Tìm kiếm Bài giảng
Bài 29. Ông Giuốc-đanh mặc lễ phục

- 0 / 0
(Tài liệu chưa được thẩm định)
Nguồn:
Người gửi: Hướng Thanh Tân
Ngày gửi: 23h:54' 01-10-2019
Dung lượng: 2.0 MB
Số lượt tải: 949
Nguồn:
Người gửi: Hướng Thanh Tân
Ngày gửi: 23h:54' 01-10-2019
Dung lượng: 2.0 MB
Số lượt tải: 949
Số lượt thích:
0 người
Tiết 121, 122. ÔNG GIUỐC-ĐANH MẶC LỄ PHỤC
Trích “Trưởng giả học làm sang” (Mô-li-e)
1. Tác giả:
I. Tìm hiểu chung:
Mô-li-e (1622 – 1673) là nhà soạn kịch
nổi tiếng của Pháp.
- Là diễn viên.
2. Tác phẩm:
Là tác giả của nhiều vở kịch : Lão hà
tiện, Trưởng giả học làm sang . . .
Trích trong vở kịch 5 hồi “Trưởng giả
học làm sang”. Văn bản thuộc hồi 2, lớp
thứ 5.
Tiết 121, 122 ÔNG GIUỐC-ĐANH MẶC LỄ PHỤC
(Mô-li-e)
a. Xuất xứ:
- L ngu?i sỏng l?p ra n?n hi k?ch Phỏp
.
.
Sơ đồ bố cục vở hài kịch:
Tru?ng gi? h?c lm sang
H?i 1
Hồi 2
(5 lớp)
H?i 3
H?i 4
Lớp 3
L?p 1
H?i 5
Lớp 2
L?p 5
Lớp 4
ễng giu?c-danh m?c l? ph?c
Tiết 121, 122 ÔNG GIUỐC-ĐANH MẶC LỄ PHỤC
(Mô-li-e)
I. Tìm hiểu chung:
1. Tác giả:
2. Tác phẩm:
Trích trong vở kịch 5 hồi “Trưởng giả
học làm sang”. Văn bản thuộc hồi 2, lớp
thứ 5.
a. Xuất xứ:
b. Thể loại :
Kịch
Là loại hình nghệ thuật có tính chất tổng hợp bao gồm kịch bản văn học và sân khấu thể hiện. Kịch bản văn học là linh hồn của vở kịch, không có kịch bản thì không có sân khấu kịch. Kịch chia làm 3 thể chính : bi kịch, hài kịch, chính kịch.
c. Tóm tắt:
Nhân vật trung tâm của vở kịch là ông Giuốc-đanh, tuổi ngoài bốn mươi, con một nhà buôn giàu có. Tuy dốt nát, quê mùa nhưng lại học đòi làm sang, nhiều kẻ lợi dụng tính cách đó săn đón ông để nịnh hót moi tiền. Ông không tán thành tình yêu của con gái là Luy-xin với Clê-ông chỉ vì chàng không phải là quý tộc. Cuối cùng nhờ mưu mẹo của Cô-vin-en là đầy tớ của mình, Clê-ông cải trang thành hoàng tử Thổ Nhĩ Kì đến hỏi Luy-xin làm vợ và được ông Giuốc-đanh đồng ý ngay.
Tiết 121, 122 ÔNG GIUỐC-ĐANH MẶC LỄ PHỤC
I. Tìm hiểu chung:
2. Tác phẩm:
a. Xu?t x? :
1. Tỏc gi? :
b. Thể loại :
Tiết 121, 122 ÔNG GIUỐC-ĐANH MẶC LỄ PHỤC
(Mô-li-e)
2 cảnh
Cảnh 1: Ông Giuốc-đanh và bác phó may
c. Tóm tắt:
b. Thể loại:
d. Bố cục:
Cảnh 2: Ông Giuốc-đanh và bác thợ phụ
I. Tìm hiểu chung:
a. Xuất xứ:
1. Tác giả :
2. Tác phẩm:
Tiết 121, 122 ÔNG GIUỐC-ĐANH MẶC LỄ PHỤC
(Mô-li-e)
Ông Giuốc-đanh
Bác phó may
a. Vấn đề đôi bít tất và đôi giày.
- Bít tất chật quá… hai mắt rồi.
- Giày làm đau chân ghê gớm.
- Tưởng tượng ra thế vì thấy thế…
-> Lời lẽ khá sắc bén, tỉnh táo, biết phân biệt đúng sai nhờ cảm giác
=> Nhận thức cảm tính, là nhận thức bậc thấp.
- Rồi nó sẽ dãn ra.
- Ngài cứ tưởng tượng ra thế.
- Đây là bộ lễ phục đẹp nhất triều đình.
