Violet
Baigiang

Tìm kiếm theo tiêu đề

Tin tức thư viện

Khắc phục hiện tượng không xuất hiện menu Bộ công cụ Violet trên PowerPoint và Word

12099162 Kính chào các thầy, cô. Khi cài đặt phần mềm , trên PowerPoint và Word sẽ mặc định xuất hiện menu Bộ công cụ Violet để thầy, cô có thể sử dụng các tính năng đặc biệt của phần mềm ngay trên PowerPoint và Word. Tuy nhiên sau khi cài đặt phần mềm , với nhiều máy tính sẽ...
Xem tiếp

Quảng cáo

Hỗ trợ kĩ thuật

Liên hệ quảng cáo

  • (024) 66 745 632
  • 096 181 2005
  • contact@bachkim.vn

Tìm kiếm Bài giảng

Tagor

Wait
  • Begin_button
  • Prev_button
  • Play_button
  • Stop_button
  • Next_button
  • End_button
  • 0 / 0
  • Loading_status
Nhấn vào đây để tải về
Báo tài liệu có sai sót
Nhắn tin cho tác giả
(Tài liệu chưa được thẩm định)
Nguồn:
Người gửi: lại thị hồng vân
Ngày gửi: 11h:09' 02-07-2015
Dung lượng: 7.3 MB
Số lượt tải: 36
Số lượt thích: 0 người
CHÀO MỪNG CÔ VÀ CÁC BẠN ĐẾN VỚI BÀI THUYẾT TRÌNH CỦA NHÓM 12

THÀNH VIÊN:
- MAI THỊ MỸ PHƯƠNG
- NGUYỄN NHẬT TRƯỜNG
- LÊ THỊ TRÚC HIỀN
- TRƯƠNG THỊ HUYỀN TRANG
- VÕ THỊ KIM TUY
- NGUYỄN NGỌC HUỲNH THI


TRƯỜNG CAO ĐẲNG PHÁT THANH TRUYỀN HÌNH II
NHÀ THƠ: Rabindranath Tagore
MÔN HỌC: VĂN HỌC NƯỚC NGOÀI
GIẢNG VIÊN: LẠI THỊ HỒNG VÂN
I.Tiểu sử


Rabindranath Tagore, hay Rabindranath Thakur, (6 tháng 5 năm 1861 – 7 tháng 8 năm 1941) là một nhà thơ Bengal, triết gia Bà La Môn và nhà dân tộc chủ nghĩa được trao Giải Nobel Văn học năm 1913, trở thành người châu Á đầu tiên đoạt giải Nobel.
Tagore sinh tại Kolkata, Tây Bengal, Ấn Độ trong một gia đình trí thức truyền thống ở nhiều lĩnh vực.


Cha ông là Devendranath Tagore, một nhà triết học và hoạt động xã hội nổi tiếng, từ lâu ông muốn con mình trở thành luật sư nhưng Tagore không thích.
Dù sao thì Tagore được hun đúc trong một môi trường văn hóa rất ưu việt. Khi đi học, cậu được học tất cả trên mọi lĩnh vực nhưng cậu thích nhất thơ ca, tiểu thuyết và kịch.
Một Số Mẫu Chuyện Về Tagore
.
Vòng phấn và bài thơ đầu tiên
Thuở bé Ra-bin-đra-nat Ta-go chịu sự giáo dục của gia đình khá nghiêm ngặt. Ông ít được rong chơi một mình ở ngoài đường, thường bị nhốt trong một góc nhà. Tuy thế, thỉnh thoảng ông cũng lén trốn ra ngoài, mỗi lần như vậy những người quản gia của gia đình ông đều bắt được. Để ông khỏi trốn và đi lung tung, họ vẽ một vòng phấn bắt ông đứng ở giữa, ra điều kiện nếu ra khỏi vòng đó sẽ bị đánh đòn.



