Tập 1 - Bài 45: Ôn tập và kể chuyện.

- 0 / 0
(Tài liệu chưa được thẩm định)
Nguồn: ...
Người gửi: Trần Thị Ngọc Diễm
Ngày gửi: 10h:15' 11-11-2024
Dung lượng: 6.9 MB
Số lượt tải: 167
Nguồn: ...
Người gửi: Trần Thị Ngọc Diễm
Ngày gửi: 10h:15' 11-11-2024
Dung lượng: 6.9 MB
Số lượt tải: 167
Số lượt thích:
0 người
cái rìu
cái địu
quả lựu
con cừu
Bà đã nghỉ hưu. Ngày ngày, bà đi chợ, nấu ăn và
chăm lo cho con cháu. Mỗi lần đưa bé đi dạo, bà hay
kể về ngày xưa. Lời bà dịu êm.
SỰ TÍCH HOA CÚC TRẮNG
Ngày xưa, có hai mẹ con đơn côi sống trong túp lều nhỏ. Người mẹ làm việc quá
nhiều nên bị bệnh nặng. Nhà nghèo không có tiền mua thuốc cho mẹ, người con
buồn rầu ngồi khóc.
Một cụ gìà râu tóc bạc trắng đi qua. Sau khi nghe cô bé kể lại câu chuyện, cụ bảo
cô hãy đi đến gốc cây cổ thụ đầu rừng tìm bông hoa cúc màu trắng, có bốn cánh
để làm thuốc cứu mẹ. Cô bẻ đi vào rừng, đến cây chỗ cụ gìà chi và thấy một bông
cúc trắng. Cô hái bông hoa, nâng niu trên tay như là vật quý. Đột nhiên, cô bé lại
nghe thấy tiếng cụ gìà vầng vẳng dặn rằng: Bông hoa có bao nhiêu cánh thì mẹ
của con sẽ sống được bấy nhiêu ngày.
Suy nghĩ một lát rồi cô bé nhẹ nhàng xé từng cánh hoa ra thành rất nhiều sợi
nhỏ. Từ bông hoa chỉ có bốn cánh, gìờ đã trở thành bông hoa có vô vàn cánh nhỏ.
Cô bé mang bông hoa chạy nhanh về nhà chữa bệnh cho mẹ. Mẹ của cô khỏi
bệnh. Đó chính là phần thưởng cho lòng hiếu thảo, dũng cảm và sự thông minh
của cô bé.
(Theo Truyện cổ tích Nhật Bản)
cái địu
quả lựu
con cừu
Bà đã nghỉ hưu. Ngày ngày, bà đi chợ, nấu ăn và
chăm lo cho con cháu. Mỗi lần đưa bé đi dạo, bà hay
kể về ngày xưa. Lời bà dịu êm.
SỰ TÍCH HOA CÚC TRẮNG
Ngày xưa, có hai mẹ con đơn côi sống trong túp lều nhỏ. Người mẹ làm việc quá
nhiều nên bị bệnh nặng. Nhà nghèo không có tiền mua thuốc cho mẹ, người con
buồn rầu ngồi khóc.
Một cụ gìà râu tóc bạc trắng đi qua. Sau khi nghe cô bé kể lại câu chuyện, cụ bảo
cô hãy đi đến gốc cây cổ thụ đầu rừng tìm bông hoa cúc màu trắng, có bốn cánh
để làm thuốc cứu mẹ. Cô bẻ đi vào rừng, đến cây chỗ cụ gìà chi và thấy một bông
cúc trắng. Cô hái bông hoa, nâng niu trên tay như là vật quý. Đột nhiên, cô bé lại
nghe thấy tiếng cụ gìà vầng vẳng dặn rằng: Bông hoa có bao nhiêu cánh thì mẹ
của con sẽ sống được bấy nhiêu ngày.
Suy nghĩ một lát rồi cô bé nhẹ nhàng xé từng cánh hoa ra thành rất nhiều sợi
nhỏ. Từ bông hoa chỉ có bốn cánh, gìờ đã trở thành bông hoa có vô vàn cánh nhỏ.
Cô bé mang bông hoa chạy nhanh về nhà chữa bệnh cho mẹ. Mẹ của cô khỏi
bệnh. Đó chính là phần thưởng cho lòng hiếu thảo, dũng cảm và sự thông minh
của cô bé.
(Theo Truyện cổ tích Nhật Bản)
 








Các ý kiến mới nhất