Tìm kiếm Bài giảng
Tuần 22. Tràng giang

- 0 / 0
(Tài liệu chưa được thẩm định)
Nguồn:
Người gửi: Phạm Thị Diệu Hiền
Ngày gửi: 14h:02' 10-04-2008
Dung lượng: 747.5 KB
Số lượt tải: 243
Nguồn:
Người gửi: Phạm Thị Diệu Hiền
Ngày gửi: 14h:02' 10-04-2008
Dung lượng: 747.5 KB
Số lượt tải: 243
Số lượt thích:
0 người
Bâng khuâng trời rộng nhớ sông dài
HUY CẬN
NỘI DUNG BÀI MỚI
TÌM HIỂU CHUNG
ĐỌC - HIỂU VĂN BẢN
KẾT LUẬN
I- TÌM HIỂU CHUNG:
Tác giả Cù Huy Cận (1919 – 2005)
Xuất thân: gia đình nhà nho nghèo
Quê hương: Hương Sơn – Hà Tĩnh
Sớm có năng khiếu thơ (1932 – 1933) & trở thành nhà thơ nổi tiếng ở tuổi 20
Tốt nghiệp trường Cao đẳng Canh nông tại Hà Nội (1943)
Sớm giác ngộ cách mạng từ tuổi sinh viên (1942), sớm thành đạt & giữ nhiều trọng trách lớn trong bộ máy nhà nước
Được bầu làm viện sĩ Viện Hàn lâm Thơ thế giới , được Nhà nước tặng Giải thưởng Hồ Chí Minh về VH & NT năm 1996
HC vừa là một nhà thơ tài ba, vừa là một nhà hoạt động xã hội, văn hoá có uy tín lớn
2) Sự nghiệp thơ:
a) Trước cách mạng: Là nhà thơ xuất sắc của phong trào Thơ mới
Tập thơ “Lửa thiêng” (1940)
Sầu vạn kỉ
Vũ trụ bao la
Thơ cổ điển, yêu thích thơ Đường được Việt hoá mang dấu ấn riêng, tạo sự mới mẻ, hiện đại
b) Sau cách mạng:
Trời mỗi ngày lại sáng
Đất nở hoa
Bài thơ cuộc đời ….
Thơ Huy Cận hàm súc, giàu chất suy tưởng, triết lí; tạo được một PC thơ riêng giữa vườn thơ VN trước và sau Cách mạng
HC kết hợp hài hoà giữa tài năng thi ca với tấm lòng yêu nước, yêu cách mạng
Phong cách sáng tác
Tìm nguồn thơ mới trong thực tiển lao động & chiến đấu
3) Xuất xứ - Hoàn cảnh sáng tác:
Lúc đầu có tên là: Chiều thu trên sông. Trích tập Lửa thiêng (1940)
Chiều thu tháng 10/1939, trên bờ Nam bến Chèm nhìn cảnh sông Hồng mênh mông sóng nước, tác nghĩ về kiếp người nhỏ bé lạc lỏng bơ vơ, trôi nổi trong dòng đời vô định
Cảm xúc được khơi gợi chủ yếu từ cảnh sông Hồng mênh mang sóng nước
II- ĐỌC - HIỂU VĂN BẢN:
Sóng gợn tràng giang buồn điệp điệp,
Con thuyền xuôi mái nước song song,
Thuyền về nước lại, sầu trăm ngả;
Củi một cành khô lạc mấy dòng.
Lơ thơ cồn nhỏ gió đìu hiu
Đâu tiếng làng xa vãn chợ chiều.
Nắng xuống, trời lên sâu chót vót;
Sông dài, trời rộng, bến cô liêu.
Bèo dạt về đâu, hàng nối hàng;
Mênh mông không một chuyến đò ngang.
Không cầu gợi chút niềm thân mật,
Lặng lẽ bờ xanh tiếp bãi vàng.
Lớp lớp mây cao đùn núi bạc,
Chim nghiêng cánh nhỏ: bóng chiều sa.
Lòng quê dợn dợn vời con nước,
Không khói hoàng hôn cũng nhớ nhà.
