Tuần 7. Tây Tiến

- 0 / 0
(Tài liệu chưa được thẩm định)
Nguồn: Thành Long
Người gửi: Tạ Thành Long
Ngày gửi: 21h:55' 13-10-2022
Dung lượng: 6.2 MB
Số lượt tải: 77
Nguồn: Thành Long
Người gửi: Tạ Thành Long
Ngày gửi: 21h:55' 13-10-2022
Dung lượng: 6.2 MB
Số lượt tải: 77
Số lượt thích:
0 người
•
•TÂY TIẾN
( Quang Dũng )
3. Nhớ về đoàn quân Tây Tiến ( 8 câu tiếp )
• Tây Tiến đoàn binh không mọc tóc,
Quân xanh màu lá dữ oai hùm.
Mắt trừng gửi mộng qua biên giới,
Đêm mơ Hà Nội dáng kiều thơm.
Rải rác biên cương mồ viễn xứ,
Chiến trường đi chẳng tiếc đời xanh.
Áo bào thay chiếu, anh về đất,
Sông Mã gầm lên khúc độc hành.
• Trên cái nề hùng vĩ và diễm lệ của núi rừng Tây Bắc, người
lính xuất hiện với một tầm vóc bi tráng khác thường :
•
•
•
•
- Về diện mạo:
+ …không mọc tóc
Ngôn ngữ tạo hình
+ Quân xanh màu lá..
gợi tả sự tột cùng cơ cực, lại vừa lẫm liệt kiêu hùng ( dữ oai
hùm)
• -Về chí khí phảng phất chất anh hùng tráng sĩ
của một thời xa xưa :
• “Chiến trường đi chẳng tiếc đời xanh”
• Lý tưởng của thời đại “quyết tử cho tổ quốc
quyết sinh” .
• -Về tâm hồn : hào hoa, lãng mạn với “đêm mơ Hà
Nội dáng kiều thơm” .
• - Sự hy sinh của những người lính đau thương
nhưng tôn nghiêm ,hùng tráng:
• +Áo bào thay chiếu…/ cách dùng từ Hán Việt để
nói đến sự hy sinh của đồng đội bằng một tình
cảm yêu thương, tôn vinh, trân trọng.
• + “Sông Mã gầm lên…”/ sự hy sinh của người lính được
bao bọc trong một âm hưởng hùng tráng –âm thanh của
dòng sông như một khúc nhạc chiêu hồn tử sĩ dữ dội, bi
hùng giữa thiên nhiên bát ngát.
• * Tóm lại, tám câu thơ là một nỗi nhớ da diết , sâu lắng
của nhà thơ về chân dung của một đoàn quân Tây Tiến :
gian khổ- đau thương nhưng hào hùng
và lãng mạn, đậm chất anh hùng ca.
4. Lời thề son sắt : (4 câu cuối)
• Tây Tiến người đi không hẹn ước,
Đường lên thăm thẳm một chia phôi.
Ai lên Tây Tiến mùa xuân ấy,
Hồn về Sầm Nứa chẳng về xuôi.
•
• -Bài thơ mở đầu bằng nỗi nhớ và kết lại như một nốt láy
của nỗi nhớ - một điệp khúc nhớ thương của nhà thơ.
• + Cách đối lập giữa khoảng cách của không gian với sự
gắn bó khăng khít của lòng người (đường lên thăm
thẳm>
• + Âm điệu đoạn thơ vừa tha thiết vừa mạnh mẽ vang lên
như lời thề khẳng định tình cảm- tấm lòng – ý chí của
nhà thơ và cũng là của chiến sĩ Tây Tiến.
III/ Tổng kết
• -Cảm hứng lãng mạng và sắc thái bi tráng đã tạo nên tính sử
thi của bài thơ.
• -Bài thơ như một bức tranh, một bản nhạc về khung cảnh
hùng vĩ - mỹ lệ của núi rừng Tây Bắc.
