót. Tuy hai chân trước ngắn, hai
chân sau dài hơn nhưng chú chạy rất nhanh, leo trèo rất giỏi. Đôi
chân của họ hàng nhà chú là một phương tiện để trốn tránh kẻ thù.
 







Các ý kiến mới nhất