1) Khổ 1: Cảnh dòng sông mênh mông sóng nước
Sóng gợn
tràng giang
buồn điệp điệp
≈ Sông dài
↓
Biến âm: trường tràng
Phối âm: vần ang lan toả
↑
Tạo âm hưởng buồn & gợi cảm giác mênh mông xa vắng của dòng sông
(từ láy - từ sáng tạo)
nhấn mạnh thêm nỗi buồn xa vắng chất chồng
chỉ một thoáng xao động nhẹ của sóng nhưng lại cuộn lên trong lòng nhà thơ một nỗi buồn trùng điệp
1) Khổ 1: Cảnh dòng sông mênh mông sóng nước
Con thuyền xuôi mái nước song song
Con thuyền nương theo dòng nước mà trôi
Con thuyền bất lực ngay cả với mái chèo của mình, lênh đênh cho dòng nước cuốn đi
NT đối : tràng giang con thuyền
Từ láy cuối câu: điệp điệp, song song
Cảm giác lẻ loi, cô đơn của con thuyền
Hai câu thơ mang nỗi sầu lớn bởi vì nó còn gợi cảm giác chia lìa, không gắn bó. Con thuyền cô đơn, vô định, xuôi dòng nước mà như không có mối liên hệ với nước, đi với dòng để chia li với dòng
gợi ra kiếp người nhỏ bé đơn côi, vô định
1) Khổ 1: Cảnh dòng sông mênh mông sóng nước
Thuyền về nước lại sầu trăm ngả
Thuyền về một ngả
Nước lại một đường
↓
↓
Cảnh chia lìa
Buồn
↓
Nỗi buồn có sự tăng cấp
Dòng sầu thảm trong lòng nhà thơ đã tuôn chảy ra hoà vào trăm ngả dòng sông
Củi một cành khô lạc mấy dòng
Đảo từ
Cái khô của củi
Cái bé nhỏ, gầy guộc của cành
Hình ảnh mới, độc đáo
↓
+ ẩn dụ
kiếp người nhỏ nhoi, lạc lõng, cô đơn, vô định
(Trạng thái mất phương hướng)
Mấy dòng nước
Mấy dòng đời
↔
Liên tưởng kiếp người trôi nổi vật vờ, lạc lõng giữa xã hội cũ
Nỗi buồn trước cảnh sông nước mênh mông gắn liền với số phận con người
2) Khổ 2: Không gian vũ trụ bao la & nỗi sầu không gian vô tận
Lơ thơ cồn nhỏ gió đìu hiu
Trơ trọi, quạnh hiu, không có bóng dáng của con người
(từ láy, đảo ngữ)
sự cô đơn, lạnh vắng, hiu hắt
Cảnh xơ xác, tiêu điều, hoang vắng
↓
↓
Đâu tiếng làng xa vãn chợ chiều
(âm thanh nghe mơ hồ)
(thủ pháp “lấy động tả tĩnh”)
không có
ở đâu
Tăng thêm vẻ quạnh vắng , tàn tạ của thiên nhiên
Không khí tàn tạ, vắng lặng: chỉ có cảnh và cảnh vắng
2) Khổ 2: Không gian vũ trụ bao la & nỗi sầu không gian vô tận
Nắng xuống, trời lên sâu chót vót
Cách ghép từ độc đáo, mới mẻ
chiều kích của vũ trụ
chiều sâu thẳm của tâm hồn bơ vơ của nhà thơ trước cõi vô cùng
Sông dài, trời rộng, bến cô liêu
Trơ trọi, vắng vẻ của bến đò không khách
(Cái tôi mang nỗi “sầu vạn kỉ” của HC)
Miêu tả không gian 3 chiều bao la, rộng lớn vô cùng: cao - rộng - sâu
Không gian cô liêu, rộng vắng
(Chiều cao, chiều sâu)
(Chiều dài, chiều rộng)
Nỗi buồn thấm sâu vào không gian cảnh vật, con người dường như trở nên bé nhỏ trước vũ trụ bao la
↓
↓
3) Khổ 3: Tâm trạng cô đơn, lạc lõng của con người trước đất trời bao la
Bèo dạt về đâu hàng nối hàng
(gợi ý niệm mênh mông)
↓
(Gợi sự trôi nổi vô định)
số phận kiếp người nhỏ bé long đong, cô đơn trong XH
↓
Mênh mông không một chuyến đò ngang
Không cầu gợi chút niềm thân mật
(Điệp từ)
(từ láy)
Không có sự qua lại, không có dấu vết sự sống
Cảnh mênh mông vắng lặng, thiếu tình người, hơi ấm cuộc sống
Cảnh vật khát khao được giao cảm, hoà hợp với con người
Lặng lẽ bờ xanh tiếp bãi vàng
(từ láy)
(h/a đẹp)
Thiên nhiên đẹp nhưng buồn, bờ bãi quạnh hiu
Không gian càng gợi sự mênh mông, nỗi buồn càng sâu sắc, con người càng cảm thấy cô đơn trống vắng
(từ phủ định)
4) Khổ 4: Nỗi sầu vô định
Lớp lớp mây cao đùn núi bạc
từ láy
H/a bầu trời cao với lớp lớp mây trắng đùn ra như những núi bạc thật đẹp hùng vĩ
Chim nghiêng cánh nhỏ bóng chiều sa
H/a ước lệ
h/a nhỏ bé, mong manh, cô đơn, tội nghiệp
Bầu trời cao rộng cánh chim lẻ loi, cô độc
Tâm trạng cô đơn, bơ vơ lạc lỏng
nỗi buồn càng tăng
Lòng quê dợn dợn vời con nước