Trước cửa sổ văn phòng Ta-go bị nhốt có một cây đa đã lâu đời, ngắm nhìn cây đa đó, Ta-go đã nói với cây đa bằng những câu thơ đầu tiên sau đây:


Hỡi cây đa già trăm năm
Như nhà tu khổ hạnh đứng bất động
Buông những cánh tay dài rễ cành xuống đất
Đang đọc kinh Vê-da sám hối với thánh thần
Có thấy tôi không? Một chú bé giam chân
Đang muốn vời quanh dưới bóng mát của người,
Muốn đùa vui với những tia nắng mặt trời.


Lên 8 tuổi, Ra-bin-đra-nat Ta-go đã làm khá nhiều thơ, năm 13 tuổi tập “Bông hoa rừng” ra đời.
Nhân dịp nhà sử học Đớt (Dult), bạn thân của Ba-kim Chân-đơ làm lễ cưới. Ba-kim đến dự, Ta-go cũng được đi theo. Trong buổi lễ, vì quý mến và trọng tài năng thơ ca của Ba-kim Chân-đơ, Đớt (Duly) đã dành một vòng hoa nhài đẹp quàng vào cổ bạn. Sau khi tỏ lời cảm ơn Đớt xong, Ba-kim Chân-đơ lấy vòng hoa ở cổ ra quàng cho cậu bé Ta-go và nói với mọi người rằng:
“Tôi xin nhường vòng hoa này cho một tài năng thơ ca đầy triển vọng, đáng khâm phục đó là thi sĩ trẻ tuổi này”.Hôm đó những giọt nước mắt hạnh phúc đầu đời đã chảy ra.
Vòng hoa danh dự và những giọt nước mắt



Bản thảo bị đánh rơi trở thành kiệt tác
Ngày 19 tháng 3 năm 1912, Ra-bin-đra-nát Ta-go, nhà thơ lớn ấn Độ bị bệnh phải nằm điều dưỡng bên bờ sông Pa-đma ở quê hương Ben-ga-li của ông. Để giải trí và đồng thời cũng thử năng lực hiểu biết tiếng Anh tự học của mình đến đâu, Ta-go chọn lọc những bài thơ của ông sáng tác bằng tiếng Be-ga-li từ trước đem dịch ra tiếng Anh
Rồi ông đi sang Anh, không may, ông đã đánh rơi tập thơ đó tại một ga tàu điện ngầm ở Luân Đôn.
Trong khi tìm, tập thơ này hết được chuyển đến tay hoạ sĩ William Rotheinstein, rồi nhà thơ Yeats, rồi nhà văn Stuje Moore… Tập thơ được in thành sách, bán rất chạy và phổ biến toàn nước Anh. Sau đó, Viện Hàn lâm Thuỵ Điển đã quyết định tặng giải thưởng Nobel về văn chương năm 1913 cho kiệt tác ‘Thơ dâng’ của Tagore.
‘Năm 24 tuổi, theo quyết định của cha, ông đã lấy vợ là một cô gái 10 tuổi cùng đẳng cấp với ông. Mối tình ấy về sau càng nồng thắm để ông viết những vần thơ tặng nàng: ‘Em ơi thi sĩ của em định tặng em một bản trường ca. Nhưng than ôi, anh đã vô tình để bản trường ca đó đụng phải mắt cá chân em và tai hại nó đã tan thành mảnh thơ rơi dưới chân em’. Khi người vợ thân yêu bé nhỏ qua đời, ông đã viết những vần thơ sầu muộn, nhớ thương…
Tuổi thơ còn vương vấn
Từng bước đi tần ngần
Từng giọt sương lưu luyến
Từng cuối chiều bâng khuâng
Người dưng sao quá lạ lùng
Người dưng sao bắt tim rung thế này
Các mối tình của Tagore
. Năm 1924, nhà thơ Tagore đã có một thời gian lưu lại ở Argentina và ở đó ông đã có mối quan hệ tình cảm sâu sắc với nữ văn sĩ Ocampo.
Nữ văn sĩ Ocampo tôn sùng nhà thơ Tagore sau khi bà đọc thi phẩm nổi tiếng của ông là Lời dâng (Gitanjali) bằng bản dịch tiếng Pháp của Andre Gide vào năm 1914, một năm sau khi Tagore đoạt giải Nobel Văn học.
Năm 1930, Ocampo tổ chức triển lãm tranh đầu tiên của Tagore ở Paris. Đây là lần thứ 2 họ gặp nhau và cũng là lần cuối cùng. Tuy nhiên, 2 người thường xuyên thư từ cho đến khi Tagore qua đời vào năm 1941. Trong các bức thư viết cho Ocampo, nhà thơ thường gọi bà là Bijoya.
“Cuộc tình thuần khiết” của Tagore lên màn bạc
Thinking Of Him, dự án điện ảnh mới của đạo diễn Argentina Pablo Cesar mô tả mối quan hệ “thân thiết nhưng thuần khiết” của thi hào Ấn Độ từng đoạt giải Nobel Văn học - Rabindranath Tagore (1861-1941) - với nữ văn sĩ, nhà hoạt động văn hóa Argentina Victoria Ocampo.
 Bộ phim Thinking Of Him sẽ được quay ở Santiniketan, Bolpur, Buenos Aires và Paris.Và ra mắt vào 2012.
Quan điểm về giáo dục dẫn đưa ông thành lập trường của mình, gọi là Brahmacharyashram (brahmacaryāśrama, trung tâm giữ giới Phạm hạnh, brahmacarya), tại Santiniketan ở Tây Bengal năm 1901, nơi cha ông để lại mảnh đất cho ông làm tài sản. Sau năm 1921, trường này trở thành Đại học Vishwa-Bharti và đặt dưới quyền quản lí của chính phủ Ấn Độ từ năm 1951.

