Tìm kiếm Bài giảng
Tuần 13. Trả bài văn kể chuyện

- 0 / 0
(Tài liệu chưa được thẩm định)
Nguồn:
Người gửi: Võ Thị Tịnh Hà
Ngày gửi: 21h:11' 04-12-2021
Dung lượng: 5.8 MB
Số lượt tải: 473
Nguồn:
Người gửi: Võ Thị Tịnh Hà
Ngày gửi: 21h:11' 04-12-2021
Dung lượng: 5.8 MB
Số lượt tải: 473
Số lượt thích:
0 người
TẬP LÀM VĂN 4
Tu?n 13
ỦY BAN NHÂN DÂN QUẬN BÌNH TÂN
TRƯỜNG TIỂU HỌC KIM ĐỒNG
www.themegallery.com
1. Nhận xét chung kết quả bài làm của lớp.
2.Hướng dẫn học sinh sửa bài.
3. Hướng dẫn học tập những bài văn hay.
4. Chọn một đoạn trong bài làm
của em, viết lại cho hay hơn.
Nội dung
D? băi g?i :
1. Kể một câu chuyện em đã được nghe hoặc được đọc về một người có tấm lòng nhân hậu.
2. Kể lại câu chuyện ‘’Nỗi dằn vặt của An-đrây-ca bằng lời của cậu bé An-đrây-ca.
3. Kể lại câu chuyện “Vua tàu thủy” Bạch Thái Bưởi bằng lời của một chủ tàu người Pháp hoặc người Hoa.
Ưu điểm:
Nhận xét chung kết quả bài làm của lớp.
Bài viết đúng thể loại văn kể chuyện, biết mượn lời nhân vật để kể lại nội dung câu chuyện.
Trình bày câu chuyện sạch đẹp, rõ ba phần. Biết ngắt dòng ở mỗi dòng cụ thể
Có kết hợp miêu tả ngoại hình nhân vật, cách thể hiện lời kể hay, sáng tạo.
Biết kể xen giữa nội dung và miêu tả tình cảm và tâm trạng của nhân vật.
Tồn tại:
Nhận xét chung kết quả bài làm của lớp.
Một số bài trình bày chưa rõ bố cục (thiếu mở bài hoặc thiếu kết bài, …)
Một số bài dùng từ chưa hay, chưa phù hợp, viết câu còn lủng củng.
Một số bài viết chưa đầy đủ nội dung câu chuyện, bài viết còn sơ sai, còn sai lỗi chính tả.
Vài trường hợp viết lời xưng hô chưa thống nhất.
Hướng dẫn học sinh sửa bài
Lỗi chính tả
Lỗi dùng từ
Lỗi viết câu
Học tập những đoạn văn, bài văn hay
Hiện nay, ở miền Trung đang có lũ lụt rất lớn đã cướp mất của cải và đất hoa màu. Để chia sẻ với những người dân miền Trung, sau đây, em xin kể một câu chuyện nói về điều đó. Câu chuyện như sau:
Một buổi tối, khi hai mẹ con đang xem ti vi thì cái Hoa thốt lên:
- Mẹ ơi, miền Trung khổ thật, mẹ nhỉ!
- Ừ, con có biết rằng bây giờ, miền Trung đang chịu đựng một thiệt thòi rất lớn không?
- Con biết chứ. À, mẹ ơi! Ngày mai, mẹ cho con ăn cơm rang nhé, con không ăn phở nữa đâu. Con dành tiền cho người dân miền Trung cơ!
- Thôi, con thích ăn phở thì cứ ăn đi, còn con thích ủng hộ bao nhiêu thì mẹ cho.
Nhưng cái Hoa vẫn một mực không chịu:
- Con thích tự mình ủng hộ chứ không phải mẹ cho tiền như thế đâu!
Hình như câu nói đó đã làm mẹ nó phải động lòng. Bỗng mẹ ôm chầm lấy cái Hoa, nói:
- Ôi, con gái của mẹ có trái tim nhân hậu quá! Thôi, được rồi, con muốn thế nào thì mẹ sẽ chiều.
Cái Hoa tươi cười: “Con cảm ơn mẹ ạ!”
Câu chuyện nhỏ ở trên có làm trái tim bạn, suy nghĩ của bạn ngân rung lên không, dẫu là rất khẽ thôi?
Khi xem ti vi, đọc báo, khi nhìn thấy cảnh miền Trung phải chống chọi với lũ, hẳn ai cũng quặn lòng đau xót. Nhưng sao ở chỗ này, chỗ kia vẫn có những đồng tiền bị tiêu xài phung phí. Hãy một lần lắng nghe trái tim ta để chia sẻ thêm một chút nữa, để ta được trong sáng, đẹp đẽ với tuổi thơ, cái tuổi thơ mà ai cũng đáng có được.
Mặc dù đã lớn khôn, nhưng lòng tôi không khỏi chua xót mỗi khi nhớ đến câu chuyện năm tôi lên 9 tuổi. Chuyện là thế này:
Khi ấy tôi sống cùng với mẹ và ông vì bố tôi mất đã lâu. Ông tôi đã 96 tuổi rồi nên rất yếu.