Không khói hoàng hôn cũng nhớ nhà
nỗi nhớ quê xuất phát từ tâm hồn nhà thơ rồi lan toả theo sóng (cảnh tình giao hoà với nhau)
Không có sự vật gợi nhớ mà vẫn có tình cảm nhớ thương tha thiết
Bài thơ khép lại bằng nỗi sầu vô định, là nỗi buồn cô đơn, lạc lõng trước cảnh trời rộng sông dài. Nhà thơ đang đứng giữa lòng một quê hương mà hoài nhớ quê hương
Cảnh hoàng hôn trên sông đẹp, buồn đã gợi cho người lữ khách một nỗi nhớ quê hương tha thiết
III- KẾT LUẬN:
Qua bài thơ mới mang vẻ đẹp cổ điển, Huy Cận đã bộc lộ nỗi sầu của một cái tôi cô đơn trước thiên nhiên rộng lớn, trong đó thấm đượm tình người, tình đời, lòng yêu nước thầm kín mà thiết tha
Kết hợp hài hoà, nhuần nhuyễn, ở nhan đề, câu đề từ, trong từng khổ thơ, trong từng câu thơ, ý thơ, hình ảnh thơ…
Thể thơ thất ngôn, 4 khổ như bức tứ bình tả cảnh ngụ tình
Sử dụng nhiều từ Hán Việt, nhiều thi liệu truyền thống
Mang dáng dấp Đường thi ở sự hàm súc, cô đọng, tao nhã, cao sâu, khái quát
Hình ảnh ước lệ, tượng trưng
Nỗi buồn sầu cô đơn nhưng lại bâng khuâng man mác - nỗi buồn thời đại
Cảnh vật gần gũi, thân thuộc
Trực tiếp thể hiện cái “tôi” cô đơn trước vũ trụ, lòng yêu quê hương đất nước thầm kín, tha thiết
Hình ảnh gần gũi, chân thực
Không gian: trời rộng, sông dài
Thời gian: chiều tà
Thi liệu: sông, thuyền, cồn, bến, mây, chim, khói, sóng,…
Ngôn từ: tràng giang, cô liêu, sầu, đìu hiu
NT đăng đối, cách phối âm, hoà âm,…
Giọng trầm buồn “mang mang thiên cổ sầu”
HUY CẬN
NỘI DUNG BÀI MỚI
TÌM HIỂU CHUNG
ĐỌC - HIỂU VĂN BẢN
KẾT LUẬN
I- TÌM HIỂU CHUNG:
Tác giả Cù Huy Cận (1919 – 2005)
Xuất thân: gia đình nhà nho nghèo
Quê hương: Hương Sơn – Hà Tĩnh
Sớm có năng khiếu thơ (1932 – 1933) & trở thành nhà thơ nổi tiếng ở tuổi 20
Tốt nghiệp trường Cao đẳng Canh nông tại Hà Nội (1943)
Sớm giác ngộ cách mạng từ tuổi sinh viên (1942), sớm thành đạt & giữ nhiều trọng trách lớn trong bộ máy nhà nước
Được bầu làm viện sĩ Viện Hàn lâm Thơ thế giới , được Nhà nước tặng Giải thưởng Hồ Chí Minh về VH & NT năm 1996
HC vừa là một nhà thơ tài ba, vừa là một nhà hoạt động xã hội, văn hoá có uy tín lớn
2) Sự nghiệp thơ:
a) Trước cách mạng: Là nhà thơ xuất sắc của phong trào Thơ mới
Tập thơ “Lửa thiêng” (1940)
Sầu vạn kỉ
Vũ trụ bao la
Thơ cổ điển, yêu thích thơ Đường được Việt hoá mang dấu ấn riêng, tạo sự mới mẻ, hiện đại
b) Sau cách mạng:
Trời mỗi ngày lại sáng
Đất nở hoa
Bài thơ cuộc đời ….
Thơ Huy Cận hàm súc, giàu chất suy tưởng, triết lí; tạo được một PC thơ riêng giữa vườn thơ VN trước và sau Cách mạng
HC kết hợp hài hoà giữa tài năng thi ca với tấm lòng yêu nước, yêu cách mạng
Phong cách sáng tác
Tìm nguồn thơ mới trong thực tiển lao động & chiến đấu
3) Xuất xứ - Hoàn cảnh sáng tác:
Lúc đầu có tên là: Chiều thu trên sông. Trích tập Lửa thiêng (1940)
Chiều thu tháng 10/1939, trên bờ Nam bến Chèm nhìn cảnh sông Hồng mênh mông sóng nước, tác nghĩ về kiếp người nhỏ bé lạc lỏng bơ vơ, trôi nổi trong dòng đời vô định
Cảm xúc được khơi gợi chủ yếu từ cảnh sông Hồng mênh mang sóng nước
II- ĐỌC - HIỂU VĂN BẢN:
Sóng gợn tràng giang buồn điệp điệp,
Con thuyền xuôi mái nước song song,
Thuyền về nước lại, sầu trăm ngả;
Củi một cành khô lạc mấy dòng.
Lơ thơ cồn nhỏ gió đìu hiu
Đâu tiếng làng xa vãn chợ chiều.
Nắng xuống, trời lên sâu chót vót;
Sông dài, trời rộng, bến cô liêu.
Bèo dạt về đâu, hàng nối hàng;
Mênh mông không một chuyến đò ngang.
Không cầu gợi chút niềm thân mật,
Lặng lẽ bờ xanh tiếp bãi vàng.
Lớp lớp mây cao đùn núi bạc,
Chim nghiêng cánh nhỏ: bóng chiều sa.
Lòng quê dợn dợn vời con nước,
Không khói hoàng hôn cũng nhớ nhà.
