Bài 4: Giai điệu Đất nước - Đọc: Bài thơ Đường núi của Nguyễn Đình Thi (Vũ Quần Phương).

- 0 / 0
(Tài liệu chưa được thẩm định)
Nguồn:
Người gửi: Nguyễn Lê Bảo Châu
Ngày gửi: 19h:44' 26-11-2023
Dung lượng: 10.0 MB
Số lượt tải: 29
Nguồn:
Người gửi: Nguyễn Lê Bảo Châu
Ngày gửi: 19h:44' 26-11-2023
Dung lượng: 10.0 MB
Số lượt tải: 29
Số lượt thích:
0 người
Đi lấy mật
Trích Đất rừng phương Nam,
ĐOÀN GIỎI
Bảng nội dung
01
Tìm hiểu
chung
02
Khám phá
văn bản
03
Tổng
kết
01
Tìm hiểu chung
(Tác giả+tác phẩm)
a. Tác giả
- Đoàn Giỏi (1925 – 1989), là người con
của mảnh đất Tiền Giang.
- Ông là nhà văn của miền đất phương
Nam với những sác tác về vẻ đẹp thiên
nhiên trù phú, con người chất phác,
thuần hậu, can đảm, trọng nghĩa tình và
cuộc sống nơi đây.
- Ông có lối miêu tả vừa hiện thực vừa
trữ tình và ngôn ngữ đậm màu sắc địa
phương.
- Một số tác phẩm tiêu biểu: Đường về
gia hương (1948), Cá bống mú (1956),
Đất rừng phương Nam (1957),...
Tác giả Đoàn Giỏi
b. Tác phẩm
1.Thể loại: Tiểu thuyết
2. Xuất xứ và hoàn cảnh sáng tác:
- Đất rừng phương Nam là cuốn tiểu thuyết nổi tiếng nhất của Đoàn
Giỏi.
- Tác phẩm gồm 20 chương, đã được dựng thành phim Đất phương
Nam (1997)
- Đất rừng phương Nam kể về cuộc sống của cậu bé An, lấy bối cảnh
là miền Tây Nam Bộ những năm 50 của thế kỉ XX. Vì chiến tranh,
An bị lạc mất gia đình và trở thành một đứa trẻ lang thang. Cậu
được bố mẹ Cò cưu mang và trở thành con nuôi của họ. Sống với
gia đình Cò, An được yêu thương như con đẻ và cũng học hỏi được
nhiều điều mới lạ, thú vị.
- Đoạn trích Đi lấy mật là tên chương 9, kể lại một lần An theo tía
nuôi (cha nuôi) và Cò đi lấy mật ong trong rừng U Minh.
3. Phương thức biểu đạt : Tự sự + miêu tả + biểu cảm.
4. Người kể chuyện : Kể theo ngôi thứ nhất (là nhân vật “tôi” – An)
5. Tóm tắt văn bản Đi lấy mật:
- Đoạn trích “Đi lấy mật” kể về một lần An cùng Cò và cha nuôi cùng nhau
vào rừng U Minh đi lấy mật ong. Xuyên suốt đoạn trích là cảnh sắc đất
rừng phương Nam được tác giả miêu tả hiện lên vô cùng sinh động, vừa
bí ẩn, hùng vĩ, lại vừa thân thuộc, gắn liền với cuộc sống của người dân
nơi đây qua những suy nghĩ của cậu bé An.
6. Bố cục bài Đi lấy mật: bố cục gồm 3 phần:
+ Phần 1: Từ đầu đến “không thể nào nghe được”: Suy nghĩ của An khi
cùng tía nuôi và An đi lấy mật.
+ Phần 2: Tiếp theo đến “cây tràm thấp kia”: Cảnh sắc đất rừng phương
Nam hiện lên trên đường đi lấy mật.
+ Phần 3: Còn lại: Cách “thuần hóa” ong rừng khác biệt của người dân
vùng U Minh.
02
Khám
phá văn
bản
* Nhân vật bé An
Nhận xét
Chi tiết
- Biết quan sát, cảm - Miêu tả cảnh rừng U Minh tỉ mỉ suốt quá trình đi lấy mật: Buổi
nhận thiên nhiên và sáng, đất rừng yên tĩnh, Ánh sáng trong vắt,.
thế giới xung quanh
=> Yêu thiên nhiên, tâm hồn nhạy cảm cùng sự quan sát tinh
tế.
