Tìm kiếm Bài giảng
TUẤN 1 TIẾT 4 VIẾT BÀI VĂN TẢ PHONG CẢNH

- 0 / 0
(Tài liệu chưa được thẩm định)
Nguồn:
Người gửi: nguyễn thị phương thảo
Ngày gửi: 11h:20' 07-09-2024
Dung lượng: 3.2 MB
Số lượt tải: 380
Nguồn:
Người gửi: nguyễn thị phương thảo
Ngày gửi: 11h:20' 07-09-2024
Dung lượng: 3.2 MB
Số lượt tải: 380
Số lượt thích:
0 người
Thứ Tư ngày 11 tháng 9 năm 2024
Tiếng Việt
Bài văn tả phong cảnh
1./ Đọc bài văn sau và thực hiện yêu cầu:
a.Bài văn tả phong cảnh ở đâu?
b. Xác định mở bài, thân bài, kết bài của bài văn.
c. Tác giả tả cảnh theo trình tự nào
a. Bài văn tả phong cảnh ở đâu?
Bài văn tả phong cảnh quê Bác.
b. Xác định mở bài, thân bài và kết bài của bài văn.
- Mở bài:
Đường vô xứ Nghệ quanh quanh
Non xanh nước biếc như tranh hoạ đồ.
Câu hát của người xưa cứ ngân nga trong tâm trí chúng tôi trên con đường
chúng tôi đi về quê Bác.
- Thân bài: Từ “Giữa khung cảnh “non xanh nước biếc", chúng tôi mải mê nhìn
những cánh đồng chiêm mơn mởn, những chiếc cầu sắt mới tinh, duyên dáng,
những mái trường, mái nhà tươi rói bên cạnh những rặng tre non.” Đến “Nhìn
xuống cánh đồng, có đủ các màu xanh: xanh pha vàng của ruộng mía, xanh rất
mượt mà của lúa chiêm đang thì con gái, xanh đậm của những rặng tre, đây đó một
vài cây phi lao xanh biếc và rất nhiều màu xanh khác nữa.”
- Kết bài:
Cả cánh đồng thu gọn trong tầm mắt, làng nối làng, ruộng tiếp ruộng. Cuộc sống ở
đây có một cái gì mặn mà, ấm áp.
c. Tác giả tả cảnh theo trình tự nào?
Bác tả cảnh theo trình tự không gian.
Trên đường đi
Đứng trên núi
Chung
Bên trái
Bên phải
Trước mặt
Nhìn xuống
2./ Đọc đoạn văn sau và trả lời câu hỏi:
Diệu kì thay trong một ngày, Cửa Tùng có ba sắc màu
nước biển. Bình minh, mặt trời như chiếc thau đồng đỏ
ối chiếu xuống mặt biển, nước biển nhuộm màu hồng
nhạt. Trưa, nước biển xanh lơ và khi chiều tà thì đổi
sang màu xanh lục.
Theo Thuỵ Chương
a. Tác giả tả cảnh biển Cửa Tùng theo trình tự nào?
b. Theo em, trình tự miêu tả ấy có phù hợp để tả cảnh
biển Cửa Tùng không? Vì sao?
Câu văn đầu tiên: “Diệu kì thay trong một ngày, Cửa
Tùng có ba sắc màu nước biển.”
a. Tác giả tả cảnh biển Cửa Tùng theo trình tự thời gian.
b. Trình tự miêu tả ấy phù hợp để tả cảnh biển Cửa Tùng.
Vì ở mỗi thời điểm, một thời gian trong ngày, biển Cửa
Tùng lại thay đổi một vẻ đẹp khác nhau.
3./ Đọc bài văn sau và thực hiện yêu cầu:
Rừng cọ quê tôi
Chẳng có nơi nào như sông Thao quê tôi, rừng cọ trập
trùng.
