Tìm kiếm Bài giảng
Tuần 22. Lập làng giữ biển

- 0 / 0
(Tài liệu chưa được thẩm định)
Nguồn:
Người gửi: Lò Thị Hiệp
Ngày gửi: 07h:47' 29-01-2024
Dung lượng: 27.0 MB
Số lượt tải: 402
Nguồn:
Người gửi: Lò Thị Hiệp
Ngày gửi: 07h:47' 29-01-2024
Dung lượng: 27.0 MB
Số lượt tải: 402
Số lượt thích:
0 người
KHỞI ĐỘNG
Đọc thầm lại bài Tiếng rao đêm và trả lời các câu hỏi sau:
Đám cháy xảy ra khi nào?
Vào lúc nửa đêm
Đúng rồi!
+1
Ai là người cứu em bé?
Anh thương binh làm nghề bán
bánh giò.
Đúng rồi!
+1
Con người và hành động của
anh thương binh có gì đặc biệt?
Anh là một thương binh chỉ còn một chân và làm
nghề bán bánh giò. Anh đã báo cháy và xả thân
cứu em bé.
Đúng rồi!
+1
Câu chuyện gợi cho em suy nghĩ
gì về trách nhiệm công dân của
mỗi người?
Mỗi công dân cần có ý thức giúp đỡ
mọi người, cứu người khi gặp nạn.
Đúng rồi!
+1
KHÁM PHÁ
Chủ điểm
VÌ CUỘC SỐNG
THANH BÌNH
Trần Nhuận Minh
LẬP LÀNG GIỮ BIỂN
Nhụ nghe bố nói với ông:
- Lần này con sẽ họp làng để đưa đàn bà và trẻ con ra đảo. Con sẽ
đưa thằng Nhụ ra trước. Rồi nhà con cũng ra. Ông cũng sẽ ra.
- Tao chết ở đây thôi. Sức không còn chịu được sóng.
- Ngay cả chết, cũng cần ông chết ở đấy.
Ông đứng lên, tay giơ ra như cái bơi chèo:
- Thế là thế nào? – Giọng ông bỗng hổn hển. Người ông bỗng tỏa
ra hơi muối.
Bố Nhụ vẫn nói rất điềm tĩnh:
- Ở đấy đất rộng, bãi dài, cây xanh, nước ngọt, ngư trường gần.
Chả còn gì hay hơn cho một làng biển. Ngày xưa, lúc nào cũng mong
có đất để dân chài phơi được một vàng lưới, buộc được một con
thuyền. Bây giờ đất đấy, rộng hết tầm mắt. Đất của nước mình, mình
không đến ở thì để cho ai?
Ông Nhụ bước ra võng. Cái võng làm bằng lưới đáy
vẫn buộc lưu cữu ở ngoài hàng hiên. Ông ngồi xuống
võng vặn mình. Hai má phập phồng như người súc
miệng khan. Ông đã hiểu những ý tưởng hình thành
trong suy tính của người con trai ông quan trọng
nhường nào.
- Để có một ngôi làng như một ngôi làng ở trên đất
liền, rồi sẽ có chợ, có trường học, có nghĩa trang…
Bố Nhụ nói tiếp như trong một giấc mơ, rồi bất ngờ,
vỗ vào vai Nhụ:
- Thế nào con, đi với bố chứ?
- Vâng! Nhụ đáp nhẹ.
Vậy là việc đã quyết định rồi. Nhụ đi và sau đó cả nhà sẽ đi. Đã có một làng
Bạch Đằng Giang do những người dân chài lập ra ở đảo Mõm Cá Sấu. Hòn đảo
đang bồng bềnh đâu đó ở mãi tận chân trời…
TRẦN NHUẬN MINH
Bài đọc được chia
làmmấy
4 đoạn.
làm
đoạn?
Chia đoạn
1
Từ đầu…tỏa ra hơi muối.
2
Bố Nhụ vẫn nói…thì để cho ai.
3
Ông Nhụ bước ra…quan trọng nhường nào.
