Tập 1 - Bài 22: Để cháu nắm tay ông - Đọc: Để cháu nắm tay ông.

- 0 / 0
(Tài liệu chưa được thẩm định)
Nguồn:
Người gửi: Vũ Thu Hà
Ngày gửi: 09h:45' 26-11-2025
Dung lượng: 20.2 MB
Số lượt tải: 158
Nguồn:
Người gửi: Vũ Thu Hà
Ngày gửi: 09h:45' 26-11-2025
Dung lượng: 20.2 MB
Số lượt tải: 158
Số lượt thích:
0 người
MÔN TIẾNG VIỆT
Giáo viên : Vũ Thị Thu Hà
Lớp: 3C
KHỞI ĐỘNG
Học tiếp
ĂN KHẾ
TRẢ
VÀNG
1. Bài đọc trước em
học là bài gì?
Đáp án: Tia nắng bé nhỏ
2. Na có mang được nắng cho bà không?
A. không
B. có
3. Vì sao bà nội của Na
khó thấy được nắng?
Đáp án: Bà đã già yếu, đi lại khó
khăn. Phòng ngủ của bà không có
nắng
4. Nếu là Nà, em sẽ làm gì để
giúp bà nhìn thấy nắng?
Đáp án: Vẽ nắng, chụp ảnh
nắng, đưa bà ra ngoài,…
BÀI 22:
ĐỂ CHÁU
NẮM TAY ÔNG
Kể về một lần em cảm thấy xúc động trước cử chỉ hoặc
việc làm của người thân.
Có lần em bị ốm, không được ra ngoài chơi. Em trai của em đã bỏ
buổi đi chơi với các bạn trong xóm để ở cùng em. Dù còn nhỏ
nhưng em rất ngoan. Thỉnh thoảng em lại hỏi “Chị hết ốm chưa ạ!”
Nhờ có em mà em thấy mình khỏe hẳn lên.
Để cháu nắm tay ông
LẮNG NGHE ĐỌC MẪU
Học sinh theo dõi trong sách, phát hiện từ ngữ khó đọc, khó hiểu nhé!
ĐỂ CHÁU NẮM TAY ÔNG
Hè năm nay, Dương được đi du lịch ở Nha Trang cùng bố mẹ và ông ngoại.
Tháp Bà Pô-na-ga là địa điểm tham quan cuối cùng của đoàn. Ngôi đền
vàng rực trong khuôn viên xanh rợp bóng cây. Ông ngoại cứ đứng trầm ngâm trước
những bức vẽ chạm trổ tinh xảo. Bàn tay ông run run khi chạm vào các cột đá
nhuốm màu thời gian. Dương nhìn ông, lòng trào lên cảm xúc yêu thương khó tả.
Tiếng hướng dẫn viên du lịch giục đoàn rời điểm tham quan. Ông ngoại
chần chừ chưa muốn đi nên rớt lại phía sau. Dương rời đoàn, chạy đến nắm tay ông
dắt đi. Nó chợt thấy ông chậm chạp, ngơ ngác quá. Thường ngày, Dương luôn nghĩ
ông rất nhanh nhẹn. Ông đưa nó đi học mỗi khi bố mẹ bận rộn. Ông hào hứng chơi
trò các ngựa cùng nó. Từ trước đến nay, ông luôn là người dắt tay dẫn nó đi, là
người bảo vệ nó. Đây là lần đầu tiên Dương nhận ra ông không còn khoẻ như trước.
Mỗi một ngày trôi qua, ông đang già đi, còn nó sẽ mạnh mẽ hơn. Dương choàng tay
ông ôm, thủ thỉ:
– Ông ngoại ơi, cháu yêu ông nhiều lắm!
Dương nghĩ, từ bây giờ nó mới là người đưa tay cho ông nắm.
(Dương Thuỵ)
Pô-na-ga
trầm ngâm
khuôn viên
chạm trổ
xanh
tinh xảo
trước
Đọc diễn cảm lời nhân vật
– Ông ngoại ơi, cháu yêu
ông nhiều lắm!
chia
đoạn/phần
Học sinh làm việc nhóm đôi chia đoạn/phần.
