Tìm kiếm Bài giảng
Làm quen văn học

- 0 / 0
(Tài liệu chưa được thẩm định)
Nguồn:
Người gửi: Lộc Thị Ngọc Anh
Ngày gửi: 22h:04' 23-10-2024
Dung lượng: 11.9 MB
Số lượt tải: 12
Nguồn:
Người gửi: Lộc Thị Ngọc Anh
Ngày gửi: 22h:04' 23-10-2024
Dung lượng: 11.9 MB
Số lượt tải: 12
Số lượt thích:
0 người
PTNN
Truyện: Hồ̀ Nước Và
Mây
GV: Lộc Thị Ngọc Anh
Vào một ngày cuối xuân, những tia nắng
đua nhau nhảy nhót trên mặt hồ nước.
Mặt hồ lung linh, rạng rỡ
dưới ánh nắng mặt trời.
Bỗng nhiên trời nổi
gió. Chị Mây sà
thấp xuống mặt
hồ. Hồ nước cuộn
:
Khi có ánh nắng,
tôi lóng lánh
trông đẹp hẳn
lên. Thế mà chị
che nắng của tôi.
Cô bé ơi !
Chị Mây tung tà áo đen kịt và nói Nếu không
có tôi thì
làm sao có
cô được ?
Tôi
cần gì
chị !
Hồ nước lớn tiếng nói.
Chị mây tức giận bỏ mặc
Hồ nước
và bay lên tận trời xanh.
Những ngày hè trời nắng
chang chang. Hồ nước bị
nung nóng bốc hơi dần lên
nên ngày càng bé lại. Chị Mây
vẫn giận hồ nước nên ở tít
trên cao. Hồ nước bị cạn kiệt
dần. Nó cầu cứu:
Chị Mây ơ
i!
Không có
chị
tưới nước
xuống thì
tôi
chết mất.
Chúng
tôi sẽ
chết mất
vì thiếu
nước…
Bầy tôm trong hồ cũng than vãn
Nghe tiếng gọi của
Hồ nước và tiếng
than vãn của bầy
cá tôm…Chị Mây
bay về tưới nước
xuống Hồ cả một
ngày đêm. Hồ nước
lớn dần lên. Mặt hồ
lao xao song:
Cảm ơn
chị Mây !
Cảm ơn
chị Mây !
…
.
.
Hồ nước im lặng suốt cả mùa thu
và mùa đông. Mặt hồ phẳng lặng
như một tấm gương khổng lồ cho
bầu trời xanh ngát cao vời vợi soi
mình. Tà áo đen của chị Mây nhỏ
dần. Mùa xuân sang, tà áo của
chị Mây chỉ còn bằng dải lụa.
Chị vội sà tấm thân mỏng tang,
bé nhỏ xuống hồ nước mà nói:
Khôn
g
cô bé có
cũng , tôi
teo
dần k tóp
hô
sống ng
nổi
đâu !
Hồ nước lao xao
sóng. Ông mặt
trời tốt bụng rọi
những tia nắng
ấm đầu hè
xuống mặt hồ.
Hồ nước bốc
hơi.
Trên trời cao, chị
Mây lớn dần lên.
Từ đó Hồ nước và
Mây không bao giờ
tranh cãi kể công
với nhau nữa. Cả
hai đều thấm thía
bài học: “Ở đời
không ai sống được
một mình
HĐ3: Đàm thoại
nội dung truyện
n
ệ
y
u
h
c
ể
K
é
B
:
HĐ4
HĐ5: Trò chơi:
“Đi theo tiếng mưa rơi”
Truyện: Hồ̀ Nước Và
Mây
GV: Lộc Thị Ngọc Anh
Vào một ngày cuối xuân, những tia nắng
đua nhau nhảy nhót trên mặt hồ nước.
Mặt hồ lung linh, rạng rỡ
dưới ánh nắng mặt trời.
Bỗng nhiên trời nổi
gió. Chị Mây sà
thấp xuống mặt
hồ. Hồ nước cuộn
:
Khi có ánh nắng,
tôi lóng lánh
trông đẹp hẳn
lên. Thế mà chị
che nắng của tôi.
Cô bé ơi !
Chị Mây tung tà áo đen kịt và nói Nếu không
có tôi thì
làm sao có
cô được ?
Tôi
cần gì
chị !
Hồ nước lớn tiếng nói.
Chị mây tức giận bỏ mặc
Hồ nước
và bay lên tận trời xanh.
Những ngày hè trời nắng
chang chang. Hồ nước bị
nung nóng bốc hơi dần lên
nên ngày càng bé lại. Chị Mây
vẫn giận hồ nước nên ở tít
trên cao. Hồ nước bị cạn kiệt
dần. Nó cầu cứu:
Chị Mây ơ
i!
Không có
chị
tưới nước
xuống thì
tôi
chết mất.
Chúng
tôi sẽ
chết mất
vì thiếu
nước…
Bầy tôm trong hồ cũng than vãn
Nghe tiếng gọi của
Hồ nước và tiếng
than vãn của bầy
cá tôm…Chị Mây
bay về tưới nước
xuống Hồ cả một
ngày đêm. Hồ nước
lớn dần lên. Mặt hồ
lao xao song:
Cảm ơn
chị Mây !
Cảm ơn
chị Mây !
…
.
.
Hồ nước im lặng suốt cả mùa thu
và mùa đông. Mặt hồ phẳng lặng
như một tấm gương khổng lồ cho
bầu trời xanh ngát cao vời vợi soi
mình. Tà áo đen của chị Mây nhỏ
dần. Mùa xuân sang, tà áo của
chị Mây chỉ còn bằng dải lụa.
Chị vội sà tấm thân mỏng tang,
bé nhỏ xuống hồ nước mà nói:
Khôn
g
cô bé có
cũng , tôi
teo
dần k tóp
hô
sống ng
nổi
đâu !
Hồ nước lao xao
sóng. Ông mặt
trời tốt bụng rọi
những tia nắng
ấm đầu hè
xuống mặt hồ.
Hồ nước bốc
hơi.
Trên trời cao, chị
Mây lớn dần lên.
Từ đó Hồ nước và
Mây không bao giờ
tranh cãi kể công
với nhau nữa. Cả
hai đều thấm thía
bài học: “Ở đời
không ai sống được
một mình
HĐ3: Đàm thoại
nội dung truyện
n
ệ
y
u
h
c
ể
K
é
B
:
HĐ4
HĐ5: Trò chơi:
“Đi theo tiếng mưa rơi”
 








Các ý kiến mới nhất