Sáng ngày 9/11, tại Hà Nội, Đại sứ quán Ấn Độ tại Việt Nam, Trung tâm Khoa học xã hội và Nhân văn Quốc gia đã phối hợp với Hội Nhà văn Việt Nam tổ chức Hội thảo quốc tế về cuộc đời và di sản vĩ đại của nhà thơ Rabindranath Tagore nhằm kỷ niệm 150 năm ngày sinh và 70 năm ngày mất của nhà thơ vĩ đại này.



II.Sự nghiệp
Ở Ấn Độ, ông được gọi là “Thánh sư” với số lượng tác phẩm đồ sộ về thi ca, văn xuôi, triết học, âm nhạc. Bên cạnh đó, Tagore còn viết một số tác phẩm để phục vụ
cho sự nghiệp giải phóng Ấn Độ.
Mặc dù thơ chiếm ưu thế trong sự nghiệp của Tagore với hơn 1.000 bài (50 tập thơ), nhưng ông cũng để lại nhiều tiểu thuyết (12 bộ dài và vừa), luận văn, hàng trăm truyện ngắn, kí, kịch (42 vở), 2000 tranh vẽ... Ông cũng là nhà thơ duy nhất trên thế giới sáng tác quốc ca cho 2 đất nước là Ấn Độ và Bangladesh.





Văn xuôi của Tagore đề cập đến các vấn đề xã hội, chính trị, giáo dục và nhãn quan của ông về tình huynh đệ phổ quát của con người. Thi ca của ông, xuất phát từ một tinh thần sâu sắc và sự hiến dâng, thường có nội dung ca ngợi thiên nhiên và cuộc sống. Đối với ông, sự phong phú muôn màu vẻ của cuộc sống là nguồn vui bất tận không mang yếu tố trần tục. Chủ đề tình yêu là mô-típ bàng bạc trong khắp các tác phẩm văn chương của ông.