-> Đánh lảng vì đuối lí, có nguy cơ lộ mặt.
II. Tìm hiểu văn bản:
1. Ông Giuốc-đanh và bác phó may.
I. Tìm hiểu chung:
Tiết 121, 122 ÔNG GIUỐC-ĐANH MẶC LỄ PHỤC
(Mô-li-e)
Ông Giuốc-đanh
Bác phó may
a. Vấn đề đôi bít tất và đôi giày.
- Bác may hoa ngược mất rồi!
- Cần phải bảo may hoa xuôi ư?
- Thế thì may được đấy.
-> Nói đúng thành không đúng.
- Ngài có bảo muốn may hoa xuôi đâu!
- Các nhà quý phái đều mặc như thế.
- Nếu ngài muốn, tôi sẽ may hoa xuôi lại.
-> Nói sai thành đúng.
II. Tìm hiểu văn bản:
1. Ông Giuốc-đanh và bác phó may.
I. Tìm hiểu chung:
b. Vấn đề về bộ lễ phục.
- Không, không.
-> Bị động sang chủ động.
=> Là kẻ láu cá, lừa bịp.
-> Chủ động sang bị động.
=> Là kẻ ngu dốt, mê muội, học đòi.
Tiết 121, 122 ÔNG GIUỐC-ĐANH MẶC LỄ PHỤC
(Mô-li-e)
Ông Giuốc-đanh
Bác phó may
a. Vấn đề đôi bít tất và đôi giày
- Ô kìa bác phó vải này là thứ hàng gì
- Đành là đẹp nhưng đáng lẽ đừng gạn vào áo của tôi…
-> Phàn nàn nhưng lại quên ngay “Ừ đưa đây tôi…”
- Đẹp quá nên tôi đã gạn một cái để mặc
- Mời ngài mặc thử.
-> Đánh lảng vì nắm được tính cách của khách
II. Tìm hiểu văn bản:
1. Ông Giuốc-đanh và bác phó may
I. Tìm hiểu chung:
b. Vấn đề về bộ lễ phục.
=> Láu cá, ranh ma, bịp bợm, tham lam.
=> Như con rối bị giật dây.
c. Vấn đề bị ăn bớt vải.
Tiết 121, 122 ÔNG GIUỐC-ĐANH MẶC LỄ PHỤC
(Mô-li-e)
a. Vấn đề đôi bít tất và đôi giày.
II. Tìm hiểu văn bản:
1. Ông Giuốc-đanh và bác phó may.
I. Tìm hiểu chung:
b. Vấn đề về bộ lễ phục.
c. Vấn đề bị ăn bớt vải.
=> Yếu tố hài hước được xây dựng trên những cái trái tự nhiên, một gã tư sản giàu có liên tiếp bị xỏ mũi.
=> Bản chất trưởng giả ngu dốt, học đòi, kệch cỡm, lố bịch.
Tiết 121, 122 ÔNG GIUỐC-ĐANH MẶC LỄ PHỤC
(Mô-li-e)
Ông Giuốc-đanh
Bác thợ phụ
2. Ông Giuốc-đanh và bác thợ phụ.
- Ông lớn ư?... Ta tưởng…
- Cụ lớn…, đáng thưởng lắm…
-> Ngôn ngữ, cử chỉ, hành động hài hước -> khắc họa tính cách nhân vật.
- Bẩm, ông lớn.
- Bẩm cụ lớn.
II. Tìm hiểu văn bản:
1. Ông Giuốc-đanh và bác phó may.
I. Tìm hiểu chung:
=> Ranh mãnh, nịnh hót để moi tiền.
=> Háo danh, ưa nịnh, học đòi.
- Lại đức ông… Hà hà! Hà hà!...thưởng
- Nếu nó tôn ta lên bậc tướng công nó sẽ được cả túi tiền.
- Bẩm đức ông.
Phép tăng cấp
Tiết 121, 122 ÔNG GIUỐC-ĐANH MẶC LỄ PHỤC
(Mô-li-e)
2. Ông Giuốc-đanh và bác thợ phụ.
II. Tìm hiểu văn bản:
1. Ông Giuốc-đanh và bác phó may.
I. Tìm hiểu chung:
III. Tổng kết:
1. Nghệ thuật:
2. Ý nghĩa:
- Lớp kịch được xây dựng hết sức sinh động, khắc hoạ tài tình tính cách nhân vật.
- Gây tiếng cười sảng khoái cho khán giả.
- Giuốc-đanh một tay mê muội, ngu dốt, quê kệch, háo danh, ưa nịnh, khát khao được làm quí tộc.
- Phê phán thói học đòi làm sang của tầng lớp trưởng giả.
Lớp kịch cho em thấy Giuốc-đanh là người như thế nào?