1) Khổ 1: Cảnh dòng sông mênh mông sóng nước
Sóng gợn
tràng giang
buồn điệp điệp
≈ Sông dài
↓
Biến âm: trường tràng
Phối âm: vần ang lan toả
↑
Tạo âm hưởng buồn & gợi cảm giác mênh mông xa vắng của dòng sông
(từ láy - từ sáng tạo)
nhấn mạnh thêm nỗi buồn xa vắng chất chồng
chỉ một thoáng xao động nhẹ của sóng nhưng lại cuộn lên trong lòng nhà thơ một nỗi buồn trùng điệp
1) Khổ 1: Cảnh dòng sông mênh mông sóng nước
Con thuyền xuôi mái nước song song
Con thuyền nương theo dòng nước mà trôi
Con thuyền bất lực ngay cả với mái chèo của mình, lênh đênh cho dòng nước cuốn đi
NT đối : tràng giang con thuyền
Từ láy cuối câu: điệp điệp, song song
Cảm giác lẻ loi, cô đơn của con thuyền
Hai câu thơ mang nỗi sầu lớn bởi vì nó còn gợi cảm giác chia lìa, không gắn bó. Con thuyền cô đơn, vô định, xuôi dòng nước mà như không có mối liên hệ với nước, đi với dòng để chia li với dòng
gợi ra kiếp người nhỏ bé đơn côi, vô định
1) Khổ 1: Cảnh dòng sông mênh mông sóng nước
Thuyền về nước lại sầu trăm ngả
Thuyền về một ngả
Nước lại một đường
↓
↓
Cảnh chia lìa
Buồn
↓
Nỗi buồn có sự tăng cấp
Dòng sầu thảm trong lòng nhà thơ đã tuôn chảy ra hoà vào trăm ngả dòng sông
Củi một cành khô lạc mấy dòng
Đảo từ
Cái khô của củi
Cái bé nhỏ, gầy guộc của cành
Hình ảnh mới, độc đáo
↓
+ ẩn dụ
kiếp người nhỏ nhoi, lạc lõng, cô đơn, vô định
(Trạng thái mất phương hướng)
Mấy dòng nước
Mấy dòng đời
↔
Liên tưởng kiếp người trôi nổi vật vờ, lạc lõng giữa xã hội cũ
Nỗi buồn trước cảnh sông nước mênh mông gắn liền với số phận con người
2) Khổ 2: Không gian vũ trụ bao la & nỗi sầu không gian vô tận
Lơ thơ cồn nhỏ gió đìu hiu
Trơ trọi, quạnh hiu, không có bóng dáng của con người
(từ láy, đảo ngữ)
sự cô đơn, lạnh vắng, hiu hắt
Cảnh xơ xác, tiêu điều, hoang vắng
↓
↓
Đâu tiếng làng xa vãn chợ chiều
(âm thanh nghe mơ hồ)
(thủ pháp “lấy động tả tĩnh”)
không có
ở đâu
Tăng thêm vẻ quạnh vắng , tàn tạ của thiên nhiên
Không khí tàn tạ, vắng lặng: chỉ có cảnh và cảnh vắng
2) Khổ 2: Không gian vũ trụ bao la & nỗi sầu không gian vô tận
Nắng xuống, trời lên sâu chót vót
Cách ghép từ độc đáo, mới mẻ
chiều kích của vũ trụ
chiều sâu thẳm của tâm hồn bơ vơ của nhà thơ trước cõi vô cùng
Sông dài, trời rộng, bến cô liêu
Trơ trọi, vắng vẻ của bến đò không khách
(Cái tôi mang nỗi “sầu vạn kỉ” của HC)
Miêu tả không gian 3 chiều bao la, rộng lớn vô cùng: cao - rộng - sâu
Không gian cô liêu, rộng vắng
(Chiều cao, chiều sâu)
(Chiều dài, chiều rộng)
Nỗi buồn thấm sâu vào không gian cảnh vật, con người dường như trở nên bé nhỏ trước vũ trụ bao la
↓
↓
3) Khổ 3: Tâm trạng cô đơn, lạc lõng của con người trước đất trời bao la
Bèo dạt về đâu hàng nối hàng
(gợi ý niệm mênh mông)
↓
(Gợi sự trôi nổi vô định)
số phận kiếp người nhỏ bé long đong, cô đơn trong XH
↓
Mênh mông không một chuyến đò ngang
Không cầu gợi chút niềm thân mật
(Điệp từ)
(từ láy)
Không có sự qua lại, không có dấu vết sự sống
Cảnh mênh mông vắng lặng, thiếu tình người, hơi ấm cuộc sống
Cảnh vật khát khao được giao cảm, hoà hợp với con người
Lặng lẽ bờ xanh tiếp bãi vàng
(từ láy)
(h/a đẹp)
Thiên nhiên đẹp nhưng buồn, bờ bãi quạnh hiu
Không gian càng gợi sự mênh mông, nỗi buồn càng sâu sắc, con người càng cảm thấy cô đơn trống vắng
(từ phủ định)
4) Khổ 4: Nỗi sầu vô định
Lớp lớp mây cao đùn núi bạc
từ láy
H/a bầu trời cao với lớp lớp mây trắng đùn ra như những núi bạc thật đẹp hùng vĩ
Chim nghiêng cánh nhỏ bóng chiều sa
H/a ước lệ
h/a nhỏ bé, mong manh, cô đơn, tội nghiệp
Bầu trời cao rộng cánh chim lẻ loi, cô độc
Tâm trạng cô đơn, bơ vơ lạc lỏng
nỗi buồn càng tăng
Lòng quê dợn dợn vời con nước
Không khói hoàng hôn cũng nhớ nhà
nỗi nhớ quê xuất phát từ tâm hồn nhà thơ rồi lan toả theo sóng (cảnh tình giao hoà với nhau)
Không có sự vật gợi nhớ mà vẫn có tình cảm nhớ thương tha thiết
Bài thơ khép lại bằng nỗi sầu vô định, là nỗi buồn cô đơn, lạc lõng trước cảnh trời rộng sông dài. Nhà thơ đang đứng giữa lòng một quê hương mà hoài nhớ quê hương
Cảnh hoàng hôn trên sông đẹp, buồn đã gợi cho người lữ khách một nỗi nhớ quê hương tha thiết
III- KẾT LUẬN:
Qua bài thơ mới mang vẻ đẹp cổ điển, Huy Cận đã bộc lộ nỗi sầu của một cái tôi cô đơn trước thiên nhiên rộng lớn, trong đó thấm đượm tình người, tình đời, lòng yêu nước thầm kín mà thiết tha
Kết hợp hài hoà, nhuần nhuyễn, ở nhan đề, câu đề từ, trong từng khổ thơ, trong từng câu thơ, ý thơ, hình ảnh thơ…
Thể thơ thất ngôn, 4 khổ như bức tứ bình tả cảnh ngụ tình
Sử dụng nhiều từ Hán Việt, nhiều thi liệu truyền thống
Mang dáng dấp Đường thi ở sự hàm súc, cô đọng, tao nhã, cao sâu, khái quát
Hình ảnh ước lệ, tượng trưng
Nỗi buồn sầu cô đơn nhưng lại bâng khuâng man mác - nỗi buồn thời đại
Cảnh vật gần gũi, thân thuộc
Trực tiếp thể hiện cái “tôi” cô đơn trước vũ trụ, lòng yêu quê hương đất nước thầm kín, tha thiết
Hình ảnh gần gũi, chân thực
Không gian: trời rộng, sông dài
Thời gian: chiều tà
Thi liệu: sông, thuyền, cồn, bến, mây, chim, khói, sóng,…
Ngôn từ: tràng giang, cô liêu, sầu, đìu hiu
NT đăng đối, cách phối âm, hoà âm,…
Giọng trầm buồn “mang mang thiên cổ sầu”









Sóng gợn tràng giang buồn điệp điệp, Con thuyền xuôi mái nước song song, Thuyền về nước lại buồn trăm ngả; Củi một cành khô lạc mấy dòng. Lơ thơ cồn nhỏ giố đìu hiu Đâu tiếng làng xa vãn chợ chiều, Nắng xuống, trời lên sâu chót vót; Sông dài, trời rộng, bến cô liêu. Bèo dạt về đâu, hàng nối hàng; Mênh mông không một chuyến đò ngang Không cầu gợi chút niềm thân mật, Lặng lẽ bờ xanh tiếp bãi vàng. Lớp lớp mây cao đùn núi bạc Chim nghiêng cánh nhỏ; bóng chiều sa, Lòng quê dợn dợn vời con nước, Không khói hoàng hôn cũng nhớ nhà.