.
Tagore cũng viết một số tác phẩm để phục vụ cho phong trào giải phóng Ấn Độ. Ông từ chối tước Hiệp sĩ (knight) của Hoàng gia Anh để phản đối cuộc thảm sát Jaliyaanwala Bagh (Amritsar) năm 1919 mà lính Anh đã nã súng vào nhóm thường dân tụ tập không vũ trang, giết hơn 500 người đàn ông, phụ nữ và trẻ em vô tội
NHỮNG TÁC PHẨM
LÀM NÊN TÊN TUỔI TAGORE
Thơ dâng
Tác phẩm đạt giải Noben năm 1913
Bài số 1 
Vì vui riêng, người đã làm tôi bất tận. Thân này thuyền nhỏ mong manh đã bao lần người tát cạn rồi lại đổ đầy cuộc sống mát tươi mãi mãi.
Xác này cây sậy khẳng khiu, người đã mang qua núi, qua đồi, qua bao thung lũng, và phả vào trong giai điệu mới mẻ đời đời.
Khi tay người bất tử âu yếm vuốt ve, tim tôi ngập tràn vui sướng, thốt nên lời không sao tả xiết.

Tặng vật người ban vô biên vô tận, nhưng để đón xin, tôi chỉ có hai tay bé nhỏ vô cùng. Thời gian lớp lớp đi qua, người vẫn chửa ngừng đổ rót, song lòng tôi thì hãy còn vơi.
 
Bài số 2 
Khi người ban lệnh cất lời ca, tôi thấy tim mình như rạn nứt, vì hãnh diện khôn cùng; ngước nhìn mặt người, mắt tôi ướt lệ.
Những gì trong tôi lỗi điệu, đục khàn biến thành hòa khúc dịu êm – như chim vui náo nức băng qua biển cả, lòng tôi đê mê giang cánh bay xa.
Tôi biết lời tôi ca làm người vui thích. Và tôi biết chỉ khi khoác áo ca công tôi mới đến trước mặt người.

Lời tôi ca vươn cánh rộng dài bay đến nhẹ vuốt chân người – bàn chân trước kia nào dám ước mơ chạm tới.
Say nhừ vì nguồn vui ca hát, tôi quên bẵng thân mình; tôi gọi người là bạn, Thượng Đế của lòng tôi.
 
Bài số 8  




Mặc áo Hoàng tử, đeo ngọc quý quanh cổ, con sẽ mất hết hứng thứ lúc chơi đùa; áo làm vướng vít từng bước chân đi.

Những sợ áo sẽ rách, rồi đất bụi dính vào, con tách mình khỏi nhân sinh cuộc thế, và chẳng hề dám nhúc nhích, cựa mình.
Mẹ, nếu tách con khỏi bụi trần gian trong lành, ngăn không cho con vào hội chợ tưng bừng của nhân sinh bình dị, áo quần mẹ cho sẽ buộc giàng vô ích, mẹ ơi. 
Người làm vườn
Sau tập Thơ Dâng được giải thưởng Nobel, năm 1914, Tago- Nhà thơ, nhà văn hóa lớn của Ấn Độ đã cho xuất bản tập thơ “Người làm vườn - tập thơ tình, gồm 85 bài thơ, chỉ đánh số, không có nhan đề. Bài thơ số 28 này rút trong tập “Người làm vườn”, được truyền tụng và ngợi ca là “một trong những bài thơ tình hay nhất trên thế giới”.
Đôi mắt băn khoăn của em buồn,
Đôi mắt em muốn nhìn vào tâm tưởng anh
Như trăng kia muốn vào sâu biển cả.
Anh đã để cuộc đời anh trần trụi dưới mắt em.