- Tò mò với thế giới - Kêu lên khi thấy những chú ong
xung quanh
- “ Chim đẹp quá Cò ơi.” “ Ở đây nhiều chim quá”
- Hỏi Cò và Má nuôi về điều mình chưa biết
- Vô cùng yêu thương, - “ Tía nuôi chỉ nghe tôi thở…”; Má nuôi vò đầu, cười hiền lành:
ngưỡng mô thằng Cò Biết Tía nuôi yêu thương và lo lắng
và tía nuôi, coi như - Thằng Cò thì coi bộ.. Nữa là!” yêu quý Cò
người thân
- Chăm chỉ, chịu khó, - Chịu khó vào rừng đi lấy mật
thích học hỏi, khám - Cố gắng hỏi học, chỗ nào không biết đều hỏi.
phá
- Hiết biết nhiều, kiến - Biết rõ nhiều thứ thầy dạy, ham đọc sách
thức tốt, sâu rộng
- Suy nghĩ cách ăn ong người U Minh với người La Mã, Ai Cập
* Nhân vật Cò:
Nhận xét
- Ngây ngô,
tinh nghịch
Chi tiết
- Đội cái thúng to trên đầu
- Nghe An chịu thua, vểnh mật lên cười
- Hay cười hì hì…
- Yêu thương An, -Chỉ cho An cách quan sát ong
không ganh ghét An, - Kể cho An về sân chim
coi như người thân
- Biết quan tâm tới An
- Khỏe mạnh, người -Lớn lên gắn gó với rừng
dẻo dai, linh hoạt
- Khi An thấm mệt, Cò vẫn chưa nhằm
nhò gì
- Cặp chân như cặp giò nai
* Nhân vật tía nuôi:
Nhận xét
Chi tiết
- Vóc dáng khỏe mạnh,
có khí chất lao động
- Bên hông lủng lẳng chiếc túi
- Lưng mang cái gùi
- Tay cầm chà gạc
- Quan tâm, thương yêu An, coi
như con ruột
- Đi trước dọn đường cho hai đứa con
- Bảo dừng nghỉ ăn vì thấy An đã mệt
- Kiên nhẫn chỉ cho An cách quan sát
đường ong bay
- Dày dặn kinh nghiệm, lành
nghề
- Giải đáp tất cả câu hỏi của An
- Dẫn đường đi trong rừng
- Hành động dứt khoát, vững chãi
=>Từ các nhân vật Tía nuôi, Cò, An, tác giả
đã khác họa cho ta chân dung những con
người Phương Nam vừa gẫn gũi, bình dị vừa
trong sáng, phóng khoáng, mạnh mẽ…
2/
Cảnh sắc rừng U Minh
Không khí
- Rừng yên tĩnh, không khí mát
lạnh
(không khí, song ngòi, nương rạch,
đất ẩm, thảo mộc thở ra hơi thở
nình minh)
- Rừng cây yên tĩnh, một chiếc lá
cũng khiến người ta giật mình,
+Cảnh vật xung quanh:
chim chóc chẳng nghe con nào
Một làn hơi đất nhè nhẹ
kêu.tỏa lên, chim hót líu lo,
nắng bốc hương hoa tràm,
mấy con kỳ nhông nằm
phơi mình, các loại chim
rừng sặc sỡ màu sắc,...
Ánh sáng
- Ánh sáng trong vắt, hơi gợn
chút óng anh trên đầu hoa
tràm rung rung… cảm giác
như là nó bao qua một lớp
bình minh.
- Bóng nắng lên, gió bắt đầu
rao rao theo khối mặt trời
đang tuôn ánh sáng vàng rực
xuống mặt đất…
2/
Cảnh sắc rừng U Minh
NHẬN XÉT:
-Qua cái nhìn tinh tế của An, rừng U Minh hiện ra
với vẻ đẹp kỳ khú, tươi đẹp, đầy chất thơi nhưng
vẫn giàu vẻ hoang sơ.
- Bức tranh thiên nhiên ấy còn cho thấy An có
khả năng quan sát tinh tế, có tâm hồn nhạy cảm
với cái đẹp của thiên nhiên.
03
Tổng kết
1. Nghệ thuật
- Sử dụng ngôi kể thứ nhất phù hợp; quan sát và
miêu tả tỉ mỉ và
sinh động bằng nhiều giác quan.
- Ngôn ngữ sinh động, mang đậm chất Nam bộ.
- Tính cách nhân vật được bộc lộ qua tình huống
nhẹ nhàng và qua đối thoại, qua ý nghĩ, qua mối
quan hệ với các nhân vật khác.
- Đoạn trích đã khắc hoạ ấn tượng vẻ đẹp thiên nhiên rừng U Minh kì thú,
giàu có, hoang sơ, đầy chất thơ cùng con người đất phương Nam vừa gần
gũi, bình dị, hồn nhiên, nhân hậu vừa mạnh mẽ, phóng khoáng...