4
Để có một…ở mãi phía chân trời.
LẬP LÀNG GIỮ BIỂN
Nhụ nghe bố nói với ông:
- Lần này con sẽ họp làng để đưa đàn bà và trẻ con ra đảo. Con sẽ
đưa thằng Nhụ ra trước. Rồi nhà con cũng ra. Ông cũng sẽ ra.
- Tao chết ở đây thôi. Sức không còn chịu được sóng.
- Ngay cả chết, cũng cần ông chết ở đấy.
Ông đứng lên, tay giơ ra như cái bơi chèo:
- Thế là thế nào? – Giọng ông bỗng hổn hển. Người ông bỗng tỏa
ra hơi muối.
Bố Nhụ vẫn nói rất điềm tĩnh:
- Ở đấy đất rộng, bãi dài, cây xanh, nước ngọt, ngư trường gần.
Chả còn gì hay hơn cho một làng biển. Ngày xưa, lúc nào cũng mong
có đất để dân chài phơi được một vàng lưới, buộc được một con
thuyền. Bây giờ đất đấy, rộng hết tầm mắt. Đất của nước mình, mình
không đến ở thì để cho ai?
Ông Nhụ bước ra võng. Cái võng làm bằng lưới đáy
vẫn buộc lưu cữu ở ngoài hàng hiên. Ông ngồi xuống
võng vặn mình. Hai má phập phồng như người súc
miệng khan. Ông đã hiểu những ý tưởng hình thành
trong suy tính của người con trai ông quan trọng
nhường nào.
- Để có một ngôi làng như một ngôi làng ở trên đất
liền, rồi sẽ có chợ, có trường học, có nghĩa trang…
Bố Nhụ nói tiếp như trong một giấc mơ, rồi bất ngờ,
vỗ vào vai Nhụ:
- Thế nào con, đi với bố chứ?
- Vâng! Nhụ đáp nhẹ.
Vậy là việc đã quyết định rồi. Nhụ đi và sau đó cả nhà sẽ đi. Đã có một làng
Bạch Đằng Giang do những người dân chài lập ra ở đảo Mõm Cá Sấu. Hòn đảo
đang bồng bềnh đâu đó ở mãi tận chân trời…
TRẦN NHUẬN MINH
LUYỆN ĐỌC
LẬP LÀNG GIỮ BIỂN
Nhụ nghe bố nói với ông:
- Lần này con sẽ họp làng để đưa đàn bà và trẻ con ra đảo. Con sẽ
đưa thằng Nhụ ra trước. Rồi nhà con cũng ra. Ông cũng sẽ ra.
- Tao chết ở đây thôi. Sức không còn chịu được sóng.
- Ngay cả chết, cũng cần ông chết ở đấy.
Ông đứng lên, tay giơ ra như cái bơi chèo:
- Thế là thế nào? – Giọng ông bỗng hổn hển. Người ông bỗng tỏa
ra hơi muối.
Bố Nhụ vẫn nói rất điềm tĩnh:
- Ở đấy đất rộng, bãi dài, cây xanh, nước ngọt, ngư trường gần.
Chả còn gì hay hơn cho một làng biển. Ngày xưa, lúc nào cũng mong
có đất để dân chài phơi được một vàng lưới, buộc được một con
thuyền. Bây giờ đất đấy, rộng hết tầm mắt. Đất của nước mình, mình
không đến ở thì để cho ai?
Ông Nhụ bước ra võng. Cái võng làm bằng lưới đáy
vẫn buộc lưu cữu ở ngoài hàng hiên. Ông ngồi xuống
võng vặn mình. Hai má phập phồng như người súc
miệng khan. Ông đã hiểu những ý tưởng hình thành
trong suy tính của người con trai ông quan trọng
nhường nào.
- Để có một ngôi làng như một ngôi làng ở trên đất
liền, rồi sẽ có chợ, có trường học, có nghĩa trang…
Bố Nhụ nói tiếp như trong một giấc mơ, rồi bất ngờ,
vỗ vào vai Nhụ:
- Thế nào con, đi với bố chứ?