Anh không dấu em một điều gì,
Chính vì thế mà em không biết gì tất cả về anh.
Nếu đời anh chỉ là viên ngọc,
Anh sẽ đập nó ra làm trăm mảnh
Và xâu thành một chuỗi
Quàng vào cổ em.
Nếu đời anh chỉ là một đoá hoa
Tròn trịa dịu dàng và bé bỏng,
Anh sẽ hái nó ra để đặt lên mái tóc em.

Nhưng em ơi! Đời anh là một trái tim,
Nào ai biết chiều sâu và bến bờ của nó.
Em là nữ hoàng của vương quốc đó,
Ấy thế mà em có biết gì biên giới của nó đâu.
Bài thơ số 28
Nếu trái tim anh chỉ là những phút giây lạc thú,
Nó sẽ nở ra thành nụ cười nhẹ nhõm
Và em thấu suốt rất nhanh
Nếu trái tim anh chỉ là khổ đau,
Nó sẽ tan ra thành lệ trong
Và lặng im phản chiếu nỗi niềm u ẩn.
Nhưng em ơi, trái tim anh lại là tình yêu
Nỗi vui sướng, khổ đau của nó là vô biên,
Những đòi hỏi và sự giàu sang của nó là trường cửu.
Trái tim anh ở gần em như chính đời em vậy,
Nhưng chẳng bao giờ em biết trọn nó đâu.


Bài thơ tình số “28” của Tago rất đẹp và sáng tạo trong hình tượng: “đôi mắt buồn, băn khoăn” - “ánh trăng soi vào biển cả” - "viên ngọc và chuỗi ngọc”, “đóa hoa thơm và vòng hoa” - trái tim yêu thương mênh mông… Ý tưởng phong phú và sâu sắc: cái ngần ngại, băn khoăn của thiếu nữ trong mối tình đầu; sự chân thành, say đắm, nồng nàn, khát khao trong tình yêu của chàng trai. Không thể tầm thường, đơn giản trong tình yêu. Bài thơ tình còn là một sự đúc kết, chiêm nghiệm: Yêu là tìm kiếm, là phát hiện và chiếm lĩnh. Tình yêu là sung sướng và khổ đau, là thiếu thốn và giàu sang, gần mà xa, xa mà gần. Phải biết phát hiện để chiếm lĩnh tình yêu, có thế mới thật sự đi tới mái ấm hạnh phúc trong tình yêu đôi lứa.



./.
Cũng như “Biển” của Xuân Diệu, “Sóng” của Xuân Quỳnh, “Tôi yêu em” của Puskin,… bài thơ này của Tago không thể thiếu trong hành trang - tâm hồn “tuổi áo trắng” mộng mơ.Đây là bài thơ tình được xem là hay nhất thế giới.
Anh không xứng là biển xanh
Nhưng anh muốn em là bờ cát trắng
Bờ cát dài phẳng lặng
Soi ánh nắng pha lê... (biển)
Con sóng dưới lòng sâu
Con sóng trên mặt nước
Những con sóng nhớ bờ
Ngày đêm không ngủ được
Lòng em nhớ đến anh
Cả trong mơ còn thức (sóng)
Tôi yêu em: đến nay, chừng có thể, 
Ngọn lửa tình chưa hẳn đã tàn phai; 
Nhưng không để em bận lòng thêm nữa; 
Hay hồn em phải gợn bóng u hoài. (tôi yêu em)