Thân cọ vút thẳng trời hai ba chục mét cao, gió bão không
thể quật ngã. Búp cọ vuốt dài như thanh kiếm sắc vung lên. Cây
non vừa trồi, lá đã xoà sát mặt đất. Lá cọ tròn xoè ra nhiều phiến
nhọn dài, trông xa như một rừng tay vẫy, trưa hè lấp loá nắng
như rừng mặt trời mới mọc. Mùa xuân, chim chóc kéo về từng
đàn. Chỉ nghe tiếng hót líu lo mà không thấy bóng chim đầu.
Căn nhà tôi núp dưới rừng cọ. Ngôi trường tôi học cũng khuất
trong rừng cọ. Ngày ngày đến lớp, tôi đi trong rừng cọ. Không
đếm được có bao nhiêu tàu lá cọ xoè ô lợp kín trên đầu. Ngày
nắng, bóng râm mát rượi. Ngày mưa, cũng chẳng ướt đầu.
Quê tôi có câu hát:
Dù ai đi ngược về xuôi
Cơm nắm lá cọ là người sông Thao.
Người sông Thao đi đâu rồi cũng nhớ về rừng cọ quê mình.
Theo Nguyễn Thái Vận
a. Tìm mở bài, thân bài, kết bài của bài văn.
- Mở bài: Chẳng có nơi nào như sông Thao quê tôi, rừng cọ trập trùng.
- Thân bài:
Từ “Thân cọ vút thẳng trời hai ba chục mét cao, gió bão không thể quật
ngã. Búp cọ vuốt dài như thanh kiếm sắc vung lên.” Đến “Ngày nắng,
bóng râm mát rượi. Ngày mưa, cũng chẳng ướt đầu.”
- Kết bài:
Quê tôi có câu hát:
Dù ai đi ngược về xuôi
Cơm nắm lá cọ là người sông Thao.
Người sông Thao đi đâu rồi cũng nhớ về rừng cọ quê mình.
b. Xác định nội dung của mỗi đoạn văn ở phần thân bài.
- Đoạn 1: Tả đặc điểm của cây cọ.
- Đoạn 2: Vị trí, vai trò của cây cọ đối với quê
hương.
Vận dụng:
Ghi lại 1 - 2 hình ảnh em thích trong bài “Chiều dưới
chân núi” và lí do em thích mỗi hình ảnh đó.
Hình ảnh em thích nhất trong bài “Chiều dưới
chân núi” là chiều tà, trong ánh hoàng hôn, ba mẹ
con tựa vào nhau ngắm côn trùng đang tìm đường
về. Vì hình ảnh này gợi cho em sự bình yên.
Tiếng Việt
Bài văn tả phong cảnh
1./ Đọc bài văn sau và thực hiện yêu cầu:
a.Bài văn tả phong cảnh ở đâu?
b. Xác định mở bài, thân bài, kết bài của bài văn.
c. Tác giả tả cảnh theo trình tự nào
a. Bài văn tả phong cảnh ở đâu?
Bài văn tả phong cảnh quê Bác.
b. Xác định mở bài, thân bài và kết bài của bài văn.
- Mở bài:
Đường vô xứ Nghệ quanh quanh
Non xanh nước biếc như tranh hoạ đồ.
Câu hát của người xưa cứ ngân nga trong tâm trí chúng tôi trên con đường
chúng tôi đi về quê Bác.
- Thân bài: Từ “Giữa khung cảnh “non xanh nước biếc", chúng tôi mải mê nhìn
những cánh đồng chiêm mơn mởn, những chiếc cầu sắt mới tinh, duyên dáng,
những mái trường, mái nhà tươi rói bên cạnh những rặng tre non.” Đến “Nhìn
xuống cánh đồng, có đủ các màu xanh: xanh pha vàng của ruộng mía, xanh rất
mượt mà của lúa chiêm đang thì con gái, xanh đậm của những rặng tre, đây đó một
vài cây phi lao xanh biếc và rất nhiều màu xanh khác nữa.”
- Kết bài:
Cả cánh đồng thu gọn trong tầm mắt, làng nối làng, ruộng tiếp ruộng. Cuộc sống ở
đây có một cái gì mặn mà, ấm áp.
c. Tác giả tả cảnh theo trình tự nào?
Bác tả cảnh theo trình tự không gian.