ĐỂ CHÁU NẮM TAY ÔNG
Hè năm nay, Dương được đi du lịch ở Nha Trang cùng bố mẹ và ông ngoại.
Tháp Bà Pô-na-ga là địa điểm tham quan cuối cùng của đoàn. Ngôi đền
vàng rực trong khuôn viên xanh rợp bóng cây. Ông ngoại cứ đứng trầm ngâm trước
những bức vẽ chạm trổ tinh xảo. Bàn tay ông run run khi chạm vào các cột đá
nhuốm màu thời gian. Dương nhìn ông, lòng trào lên cảm xúc yêu thương khó tả.
Tiếng hướng dẫn viên du lịch giục đoàn rời điểm tham quan. Ông ngoại
chần chừ chưa muốn đi nên rớt lại phía sau. Dương rời đoàn, chạy đến nắm tay ông
dắt đi. Nó chợt thấy ông chậm chạp, ngơ ngác quá. Thường ngày, Dương luôn nghĩ
ông rất nhanh nhẹn. Ông đưa nó đi học mỗi khi bố mẹ bận rộn. Ông hào hứng chơi
trò các ngựa cùng nó. Từ trước đến nay, ông luôn là người dắt tay dẫn nó đi, là
người bảo vệ nó. Đây là lần đầu tiên Dương nhận ra ông không còn khỏe như trước.
Mỗi một ngày trôi qua, ông đang già đi, còn nó sẽ mạnh mẽ hơn. Dương choàng tay
ông ôm, thủ thỉ:
– Ông ngoại ơi, cháu yêu ông nhiều lắm!
Dương nghĩ, từ bây giờ nó mới là người đưa tay cho ông nắm.
(Dương Thuỵ)
ĐỂ CHÁU NẮM TAY ÔNG
Hè năm nay, Dương được đi du lịch ở Nha Trang cùng bố mẹ và ông ngoại.
Tháp Bà Pô-na-ga là địa điểm tham quan cuối cùng của đoàn. Ngôi đền
vàng rực trong khuôn viên xanh rợp bóng cây. Ông ngoại cứ đứng trầm ngâm trước
những bức vẽ chạm trổ tinh xảo. Bàn tay ông run run khi chạm vào các cột đá
nhuốm màu thời gian. Dương nhìn ông, lòng trào lên cảm xúc yêu thương khó tả.
Tiếng hướng dẫn viên du lịch giục đoàn rời điểm tham quan. Ông ngoại
chần chừ chưa muốn đi nên rớt lại phía sau. Dương rời đoàn, chạy đến nắm tay ông
dắt đi. Nó chợt thấy ông chậm chạp, ngơ ngác quá. Thường ngày, Dương luôn nghĩ
ông rất nhanh nhẹn. Ông đưa nó đi học mỗi khi bố mẹ bận rộn. Ông hào hứng chơi
trò các ngựa cùng nó. Từ trước đến nay, ông luôn là người dắt tay dẫn nó đi, là
người bảo vệ nó. Đây là lần đầu tiên Dương nhận ra ông không còn khỏe như trước.
Mỗi một ngày trôi qua, ông đang già đi, còn nó sẽ mạnh mẽ hơn. Dương choàng tay
ông ôm, thủ thỉ:
– Ông ngoại ơi, cháu yêu ông nhiều lắm!
Dương nghĩ, từ bây giờ nó mới là người đưa tay cho ông nắm.
(Dương Thuỵ)
4 học sinh đọc nối tiếp trước lớp
ĐỂ CHÁU NẮM TAY ÔNG
1
Hè năm nay, Dương được đi du lịch ở Nha Trang cùng bố mẹ và ông ngoại.
Tháp Bà Pô-na-ga là địa điểm tham quan cuối cùng của đoàn. Ngôi đền
2
vàng rực trong khuôn viên xanh rợp bóng cây. Ông ngoại cứ đứng trầm ngâm trước
những bức vẽ chạm trổ tinh xảo. Bàn tay ông run run khi chạm vào các cột đá
nhuốm màu thời gian. Dương nhìn ông, lòng trào lên cảm xúc yêu thương khó tả.
