Tìm kiếm Bài giảng
Tuần 22. Tràng giang

- 0 / 0
(Tài liệu chưa được thẩm định)
Nguồn:
Người gửi: Đỗ Anh Hải
Ngày gửi: 14h:42' 19-02-2022
Dung lượng: 3.9 MB
Số lượt tải: 69
Nguồn:
Người gửi: Đỗ Anh Hải
Ngày gửi: 14h:42' 19-02-2022
Dung lượng: 3.9 MB
Số lượt tải: 69
Số lượt thích:
0 người
Your group name
Trăng Giang - Huy C?n
Kh? 4
Khổ 4
Nỗi buồn nhớ quê hương
Lớp lớp mây cao đùn núi bạc,
Chim nghiêng cánh nhỏ: bóng chiều sa.
Lòng quê dợn dợn vời con nước,
Không khói hoàng hôn cũng nhớ nhà.
1
2
3
4
Lớp lớp mây cao đùn núi bạc
Chim nghiêng cánh nhỏ: bóng chiều sa
Lòng quê dợn dợn vời con nước
Không khói hoàng hôn cũng nhớ nhà
List
Câu 1
Câu 2
Bức tranh thiên nhiên chiều tà cổ điển hùng vĩ, bao la và tráng lệ
Nhấn mạnh bức tranh nặng thêm cảm xúc buồn cô đơn, bơ vơ trong lòng người.
Bức tranh cổ điển mà mang cảm xúc rất hiện đại
Câu 1,2
Câu 1
- Đảo ngữ "Lớp lớp mây cao“ càng làm những đám mây chất chồng lên cao. Bầu trời càng hùng vĩ, khoáng đạt.
- “Đùn núi bạc“: những đám mây khổng lồ đang vận động, nối tiếp nhau điệp trùng, huy hoàng như dát bạc. Đây cũng là một nét thơ đầy chất hiện đại, bởi nó đã vận dụng sáng tạo từ thơ cổ điển quen thuộc.
- Nhà thơ đã học chữ "đùn" trong bản dịch "Thu hứng" của Đỗ Phủ:
“Lưng trời sóng dợn lòng sông thẩm
Mặt đất mây đùn cửa ải xa"
Trong ba khổ đầu, ta thấy được tả cảnh ngụ tình đã mô tả những con người nhỏ nhoi, cùng tâm trạng buồn của thi nhân dàn trải theo cái mênh mông, vô định của sông nước, thì đến khổ thơ cuối, tác giả đã hòa chung sự cô độc bản thân vào nỗi nhớ quê hương lên tầng thiên nhiên cao, rộng lớn hơn nhiều.
Lớp lớp mây cao đùn núi bạc
Nhân vật trữ tình đã cô độc nay lại còn nhỏ nhoi trước thiên nhiên.
Hình ảnh núi mây Huy Cận còn khiến độc giả có sự liên tưởng về nỗi buồn trong lòng Huy Cận xếp chồng lớp lên nhau đó là tâm trạng sầu thảm của chính tác giả.
Câu 1
Nếu như câu thơ “Lớp lớp mây cao đùn núi bạc” gợi nên cái cao, cái bồng bềnh của cảnh mây trời
thì câu tiếp theo “Chim nghiêng cánh nhỏ bóng chiều sa” lại trĩu xuống.
Có lẽ, bóng chiều đang nặng những tâm tình buồn nhớ của thi nhân.
Bởi Huy Cận có nhắc đến thời điểm “bóng chiều” chính là khoảng thời gian đặc trưng cho tâm trạng nhớ nhà nhớ quê hương da diết của những người con xa quê.
Chim nghiêng cánh nhỏ: bóng chiều sa.
Cánh chim nghiêng như đỡ cả buổi hoàng hôn rực rỡ trên đôi cánh nhỏ bé của mình, như đang mang trên nó cả cái sự hùng vĩ của dáng chiều.
- Vẫn là sự “thủ pháp đối lập” quen thuộc trong thơ cổ, cánh chim nhỏ nhoi, đơn độc giữa chân trời của nó và “đối lập” là hình ảnh thiên nhiên, là bóng chiều rợn ngợp, bao la.
- Tạo cái nhìn hiện đại qua dấu hai chấm chính: dụng ý nghệ thuật mà Huy Cận đặt vào dòng thơ. Tưởng như không chỉ trong cảm giác, mà cả trong dòng chảy của nghệ thuật đang tiếp diễn trên trang giấy, thì cánh chim đơn côi và cô đơn ấy cũng đang gồng gánh và mang trong nó cả bóng chiều lồng lộng.
3,4
Hai câu 3,4
- Lòng quê ở đây chính là nỗi nhớ quê hương của nhà thơ trước cảnh thiên nhiên quê hương đã mất. Từ láy “dợn dợn“ gợi lên nỗi nhớ quê hương lan theo những nhịp sóng Tràng Giang.