Một buổi chiều, khi đang chơi tha thẩn quanh giường ông, tôi bỗng nghe tiếng ông gọi mẹ: "Bố khó thở lắm!.." Mẹ liền bảo tôi đi mua thuốc còn mẹ sẽ ở lại với ông. Tôi vội chạy đi ngay không chút chậm trễ. Nhưng dọc đường tôi gặp Rô-béc-tô, Mi-chi-a và Hen-ric đang chơi đá bóng rất vui. Đây là trò chơi mà tôi ưa thích nhất. Thấy tôi Mi-chi-a gọi:
- Này, vào đây chơi cùng bọn tớ đi.
- Nhưng tớ phải đi mua thuốc cho ông.
- Chơi một tẹo rồi đi có sao đâu. Hen-ric nói.
Nghe bạn nói có lý, tôi tặc lưỡi nhủ thầm: "Tí nữa mua cũng được". Thế là tôi cùng hòa vào cuộc vui với các bạn. Chơi được một lúc, ngẩng đầu lên thì trời cũng chập choạng tối, sực nhớ lời mẹ dặn, tôi ba chân bốn cẳng chạy đến hiệu mua thuốc rồi mang về nhà.
Bước vào phòng ông nằm, tôi hoảng hốt khi thấy mẹ đang khóc nấc lên. Thì ra ông đã qua đời. Tôi òa khóc nức nở kể mọi chuyện cho mẹ nghe. Mặc dù mẹ đã hết lời an ủi tôi rằng tôi không có lỗi. Bởi ông đã mất ngay từ lúc tôi vừa ra khỏi nhà. Nhưng tôi vẫn không dứt khỏi ý nghĩ tại tôi mải chơi, mua thuốc về chậm mà ông mất. Cả đêm đó, tôi ngồi khóc nức nở dưới gốc táo do tay ông vun trồng.
Đến bây giờ, khi đã lớn, tôi vẫn luôn dằn vặt bản thân mình. Mong sao đừng ai mắc lỗi giống như tôi.
Chọn một đoạn văn, viết lại cho hay hơn.
Gợi ý viết lại đoạn văn khi:
Đoạn văn có nhiều lỗi chính tả.
Đoạn văn lủng củng, diễn đạt chưa rõ ý.
Đoạn văn dùng từ chưa hay.
Đoạn văn viết đơn giản, câu văn cụt.
Mở bài trực tiếp viết lại thành mở bài gián tiếp.
Kết bài không mở rộng viết lại thành kết bài mở rộng.
D?n d
Chọn một đoạn văn, viết lại
cho hay hơn.
Chuẩn bị bài sau: Ôn tập
văn kể chuyện
Tạm biệt các em!
Tu?n 13
ỦY BAN NHÂN DÂN QUẬN BÌNH TÂN
TRƯỜNG TIỂU HỌC KIM ĐỒNG
www.themegallery.com
1. Nhận xét chung kết quả bài làm của lớp.
2.Hướng dẫn học sinh sửa bài.
3. Hướng dẫn học tập những bài văn hay.
4. Chọn một đoạn trong bài làm
của em, viết lại cho hay hơn.
Nội dung
D? băi g?i :
1. Kể một câu chuyện em đã được nghe hoặc được đọc về một người có tấm lòng nhân hậu.
2. Kể lại câu chuyện ‘’Nỗi dằn vặt của An-đrây-ca bằng lời của cậu bé An-đrây-ca.
3. Kể lại câu chuyện “Vua tàu thủy” Bạch Thái Bưởi bằng lời của một chủ tàu người Pháp hoặc người Hoa.
Ưu điểm:
Nhận xét chung kết quả bài làm của lớp.
Bài viết đúng thể loại văn kể chuyện, biết mượn lời nhân vật để kể lại nội dung câu chuyện.
Trình bày câu chuyện sạch đẹp, rõ ba phần. Biết ngắt dòng ở mỗi dòng cụ thể
Có kết hợp miêu tả ngoại hình nhân vật, cách thể hiện lời kể hay, sáng tạo.
Biết kể xen giữa nội dung và miêu tả tình cảm và tâm trạng của nhân vật.
Tồn tại:
Nhận xét chung kết quả bài làm của lớp.
Một số bài trình bày chưa rõ bố cục (thiếu mở bài hoặc thiếu kết bài, …)
Một số bài dùng từ chưa hay, chưa phù hợp, viết câu còn lủng củng.
Một số bài viết chưa đầy đủ nội dung câu chuyện, bài viết còn sơ sai, còn sai lỗi chính tả.
Vài trường hợp viết lời xưng hô chưa thống nhất.
Hướng dẫn học sinh sửa bài
Lỗi chính tả
Lỗi dùng từ
Lỗi viết câu
Học tập những đoạn văn, bài văn hay
Hiện nay, ở miền Trung đang có lũ lụt rất lớn đã cướp mất của cải và đất hoa màu. Để chia sẻ với những người dân miền Trung, sau đây, em xin kể một câu chuyện nói về điều đó. Câu chuyện như sau:
Một buổi tối, khi hai mẹ con đang xem ti vi thì cái Hoa thốt lên:
- Mẹ ơi, miền Trung khổ thật, mẹ nhỉ!