3
Tiếng hướng dẫn viên du lịch giục đoàn rời điểm tham quan. Ông ngoại
chần chừ chưa muốn đi nên rớt lại phía sau. Dương rời đoàn, chạy đến nắm tay ông
dắt đi. Nó chợt thấy ông chậm chạp, ngơ ngác quá. Thường ngày, Dương luôn nghĩ
ông rất nhanh nhẹn. Ông đưa nó đi học mỗi khi bố mẹ bận rộn. Ông hào hứng chơi
trò các ngựa cùng nó. Từ trước đến nay, ông luôn là người dắt tay dẫn nó đi, là
người bảo vệ nó. Đây là lần đầu tiên Dương nhận ra ông không còn khỏe như trước.
Mỗi một ngày trôi qua, ông đang già đi, còn nó sẽ mạnh mẽ hơn. Dương choàng tay
ông ôm, thủ thỉ:
– Ông ngoại ơi, cháu yêu ông nhiều lắm!
4
Dương nghĩ, từ bây giờ nó mới là người đưa tay cho ông nắm.
(Dương Thuỵ)
HS đọc bài nhóm 4- thi đọc
Tháp Bà Pô-na-ga:
Tháp
Pô-na-ga: công
? trình kiến trúc
tiêu biểu của văn hoá Chăm Pa ở Nha
Trang.
Chạm trổ: khắc,
?
đục lên bề mặt gỗ, đá
để trang trí.
Chạm trổ: khắc,
?
đục lên bề mặt gỗ, đá
để trang trí.
Tinh xảo: tinh
? vi, tỉ mỉ, khéo léo.
Chần chừ: đắn
? đo, do dự, chưa quyết
tâm ngay để làm một việc gì đó.
ĐỂ CHÁU NẮM TAY ÔNG
Hè năm nay, Dương được đi du lịch ở Nha Trang cùng bố mẹ và ông ngoại.
Tháp Bà Pô-na-ga là địa điểm tham quan cuối cùng của đoàn. Ngôi đền
vàng rực trong khuôn viên xanh rợp bóng cây. Ông ngoại cứ đứng trầm ngâm trước
những bức vẽ chạm trổ tinh xảo. Bàn tay ông run run khi chạm vào các cột đá
nhuốm màu thời gian. Dương nhìn ông, lòng trào lên cảm xúc yêu thương khó tả.
Tiếng hướng dẫn viên du lịch giục đoàn rời điểm tham quan. Ông ngoại
chần chừ chưa muốn đi nên rớt lại phía sau. Dương rời đoàn, chạy đến nắm tay ông
dắt đi. Nó chợt thấy ông chậm chạp, ngơ ngác quá. Thường ngày, Dương luôn nghĩ
ông rất nhanh nhẹn. Ông đưa nó đi học mỗi khi bố mẹ bận rộn. Ông hào hứng chơi
trò các ngựa cùng nó. Từ trước đến nay, ông luôn là người dắt tay dẫn nó đi, là
người bảo vệ nó. Đây là lần đầu tiên Dương nhận ra ông không còn khỏe như trước.
Mỗi một ngày trôi qua, ông đang già đi, còn nó sẽ mạnh mẽ hơn. Dương choàng tay
ông ôm, thủ thỉ:
– Ông ngoại ơi, cháu yêu ông nhiều lắm!
Dương nghĩ, từ bây giờ nó mới là người đưa tay cho ông nắm.
(Dương Thuỵ)
1 HS đọc lại toàn bài, cả lớp theo dõi vào sách
TRẢ LỜI CÂU HỎI
ĐỂ CHÁU NẮM TAY ÔNG
Hè năm nay, Dương được đi du lịch ở Nha Trang cùng bố mẹ và ông ngoại.
Tháp Bà Pô-na-ga là địa điểm tham quan cuối cùng của đoàn. Ngôi đền
vàng rực trong khuôn viên xanh rợp bóng cây. Ông ngoại cứ đứng trầm ngâm trước
những bức vẽ chạm trổ tinh xảo. Bàn tay ông run run khi chạm vào các cột đá
nhuốm màu thời gian. Dương nhìn ông, lòng trào lên cảm xúc yêu thương khó tả.