- “Dợn dợn” diễn tả sự rợn ngợp của nhà thơ trước cảnh trời nước mênh mông trong từng khoảnh khắc hoàng hôn gắn liền với tình quê, cố hương.
"Dợn dợn" là một từ láy nguyên sáng tạo của Huy Cận, chưa từng thấy trước đó.
Từ láy này cùng cụm từ "vời con nước" cho thấy một nỗi niềm bâng khuâng, cô đơn của "lòng quê".
Cũng là ẩn dụ lên xuống của sóng biển như nỗi nhớ trào dâng của nhà thơ khi đứng trước cảnh hoang vắng của một buổi chiều tà.
Nỗi nhớ ấy không chỉ một lần mà là liên tục nhưng lại "dợn dợn" mà chưa cuồng nhiệt.
Khát vọng sự tươi đẹp về quê hương đất nước, mong góp súc mình cho quê huơng, đất nước
Không khói hoàng hôn cũng nhớ nhà
Nỗi buồn trong thơ Huy Cận tiềm ẩn không dựa ngoại cảnh, có sẵn mà không cần một thứ xúc tác nào khác
=> Nỗi buồn sâu sắc và da diết vô cùng.
Câu 4
Đứng trên quê hương, đất nước mà vẫn nhớ quê hương đất nước.
=> Nỗi buồn sông núi của một thế hệ thanh niên yêu nước sống dưới thời Pháp đương thời.
Khổ 4 của bài thơ là khổ thơ đặc sắc, nắm giữ hồn cốt thơ Huy Cận, và đặc biệt lại cho ta hay, nỗi buồn sầu ảo não trong thơ ông, còn là nỗi buồn của một hồn thơ luôn tha thiết, vọng ngưỡng về quê hương của mình, một quê hương đã rất đẹp trong con người xa quê mất nước.
Tổng Kết
Tác giả đã sử dụng hàng loạt từ “đùn”, “cánh nhỏ”, “chiều sa”, “dợn dợn”, “vời”, “nhớ” tô đậm thêm nỗi buồn man mác.
Khổ thơ này nhà thơ cũng nhắc đến quê nhà của mình. Dường như sau tất cả khung cảnh mênh mang sóng nước trước đó, sự trĩu nặng của tâm trạng khi cảnh vật về chiều thì tác giả cũng phải bật thốt lên về nỗi nhớ thương dồn nén, nỗi nhớ chan chứa gói gọn trong hai dòng thơ cuối.
Tổng Kết
Your group name
Thanks for watching
The End
Trăng Giang - Huy C?n
Kh? 4
Khổ 4
Nỗi buồn nhớ quê hương
Lớp lớp mây cao đùn núi bạc,
Chim nghiêng cánh nhỏ: bóng chiều sa.
Lòng quê dợn dợn vời con nước,
Không khói hoàng hôn cũng nhớ nhà.
1
2
3
4
Lớp lớp mây cao đùn núi bạc
Chim nghiêng cánh nhỏ: bóng chiều sa
Lòng quê dợn dợn vời con nước
Không khói hoàng hôn cũng nhớ nhà
List
Câu 1
Câu 2
Bức tranh thiên nhiên chiều tà cổ điển hùng vĩ, bao la và tráng lệ
Nhấn mạnh bức tranh nặng thêm cảm xúc buồn cô đơn, bơ vơ trong lòng người.
Bức tranh cổ điển mà mang cảm xúc rất hiện đại
Câu 1,2
Câu 1
- Đảo ngữ "Lớp lớp mây cao“ càng làm những đám mây chất chồng lên cao. Bầu trời càng hùng vĩ, khoáng đạt.
- “Đùn núi bạc“: những đám mây khổng lồ đang vận động, nối tiếp nhau điệp trùng, huy hoàng như dát bạc. Đây cũng là một nét thơ đầy chất hiện đại, bởi nó đã vận dụng sáng tạo từ thơ cổ điển quen thuộc.
- Nhà thơ đã học chữ "đùn" trong bản dịch "Thu hứng" của Đỗ Phủ:
“Lưng trời sóng dợn lòng sông thẩm
Mặt đất mây đùn cửa ải xa"
Trong ba khổ đầu, ta thấy được tả cảnh ngụ tình đã mô tả những con người nhỏ nhoi, cùng tâm trạng buồn của thi nhân dàn trải theo cái mênh mông, vô định của sông nước, thì đến khổ thơ cuối, tác giả đã hòa chung sự cô độc bản thân vào nỗi nhớ quê hương lên tầng thiên nhiên cao, rộng lớn hơn nhiều.