- Qua đó bồi đắp cho mỗi chúng ta tình cảm yêu mến cảnh sắc thiên
nhiên, trân trọng vẻ đẹp con người đất phương Nam.
2. Nội dung
Cảm ơn các bạn
đã lắng nghe!
Trích Đất rừng phương Nam,
ĐOÀN GIỎI
Bảng nội dung
01
Tìm hiểu
chung
02
Khám phá
văn bản
03
Tổng
kết
01
Tìm hiểu chung
(Tác giả+tác phẩm)
a. Tác giả
- Đoàn Giỏi (1925 – 1989), là người con
của mảnh đất Tiền Giang.
- Ông là nhà văn của miền đất phương
Nam với những sác tác về vẻ đẹp thiên
nhiên trù phú, con người chất phác,
thuần hậu, can đảm, trọng nghĩa tình và
cuộc sống nơi đây.
- Ông có lối miêu tả vừa hiện thực vừa
trữ tình và ngôn ngữ đậm màu sắc địa
phương.
- Một số tác phẩm tiêu biểu: Đường về
gia hương (1948), Cá bống mú (1956),
Đất rừng phương Nam (1957),...
Tác giả Đoàn Giỏi
b. Tác phẩm
1.Thể loại: Tiểu thuyết
2. Xuất xứ và hoàn cảnh sáng tác:
- Đất rừng phương Nam là cuốn tiểu thuyết nổi tiếng nhất của Đoàn
Giỏi.
- Tác phẩm gồm 20 chương, đã được dựng thành phim Đất phương
Nam (1997)
- Đất rừng phương Nam kể về cuộc sống của cậu bé An, lấy bối cảnh
là miền Tây Nam Bộ những năm 50 của thế kỉ XX. Vì chiến tranh,
An bị lạc mất gia đình và trở thành một đứa trẻ lang thang. Cậu
được bố mẹ Cò cưu mang và trở thành con nuôi của họ. Sống với
gia đình Cò, An được yêu thương như con đẻ và cũng học hỏi được
nhiều điều mới lạ, thú vị.
- Đoạn trích Đi lấy mật là tên chương 9, kể lại một lần An theo tía
nuôi (cha nuôi) và Cò đi lấy mật ong trong rừng U Minh.
3. Phương thức biểu đạt : Tự sự + miêu tả + biểu cảm.
4. Người kể chuyện : Kể theo ngôi thứ nhất (là nhân vật “tôi” – An)
5. Tóm tắt văn bản Đi lấy mật:
- Đoạn trích “Đi lấy mật” kể về một lần An cùng Cò và cha nuôi cùng nhau
vào rừng U Minh đi lấy mật ong. Xuyên suốt đoạn trích là cảnh sắc đất
rừng phương Nam được tác giả miêu tả hiện lên vô cùng sinh động, vừa
bí ẩn, hùng vĩ, lại vừa thân thuộc, gắn liền với cuộc sống của người dân
nơi đây qua những suy nghĩ của cậu bé An.
6. Bố cục bài Đi lấy mật: bố cục gồm 3 phần:
+ Phần 1: Từ đầu đến “không thể nào nghe được”: Suy nghĩ của An khi
cùng tía nuôi và An đi lấy mật.
+ Phần 2: Tiếp theo đến “cây tràm thấp kia”: Cảnh sắc đất rừng phương
Nam hiện lên trên đường đi lấy mật.
+ Phần 3: Còn lại: Cách “thuần hóa” ong rừng khác biệt của người dân
vùng U Minh.
02
Khám
phá văn
bản
* Nhân vật bé An
Nhận xét
Chi tiết
- Biết quan sát, cảm - Miêu tả cảnh rừng U Minh tỉ mỉ suốt quá trình đi lấy mật: Buổi
nhận thiên nhiên và sáng, đất rừng yên tĩnh, Ánh sáng trong vắt,.
thế giới xung quanh
=> Yêu thiên nhiên, tâm hồn nhạy cảm cùng sự quan sát tinh
tế.