B. Ngu dốt, ưa nịnh, học đòi.
A. Hiểu biết, thông minh, hợp mốt.
C. Sang trọng, lịch sự, văn minh.
D. Láu cá, tham lam, lừa bịp, khôn vặt.
Chuẩn bị bài:
Luyện tập đưa yếu tố tự sự và miêu tả vào bài văn nghị luận
Trích “Trưởng giả học làm sang” (Mô-li-e)
1. Tác giả:
I. Tìm hiểu chung:
Mô-li-e (1622 – 1673) là nhà soạn kịch
nổi tiếng của Pháp.
- Là diễn viên.
2. Tác phẩm:
Là tác giả của nhiều vở kịch : Lão hà
tiện, Trưởng giả học làm sang . . .
Trích trong vở kịch 5 hồi “Trưởng giả
học làm sang”. Văn bản thuộc hồi 2, lớp
thứ 5.
Tiết 121, 122 ÔNG GIUỐC-ĐANH MẶC LỄ PHỤC
(Mô-li-e)
a. Xuất xứ:
- L ngu?i sỏng l?p ra n?n hi k?ch Phỏp
.
.
Sơ đồ bố cục vở hài kịch:
Tru?ng gi? h?c lm sang
H?i 1
Hồi 2
(5 lớp)
H?i 3
H?i 4
Lớp 3
L?p 1
H?i 5
Lớp 2
L?p 5
Lớp 4
ễng giu?c-danh m?c l? ph?c
Tiết 121, 122 ÔNG GIUỐC-ĐANH MẶC LỄ PHỤC
(Mô-li-e)
I. Tìm hiểu chung:
1. Tác giả:
2. Tác phẩm:
Trích trong vở kịch 5 hồi “Trưởng giả
học làm sang”. Văn bản thuộc hồi 2, lớp
thứ 5.
a. Xuất xứ:
b. Thể loại :
Kịch
Là loại hình nghệ thuật có tính chất tổng hợp bao gồm kịch bản văn học và sân khấu thể hiện. Kịch bản văn học là linh hồn của vở kịch, không có kịch bản thì không có sân khấu kịch. Kịch chia làm 3 thể chính : bi kịch, hài kịch, chính kịch.
c. Tóm tắt:
Nhân vật trung tâm của vở kịch là ông Giuốc-đanh, tuổi ngoài bốn mươi, con một nhà buôn giàu có. Tuy dốt nát, quê mùa nhưng lại học đòi làm sang, nhiều kẻ lợi dụng tính cách đó săn đón ông để nịnh hót moi tiền. Ông không tán thành tình yêu của con gái là Luy-xin với Clê-ông chỉ vì chàng không phải là quý tộc. Cuối cùng nhờ mưu mẹo của Cô-vin-en là đầy tớ của mình, Clê-ông cải trang thành hoàng tử Thổ Nhĩ Kì đến hỏi Luy-xin làm vợ và được ông Giuốc-đanh đồng ý ngay.
Tiết 121, 122 ÔNG GIUỐC-ĐANH MẶC LỄ PHỤC
I. Tìm hiểu chung:
2. Tác phẩm:
a. Xu?t x? :
1. Tỏc gi? :
b. Thể loại :
Tiết 121, 122 ÔNG GIUỐC-ĐANH MẶC LỄ PHỤC
(Mô-li-e)
2 cảnh
Cảnh 1: Ông Giuốc-đanh và bác phó may
c. Tóm tắt:
b. Thể loại:
d. Bố cục:
Cảnh 2: Ông Giuốc-đanh và bác thợ phụ
I. Tìm hiểu chung:
a. Xuất xứ:
1. Tác giả :
2. Tác phẩm:
Tiết 121, 122 ÔNG GIUỐC-ĐANH MẶC LỄ PHỤC
(Mô-li-e)
Ông Giuốc-đanh
Bác phó may
a. Vấn đề đôi bít tất và đôi giày.
- Bít tất chật quá… hai mắt rồi.
- Giày làm đau chân ghê gớm.
- Tưởng tượng ra thế vì thấy thế…
-> Lời lẽ khá sắc bén, tỉnh táo, biết phân biệt đúng sai nhờ cảm giác
=> Nhận thức cảm tính, là nhận thức bậc thấp.
- Rồi nó sẽ dãn ra.
- Ngài cứ tưởng tượng ra thế.
- Đây là bộ lễ phục đẹp nhất triều đình.
-> Đánh lảng vì đuối lí, có nguy cơ lộ mặt.
II. Tìm hiểu văn bản:
1. Ông Giuốc-đanh và bác phó may.
I. Tìm hiểu chung:
Tiết 121, 122 ÔNG GIUỐC-ĐANH MẶC LỄ PHỤC
(Mô-li-e)
Ông Giuốc-đanh
Bác phó may
a. Vấn đề đôi bít tất và đôi giày.