Bài Số 84 (tập Người Làm Vườn)
Tác giả: Rabindranath Tago
Bóng mây thu lướt trên đồng lúa vàng xanh, mặt trời theo sau vun vút đuổi bắt.
Ong quên hút mật, say nhừ ánh dương, ngẩn ngơ bay bay lượn lượn.
Trên gò đất giữa dòng sông đàn vịt thi nhau cất tiếng kêu bâng quơ.
Này, anh em ơi, sáng nay đừng ai về nhà nhé, đừng ai đi làm nhé, nghe chưa.
Chúng mình sẽ bắt giữ trời xanh bằng phong ba và cướp phá không gian khi cùng nhau ùa chạy.
Tiếng cười bồng bềnh trôi trong khoảng không như bọt sóng dập dờn trên mặt nước tràn mênh mông.
Này, anh em ơi, ta hãy tiêu hoang sáng nay bằng những bài ca vu vơ, tầm phào, nghe chưa.
Những bài thơ viết về trẻ em
Điển hình là tập Mảnh trăng non
Tiêu biểu Mây và Sóng
R.Tagore* không chỉ nổi tiếng với các tập thơ như “Gitanjali” (“Thơ Dâng”), “The Gardener” (“Người làm vườn”)… mà còn được biết đến với tư cách một nhà thơ viết về trẻ em qua tập “Trăng non”. Tập thơ này ban đầu được viết bằng tiếng Bengali có tựa đề “Susi” (“Trẻ thơ” ) xuất bản năm 1909. Đến năm 1915, R.Tagore đã dịch tập thơ sang tiếng Anh và đặt tên là “The Crescent Moon”- “Trăng non”. Cũng cần nói thêm rằng, trước khi tập thơ ra đời, nhà thơ đã phải gánh chịu nhiều mất mát, khổ đau: Năm 1904 người con gái thứ hai của nhà thơ qua đời, đến năm 1907 người con trai đầu lòng cũng lìa bỏ cõi thế mà đi.


Mẹ ơi, kìa ai đang gọi con trên mây cao.
Họ bảo: “Chúng ta vui chơi từ tinh mơ đến hết ngày
Chúng ta giỡn với sớm vàng rồi lại đùa cùng trăng bạc”
Con hỏi: “Nhưng mà làm thế nào tôi lên trên ấy được ?”
Họ trả lời: “Con hãy đi đến hết cõi đất, rồi giơ tay lên trời con sẽ bay bổng lên mây”
Nhưng con nói: “Mẹ tôi đợi tôi ở nhà, tôi có lòng nào bỏ được mẹ tôi”

Họ bèn mỉm cười, và lơ lửng họ bay đi mất
Nhưng con biết trò chơi còn hay hơn của họ
Con làm mây nhé, mẹ làm mặt trăng,
Hai tay con ôm mặt mẹ, còn mái nhà ta là trời xanh
Mẹ ơi, kìa những ai đang gọi con dưới sóng rì rào
“Chúng ta ca hát sớm chiều, chúng ta đi mãi mãi, không biết là đi qua những đâu”
Con hỏi: “Nhưng làm thế nào tôi đuổi được theo bây giờ ?”
Họ bảo: “Cứ đi, con cứ đi đến bờ biển, đứng im, con nhắm mắt lại, sóng sẽ cuốn con đi”
Con trả lời: “Nhưng đến tối mẹ tôi nhớ thì sao? Tôi làm thế nào mà rời mẹ tôi được ?”
Họ bèn mỉm cười, và nhảy nhót, họ dần đi xa
Nhưng con biết trò chơi còn hay hơn của họ
Con làm sóng nhé, mẹ làm mặt biển,
Con lăn, lăn như làn sóng vỗ, tiếng con cười giòn tan vào gối mẹ
Và không ai trên đời này biết được là mẹ con ta đang ở đâu!
Những hình ảnh cuộc sống của chú bé và mẹ hấp dẫn, chân thực và sinh động, ngoài cảnh vật thiên nhiên mộng mơ ra chú bé còn có mẹ, có mái nhà ấm cúng của hai mẹ con. Và trong cuộc vui ấy mẹ và con còn mật thiết hơn giữa mây và trăng, khi sóng cười vỡ tan vào lòng mẹ thì không ai biết mẹ con ta ở chốn nào, không ai có thể chia cắt tình mẫu tử thiêng liêng, bất diệt ấy.