- Vâng! Nhụ đáp nhẹ.
Vậy là việc đã quyết định rồi. Nhụ đi và sau đó cả nhà sẽ đi. Đã có một làng
Bạch Đằng Giang do những người dân chài lập ra ở đảo Mõm Cá Sấu. Hòn đảo
đang bồng bềnh đâu đó ở mãi tận chân trời…
TRẦN NHUẬN MINH
Luyện đọc từ
hổn hển
phập phồng
Mõm Cá Sấu
bồng bềnh
Bạch Đằng Giang
lưu cữu
bãi dài
Luyện đọc câu
Ông đã hiểu những ý tưởng
hình thành trong suy tính của
người con trai ông quan trọng
nhường nào.
GIẢI NGHĨA
TỪ
Giải nghĩa từ
Ngư trường: Vùng biển có nhiều tôm cá,
thuận tiện cho việc đánh bắt.
Vàng lưới: Bộ lưới gồm nhiều tấm, có phao,
chì, dùng để đánh bắt cá và các hải sản khác.
Lưới đáy: Lưới đánh cá ăn chìm ở dưới đáy
sông, vùng giáp biển.
Lưu cữu: Để cố định đã lâu, không thay đổi.
Làng biển
Ngư trường
Lưới đáy
Dân chài
TÌM HIỂU BÀI
1. Bố và ông của Nhụ bàn với nhau
việc gì ?
Bố và ông của Nhụ bàn với
nhau việc họp làng để di dân
ra đảo, đưa dần cả nhà Nhụ ra
đảo.
2. Việc lập làng mới ngoài đảo có lợi
gì ?
Việc lập làng mới ngoài đảo rất có lợi, theo lời
bố Nhụ: ngoài đảo có đất rộng, bãi dài, cây
xanh, nước ngọt, ngư trường gần, đáp ứng
được mong ước bấy lâu của những người dân
chài là có đất rộng để phơi được một vàng
lưới, buộc được một con thuyền.
3. Tìm những chi tiết cho thấy ông của Nhụ suy
nghĩ rất kĩ và cuối cùng đã đồng tình với kế hoạch
lập làng
Những chi tiết cho thấy ông Nhụ suy nghĩ rất kĩ và
cuối cùng đã đồng tình với kế hoạch lập làng giữ
biển của bố Nhụ là:
Ông bước ra võng, ngồi xuống võng, vặn
mình, hai má phập phồng như người súc
miệng khan. Ông đã hiểu những ý tưởng hình
thành trong suy tính của con trai ông quan
4. Nhụ nghĩ về kế hoạch của bố như
thế nào ?
Về kế hoạch của bố, Nhụ nghĩ là Nhụ đi, sau
đó cả nhà sẽ đi. Một làng Bạch Đằng Giang ở
đảo Mõm Cá Sấu đang bồng bềnh đâu đó
phía chân trời. Nhụ tin kế hoạch của bố và
mơ tưởng đến làng mới.
Em hiểu nội dung
của bài nói lên điều gì?
Bố con ông Nhụ
dũng cảm
lập làng giữ biển
LUYỆN ĐỌC
DIỄN CẢM
Luyện đọc diễn cảm
Để có một ngôi làng như mọi ngôi làng trên đất liền, rồi
sẽ có chợ, có trường học, có nghĩa trang…
Bố Nhụ nói tiếp như trong một giấc mơ, rồi bất ngờ, vỗ
vào vai Nhụ:
- Thế nào con, đi với bố chứ?
- Vâng ! Nhụ đáp nhẹ.
Vậy là việc đã quyết định rồi. Nhụ đi và sau đó cả nhà sẽ
đi. Đã có một làng Bạch Đằng Giang do những người dân
chài lập ra ở đảo Mõm Cá Sấu. Hòn đảo đang bồng bềnh đâu
đó ở mãi phía chân trời…
MỞ RỘNG
Để cuộc sống của người dân sống
ở ven biển và trên đảo được thanh
bình và phát triển thì chúng ta cần
làm gì?
