Tìm kiếm Bài giảng
lớp 3-4 Tuổi chủ đề gia đình

- 0 / 0
(Tài liệu chưa được thẩm định)
Nguồn:
Người gửi: Nguyễn Thanh Hà
Ngày gửi: 09h:43' 02-12-2024
Dung lượng: 5.9 MB
Số lượt tải: 17
Nguồn:
Người gửi: Nguyễn Thanh Hà
Ngày gửi: 09h:43' 02-12-2024
Dung lượng: 5.9 MB
Số lượt tải: 17
Số lượt thích:
0 người
Truyện: Chiếc ấm sành nở hoa
chñ ®Ò:
GIA ĐÌNH
®é tuæi:
MẪU GIÁO BÉ
Giáo viên: Dương Thị Hằng
ời mùa đông lạnh buốt
Trời
lạnh
ời
mùamùa
đôngđông
lạnh buốt
buốt, mây đen xám xịt. Những ngọn gió len lỏi
như muốn truyền cái lạnh vào từng lá cây, ngọn cỏ. Bên vệ đường
một chiếc ấm sành bị sứt quai nằm lăn lóc.
Có một đôi bướm vàng dáo dác tìm chỗ trú rét, ấm sành rụt rè hỏi:
- Bướm vàng ơi, bướm vàng! Hãy vào trong lòng tôi đây này!
Đôi bướm vàng bay vụt vào lòng ấm sành. Thật là chỗ trú ẩn tuyệt
vời: ấm áp và khô ráo.
Mùa xuân đến, đôi bướm vàng cảm ơn ấm sành và bay đi tìm hoa thơm. Còn lại
một mình, ấm sành vừa buồn, vừa tủi thân nức nở khóc.
- Hu! Hu! Sao chẳng có ai kết bạn với tôi? Sao chẳng có ai cần tôi thế này?
Có cô bé đi qua nhặt chiếc ấm sành sứt quai mang về nhà.
Cô rửa sạch và đổ đầy đất vào lòng ấm rồi gieo vào đó vài hạt giống. Mấy
hôm sau bỗng có tiếng ấm sành hốt hoảng:
- Ối! Ối! Có ai đang cựa quậy trong lòng tôi thế này?
- Tôi đây, tôi đây! Tôi là một cái cây con vừa nảy mầm đây!
Mầm cây lớn dần lên xanh non mơn mởn. Rồi xuất hiện những
nụ hoa. Và chẳng bao lâu sau, một bông hoa cựa mình rồi xòe
cánh rực rỡ, tỏa hương thơm ngát.
Bướm vàng bay đến reo to:
- Hoa đẹp quá! Thơm quá! Cảm ơn ấm sành nhé!
Và từ đó, ấm sành không còn buồn vì không có bạn nữa.
•Nằm lăn lóc
•Bay vụt
chñ ®Ò:
GIA ĐÌNH
®é tuæi:
MẪU GIÁO BÉ
Giáo viên: Dương Thị Hằng
ời mùa đông lạnh buốt
Trời
lạnh
ời
mùamùa
đôngđông
lạnh buốt
buốt, mây đen xám xịt. Những ngọn gió len lỏi
như muốn truyền cái lạnh vào từng lá cây, ngọn cỏ. Bên vệ đường
một chiếc ấm sành bị sứt quai nằm lăn lóc.
Có một đôi bướm vàng dáo dác tìm chỗ trú rét, ấm sành rụt rè hỏi:
- Bướm vàng ơi, bướm vàng! Hãy vào trong lòng tôi đây này!
Đôi bướm vàng bay vụt vào lòng ấm sành. Thật là chỗ trú ẩn tuyệt
vời: ấm áp và khô ráo.
Mùa xuân đến, đôi bướm vàng cảm ơn ấm sành và bay đi tìm hoa thơm. Còn lại
một mình, ấm sành vừa buồn, vừa tủi thân nức nở khóc.
- Hu! Hu! Sao chẳng có ai kết bạn với tôi? Sao chẳng có ai cần tôi thế này?
Có cô bé đi qua nhặt chiếc ấm sành sứt quai mang về nhà.
Cô rửa sạch và đổ đầy đất vào lòng ấm rồi gieo vào đó vài hạt giống. Mấy
hôm sau bỗng có tiếng ấm sành hốt hoảng:
- Ối! Ối! Có ai đang cựa quậy trong lòng tôi thế này?
- Tôi đây, tôi đây! Tôi là một cái cây con vừa nảy mầm đây!
Mầm cây lớn dần lên xanh non mơn mởn. Rồi xuất hiện những
nụ hoa. Và chẳng bao lâu sau, một bông hoa cựa mình rồi xòe
cánh rực rỡ, tỏa hương thơm ngát.
Bướm vàng bay đến reo to:
- Hoa đẹp quá! Thơm quá! Cảm ơn ấm sành nhé!
Và từ đó, ấm sành không còn buồn vì không có bạn nữa.
•Nằm lăn lóc
•Bay vụt
 








Các ý kiến mới nhất