Violet
Baigiang

Tìm kiếm theo tiêu đề

Tin tức thư viện

Khắc phục hiện tượng không xuất hiện menu Bộ công cụ Violet trên PowerPoint và Word

12099162 Kính chào các thầy, cô. Khi cài đặt phần mềm , trên PowerPoint và Word sẽ mặc định xuất hiện menu Bộ công cụ Violet để thầy, cô có thể sử dụng các tính năng đặc biệt của phần mềm ngay trên PowerPoint và Word. Tuy nhiên sau khi cài đặt phần mềm , với nhiều máy tính sẽ...
Xem tiếp

Quảng cáo

Hỗ trợ kĩ thuật

Liên hệ quảng cáo

  • (024) 66 745 632
  • 096 181 2005
  • contact@bachkim.vn

Tìm kiếm Bài giảng

Tuần 5. Đoạn văn trong bài văn kể chuyện

Wait
  • Begin_button
  • Prev_button
  • Play_button
  • Stop_button
  • Next_button
  • End_button
  • 0 / 0
  • Loading_status
Tham khảo cùng nội dung: Bài giảng, Giáo án, E-learning, Bài mẫu, Sách giáo khoa, ...
Nhấn vào đây để tải về
Báo tài liệu có sai sót
Nhắn tin cho tác giả
(Tài liệu chưa được thẩm định)
Nguồn:
Người gửi: hoàng hằng nga
Ngày gửi: 15h:04' 12-10-2021
Dung lượng: 4.7 MB
Số lượt tải: 46
Số lượt thích: 0 người
1. Hãy nêu những sự việc tạo thành cốt truyện Những hạt thóc giống.
Cho biết mỗi sự việc kể trong đoạn văn nào.
I. NHẬN XÉT:
2. Dấu hiệu nào giúp em nhận ra chỗ mở đầu và chỗ kết thúc đoạn văn?
Ngày xưa có một ông vua cao tuổi muốn tìm người nối ngôi. Vua ra lệnh phát cho mỗi người dân một thúng thóc về để gieo trồng và giao hẹn: ai thu được nhiều thóc nhất sẽ truyền ngôi, ai không có thóc nộp sẽ bị trừng phạt.
Có chú bé mồ côi tên Chôm nhận thóc về, dốc công chăm sóc mà thóc vẫn chẳng nảy mầm.
Đến vụ thu hoạch, mọi người nô nức chở thóc về kinh thành nộp cho nhà vua. Chôm lo lắng đến trước vua quỳ tâu:
- Tâu bệ hạ! Con không làm sao cho thóc nảy mầm được.
Mọi người đều sững sờ vì lời thú tội của Chôm. Nhưng nhà vua đã đỡ chú bé đứng dậy. Ngài hỏi còn ai để chết thóc giống không. Không ai trả lời. Lúc ấy nhà vua mới ôn tồn nói:
- Trước khi phát thóc giống, ta đã cho luộc kĩ rồi. Lẽ nào thóc ấy còn mọc được? Những xe thóc đầy ắp kia đâu phải thu được từ thóc giống của ta!
Rồi vua dõng dạc nói tiếp:
-Trung thực là đức tính quý nhất của con người. Ta sẽ truyền ngôi cho chú bé trung thực và dũng cảm này.
Chôm được truyền ngôi và trở thành ông vua hiền minh.
NHỮNG HẠT THÓC GIỐNG.
SỰ VIỆC 1
SỰ VIỆC 2
SỰ VIỆC 3
SỰ VIỆC 4
SỰ VIỆC 4
SỰ VIỆC 1
SỰ VIỆC 2
SỰ VIỆC 3
SỰ VIỆC 4
SỰ VIỆC 1
(Đoạn 1)
(Đoạn 2)
(Đoạn 3)
(Đoạn 4)
Sự việc 1
Sự việc 2
Sự việc 3
Sự việc 4
Đoạn1: Từ đầu..bị trừng phạt.
Đoạn 2: Có chú bé…nảy mầm.
Đoạn 3:
Đến vụ …. của ta.
Đoạn 4:
Phần còn lại
- Nhà vua muốn tìm người trung thực để truyền ngôi, nghĩ ra kế: Luộc chín thóc giống rồi giao cho dân chúng, giao hẹn: Ai thu hoạch được nhiều thóc sẽ truyền ngôi cho.
- Chú bé Chôm dốc công chăm sóc mà thóc chẳng nảy mầm.
- Chôm dám tâu vua sự thật trước sự ngạc nhiên của mọi người.
-Nhà vua khen ngợi Chôm trung thực, dũng cảm, đã quyết định truyền ngôi cho Chôm.
Sự việc 1 (đoạn 1): Từ đầu …….sẽ bị trừng phạt.
Sự việc 2 (đoạn 2): Có chú bé…..chẳng nảy mầm.
Sự việc 3 (đoạn 3): Đến vụ thu hoạch…….thóc giống của ta!
Sự việc 4 (đoạn 4): Rồi vua dõng dạc……ông vua hiền minh.
Ghi nhớ
Có hiểu biết ban đầu về đoạn văn kể chuyện
+ Chỗ mở đầu đoạn văn là chỗ đầu dòng viết lùi vào 1 ô.
+ Chỗ kết thúc đoạn văn là chỗ chấm xuống dòng.
+ Mỗi đoạn văn trong bài văn kể chuyện kể một sự việc trong chuỗi sự việc làm nòng cốt cho diễn biến của truyện.
Đoạn văn được nhận ra nhờ dấu hiệu nào?
Chỗ mở đầu đoạn văn viết lùi vào một ô, hết một đoạn văn cần chấm xuống dòng.
Khi viết 1 đoạn văn ta cần làm gì ?
1.Một câu chuyện có thế gồm nhiều sự việc . Mỗi sự việc được kể thành đoạn văn.
2. Khi viết hết một đoạn văn , cần chấm xuống dòng .

