Tuần 10. Đất nước (trích trường ca Mặt đường khát vọng - Nguyễn Khoa Điềm)

- 0 / 0
(Tài liệu chưa được thẩm định)
Nguồn:
Người gửi: Lê Thị Thu Nguyệt
Ngày gửi: 23h:52' 07-09-2021
Dung lượng: 3.1 MB
Số lượt tải: 104
Nguồn:
Người gửi: Lê Thị Thu Nguyệt
Ngày gửi: 23h:52' 07-09-2021
Dung lượng: 3.1 MB
Số lượt tải: 104
Số lượt thích:
0 người
Đất nước
Nguyễn Khoa Điềm
Chân dung Nhà thơ Nguyễn Khoa Điềm
Chân dung Nhà thơ Nguyễn Khoa Điềm
Đất nước anh hùng trong kháng chiến chống Pháp
mang hồn thu Hà Nội của Nguyễn Đình Thi
Đất nước cổ kính dân gian
mang hồn quê Kinh Bắc của Hoàng Cầm
Đất nước hóa thân trong dòng sông xanh đầy ắp kỉ niệm của nhà thơ Tế Hanh
Đất nước của nhân dân, do nhân dân tạo lập, bảo vệ và gìn giữ
Lời chào
Báo động
Giặc Mĩ
Tuổi trẻ không yên
Đất nước
Áo trắng
Xuống đường
Khoảng lớn âm vang
Báo bão
Khi ta lớn lên Đất Nước đã có rồi
Đất Nước có trong những cái “ngày xửa ngày xưa” mẹ thường hay kể
Đất nước bắt đầu với miếng trầu bây giờ bà ăn
Đất nước lớn lên khi dân mình biết trồng tre mà đánh giặc.
Tóc mẹ thì bới sau đầu.
Cha mẹ thương nhau bằng gừng cay muối mặn
Cái kèo, cái cột thành tên
Hạt gạo một nắng hai sương xay, giã, dần, sàng
Đất nước có từ ngày đó…
Đất là nơi anh đến trường
Nước là nơi em tắm
Đất Nước là nơi ta hò hẹn
Đất nước là nơi em đánh rơi chiếc khăn trong nỗi nhớ thầm
Đất là nơi “con chim phượng hoàng bay về hòn núi bạc”
Nước là nơi “con cá ngư ông móng nước biển khơi”
Thời gian đằng đẳng
Không gian mênh mông
Đất Nước là nơi dân mình đoàn tụ
Đất là nơi chim về
Nước là nơi rồng ở
Lạc Long Quân và Âu Cơ
Đẻ ra đồng bào ta trong bọc trứng
Những ai đã khuất
Những ai bây giờ
Yêu nhau và sinh con đẻ cái
Gánh vác phần người đi trước để lại
Dặn dò con cháu chuyện mai sau
Hàng năm ăn đâu làm đâu
Cũng biết cúi đầu nhớ ngày giỗ tổ
Trong anh và em hôm nay
Đều có một phần đất nước
Khi hai đứa cầm tay
Đất nước trong chúng ta hài hòa nồng thắm
Khi chúng ta cầm tay mọi người
Đất Nước vẹn tròn, to lớn
Mai này con ta lớn lên
Con sẽ mang Đất Nước đi xa
Đến những tháng ngày thơ mộng
Em ơi em Đất Nước là máu xương của mình
Phải biết gắn bó và san sẻ
Phải biết hóa thân cho dáng hinh xứ sở
Làm nên Đất nước muôn đời…
Khi ta lớn lên Đất Nước đã có rồi
Đất Nước có trong những cái “ngày xửa ngày xưa” mẹ thường hay kể
Đất nước bắt đầu với miếng trầu bây giờ bà ăn
Đất nước lớn lên khi dân mình biết trồng tre mà đánh giặc.
Tóc mẹ thì bới sau đầu.