Trên đường đi
Đứng trên núi
Chung
Bên trái
Bên phải
Trước mặt
Nhìn xuống
2./ Đọc đoạn văn sau và trả lời câu hỏi:
Diệu kì thay trong một ngày, Cửa Tùng có ba sắc màu
nước biển. Bình minh, mặt trời như chiếc thau đồng đỏ
ối chiếu xuống mặt biển, nước biển nhuộm màu hồng
nhạt. Trưa, nước biển xanh lơ và khi chiều tà thì đổi
sang màu xanh lục.
Theo Thuỵ Chương
a. Tác giả tả cảnh biển Cửa Tùng theo trình tự nào?
b. Theo em, trình tự miêu tả ấy có phù hợp để tả cảnh
biển Cửa Tùng không? Vì sao?
Câu văn đầu tiên: “Diệu kì thay trong một ngày, Cửa
Tùng có ba sắc màu nước biển.”
a. Tác giả tả cảnh biển Cửa Tùng theo trình tự thời gian.
b. Trình tự miêu tả ấy phù hợp để tả cảnh biển Cửa Tùng.
Vì ở mỗi thời điểm, một thời gian trong ngày, biển Cửa
Tùng lại thay đổi một vẻ đẹp khác nhau.
3./ Đọc bài văn sau và thực hiện yêu cầu:
Rừng cọ quê tôi
Chẳng có nơi nào như sông Thao quê tôi, rừng cọ trập
trùng.
Thân cọ vút thẳng trời hai ba chục mét cao, gió bão không
thể quật ngã. Búp cọ vuốt dài như thanh kiếm sắc vung lên. Cây
non vừa trồi, lá đã xoà sát mặt đất. Lá cọ tròn xoè ra nhiều phiến
nhọn dài, trông xa như một rừng tay vẫy, trưa hè lấp loá nắng
như rừng mặt trời mới mọc. Mùa xuân, chim chóc kéo về từng
đàn. Chỉ nghe tiếng hót líu lo mà không thấy bóng chim đầu.
Căn nhà tôi núp dưới rừng cọ. Ngôi trường tôi học cũng khuất
trong rừng cọ. Ngày ngày đến lớp, tôi đi trong rừng cọ. Không
đếm được có bao nhiêu tàu lá cọ xoè ô lợp kín trên đầu. Ngày
nắng, bóng râm mát rượi. Ngày mưa, cũng chẳng ướt đầu.
Quê tôi có câu hát:
Dù ai đi ngược về xuôi
Cơm nắm lá cọ là người sông Thao.
Người sông Thao đi đâu rồi cũng nhớ về rừng cọ quê mình.
Theo Nguyễn Thái Vận
a. Tìm mở bài, thân bài, kết bài của bài văn.
- Mở bài: Chẳng có nơi nào như sông Thao quê tôi, rừng cọ trập trùng.
- Thân bài:
Từ “Thân cọ vút thẳng trời hai ba chục mét cao, gió bão không thể quật
ngã. Búp cọ vuốt dài như thanh kiếm sắc vung lên.” Đến “Ngày nắng,
bóng râm mát rượi. Ngày mưa, cũng chẳng ướt đầu.”
- Kết bài:
Quê tôi có câu hát:
Dù ai đi ngược về xuôi
Cơm nắm lá cọ là người sông Thao.
Người sông Thao đi đâu rồi cũng nhớ về rừng cọ quê mình.
b. Xác định nội dung của mỗi đoạn văn ở phần thân bài.
- Đoạn 1: Tả đặc điểm của cây cọ.
- Đoạn 2: Vị trí, vai trò của cây cọ đối với quê
hương.
Vận dụng:
Ghi lại 1 - 2 hình ảnh em thích trong bài “Chiều dưới
chân núi” và lí do em thích mỗi hình ảnh đó.
Hình ảnh em thích nhất trong bài “Chiều dưới
chân núi” là chiều tà, trong ánh hoàng hôn, ba mẹ
con tựa vào nhau ngắm côn trùng đang tìm đường
về. Vì hình ảnh này gợi cho em sự bình yên.
 








Các ý kiến mới nhất