• - Đồng thời bằng nỗi nhớ của mình, Quang Dũng đã tạc nên
bức tượng đài về hình ảnh của những người chiến sĩ một thời
“Quyết tử cho Tổ quốc sinh”.
•TÂY TIẾN
( Quang Dũng )
3. Nhớ về đoàn quân Tây Tiến ( 8 câu tiếp )
• Tây Tiến đoàn binh không mọc tóc,
Quân xanh màu lá dữ oai hùm.
Mắt trừng gửi mộng qua biên giới,
Đêm mơ Hà Nội dáng kiều thơm.
Rải rác biên cương mồ viễn xứ,
Chiến trường đi chẳng tiếc đời xanh.
Áo bào thay chiếu, anh về đất,
Sông Mã gầm lên khúc độc hành.
• Trên cái nề hùng vĩ và diễm lệ của núi rừng Tây Bắc, người
lính xuất hiện với một tầm vóc bi tráng khác thường :
•
•
•
•
- Về diện mạo:
+ …không mọc tóc
Ngôn ngữ tạo hình
+ Quân xanh màu lá..
gợi tả sự tột cùng cơ cực, lại vừa lẫm liệt kiêu hùng ( dữ oai
hùm)
• -Về chí khí phảng phất chất anh hùng tráng sĩ
của một thời xa xưa :
• “Chiến trường đi chẳng tiếc đời xanh”
• Lý tưởng của thời đại “quyết tử cho tổ quốc
quyết sinh” .
• -Về tâm hồn : hào hoa, lãng mạn với “đêm mơ Hà
Nội dáng kiều thơm” .
• - Sự hy sinh của những người lính đau thương
nhưng tôn nghiêm ,hùng tráng:
• +Áo bào thay chiếu…/ cách dùng từ Hán Việt để
nói đến sự hy sinh của đồng đội bằng một tình
cảm yêu thương, tôn vinh, trân trọng.
• + “Sông Mã gầm lên…”/ sự hy sinh của người lính được
bao bọc trong một âm hưởng hùng tráng –âm thanh của
dòng sông như một khúc nhạc chiêu hồn tử sĩ dữ dội, bi
hùng giữa thiên nhiên bát ngát.
• * Tóm lại, tám câu thơ là một nỗi nhớ da diết , sâu lắng
của nhà thơ về chân dung của một đoàn quân Tây Tiến :
gian khổ- đau thương nhưng hào hùng
và lãng mạn, đậm chất anh hùng ca.
4. Lời thề son sắt : (4 câu cuối)
• Tây Tiến người đi không hẹn ước,
Đường lên thăm thẳm một chia phôi.
Ai lên Tây Tiến mùa xuân ấy,
Hồn về Sầm Nứa chẳng về xuôi.
•
• -Bài thơ mở đầu bằng nỗi nhớ và kết lại như một nốt láy
của nỗi nhớ - một điệp khúc nhớ thương của nhà thơ.
• + Cách đối lập giữa khoảng cách của không gian với sự
gắn bó khăng khít của lòng người (đường lên thăm
thẳm>
• + Âm điệu đoạn thơ vừa tha thiết vừa mạnh mẽ vang lên
như lời thề khẳng định tình cảm- tấm lòng – ý chí của
nhà thơ và cũng là của chiến sĩ Tây Tiến.
III/ Tổng kết
• -Cảm hứng lãng mạng và sắc thái bi tráng đã tạo nên tính sử
thi của bài thơ.
• -Bài thơ như một bức tranh, một bản nhạc về khung cảnh
hùng vĩ - mỹ lệ của núi rừng Tây Bắc.
• - Đồng thời bằng nỗi nhớ của mình, Quang Dũng đã tạc nên
bức tượng đài về hình ảnh của những người chiến sĩ một thời
“Quyết tử cho Tổ quốc sinh”.
 







Các ý kiến mới nhất