- Trồng cây chắn gió.
- Luôn luôn giữ vệ sinh sạch sẽ.
- Không đánh bắt bừa bãi.
Luyện đọc bà
Chuẩn bị:
Cao Bằng
TẠM BIỆT CÁC EM
Đọc thầm lại bài Tiếng rao đêm và trả lời các câu hỏi sau:
Đám cháy xảy ra khi nào?
Vào lúc nửa đêm
Đúng rồi!
+1
Ai là người cứu em bé?
Anh thương binh làm nghề bán
bánh giò.
Đúng rồi!
+1
Con người và hành động của
anh thương binh có gì đặc biệt?
Anh là một thương binh chỉ còn một chân và làm
nghề bán bánh giò. Anh đã báo cháy và xả thân
cứu em bé.
Đúng rồi!
+1
Câu chuyện gợi cho em suy nghĩ
gì về trách nhiệm công dân của
mỗi người?
Mỗi công dân cần có ý thức giúp đỡ
mọi người, cứu người khi gặp nạn.
Đúng rồi!
+1
KHÁM PHÁ
Chủ điểm
VÌ CUỘC SỐNG
THANH BÌNH
Trần Nhuận Minh
LẬP LÀNG GIỮ BIỂN
Nhụ nghe bố nói với ông:
- Lần này con sẽ họp làng để đưa đàn bà và trẻ con ra đảo. Con sẽ
đưa thằng Nhụ ra trước. Rồi nhà con cũng ra. Ông cũng sẽ ra.
- Tao chết ở đây thôi. Sức không còn chịu được sóng.
- Ngay cả chết, cũng cần ông chết ở đấy.
Ông đứng lên, tay giơ ra như cái bơi chèo:
- Thế là thế nào? – Giọng ông bỗng hổn hển. Người ông bỗng tỏa
ra hơi muối.
Bố Nhụ vẫn nói rất điềm tĩnh:
- Ở đấy đất rộng, bãi dài, cây xanh, nước ngọt, ngư trường gần.
Chả còn gì hay hơn cho một làng biển. Ngày xưa, lúc nào cũng mong
có đất để dân chài phơi được một vàng lưới, buộc được một con
thuyền. Bây giờ đất đấy, rộng hết tầm mắt. Đất của nước mình, mình
không đến ở thì để cho ai?
Ông Nhụ bước ra võng. Cái võng làm bằng lưới đáy
vẫn buộc lưu cữu ở ngoài hàng hiên. Ông ngồi xuống
võng vặn mình. Hai má phập phồng như người súc
miệng khan. Ông đã hiểu những ý tưởng hình thành
trong suy tính của người con trai ông quan trọng
nhường nào.
- Để có một ngôi làng như một ngôi làng ở trên đất
liền, rồi sẽ có chợ, có trường học, có nghĩa trang…
Bố Nhụ nói tiếp như trong một giấc mơ, rồi bất ngờ,
vỗ vào vai Nhụ:
- Thế nào con, đi với bố chứ?
- Vâng! Nhụ đáp nhẹ.
Vậy là việc đã quyết định rồi. Nhụ đi và sau đó cả nhà sẽ đi. Đã có một làng
Bạch Đằng Giang do những người dân chài lập ra ở đảo Mõm Cá Sấu. Hòn đảo
đang bồng bềnh đâu đó ở mãi tận chân trời…
TRẦN NHUẬN MINH
Bài đọc được chia
làmmấy
4 đoạn.
làm
đoạn?
Chia đoạn
1
Từ đầu…tỏa ra hơi muối.
2
Bố Nhụ vẫn nói…thì để cho ai.
3
Ông Nhụ bước ra…quan trọng nhường nào.
4
Để có một…ở mãi phía chân trời.
LẬP LÀNG GIỮ BIỂN
Nhụ nghe bố nói với ông:
- Lần này con sẽ họp làng để đưa đàn bà và trẻ con ra đảo. Con sẽ
đưa thằng Nhụ ra trước. Rồi nhà con cũng ra. Ông cũng sẽ ra.