BÀI LÀM Lời đề tự “Bâng khuâng trời rộng nhớ sông dài”, là cảm hứng chủ đạo của Huy Cận trong bài thơ “Tràng giang” đã khắc chạm vào thời gian và hồn người hơn nửa thế kỷ qua. “Tràng giang” là bài thơ kiệt tác trong tập thơ “Lửa thiêng” xuất bản năm 1940. Theo tác giả cho biết, vào một buỏi chiều thu năm 1939, khi còn là sinh viên trường Đại học Canh nông, Huy Cận đứng ở bờ nam bến Chèm, ngắm sông Hồng mênh mông lòng dào dạt xúc động mà viết bài thơ này. Đó là những cảm nhận về tràng giang và một nỗi buồn man mác dâng lên lúc hoàng hôn khi nhà thơ lặng ngắm cảnh: “Sông dài, trời rộng, bến cô liêu”. Khổ thơ đầu nói về “sóng gợn”, con thuyền và cành củi khô trôi trên dòng sông: “Sóng gợn tràng giang buồn điệp điệp Con thuyền xuôi mái nước song song”. Tràng giang – sông dài và lớn, như Hoàng Hà, Trường Giang… ở đây là dòng sông Hồng Hà thân yêu, dòng sông “đỏ nặng phù sa”. Sóng gợn lăn tăn, lớp lớp “buồn điệp điệp”, như vỗ vào, thấm sâu vào lòng người bao ám ảnh. Con thuyền nhỏ bé, trôi xuôi dòng, buông mái chèo “nước song song”. Cặp từ láy: “điệp điệp”, “song song” gợi tả một nơi buồn thấm thía, xa vắng và mơ hồ. hình ảnh cành củi khô vừa mang ý nghĩa hiện thực vừa mang ý nghĩa tượng trưng. “Củi một cành khô” nhỏ bé tầm thường, từ rừng xa xôi trôi về đã được đem vào thơ, tạo nên “cái ý vị mới mẻ” của “Thơ mới”. Nó biểu tượng cho một kiếp ngời phù du, bé nhỏ trôi nổi trên dòng đời vô định. Buồn thương thế, biết đi đâu, về đâu? Thuyền về nước lại sầu trăm ngả Củi một cành kho lạc mấy dong” Phép đối được sử dụng sáng tạo, chỉ đối ý, đối hình mà vần thơ vãn cân xứng, hài hoà. Con thuyền và cành củi khô đang cùng trôi nổi trên dòng tràng gian. Huy Cận nói đến nhiều “vạn cổ sầu”, “buồn thiên thu”, ở đây ông lại viết “sầu trăm ngả”. Cả cõi dương và cõi âm? “Sầu trăm ngả” như tỏa rộng và phủ lên những kiếp người đau thương. Các số từ trong 3 vần thơ “sầu trăm ngả”, “củi một cành khô”, “lạc mấy dòng” đã làm thấu cái ám ảnh về kiếp người nhỏ bé, hữu hạn, còn sự đau khổ, sầu thương thi to lớn, vô hạn. Nỗi buồn vô hạn ấy lại được miêu tả qua một không gian bao la. Cái bé nhỏ tương phản với cái mênh mông, vô cùng. Cồn thì nhỏ bé thưa thớt, buồn bã: “Lơ thơ cồn nhỏ gió đìu hiu”. Vần lưng “nhỏ - nhỏ”, kết hợp với láy âm “lơ thơ” và “đìu hiu”, âm hưởng câu thơ như trĩu lòng người về mộtnỗi buồn hiu hắt cô quạnh. Nghệ thuật sử dụng từ láy tài ba, gợi lên màu sắc cổ kính, dẫn hồn người đọc về với cổ thi: “Non Kỳ quạnh quẽ trăng treo – Bên Phì gió thổi đìu hiu mấy gò”(Chinh phụ ngâm). “Lơ thơ tơ liễu buông mành…”(“Truyện Kiều”). Chợ chiều vốn đã buồn xao xác, vãn chợ chiều thì cái buồn xao xác xa vắng lại được nhân lên nhiều lần. Thế mà giờ đây cái âm thanh xao xác “vãn chợ chiều” từ một làng xa cũng không còn nữa. Từ “đâu” biểu lộ cái ngơ ngác của thi nhân với một nỗi buồn lẻ loi cô quạnh chứa chất trong lòng: “Đâu tiếng làng xa vãn chợ chiều” Bầu trời và lòng sông là không gian hai chiều. Trời cao thăm thẳm in xuống lòng sông. Người ta thường nói “cao chót vót”, “sâu thăm thẳm” nhưng Huy Cận