Cha mẹ thương nhau bằng gừng cay muối mặn
Cái kèo, cái cột thành tên
Hạt gạo một nắng hai sương xay, giã, dần, sàng
Đất nước có từ ngày đó…
Cái ngủ mày ngủ cho ngoan…
Miếng trầu là đầu câu chuyện
Cái kèo cái cột thành tên…
Nghĩa tình cha mẹ
Mùa vàng bội thu
Ai ơi! Bưng bát cơm đầy
Dẻo thơm một hạt, đắng cay muôn phần
Đất là nơi anh đến trường
Nước là nơi em tắm
Đất Nước là nơi ta hò hẹn
Đất Nước là nơi em đánh rơi chiếc khăn trong nỗi nhớ thầm
Đất là nơi “con chim phượng hoàng bay về hòn núi bạc”
Nước là nơi “con cá ngư ông móng nước biển khơi”
Thời gian đằng đẳng
Không gian mênh mông
Đất Nước là nơi dân mình đoàn tụ
Đất là nơi chim về
Nước là nơi rồng ở
Lạc Long Quân và Âu Cơ
Đẻ ra đồng bào ta trong bọc trứng
Đất là nơi anh đến trường
Nước là nơi em tắm
Đất Nước là nơi ta hò hẹn
Đất Nước là nơi em đánh rơi chiếc khăn trong nỗi nhớ thầm
Đất là nơi “con chim phượng hoàng bay về hòn núi bạc”
Nước là nơi “con cá ngư ông móng nước biển khơi”
Thời gian đằng đẳng
Không gian mênh mông
Đất Nước là nơi dân mình đoàn tụ
Đất là nơi chim về
Nước là nơi rồng ở
Lạc Long Quân và Âu Cơ
Đẻ ra đồng bào ta trong bọc trứng
Đất là nơi “con chim phượng hoàng bay về hòn núi bạc”
Nước là nơi “con cá ngư ông móng nước biển khơi”
Lạc Lang Quân và Âu Cơ
Khi chúng ta cầm tay mọi người
Đất Nước vẹn tròn to lớn
Đứng ngóng chồng
Biển mênh mông
Hóa thành đá
Vẫn một lòng
Đầu non mưa gió ngàn năm đợi
Người về nghe được đá khóc không?
Bên nhau ngàn đời
Núi bút non nghiên
Vết chân ngựa sắt
Dấu ấn đàn Rồng giúp dân chống ngoại xâm
Nghia trang Trường Sơn
10333 anh hùng liệt sĩ
Nguyễn Khoa Điềm
Chân dung Nhà thơ Nguyễn Khoa Điềm
Chân dung Nhà thơ Nguyễn Khoa Điềm
Đất nước anh hùng trong kháng chiến chống Pháp
mang hồn thu Hà Nội của Nguyễn Đình Thi
Đất nước cổ kính dân gian
mang hồn quê Kinh Bắc của Hoàng Cầm
Đất nước hóa thân trong dòng sông xanh đầy ắp kỉ niệm của nhà thơ Tế Hanh
Đất nước của nhân dân, do nhân dân tạo lập, bảo vệ và gìn giữ
Lời chào
Báo động
Giặc Mĩ
Tuổi trẻ không yên
Đất nước
Áo trắng
Xuống đường
Khoảng lớn âm vang
Báo bão
Khi ta lớn lên Đất Nước đã có rồi
Đất Nước có trong những cái “ngày xửa ngày xưa” mẹ thường hay kể
Đất nước bắt đầu với miếng trầu bây giờ bà ăn
Đất nước lớn lên khi dân mình biết trồng tre mà đánh giặc.
Tóc mẹ thì bới sau đầu.