- Tò mò với thế giới - Kêu lên khi thấy những chú ong
xung quanh
- “ Chim đẹp quá Cò ơi.” “ Ở đây nhiều chim quá”
- Hỏi Cò và Má nuôi về điều mình chưa biết
- Vô cùng yêu thương, - “ Tía nuôi chỉ nghe tôi thở…”; Má nuôi vò đầu, cười hiền lành:
ngưỡng mô thằng Cò Biết Tía nuôi yêu thương và lo lắng
và tía nuôi, coi như - Thằng Cò thì coi bộ.. Nữa là!” yêu quý Cò
người thân
- Chăm chỉ, chịu khó, - Chịu khó vào rừng đi lấy mật
thích học hỏi, khám - Cố gắng hỏi học, chỗ nào không biết đều hỏi.
phá
- Hiết biết nhiều, kiến - Biết rõ nhiều thứ thầy dạy, ham đọc sách
thức tốt, sâu rộng
- Suy nghĩ cách ăn ong người U Minh với người La Mã, Ai Cập
* Nhân vật Cò:
Nhận xét
- Ngây ngô,
tinh nghịch
Chi tiết
- Đội cái thúng to trên đầu
- Nghe An chịu thua, vểnh mật lên cười
- Hay cười hì hì…
- Yêu thương An, -Chỉ cho An cách quan sát ong
không ganh ghét An, - Kể cho An về sân chim
coi như người thân
- Biết quan tâm tới An
- Khỏe mạnh, người -Lớn lên gắn gó với rừng
dẻo dai, linh hoạt
- Khi An thấm mệt, Cò vẫn chưa nhằm
nhò gì
- Cặp chân như cặp giò nai
* Nhân vật tía nuôi:
Nhận xét
Chi tiết
- Vóc dáng khỏe mạnh,
có khí chất lao động
- Bên hông lủng lẳng chiếc túi
- Lưng mang cái gùi
- Tay cầm chà gạc
- Quan tâm, thương yêu An, coi
như con ruột
- Đi trước dọn đường cho hai đứa con
- Bảo dừng nghỉ ăn vì thấy An đã mệt
- Kiên nhẫn chỉ cho An cách quan sát
đường ong bay
- Dày dặn kinh nghiệm, lành
nghề
- Giải đáp tất cả câu hỏi của An
- Dẫn đường đi trong rừng
- Hành động dứt khoát, vững chãi
=>Từ các nhân vật Tía nuôi, Cò, An, tác giả
đã khác họa cho ta chân dung những con
người Phương Nam vừa gẫn gũi, bình dị vừa
trong sáng, phóng khoáng, mạnh mẽ…
2/
Cảnh sắc rừng U Minh
Không khí
- Rừng yên tĩnh, không khí mát
lạnh
(không khí, song ngòi, nương rạch,
đất ẩm, thảo mộc thở ra hơi thở
nình minh)
- Rừng cây yên tĩnh, một chiếc lá
cũng khiến người ta giật mình,
+Cảnh vật xung quanh:
chim chóc chẳng nghe con nào
Một làn hơi đất nhè nhẹ
kêu.tỏa lên, chim hót líu lo,
nắng bốc hương hoa tràm,
mấy con kỳ nhông nằm
phơi mình, các loại chim
rừng sặc sỡ màu sắc,...
Ánh sáng
- Ánh sáng trong vắt, hơi gợn
chút óng anh trên đầu hoa
tràm rung rung… cảm giác
như là nó bao qua một lớp
bình minh.
- Bóng nắng lên, gió bắt đầu
rao rao theo khối mặt trời
đang tuôn ánh sáng vàng rực
xuống mặt đất…
2/
Cảnh sắc rừng U Minh
NHẬN XÉT:
-Qua cái nhìn tinh tế của An, rừng U Minh hiện ra
với vẻ đẹp kỳ khú, tươi đẹp, đầy chất thơi nhưng
vẫn giàu vẻ hoang sơ.
- Bức tranh thiên nhiên ấy còn cho thấy An có
khả năng quan sát tinh tế, có tâm hồn nhạy cảm
với cái đẹp của thiên nhiên.
03
Tổng kết
1. Nghệ thuật
- Sử dụng ngôi kể thứ nhất phù hợp; quan sát và
miêu tả tỉ mỉ và
sinh động bằng nhiều giác quan.
- Ngôn ngữ sinh động, mang đậm chất Nam bộ.
- Tính cách nhân vật được bộc lộ qua tình huống
nhẹ nhàng và qua đối thoại, qua ý nghĩ, qua mối
quan hệ với các nhân vật khác.
- Đoạn trích đã khắc hoạ ấn tượng vẻ đẹp thiên nhiên rừng U Minh kì thú,
giàu có, hoang sơ, đầy chất thơ cùng con người đất phương Nam vừa gần
gũi, bình dị, hồn nhiên, nhân hậu vừa mạnh mẽ, phóng khoáng...
- Qua đó bồi đắp cho mỗi chúng ta tình cảm yêu mến cảnh sắc thiên
nhiên, trân trọng vẻ đẹp con người đất phương Nam.
2. Nội dung
Cảm ơn các bạn
đã lắng nghe!
 








Các ý kiến mới nhất