Lớp lớp mây cao đùn núi bạc
Nhân vật trữ tình đã cô độc nay lại còn nhỏ nhoi trước thiên nhiên.
Hình ảnh núi mây Huy Cận còn khiến độc giả có sự liên tưởng về nỗi buồn trong lòng Huy Cận xếp chồng lớp lên nhau đó là tâm trạng sầu thảm của chính tác giả.
Câu 1
Nếu như câu thơ “Lớp lớp mây cao đùn núi bạc” gợi nên cái cao, cái bồng bềnh của cảnh mây trời
thì câu tiếp theo “Chim nghiêng cánh nhỏ bóng chiều sa” lại trĩu xuống.
Có lẽ, bóng chiều đang nặng những tâm tình buồn nhớ của thi nhân.
Bởi Huy Cận có nhắc đến thời điểm “bóng chiều” chính là khoảng thời gian đặc trưng cho tâm trạng nhớ nhà nhớ quê hương da diết của những người con xa quê.
Chim nghiêng cánh nhỏ: bóng chiều sa.
Cánh chim nghiêng như đỡ cả buổi hoàng hôn rực rỡ trên đôi cánh nhỏ bé của mình, như đang mang trên nó cả cái sự hùng vĩ của dáng chiều.
- Vẫn là sự “thủ pháp đối lập” quen thuộc trong thơ cổ, cánh chim nhỏ nhoi, đơn độc giữa chân trời của nó và “đối lập” là hình ảnh thiên nhiên, là bóng chiều rợn ngợp, bao la.
- Tạo cái nhìn hiện đại qua dấu hai chấm chính: dụng ý nghệ thuật mà Huy Cận đặt vào dòng thơ. Tưởng như không chỉ trong cảm giác, mà cả trong dòng chảy của nghệ thuật đang tiếp diễn trên trang giấy, thì cánh chim đơn côi và cô đơn ấy cũng đang gồng gánh và mang trong nó cả bóng chiều lồng lộng.
3,4
Hai câu 3,4
- Lòng quê ở đây chính là nỗi nhớ quê hương của nhà thơ trước cảnh thiên nhiên quê hương đã mất. Từ láy “dợn dợn“ gợi lên nỗi nhớ quê hương lan theo những nhịp sóng Tràng Giang.
- “Dợn dợn” diễn tả sự rợn ngợp của nhà thơ trước cảnh trời nước mênh mông trong từng khoảnh khắc hoàng hôn gắn liền với tình quê, cố hương.
"Dợn dợn" là một từ láy nguyên sáng tạo của Huy Cận, chưa từng thấy trước đó.
Từ láy này cùng cụm từ "vời con nước" cho thấy một nỗi niềm bâng khuâng, cô đơn của "lòng quê".
Cũng là ẩn dụ lên xuống của sóng biển như nỗi nhớ trào dâng của nhà thơ khi đứng trước cảnh hoang vắng của một buổi chiều tà.
Nỗi nhớ ấy không chỉ một lần mà là liên tục nhưng lại "dợn dợn" mà chưa cuồng nhiệt.
Khát vọng sự tươi đẹp về quê hương đất nước, mong góp súc mình cho quê huơng, đất nước
Không khói hoàng hôn cũng nhớ nhà
Nỗi buồn trong thơ Huy Cận tiềm ẩn không dựa ngoại cảnh, có sẵn mà không cần một thứ xúc tác nào khác
=> Nỗi buồn sâu sắc và da diết vô cùng.
Câu 4
Đứng trên quê hương, đất nước mà vẫn nhớ quê hương đất nước.
=> Nỗi buồn sông núi của một thế hệ thanh niên yêu nước sống dưới thời Pháp đương thời.
Khổ 4 của bài thơ là khổ thơ đặc sắc, nắm giữ hồn cốt thơ Huy Cận, và đặc biệt lại cho ta hay, nỗi buồn sầu ảo não trong thơ ông, còn là nỗi buồn của một hồn thơ luôn tha thiết, vọng ngưỡng về quê hương của mình, một quê hương đã rất đẹp trong con người xa quê mất nước.
Tổng Kết
Tác giả đã sử dụng hàng loạt từ “đùn”, “cánh nhỏ”, “chiều sa”, “dợn dợn”, “vời”, “nhớ” tô đậm thêm nỗi buồn man mác.
Khổ thơ này nhà thơ cũng nhắc đến quê nhà của mình. Dường như sau tất cả khung cảnh mênh mang sóng nước trước đó, sự trĩu nặng của tâm trạng khi cảnh vật về chiều thì tác giả cũng phải bật thốt lên về nỗi nhớ thương dồn nén, nỗi nhớ chan chứa gói gọn trong hai dòng thơ cuối.
Tổng Kết
Your group name
Thanks for watching
The End
 








Các ý kiến mới nhất