- Tao chết ở đây thôi. Sức không còn chịu được sóng.
- Ngay cả chết, cũng cần ông chết ở đấy.
Ông đứng lên, tay giơ ra như cái bơi chèo:
- Thế là thế nào? – Giọng ông bỗng hổn hển. Người ông bỗng tỏa
ra hơi muối.
Bố Nhụ vẫn nói rất điềm tĩnh:
- Ở đấy đất rộng, bãi dài, cây xanh, nước ngọt, ngư trường gần.
Chả còn gì hay hơn cho một làng biển. Ngày xưa, lúc nào cũng mong
có đất để dân chài phơi được một vàng lưới, buộc được một con
thuyền. Bây giờ đất đấy, rộng hết tầm mắt. Đất của nước mình, mình
không đến ở thì để cho ai?
Ông Nhụ bước ra võng. Cái võng làm bằng lưới đáy
vẫn buộc lưu cữu ở ngoài hàng hiên. Ông ngồi xuống
võng vặn mình. Hai má phập phồng như người súc
miệng khan. Ông đã hiểu những ý tưởng hình thành
trong suy tính của người con trai ông quan trọng
nhường nào.
- Để có một ngôi làng như một ngôi làng ở trên đất
liền, rồi sẽ có chợ, có trường học, có nghĩa trang…
Bố Nhụ nói tiếp như trong một giấc mơ, rồi bất ngờ,
vỗ vào vai Nhụ:
- Thế nào con, đi với bố chứ?
- Vâng! Nhụ đáp nhẹ.
Vậy là việc đã quyết định rồi. Nhụ đi và sau đó cả nhà sẽ đi. Đã có một làng
Bạch Đằng Giang do những người dân chài lập ra ở đảo Mõm Cá Sấu. Hòn đảo
đang bồng bềnh đâu đó ở mãi tận chân trời…
TRẦN NHUẬN MINH
LUYỆN ĐỌC
LẬP LÀNG GIỮ BIỂN
Nhụ nghe bố nói với ông:
- Lần này con sẽ họp làng để đưa đàn bà và trẻ con ra đảo. Con sẽ
đưa thằng Nhụ ra trước. Rồi nhà con cũng ra. Ông cũng sẽ ra.
- Tao chết ở đây thôi. Sức không còn chịu được sóng.
- Ngay cả chết, cũng cần ông chết ở đấy.
Ông đứng lên, tay giơ ra như cái bơi chèo:
- Thế là thế nào? – Giọng ông bỗng hổn hển. Người ông bỗng tỏa
ra hơi muối.
Bố Nhụ vẫn nói rất điềm tĩnh:
- Ở đấy đất rộng, bãi dài, cây xanh, nước ngọt, ngư trường gần.
Chả còn gì hay hơn cho một làng biển. Ngày xưa, lúc nào cũng mong
có đất để dân chài phơi được một vàng lưới, buộc được một con
thuyền. Bây giờ đất đấy, rộng hết tầm mắt. Đất của nước mình, mình
không đến ở thì để cho ai?
Ông Nhụ bước ra võng. Cái võng làm bằng lưới đáy
vẫn buộc lưu cữu ở ngoài hàng hiên. Ông ngồi xuống
võng vặn mình. Hai má phập phồng như người súc
miệng khan. Ông đã hiểu những ý tưởng hình thành
trong suy tính của người con trai ông quan trọng
nhường nào.
- Để có một ngôi làng như một ngôi làng ở trên đất
liền, rồi sẽ có chợ, có trường học, có nghĩa trang…
Bố Nhụ nói tiếp như trong một giấc mơ, rồi bất ngờ,
vỗ vào vai Nhụ:
- Thế nào con, đi với bố chứ?
- Vâng! Nhụ đáp nhẹ.