- Ừ, con có biết rằng bây giờ, miền Trung đang chịu đựng một thiệt thòi rất lớn không?
- Con biết chứ. À, mẹ ơi! Ngày mai, mẹ cho con ăn cơm rang nhé, con không ăn phở nữa đâu. Con dành tiền cho người dân miền Trung cơ!
- Thôi, con thích ăn phở thì cứ ăn đi, còn con thích ủng hộ bao nhiêu thì mẹ cho.
Nhưng cái Hoa vẫn một mực không chịu:
- Con thích tự mình ủng hộ chứ không phải mẹ cho tiền như thế đâu!
Hình như câu nói đó đã làm mẹ nó phải động lòng. Bỗng mẹ ôm chầm lấy cái Hoa, nói:
- Ôi, con gái của mẹ có trái tim nhân hậu quá! Thôi, được rồi, con muốn thế nào thì mẹ sẽ chiều.
Cái Hoa tươi cười: “Con cảm ơn mẹ ạ!”
Câu chuyện nhỏ ở trên có làm trái tim bạn, suy nghĩ của bạn ngân rung lên không, dẫu là rất khẽ thôi?
Khi xem ti vi, đọc báo, khi nhìn thấy cảnh miền Trung phải chống chọi với lũ, hẳn ai cũng quặn lòng đau xót. Nhưng sao ở chỗ này, chỗ kia vẫn có những đồng tiền bị tiêu xài phung phí. Hãy một lần lắng nghe trái tim ta để chia sẻ thêm một chút nữa, để ta được trong sáng, đẹp đẽ với tuổi thơ, cái tuổi thơ mà ai cũng đáng có được.
Mặc dù đã lớn khôn, nhưng lòng tôi không khỏi chua xót mỗi khi nhớ đến câu chuyện năm tôi lên 9 tuổi. Chuyện là thế này:
Khi ấy tôi sống cùng với mẹ và ông vì bố tôi mất đã lâu. Ông tôi đã 96 tuổi rồi nên rất yếu.
Một buổi chiều, khi đang chơi tha thẩn quanh giường ông, tôi bỗng nghe tiếng ông gọi mẹ: "Bố khó thở lắm!.." Mẹ liền bảo tôi đi mua thuốc còn mẹ sẽ ở lại với ông. Tôi vội chạy đi ngay không chút chậm trễ. Nhưng dọc đường tôi gặp Rô-béc-tô, Mi-chi-a và Hen-ric đang chơi đá bóng rất vui. Đây là trò chơi mà tôi ưa thích nhất. Thấy tôi Mi-chi-a gọi:
- Này, vào đây chơi cùng bọn tớ đi.
- Nhưng tớ phải đi mua thuốc cho ông.
- Chơi một tẹo rồi đi có sao đâu. Hen-ric nói.
Nghe bạn nói có lý, tôi tặc lưỡi nhủ thầm: "Tí nữa mua cũng được". Thế là tôi cùng hòa vào cuộc vui với các bạn. Chơi được một lúc, ngẩng đầu lên thì trời cũng chập choạng tối, sực nhớ lời mẹ dặn, tôi ba chân bốn cẳng chạy đến hiệu mua thuốc rồi mang về nhà.
Bước vào phòng ông nằm, tôi hoảng hốt khi thấy mẹ đang khóc nấc lên. Thì ra ông đã qua đời. Tôi òa khóc nức nở kể mọi chuyện cho mẹ nghe. Mặc dù mẹ đã hết lời an ủi tôi rằng tôi không có lỗi. Bởi ông đã mất ngay từ lúc tôi vừa ra khỏi nhà. Nhưng tôi vẫn không dứt khỏi ý nghĩ tại tôi mải chơi, mua thuốc về chậm mà ông mất. Cả đêm đó, tôi ngồi khóc nức nở dưới gốc táo do tay ông vun trồng.
Đến bây giờ, khi đã lớn, tôi vẫn luôn dằn vặt bản thân mình. Mong sao đừng ai mắc lỗi giống như tôi.
Chọn một đoạn văn, viết lại cho hay hơn.
Gợi ý viết lại đoạn văn khi:
Đoạn văn có nhiều lỗi chính tả.
Đoạn văn lủng củng, diễn đạt chưa rõ ý.
Đoạn văn dùng từ chưa hay.
Đoạn văn viết đơn giản, câu văn cụt.
Mở bài trực tiếp viết lại thành mở bài gián tiếp.
Kết bài không mở rộng viết lại thành kết bài mở rộng.
D?n d
Chọn một đoạn văn, viết lại
cho hay hơn.
Chuẩn bị bài sau: Ôn tập
văn kể chuyện
Tạm biệt các em!
 









Các ý kiến mới nhất