Cha mẹ thương nhau bằng gừng cay muối mặn
Cái kèo, cái cột thành tên
Hạt gạo một nắng hai sương xay, giã, dần, sàng
Đất nước có từ ngày đó…
Đất là nơi anh đến trường
Nước là nơi em tắm
Đất Nước là nơi ta hò hẹn
Đất nước là nơi em đánh rơi chiếc khăn trong nỗi nhớ thầm
Đất là nơi “con chim phượng hoàng bay về hòn núi bạc”
Nước là nơi “con cá ngư ông móng nước biển khơi”
Thời gian đằng đẳng
Không gian mênh mông
Đất Nước là nơi dân mình đoàn tụ
Đất là nơi chim về
Nước là nơi rồng ở
Lạc Long Quân và Âu Cơ
Đẻ ra đồng bào ta trong bọc trứng
Những ai đã khuất
Những ai bây giờ
Yêu nhau và sinh con đẻ cái
Gánh vác phần người đi trước để lại
Dặn dò con cháu chuyện mai sau
Hàng năm ăn đâu làm đâu
Cũng biết cúi đầu nhớ ngày giỗ tổ
Trong anh và em hôm nay
Đều có một phần đất nước
Khi hai đứa cầm tay
Đất nước trong chúng ta hài hòa nồng thắm
Khi chúng ta cầm tay mọi người
Đất Nước vẹn tròn, to lớn
Mai này con ta lớn lên
Con sẽ mang Đất Nước đi xa
Đến những tháng ngày thơ mộng
Em ơi em Đất Nước là máu xương của mình
Phải biết gắn bó và san sẻ
Phải biết hóa thân cho dáng hinh xứ sở
Làm nên Đất nước muôn đời…
Khi ta lớn lên Đất Nước đã có rồi
Đất Nước có trong những cái “ngày xửa ngày xưa” mẹ thường hay kể
Đất nước bắt đầu với miếng trầu bây giờ bà ăn
Đất nước lớn lên khi dân mình biết trồng tre mà đánh giặc.
Tóc mẹ thì bới sau đầu.
Cha mẹ thương nhau bằng gừng cay muối mặn
Cái kèo, cái cột thành tên
Hạt gạo một nắng hai sương xay, giã, dần, sàng
Đất nước có từ ngày đó…
Cái ngủ mày ngủ cho ngoan…
Miếng trầu là đầu câu chuyện
Cái kèo cái cột thành tên…
Nghĩa tình cha mẹ
Mùa vàng bội thu
Ai ơi! Bưng bát cơm đầy
Dẻo thơm một hạt, đắng cay muôn phần
Đất là nơi anh đến trường
Nước là nơi em tắm
Đất Nước là nơi ta hò hẹn
Đất Nước là nơi em đánh rơi chiếc khăn trong nỗi nhớ thầm
Đất là nơi “con chim phượng hoàng bay về hòn núi bạc”
Nước là nơi “con cá ngư ông móng nước biển khơi”
Thời gian đằng đẳng
Không gian mênh mông
Đất Nước là nơi dân mình đoàn tụ
Đất là nơi chim về
Nước là nơi rồng ở
Lạc Long Quân và Âu Cơ
Đẻ ra đồng bào ta trong bọc trứng
Đất là nơi anh đến trường
Nước là nơi em tắm
Đất Nước là nơi ta hò hẹn
Đất Nước là nơi em đánh rơi chiếc khăn trong nỗi nhớ thầm
Đất là nơi “con chim phượng hoàng bay về hòn núi bạc”
Nước là nơi “con cá ngư ông móng nước biển khơi”
Thời gian đằng đẳng
Không gian mênh mông
Đất Nước là nơi dân mình đoàn tụ
Đất là nơi chim về
Nước là nơi rồng ở
Lạc Long Quân và Âu Cơ
Đẻ ra đồng bào ta trong bọc trứng
Đất là nơi “con chim phượng hoàng bay về hòn núi bạc”
Nước là nơi “con cá ngư ông móng nước biển khơi”
Lạc Lang Quân và Âu Cơ
Khi chúng ta cầm tay mọi người
Đất Nước vẹn tròn to lớn
Đứng ngóng chồng
Biển mênh mông
Hóa thành đá
Vẫn một lòng
Đầu non mưa gió ngàn năm đợi
Người về nghe được đá khóc không?
Bên nhau ngàn đời
Núi bút non nghiên
Vết chân ngựa sắt
Dấu ấn đàn Rồng giúp dân chống ngoại xâm
Nghia trang Trường Sơn
10333 anh hùng liệt sĩ
 







Các ý kiến mới nhất