Tiếng hướng dẫn viên du lịch giục đoàn rời điểm tham quan. Ông ngoại
chần chừ chưa muốn đi nên rớt lại phía sau. Dương rời đoàn, chạy đến nắm tay ông
dắt đi. Nó chợt thấy ông chậm chạp, ngơ ngác quá. Thường ngày, Dương luôn nghĩ
ông rất nhanh nhẹn. Ông đưa nó đi học mỗi khi bố mẹ bận rộn. Ông hào hứng chơi
trò các ngựa cùng nó. Từ trước đến nay, ông luôn là người dắt tay dẫn nó đi, là
người bảo vệ nó. Đây là lần đầu tiên Dương nhận ra ông không còn khỏe như trước.
Mỗi một ngày trôi qua, ông đang già đi, còn nó sẽ mạnh mẽ hơn. Dương choàng tay
ông ôm, thủ thỉ:
– Ông ngoại ơi, cháu yêu ông nhiều lắm!
Dương nghĩ, từ bây giờ nó mới là người đưa tay cho ông nắm.
(Dương Thuỵ)
1 HS đọc lại toàn bài, cả lớp theo dõi vào sách
1. Điểm tham quan cuối cùng của gia đinh
Dương là ở đâu.
Điểm tham quan cuối cùng của gia
đình Dương là Tháp Bà Pô-na-ga.
2. Tìm những chi tiết cho thấy ông ngoại
ngắm ngôi đền rất kĩ và đầy xúc động.
Ông ngoại cứ đứng trầm ngâm
trước những bức vẽ chạm trổ tinh
xảo.
Ông ngoại chần chừ chưa muốn đi
nên rớt lại phía sau.
…
3. Dương đã thay đổi những suy nghĩ về
ông như thế nào?
Trước khi
đi du lịch:
Khi đi
du lịch:
Dương nghĩ ông
nhanh nhẹn.
Dương nhận ra
ông không còn
khoẻ như trước.
4. Theo em, vì sao Dương nghĩ từ bây giờ
mình mới là người đưa tay cho ông nắm?
4. Theo em, vì sao Dương nghĩ từ bây giờ
mình mới là người đưa tay cho ông nắm?
Dương nghĩ từ bây giờ mình mới
là người đưa tay cho ông nắm vì
Dương tự thấy mình đã lớn, trong
khi ông đã già yếu, do vậy mình
mới là người chăm sóc, bảo vệ ông.
Bài đọc giúp em hiểu thêm những gì?
• Trong một lần đi du lịch cùng ông ngoại, cô
bé Dương chợt nhận ra người ông thân yêu
của mình đã già yếu. Lúc này, trong lòng
Dương cảm thấy rất thương ông. Dương
muốn từ này mình sẽ là người chăm sóc ông,
bảo vệ ông.
• Chúng ta cần biết quan tâm tới người thân
trong gia đình nhiều hơn.
Nội dung:
Bài đọc kể về chuyến đi du lịch của gia đình
Dương. Từ đó, nói lên tình cảm và sự hiếu
thảo của Dương đối với ông ngoại.
LẮNG NGHE ĐỌC DIỄN CẢM
Học sinh nghe giáo viên hoặc một bạn trong lớp đọc diễn cảm.
LẮNG NGHE CÁC BẠN
ĐỌC NỐI TIẾP
Học sinh đọc nối tiếp, các bạn theo dõi và đọc thầm toàn bài.
VIẾT
ÔN CHỮ VIẾT HOA I, K
Quan sát chữ hoa I (cỡ chữ nhỏ)
I
2
1
1
Độ rộng hơn 1 ô li
Độ cao
2 ô li
rưỡi
Quan sát chữ hoa K (cỡ chữ nhỏ)
K
2
1
1 2
Độ rộng hơn 2 ô li
Độ cao
2 ô li
rưỡi
Kháζ Hȉ
Kháζ Hȉ là xứ LJrầm hưΩg
NΪ xaζ wưϐ λμĞc wgưƟ κưΩg đi ωϙ.
(Ca dao)
Trang 26
VẬN DỤNG
MỞ RỘNG
Tác giả của câu chuyện
Để cháu nắm tay ông là:
A. Hà Yên
B. Tô Hoài
C. Dượng Thuỵ
Cô bé trong câu chuyện Để cháu
nắm tay ông tên là:
A. Hân
B. Dương
C. Hà
Từ ngữ nào trong bài đọc thể hiện
tình cảm của Dương dành cho ông?