Ghi nhớ:

*Luyện tập
III. LUYỆN TẬP:
Dưới đây là đoạn văn được viết theo cốt truyện Hai mẹ con và bà tiên, trong đó hai đoạn đã hoàn chỉnh , còn một đoạn mới chỉ có phần mở đầu và phần kết thúc . Hãy viết tiếp phần còn thiếu .
a) Ngày xưa, ở làng kia, có hai mẹ con cô bé sống trong một túp lều. Họ phải làm lụng vất vả quanh năm mới đủ ăn.
b) Một hôm, người mẹ không may bị bệnh nặng. Cô bé ngày đêm chăm sóc mẹ, nhưng bệnh mẹ mỗi ngày một nặng thêm. Có người mách:
-Ở vùng bên có ông thầy thuốc giỏi chữa được bệnh này.
Cô bé nhờ bà con hàng xóm trông nom mẹ, ngay hôm ấy lên đường.
c) Vừa đi, cô bé hiếu thảo vừa lo mấy đồng bạc không đủ trả tiền thuốc cho mẹ. Bỗng cô thấy bên đường có vật gì như chiếc tai nải ai bỏ quên.
………………...........
Bà lão cười hiền hậu:
- Khen cho con đã hiếu thảo lại thật thà. Ta chính là tiên thử lòng con đấy thôi. Con thật đáng được giúp đỡ. Hãy đưa ta về nhà chữa bệnh cho mẹ con.
c) Vừa đi, cô bé hiếu thảo vừa lo mấy đồng bạc không đủ trả tiền thuốc cho mẹ. Bỗng cô thấy bên đường có vật gì như chiếc tai nải ai bỏ quên.
…………………………………………………
………………………………………………..
Bà lão cười hiền hậu:
- Khen cho con đã hiếu thảo lại thật thà. Ta chính là tiên thử lòng con đấy thôi. Con thật đáng được giúp đỡ. Hãy đưa ta về nhà chữa bệnh cho mẹ con.
Hãy viết tiếp vào phần còn thiếu.
c) Vừa đi, cô bé hiếu thảo vừa lo mấy đồng bạc không đủ trả tiền thuốc cho mẹ. Bỗng cô thấy bên đường có vật gì như chiếc tai nải ai bỏ quên.
Cô bé nhặt tay nải lên. Miệng túi không hiểu sao lại mở. Cô bé thoáng thấy bên trong những thỏi vàng lấp lánh. Ngửng lên, cô chợt thấy phía xa có bóng một bà cụ lưng còng đang đi chầm chậm.Cô bé đoán chắc đây là tay nải của bà cụ. Tội nghiệp, bà cụ mất chiếc tay nải này chắc buồn và tiếc lắm. Nghĩ vậy, cô bèn rảo bước đuổi theo bà cụ, vừa đi vừa gọi:
- Cụ ơi , cụ dừng lại đã . Cụ đánh rơi tay nải này.
Bà cụ có lẽ nặng tai nên mãi mới nghe thấy và dừng lại. Cô bé tới nơi, hổn hển nói: “Có phải cụ quên cái tay nải ở đằng kia không ạ?”
Bà lão cười hiền hậu:
- Khen cho con đã hiếu thảo lại thật thà. Ta chính là tiên thử lòng con đấy thôi. Con thật đáng được giúp đỡ. Hãy đưa ta về nhà chữa bệnh cho mẹ con.
.
Đoạn văn đã hoàn chỉnh
 
Gửi ý kiến