- Bác may hoa ngược mất rồi!
- Cần phải bảo may hoa xuôi ư?
- Thế thì may được đấy.
-> Nói đúng thành không đúng.
- Ngài có bảo muốn may hoa xuôi đâu!
- Các nhà quý phái đều mặc như thế.
- Nếu ngài muốn, tôi sẽ may hoa xuôi lại.
-> Nói sai thành đúng.
II. Tìm hiểu văn bản:
1. Ông Giuốc-đanh và bác phó may.
I. Tìm hiểu chung:
b. Vấn đề về bộ lễ phục.
- Không, không.
-> Bị động sang chủ động.
=> Là kẻ láu cá, lừa bịp.
-> Chủ động sang bị động.
=> Là kẻ ngu dốt, mê muội, học đòi.
Tiết 121, 122 ÔNG GIUỐC-ĐANH MẶC LỄ PHỤC
(Mô-li-e)
Ông Giuốc-đanh
Bác phó may
a. Vấn đề đôi bít tất và đôi giày
- Ô kìa bác phó vải này là thứ hàng gì
- Đành là đẹp nhưng đáng lẽ đừng gạn vào áo của tôi…
-> Phàn nàn nhưng lại quên ngay “Ừ đưa đây tôi…”
- Đẹp quá nên tôi đã gạn một cái để mặc
- Mời ngài mặc thử.
-> Đánh lảng vì nắm được tính cách của khách
II. Tìm hiểu văn bản:
1. Ông Giuốc-đanh và bác phó may
I. Tìm hiểu chung:
b. Vấn đề về bộ lễ phục.
=> Láu cá, ranh ma, bịp bợm, tham lam.
=> Như con rối bị giật dây.
c. Vấn đề bị ăn bớt vải.
Tiết 121, 122 ÔNG GIUỐC-ĐANH MẶC LỄ PHỤC
(Mô-li-e)
a. Vấn đề đôi bít tất và đôi giày.
II. Tìm hiểu văn bản:
1. Ông Giuốc-đanh và bác phó may.
I. Tìm hiểu chung:
b. Vấn đề về bộ lễ phục.
c. Vấn đề bị ăn bớt vải.
=> Yếu tố hài hước được xây dựng trên những cái trái tự nhiên, một gã tư sản giàu có liên tiếp bị xỏ mũi.
=> Bản chất trưởng giả ngu dốt, học đòi, kệch cỡm, lố bịch.
Tiết 121, 122 ÔNG GIUỐC-ĐANH MẶC LỄ PHỤC
(Mô-li-e)
Ông Giuốc-đanh
Bác thợ phụ
2. Ông Giuốc-đanh và bác thợ phụ.
- Ông lớn ư?... Ta tưởng…
- Cụ lớn…, đáng thưởng lắm…
-> Ngôn ngữ, cử chỉ, hành động hài hước -> khắc họa tính cách nhân vật.
- Bẩm, ông lớn.
- Bẩm cụ lớn.
II. Tìm hiểu văn bản:
1. Ông Giuốc-đanh và bác phó may.
I. Tìm hiểu chung:
=> Ranh mãnh, nịnh hót để moi tiền.
=> Háo danh, ưa nịnh, học đòi.
- Lại đức ông… Hà hà! Hà hà!...thưởng
- Nếu nó tôn ta lên bậc tướng công nó sẽ được cả túi tiền.
- Bẩm đức ông.
Phép tăng cấp
Tiết 121, 122 ÔNG GIUỐC-ĐANH MẶC LỄ PHỤC
(Mô-li-e)
2. Ông Giuốc-đanh và bác thợ phụ.
II. Tìm hiểu văn bản:
1. Ông Giuốc-đanh và bác phó may.
I. Tìm hiểu chung:
III. Tổng kết:
1. Nghệ thuật:
2. Ý nghĩa:
- Lớp kịch được xây dựng hết sức sinh động, khắc hoạ tài tình tính cách nhân vật.
- Gây tiếng cười sảng khoái cho khán giả.
- Giuốc-đanh một tay mê muội, ngu dốt, quê kệch, háo danh, ưa nịnh, khát khao được làm quí tộc.
- Phê phán thói học đòi làm sang của tầng lớp trưởng giả.
Lớp kịch cho em thấy Giuốc-đanh là người như thế nào?
B. Ngu dốt, ưa nịnh, học đòi.
A. Hiểu biết, thông minh, hợp mốt.
C. Sang trọng, lịch sự, văn minh.
D. Láu cá, tham lam, lừa bịp, khôn vặt.
Chuẩn bị bài:
Luyện tập đưa yếu tố tự sự và miêu tả vào bài văn nghị luận
 








Các ý kiến mới nhất