A. chần chừ
B. yêu thương
C. hào hứng
DẶN
DÒ
Giáo viên : Vũ Thị Thu Hà
Lớp: 3C
KHỞI ĐỘNG
Học tiếp
ĂN KHẾ
TRẢ
VÀNG
1. Bài đọc trước em
học là bài gì?
Đáp án: Tia nắng bé nhỏ
2. Na có mang được nắng cho bà không?
A. không
B. có
3. Vì sao bà nội của Na
khó thấy được nắng?
Đáp án: Bà đã già yếu, đi lại khó
khăn. Phòng ngủ của bà không có
nắng
4. Nếu là Nà, em sẽ làm gì để
giúp bà nhìn thấy nắng?
Đáp án: Vẽ nắng, chụp ảnh
nắng, đưa bà ra ngoài,…
BÀI 22:
ĐỂ CHÁU
NẮM TAY ÔNG
Kể về một lần em cảm thấy xúc động trước cử chỉ hoặc
việc làm của người thân.
Có lần em bị ốm, không được ra ngoài chơi. Em trai của em đã bỏ
buổi đi chơi với các bạn trong xóm để ở cùng em. Dù còn nhỏ
nhưng em rất ngoan. Thỉnh thoảng em lại hỏi “Chị hết ốm chưa ạ!”
Nhờ có em mà em thấy mình khỏe hẳn lên.
Để cháu nắm tay ông
LẮNG NGHE ĐỌC MẪU
Học sinh theo dõi trong sách, phát hiện từ ngữ khó đọc, khó hiểu nhé!
ĐỂ CHÁU NẮM TAY ÔNG
Hè năm nay, Dương được đi du lịch ở Nha Trang cùng bố mẹ và ông ngoại.
Tháp Bà Pô-na-ga là địa điểm tham quan cuối cùng của đoàn. Ngôi đền
vàng rực trong khuôn viên xanh rợp bóng cây. Ông ngoại cứ đứng trầm ngâm trước
những bức vẽ chạm trổ tinh xảo. Bàn tay ông run run khi chạm vào các cột đá
nhuốm màu thời gian. Dương nhìn ông, lòng trào lên cảm xúc yêu thương khó tả.
Tiếng hướng dẫn viên du lịch giục đoàn rời điểm tham quan. Ông ngoại
chần chừ chưa muốn đi nên rớt lại phía sau. Dương rời đoàn, chạy đến nắm tay ông
dắt đi. Nó chợt thấy ông chậm chạp, ngơ ngác quá. Thường ngày, Dương luôn nghĩ
ông rất nhanh nhẹn. Ông đưa nó đi học mỗi khi bố mẹ bận rộn. Ông hào hứng chơi
trò các ngựa cùng nó. Từ trước đến nay, ông luôn là người dắt tay dẫn nó đi, là
người bảo vệ nó. Đây là lần đầu tiên Dương nhận ra ông không còn khoẻ như trước.
Mỗi một ngày trôi qua, ông đang già đi, còn nó sẽ mạnh mẽ hơn. Dương choàng tay
ông ôm, thủ thỉ:
– Ông ngoại ơi, cháu yêu ông nhiều lắm!
Dương nghĩ, từ bây giờ nó mới là người đưa tay cho ông nắm.
(Dương Thuỵ)
Pô-na-ga
trầm ngâm
khuôn viên
chạm trổ
xanh
tinh xảo
trước
Đọc diễn cảm lời nhân vật
– Ông ngoại ơi, cháu yêu
ông nhiều lắm!
chia
đoạn/phần
Học sinh làm việc nhóm đôi chia đoạn/phần.
ĐỂ CHÁU NẮM TAY ÔNG
Hè năm nay, Dương được đi du lịch ở Nha Trang cùng bố mẹ và ông ngoại.