Trong cuộc đời của mỗi con người luôn có những cám dỗ, muốn từ khước những cám dỗ đó đòi hỏi mỗi chúng ta phải có một chỗ dựa thật vững chắc, Tình mẫu tử thiêng liêng chính là một trong những chỗ dựa vững chắc nhất. “ Chỉ mẹ là niềm vui, ánh sáng diệu kì, chỉ mẹ mới giúp đời con vững bước” ,  “dắt con đi qua bao nỗi đau là mẹ yêu”. Mẹ luôn ở bên con giúp con vượt qua những giây phút khó khăn nhất trong cuộc sống, khi con vấp ngã, khi con buồn và cả những khi con rối trí, mẹ luôn nắm lấy tay con và nói với con rằng mọi chuyện rồi sẽ tốt đẹp … 
Chúc Phúc

Em sẽ đi theo bạn, nói cười, và chẳng có chút hoài nghi trong tim. 
Hãy giữ lấy lòng tin của em, chỉ em con đường thẳng và chúc phúc cho em. 
Hãy đặt tay bạn trên đầu của em, và cầu mong những con sóng dưới chân tiếp tục hầm hừ đe dọa, nhưng làn gió từ trên cao sẽ luôn đến, thổi căng cánh buốm và đưa em tới nơi bình yên trú ngụ. 
Đừng quên em ngay cả lúc vội vàng, hãy để em đến bên tim bạn, và hãy chúc phúc cho em.
 Bút pháp nghệ thuật của Tagore 
- Đặc trưng thi pháp thơ Tagore là có sự kết hợp hài hòa giữa ngòi bút hiện thực và chất lãng mạn huyền ảo giữa chất trữ tình và triết lý.
- Hình thức thơ huyền ảo như được bao phủ một lớp khói sương thần bí. Đề tài cấu trúc thơ thường được vay mượn trong kho tang văn học dân gian từ các tác phẩm thuộc các thể lọai khác nhau như thần thọai, truyền thuyết, cổ tích.
- Tính chất lãng mạn huyền ảo còn bởi thế giới thiên nhiên muôn màu nhiều sắc ùa vào trong từng câu chữ. Tago cũng vận dụng sáng tạo những biên pháp nghệ thuật tượng trưng, ẩn dụ, so sánh nhân hóa,từ đó mang đến cho thơ ông một sắc màu huyền diệu .thiên nhiên vô tri dưới ngòi bút thi sĩ trở nên sống động ,hữu hinh bởi thụ pháp nhân hóa tài tình
 Với ngòi bút hiện thực, Tagore đã vẽ lên những cảnh đời khốn cùng của ngừoi dân lao động. Sâu sắc hơn nhà thơ còn chỉ ra những nguyên nhân của sự thống khổ đó.
 Chất trữ tình - triết lý
- Thơ Tagore dã biểu đạt những rung động tinh tế trong tâm hồn thi sĩ trước đất nước, quê hương, thiên nhiên, cuộc sống, con người và tình yêu bằng một giọng điệu nông nàn, tha thiết. Phép trùng điệp trong bài thơ 32- Người làm vườn, đã tạo nên những câu thơ khắc khoải đầy yêu thương.
- Mặt khác, thơ Tagore cũng chứa đựng những triết lý thâm trầm về vũ trụ, con người, cuộc sống, hạnh phúc và tình yêu. Ông có quan niệm, cách lí giải sáng tạo về thượng đế, thiên đường và địa ngục, sự sống và cái chết, hạnh phúc và khổ đau. Nhiều khi chất trữ tình – triết lí hòa quyện khó mà phân cắt trong một bài thơ. Ví dụ: Mây và sóng trong tập Trăng Non.
- Cùng với giọng điệu tâm tình, thủ pháp trùng điệp và những hình ảnh so sánh, nhân hóa đẹp. Bài thơ thấm đượm chất trữ tình. Sau những dòng cảm xúc chân thực và trong sáng la fmột triết lí nhân sinh sâu sắc.
The
end
 
Gửi ý kiến