lại viết “sâu chót vót” để làm nổi bật hai tiểu đối: “nắng xuống” và “trời lên” kia, cái bao la, mênh mông đều rợn ngợp. Dòng sông thì “dài”, bầu trời thì “rộng”, và bến đò thì “cô liêu” xa vắng: “Nắng xuống trời lên sâu chót vót Song dài, trời rộng, bến cô liêu” “Tràng giang” là thi phẩm đại diện sáng chói, lung linh nhất của “lửa thiêng”. Nói đến “Tràng giang” là nói đến “Lửa thiêng”. Nói đến “Lửa thiêng” là nói đến nỗi buồn mênh mang, bao trùm không gian và thời gian, dường như ngâm chứa chất “cái lớp sầu dưới đáy hồn nhân thế!”(Xuân Diệu). Câu hát “bèo dạt mây trôi” trong dân ca Quan Họ từng gợi lên trong hồn ta nhiều cảm xúc mơ hồ. Khổ thứ ba, huy Cận lấy cánh bèo trôi dạt trên dòng tràng giang làm biểu tượng cho sự hợp tan chia lìa trên dòng đời cua rnhững kiếp người truân chuyên lưu lạc: “Bèo dạt về đâu, hàng nối hàng; Mênh mông không một chuyến đò ngang Không cầu gợi chút niềm thân mật, Lặng lẽ bờ xanh tiếp bãi vàng”. Giữa cái bao la trời đất, sông nước hầu như không có một bóng dáng con người. Câu thơ phủ định bằng điệp từ “không” liên tiếp “không một chuyến đò ngang”, “không cầu gợi chút niềm thân mật”, chỉ có màu “vàng” của bãi tiếp nối với màu “xanh” của bờ vô tận. Cái buồn bà cô đơn của tâm trạng được diễn tả trong một không gian “mênh mông” và “lặng lẽ”. Khổ thơ cuối nói về khoảnh khắc hoàng hôn. Hoàng hôn trong thơ cổ gắn liền với tình quê, cố hương: “.. Dừng chân đứng lại trời non nước Một mảnh tình riêng ta với ta” (“Qua Đèo Ngang”) Thôi Hiệu, nhà thơ lỗi lạc đời Đường, đứng trên lầu Hoàng Hạc nhìn khói sóng phủ mờ trên sông Hán Dương buổi hoàng hôn mà lòng thổn thức: “Quê hương khuất bóng hoàng hôn Trên sông khói sóng cho buồn lòng ai” (Tản Đà dịch) Huy Cận lựa chọn một số thi liệu đầy chất thơ để diễn tả một tình quê: một cánh chim chiều, lớp lớp núi mây bạc. Không có khói sóng mà vẫn thương nhớ quê nhà da diết: “Lớp lớp mây cao đùn núi bạc Chìm nghiêng cánh nhỏ: bóng chiều sa, Lòng quê dợn dợn vời non nước, Không khói hoàng hon cũng nhớ nhà”. Câu thơ nên hoạ, đầy hình tượng và dạt dào cảm xúc. Hồn Đường như thấm vào câu chữ. Ai đã từng xa quê, trong khoảnh khác hoàng hôn mới thấy hết cái hay (đẹp mà buồn) trong những bài thơ nói về tình quê. Lòng quê: “Song sa vò võ phương trời – Nay hoàng hôn đãlại maii hôn hoàng”(Truyện Kiều)… “kẻ chốn Chương Đài, người lữ thứ - Lấy ai mà kể nỗi hàn ôn” (“Chiều hôm nhớ nhà”) - Từ cảm nhận ấy, ta như bâng khuâng nhập hồn mình vào “Tràng giang”, lặng lẽ trầm ngâm nhìn theo “vời con nước” mà “nhớ nhà”, nhớ quê hương. Huy Cận không cần có khói sóng mà lòng quê vẫn “dờn dợn”, vẫn “nhớ nhà”. Rõ ràng tình quê trong Huy Cận không cần có khói sóng mà lòng quê vẫn “dờn dợn”, vẫn “nhớ nhà”, nhớ trong Huy Cận cháy bỏng và da diết vô cùng. Nói rằng thơ đích thực nâng đỡ lòng người, khơi gợi những gì đẹp đẽ nhất tiềm ẩn nơi đáy sâu tâm hồn người để vươn tới cái cao cả. Đọc “Tràng giang” ta cảm nhận sâu thêm chân lý nghệ thuật ấy. “Tràng giang” là một trong những bài thơ hay nhất trong tập thơ “Lửa thiêng”. Nó là ngọn lửa thiêng