Tháp Bà Pô-na-ga là địa điểm tham quan cuối cùng của đoàn. Ngôi đền
vàng rực trong khuôn viên xanh rợp bóng cây. Ông ngoại cứ đứng trầm ngâm trước
những bức vẽ chạm trổ tinh xảo. Bàn tay ông run run khi chạm vào các cột đá
nhuốm màu thời gian. Dương nhìn ông, lòng trào lên cảm xúc yêu thương khó tả.
Tiếng hướng dẫn viên du lịch giục đoàn rời điểm tham quan. Ông ngoại
chần chừ chưa muốn đi nên rớt lại phía sau. Dương rời đoàn, chạy đến nắm tay ông
dắt đi. Nó chợt thấy ông chậm chạp, ngơ ngác quá. Thường ngày, Dương luôn nghĩ
ông rất nhanh nhẹn. Ông đưa nó đi học mỗi khi bố mẹ bận rộn. Ông hào hứng chơi
trò các ngựa cùng nó. Từ trước đến nay, ông luôn là người dắt tay dẫn nó đi, là
người bảo vệ nó. Đây là lần đầu tiên Dương nhận ra ông không còn khỏe như trước.
Mỗi một ngày trôi qua, ông đang già đi, còn nó sẽ mạnh mẽ hơn. Dương choàng tay
ông ôm, thủ thỉ:
– Ông ngoại ơi, cháu yêu ông nhiều lắm!
Dương nghĩ, từ bây giờ nó mới là người đưa tay cho ông nắm.
(Dương Thuỵ)
ĐỂ CHÁU NẮM TAY ÔNG
Hè năm nay, Dương được đi du lịch ở Nha Trang cùng bố mẹ và ông ngoại.
Tháp Bà Pô-na-ga là địa điểm tham quan cuối cùng của đoàn. Ngôi đền
vàng rực trong khuôn viên xanh rợp bóng cây. Ông ngoại cứ đứng trầm ngâm trước
những bức vẽ chạm trổ tinh xảo. Bàn tay ông run run khi chạm vào các cột đá
nhuốm màu thời gian. Dương nhìn ông, lòng trào lên cảm xúc yêu thương khó tả.
Tiếng hướng dẫn viên du lịch giục đoàn rời điểm tham quan. Ông ngoại
chần chừ chưa muốn đi nên rớt lại phía sau. Dương rời đoàn, chạy đến nắm tay ông
dắt đi. Nó chợt thấy ông chậm chạp, ngơ ngác quá. Thường ngày, Dương luôn nghĩ
ông rất nhanh nhẹn. Ông đưa nó đi học mỗi khi bố mẹ bận rộn. Ông hào hứng chơi
trò các ngựa cùng nó. Từ trước đến nay, ông luôn là người dắt tay dẫn nó đi, là
người bảo vệ nó. Đây là lần đầu tiên Dương nhận ra ông không còn khỏe như trước.
Mỗi một ngày trôi qua, ông đang già đi, còn nó sẽ mạnh mẽ hơn. Dương choàng tay
ông ôm, thủ thỉ:
– Ông ngoại ơi, cháu yêu ông nhiều lắm!
Dương nghĩ, từ bây giờ nó mới là người đưa tay cho ông nắm.
(Dương Thuỵ)
4 học sinh đọc nối tiếp trước lớp
ĐỂ CHÁU NẮM TAY ÔNG
1
Hè năm nay, Dương được đi du lịch ở Nha Trang cùng bố mẹ và ông ngoại.
Tháp Bà Pô-na-ga là địa điểm tham quan cuối cùng của đoàn. Ngôi đền
2
vàng rực trong khuôn viên xanh rợp bóng cây. Ông ngoại cứ đứng trầm ngâm trước
những bức vẽ chạm trổ tinh xảo. Bàn tay ông run run khi chạm vào các cột đá
nhuốm màu thời gian. Dương nhìn ông, lòng trào lên cảm xúc yêu thương khó tả.
3
Tiếng hướng dẫn viên du lịch giục đoàn rời điểm tham quan. Ông ngoại
chần chừ chưa muốn đi nên rớt lại phía sau. Dương rời đoàn, chạy đến nắm tay ông
dắt đi. Nó chợt thấy ông chậm chạp, ngơ ngác quá. Thường ngày, Dương luôn nghĩ
ông rất nhanh nhẹn. Ông đưa nó đi học mỗi khi bố mẹ bận rộn. Ông hào hứng chơi
trò các ngựa cùng nó. Từ trước đến nay, ông luôn là người dắt tay dẫn nó đi, là
người bảo vệ nó. Đây là lần đầu tiên Dương nhận ra ông không còn khỏe như trước.