Vậy là việc đã quyết định rồi. Nhụ đi và sau đó cả nhà sẽ đi. Đã có một làng
Bạch Đằng Giang do những người dân chài lập ra ở đảo Mõm Cá Sấu. Hòn đảo
đang bồng bềnh đâu đó ở mãi tận chân trời…
TRẦN NHUẬN MINH
Luyện đọc từ
hổn hển
phập phồng
Mõm Cá Sấu
bồng bềnh
Bạch Đằng Giang
lưu cữu
bãi dài
Luyện đọc câu
Ông đã hiểu những ý tưởng
hình thành trong suy tính của
người con trai ông quan trọng
nhường nào.
GIẢI NGHĨA
TỪ
Giải nghĩa từ
Ngư trường: Vùng biển có nhiều tôm cá,
thuận tiện cho việc đánh bắt.
Vàng lưới: Bộ lưới gồm nhiều tấm, có phao,
chì, dùng để đánh bắt cá và các hải sản khác.
Lưới đáy: Lưới đánh cá ăn chìm ở dưới đáy
sông, vùng giáp biển.
Lưu cữu: Để cố định đã lâu, không thay đổi.
Làng biển
Ngư trường
Lưới đáy
Dân chài
TÌM HIỂU BÀI
1. Bố và ông của Nhụ bàn với nhau
việc gì ?
Bố và ông của Nhụ bàn với
nhau việc họp làng để di dân
ra đảo, đưa dần cả nhà Nhụ ra
đảo.
2. Việc lập làng mới ngoài đảo có lợi
gì ?
Việc lập làng mới ngoài đảo rất có lợi, theo lời
bố Nhụ: ngoài đảo có đất rộng, bãi dài, cây
xanh, nước ngọt, ngư trường gần, đáp ứng
được mong ước bấy lâu của những người dân
chài là có đất rộng để phơi được một vàng
lưới, buộc được một con thuyền.
3. Tìm những chi tiết cho thấy ông của Nhụ suy
nghĩ rất kĩ và cuối cùng đã đồng tình với kế hoạch
lập làng
Những chi tiết cho thấy ông Nhụ suy nghĩ rất kĩ và
cuối cùng đã đồng tình với kế hoạch lập làng giữ
biển của bố Nhụ là:
Ông bước ra võng, ngồi xuống võng, vặn
mình, hai má phập phồng như người súc
miệng khan. Ông đã hiểu những ý tưởng hình
thành trong suy tính của con trai ông quan
4. Nhụ nghĩ về kế hoạch của bố như
thế nào ?
Về kế hoạch của bố, Nhụ nghĩ là Nhụ đi, sau
đó cả nhà sẽ đi. Một làng Bạch Đằng Giang ở
đảo Mõm Cá Sấu đang bồng bềnh đâu đó
phía chân trời. Nhụ tin kế hoạch của bố và
mơ tưởng đến làng mới.
Em hiểu nội dung
của bài nói lên điều gì?
Bố con ông Nhụ
dũng cảm
lập làng giữ biển
LUYỆN ĐỌC
DIỄN CẢM
Luyện đọc diễn cảm
Để có một ngôi làng như mọi ngôi làng trên đất liền, rồi
sẽ có chợ, có trường học, có nghĩa trang…
Bố Nhụ nói tiếp như trong một giấc mơ, rồi bất ngờ, vỗ
vào vai Nhụ:
- Thế nào con, đi với bố chứ?
- Vâng ! Nhụ đáp nhẹ.
Vậy là việc đã quyết định rồi. Nhụ đi và sau đó cả nhà sẽ
đi. Đã có một làng Bạch Đằng Giang do những người dân
chài lập ra ở đảo Mõm Cá Sấu. Hòn đảo đang bồng bềnh đâu
đó ở mãi phía chân trời…
MỞ RỘNG
Để cuộc sống của người dân sống
ở ven biển và trên đảo được thanh
bình và phát triển thì chúng ta cần
làm gì?
- Trồng cây chắn gió.
- Luôn luôn giữ vệ sinh sạch sẽ.
- Không đánh bắt bừa bãi.
Luyện đọc bà
Chuẩn bị:
Cao Bằng
TẠM BIỆT CÁC EM
 








Các ý kiến mới nhất