liêng, ngọn lửa vĩnh cửu toả sáng một hồn thơ đẹp. Thi sĩ đã chọn thể thơ thất ngôn với bốn khổ thơ, như một bức hoạ tứ bình tuyệt tác. Một nỗi buồn thấm thía được diễn tả lớp lớp tầng tầng qua những vân thơ mỹ lệ, hàm súc. “Tràng giang là bài thơ ca hát non sông đất nước, do đó dọn đường cho lòng yêu Giang sơn Tổ quốc” như Xuân Diệu đã nói. Có “Tràng giang” mới có “Đất nở hoa” và những “Bài thơ cuộc đời” đằm thắm nồng hậu… sau này. Đọc “Tràng giang” ta thêm yêu, thêm nhớ đất trời sông núi quê hương. Trµng Giang lµ mét bµi th¬ t×nh vµ t×nh gÆp c¶nh,mét bµi th¬ vÒ t©m hån.Bao trïm toµn bé bµi th¬ lµ nçi buån c« ®¬n.Qua bøc tranh thiªn nhiªn ®Ñp gÇn gòi th©n quen, Huy CËn ®· béc lé mét nçi buån c« ®¬n,rîn ngîp tríc c¸i bao la cña s«ng níc vò trô.Nçi buån Êy võa cã bÒ réng võa cã bÒ s©u cña nçi buån mu«n thña,võa in râ dÊu Ên cña nçi buån thêi ®¹i.Kh«ng ph¶i ngÉu nhiªn mµ nhµ th¬ ®Æt tªn cho t¸c phÈm lµ Trµng Giang.Tõ “Trµng Giang”gîi cho ta mét ý vÞ cæ kÝnh xa x¨m khiÕn cho chóng ta cã c¶m nhËn con s«ng ®ang hiÖn diÖn trong bµi th¬ kh«ng ph¶i lµ mét con s«ng cña ®êi thêng mµ lµ mét con s«ng cña lèi sèng v¨n ho¸.Con s«ng Êy ®· tõng ch¶y qua bao Êng cæ thi nã gîi cho ta nhí ®Õn h×nh ¶nh dßng s«ng trong th¬ LÝ B¹ch:“Duy kiÕn Trêng Giang thiªn tÕ lu”vµ h×nh ¶nh dßng s«ng trong th¬ §ç Phñ:“ BÊt tËn Trêng Giang cån cån l¹i”Ngay c¶ lêi ®Ò tõ “B©ng khu©ng trêi réng nhí s«ng dµi”®· thÓ hiÖn râ c¶m høng chñ ®¹o cña bµi th¬.Bèn khæ th¬ kÕt hîp l¹i gãp phÇn kh¾c ho¹ râ nÐt vÒ h×nh ¶nh dßng s«ng cña quª h¬ng xø së trong mét kh«ng gian v« cïng v« tËn.C¶ bèn khæ nµy khæ nµo còng gîi nçi buån vµ nhng nçi ®ã ®Ìu cã mµu s¾c riªng.Ta b¾t gÆp ë khæ th¬ thø nhÊt c¸i nh×n cËn c¶nh cña nhµ th¬ ®· t¸i hiÖn mét bøc tranh phong c¶nh buån man m¸c,tríc m¾t ta hiÖn ra h×nh ¶nh mét dßng s«ng mªnh m«ng sãng gîn níc ch¶y,thuyÒn tr«i.Nã gîi c¶m gi¸c vÒ sù chia li v« ®Þnh,c« ®¬n.Më ®Çu lµ h×nh ¶nh dßng s«ng gîn sãng l¨n t¨n:“ Sãng gîn Trµng Giang Buån ®iÖp ®iÖp”H×nh ¶nh nh÷ng líp sãng tr¶i dµi ®Õn v« tËn ®· kh¬i dËy trong t©m hån nhµ th¬ mét nçi buån triÒn miªn bÊt tËn.H×nh ¶nh sãng gîn trªn s«ng kh«ng chØ cã ý nghÜa t¶ thùc mµ cßn cã ý nghÜa Èn dô chØ nçi buån cña con ngêi,mçi gîn sãng lµ mét nÐt buån,c¶ mÆt s«ng líp líp sãng gîn sÏ chÊt thµnh mét khèi buån mµ buån hÕt líp nµy ®Õn líp kh¸c mªnh m«ng triÒn miªn kÐo dµi theo c¶ kh«ng gian vµ thêi gian.Nhµ th¬ Huy CËn ®· kÓ: “Nh×n dßng s«ng lín gîn nh÷ng líp sãng t«i c¶m thÊy nçi buån cña m×nh nh còng ®ang tr¶i ra nh nh÷ng líp sãng”H×nh ¶nh:“Con thuyÒn xu«i m¸i níc song song”Nh chóng ta ®· biÕt h×nh ¶nh dßng s«ng,con thuyÒn lµ nh÷ng h×nh tîng nghÖ thuËt quen thuéc gÇn nh ®· trë thµnh nh÷ng tÝn hiÖu thÈm mÜ trong v¨n häc.Ta tõng b¾t gÆp h×nh ¶nh con thuyÒn,dßng s«ng ®Çy ¸m ¶nh trÜu nÆng c¸i t×nh cña ngêi ®a tiÔn trong th¬ LÝ B¹ch:“C« phµm viÔn ¶nh bÝch kh«ng tËnDuy kiÕn Trêng Giang thiªn tÕ lu”§Õn víi th¬ Huy CËn vÉn lµ h×nh ¶nh dßng s«ng,con thuyÒn,vÉn lµ c¶nh b¸t ng¸t mªnh m«ng nhng nã kh«ng cßn vÎ k× vÜ nh th¬ xa mµ chØ mang d¸ng vÎ chia l×a xa c¸ch:“ThuyÒn vÒ níc l¹i sÇu tr¨m ng¶”H×nh ¶nh con thuyÒn-c¸i h÷u h¹n ®· ®îc ®Æt gi÷a c¶nh s«ng níc mªnh mang v« h¹n lµm cho kh«ng gian thªm phÇn heo hót.Nh÷ng cÆp tõ l¸y “®iÖp ®iÖp”, “ song song”®îc ®Æt trong cÊu tróc ®èi xøng gi÷a hai c©u th¬ còng gãp phÇn gîi nªn c¶m gi¸c buån xa v¾ng.