Mỗi một ngày trôi qua, ông đang già đi, còn nó sẽ mạnh mẽ hơn. Dương choàng tay
ông ôm, thủ thỉ:
– Ông ngoại ơi, cháu yêu ông nhiều lắm!
4
Dương nghĩ, từ bây giờ nó mới là người đưa tay cho ông nắm.
(Dương Thuỵ)
HS đọc bài nhóm 4- thi đọc
Tháp Bà Pô-na-ga:
Tháp
Pô-na-ga: công
? trình kiến trúc
tiêu biểu của văn hoá Chăm Pa ở Nha
Trang.
Chạm trổ: khắc,
?
đục lên bề mặt gỗ, đá
để trang trí.
Chạm trổ: khắc,
?
đục lên bề mặt gỗ, đá
để trang trí.
Tinh xảo: tinh
? vi, tỉ mỉ, khéo léo.
Chần chừ: đắn
? đo, do dự, chưa quyết
tâm ngay để làm một việc gì đó.
ĐỂ CHÁU NẮM TAY ÔNG
Hè năm nay, Dương được đi du lịch ở Nha Trang cùng bố mẹ và ông ngoại.
Tháp Bà Pô-na-ga là địa điểm tham quan cuối cùng của đoàn. Ngôi đền
vàng rực trong khuôn viên xanh rợp bóng cây. Ông ngoại cứ đứng trầm ngâm trước
những bức vẽ chạm trổ tinh xảo. Bàn tay ông run run khi chạm vào các cột đá
nhuốm màu thời gian. Dương nhìn ông, lòng trào lên cảm xúc yêu thương khó tả.
Tiếng hướng dẫn viên du lịch giục đoàn rời điểm tham quan. Ông ngoại
chần chừ chưa muốn đi nên rớt lại phía sau. Dương rời đoàn, chạy đến nắm tay ông
dắt đi. Nó chợt thấy ông chậm chạp, ngơ ngác quá. Thường ngày, Dương luôn nghĩ
ông rất nhanh nhẹn. Ông đưa nó đi học mỗi khi bố mẹ bận rộn. Ông hào hứng chơi
trò các ngựa cùng nó. Từ trước đến nay, ông luôn là người dắt tay dẫn nó đi, là
người bảo vệ nó. Đây là lần đầu tiên Dương nhận ra ông không còn khỏe như trước.
Mỗi một ngày trôi qua, ông đang già đi, còn nó sẽ mạnh mẽ hơn. Dương choàng tay
ông ôm, thủ thỉ:
– Ông ngoại ơi, cháu yêu ông nhiều lắm!
Dương nghĩ, từ bây giờ nó mới là người đưa tay cho ông nắm.
(Dương Thuỵ)
1 HS đọc lại toàn bài, cả lớp theo dõi vào sách
TRẢ LỜI CÂU HỎI
ĐỂ CHÁU NẮM TAY ÔNG
Hè năm nay, Dương được đi du lịch ở Nha Trang cùng bố mẹ và ông ngoại.
Tháp Bà Pô-na-ga là địa điểm tham quan cuối cùng của đoàn. Ngôi đền
vàng rực trong khuôn viên xanh rợp bóng cây. Ông ngoại cứ đứng trầm ngâm trước
những bức vẽ chạm trổ tinh xảo. Bàn tay ông run run khi chạm vào các cột đá
nhuốm màu thời gian. Dương nhìn ông, lòng trào lên cảm xúc yêu thương khó tả.
Tiếng hướng dẫn viên du lịch giục đoàn rời điểm tham quan. Ông ngoại
chần chừ chưa muốn đi nên rớt lại phía sau. Dương rời đoàn, chạy đến nắm tay ông
dắt đi. Nó chợt thấy ông chậm chạp, ngơ ngác quá. Thường ngày, Dương luôn nghĩ
ông rất nhanh nhẹn. Ông đưa nó đi học mỗi khi bố mẹ bận rộn. Ông hào hứng chơi
trò các ngựa cùng nó. Từ trước đến nay, ông luôn là người dắt tay dẫn nó đi, là
người bảo vệ nó. Đây là lần đầu tiên Dương nhận ra ông không còn khỏe như trước.
Mỗi một ngày trôi qua, ông đang già đi, còn nó sẽ mạnh mẽ hơn. Dương choàng tay
ông ôm, thủ thỉ:
– Ông ngoại ơi, cháu yêu ông nhiều lắm!
Dương nghĩ, từ bây giờ nó mới là người đưa tay cho ông nắm.
(Dương Thuỵ)
1 HS đọc lại toàn bài, cả lớp theo dõi vào sách
1. Điểm tham quan cuối cùng của gia đinh
Dương là ở đâu.
Điểm tham quan cuối cùng của gia
đình Dương là Tháp Bà Pô-na-ga.
2. Tìm những chi tiết cho thấy ông ngoại
ngắm ngôi đền rất kĩ và đầy xúc động.
Ông ngoại cứ đứng trầm ngâm
trước những bức vẽ chạm trổ tinh
xảo.
Ông ngoại chần chừ chưa muốn đi
nên rớt lại phía sau.
…
3. Dương đã thay đổi những suy nghĩ về
ông như thế nào?
Trước khi
đi du lịch:
Khi đi
du lịch:
Dương nghĩ ông
nhanh nhẹn.
Dương nhận ra
ông không còn
khoẻ như trước.
4. Theo em, vì sao Dương nghĩ từ bây giờ
mình mới là người đưa tay cho ông nắm?
4. Theo em, vì sao Dương nghĩ từ bây giờ
mình mới là người đưa tay cho ông nắm?
Dương nghĩ từ bây giờ mình mới
là người đưa tay cho ông nắm vì
Dương tự thấy mình đã lớn, trong
khi ông đã già yếu, do vậy mình
mới là người chăm sóc, bảo vệ ông.
Bài đọc giúp em hiểu thêm những gì?
• Trong một lần đi du lịch cùng ông ngoại, cô
bé Dương chợt nhận ra người ông thân yêu
của mình đã già yếu. Lúc này, trong lòng
Dương cảm thấy rất thương ông. Dương
muốn từ này mình sẽ là người chăm sóc ông,
bảo vệ ông.
• Chúng ta cần biết quan tâm tới người thân
trong gia đình nhiều hơn.
Nội dung:
Bài đọc kể về chuyến đi du lịch của gia đình
Dương. Từ đó, nói lên tình cảm và sự hiếu
thảo của Dương đối với ông ngoại.
LẮNG NGHE ĐỌC DIỄN CẢM
Học sinh nghe giáo viên hoặc một bạn trong lớp đọc diễn cảm.
LẮNG NGHE CÁC BẠN
ĐỌC NỐI TIẾP
Học sinh đọc nối tiếp, các bạn theo dõi và đọc thầm toàn bài.
VIẾT
ÔN CHỮ VIẾT HOA I, K
Quan sát chữ hoa I (cỡ chữ nhỏ)
I
2
1
1
Độ rộng hơn 1 ô li
Độ cao
2 ô li
rưỡi
Quan sát chữ hoa K (cỡ chữ nhỏ)
K
2
1
1 2
Độ rộng hơn 2 ô li
Độ cao
2 ô li
rưỡi
Kháζ Hȉ
Kháζ Hȉ là xứ LJrầm hưΩg
NΪ xaζ wưϐ λμĞc wgưƟ κưΩg đi ωϙ.
(Ca dao)
Trang 26
VẬN DỤNG
MỞ RỘNG
Tác giả của câu chuyện
Để cháu nắm tay ông là:
A. Hà Yên
B. Tô Hoài
C. Dượng Thuỵ
Cô bé trong câu chuyện Để cháu
nắm tay ông tên là:
A. Hân
B. Dương
C. Hà
Từ ngữ nào trong bài đọc thể hiện
tình cảm của Dương dành cho ông?
A. chần chừ
B. yêu thương
C. hào hứng
DẶN
DÒ
 







Các ý kiến mới nhất