§¸ng chó ý nhÊt lµ h×nh ¶nh thuyÒn vµ níc xa nay thuyÒn vµ níc thêng g¾n bã hoµ hîp nhng trong bµi nµy ta chØ thÊy cã c¶m gi¸c chia l×a hê h÷ng “thuyÒn vÒ níc l¹i”kh«ng hÒ høa hÑn sù héi tô tríc sù chia li Êy,dßng níc v« chi kia nh còng mang nÆng t©m tr¹ng u sÇu “níc l¹i sÇu tr¨m ng¶”Sau ba c©u th¬ mang ®Ëm s¾c th¸i biÓu c¶m bçng ®ét ngét xuÊt hiÖn mét c©u th¬ rÊt hiÖn ®¹i:“Cñi mét cµnh kh« l¹c mÊy dßng”Th¬ cæ thÓ hiÖn nh÷ng h×nh ¶nh íc lÖ quen thuéc cßn ë ®©y Huy CËn l¹i sö dông mét cµnh cñi,mét h×nh ¶nh rÊt thËt ®Õn “sèng sÝt”®Ó lµm thi liÖu diÔn t¶ th©n phËn nhá noi tr«i d¹t cña kiÕp ngêi.NhÞp th¬ 1/3/3 rÊt míi mÎ trong c©u th¬ nµy Huy CËn ®· dïng nghÖ thuËt ®¶o ng÷ ®Ó nhÊn m¹nh lµm t¨ng Ên tîng vÒ c¸i nhá nhoi,téi nghiÖp:cñi kh« kh«ng cßn sinh khÝ,nã rÊt nhá nhoi ®¬n chiÕc,chØ lµ “mét cµnh” vËy mµ vÉn bÞ qu¨ng quËt,chao ®¶o giò¨ nh÷ng dßng níc xo¸y.H×nh ¶nh th¬ ®· thÓ hiÖn mét c¸ch thÊm thÝa sù l¹c lâng v« ®Þnh cua kiÕp ngêi.Cµnh cñi kh« nhá bÐ c« ®¬n gi÷a mu«n trïng sãng níc ®· gîi cho b¹n ®äc liªn tëng tíi sù tr«i næi phï du cña kiÕp ngêi.H×nh ¶nh th¬ nµy ®· lµm d©ng lªn trong lßng ngêi ®äc mét nçi sÇu thiªn cæ.Trong khæ th¬ nµy cã sù ®èi lËp gi÷a ý th¬ cña ba c©u ®Çu víi c©u cuèi.Nhµ th¬ ®· thÓ hiÖn râ c¸i nh×n cña c¸i t«i l·ng m¹n trong th¬ míi:Con ngêi v« cïng nhá bÐ c« ®¬n tríc sù mªnh m«ng cña cuéc ®êi ®Çy bao sãng giã.Cã sù hoµ quyÖn nhuÇn nhuyÔn cña s¾c th¸i cæ ®iÓn vµ hiªn ®¹i.NÕu ë khæ th¬ thø nhÊt nhµ th¬ dïng c¸i nh×n cËn c¶nh ®Ó thÊy tõng gîn sãng,tõng con thuyÒn,tõng cµnh cñi trªn s«ng th× ë khæ th¬ tiÕp theo ta b¾t gÆp c¸i nh×n bao qu¸t toµn c¶nh,toµn bé kh«ng gian n¬i cã dßng s«ng tu«n ch¶y:“L¬ th¬ cån nhá giã ®×u hiu,§©u tiÕng lµng xa v·n chî chiÒuN¾ng xuèng,trêi lªn s©u chãt vãt;S«ng dµi,trêi réng,bÕn c« liªu”Víi nÐt bót chÊm ph¸ tµi t×nh Huy CËn ®· ph¸c ho¹ mét bøc tranh phong c¶nh ®Êt trêi s«ng níc mªnh mang,rîn ngîp trong ®ã cã c¸i nhá nhoi t¬ng ph¶n gay g¾t víi vò trô ba chiÒu.Tríc hÕt ta b¾t gÆp trong bøc tranh ®Æc s¾c nµy nh÷ng cån c¸t ven s«ng v¾ng vÎ tr¬ träi,nh÷ng lµn giã ®×u hiu vµ v¼ng theo chiÒu giã cã tiÕng väng m¬ hå cña buæi chî chiÒu ®· v·n.TiÕng väng Êy cµng lµm næi râ h¬n c¸i qu¹nh v¾ng ®×u hiu cña c¶nh s«ng níc.ë ®©y nhµ th¬ ®· sö dông nh÷ng thñ ph¸p nghÖ thuËt quen thuéc trong th¬ cæ:lÊy c¸i h÷u h¹n ®Ó thÓ hiÖn c¸i v« h¹n,lÊy ®éng t¶ tÜnh.C¸i bÐ nhá cña nh÷ng cån c¸t l¬ th¬ ven s«ng nh lµm t¨ng thªm c¸i bao la cña vò trô lóc chiÒu tµ,c¸i h¾t hiu khe khÏ xao ®éng cña ngän giã vµ tiÕng vµ tiÕng vong m¬ hå cña phiªn chî chiÒu ®· v·n cµng lµm næi râ h¬n c¸i qu¹nh v¾ng ®×u hiu.T¸c gi¶ ®· sö dông nh÷ng tõ l¸y “l¬ th¬”, “®×u hiu”giµu gi¸ trÞ t¹o h×nh,nã gîi sù tha thít cña nh÷ng cån c¸t vµ c¸i khÏ khµng cña nh÷ng ngän giã gióp ta c¶m nhËn râ h¬n c¸i h¾t hiu v¾ng vÎ cña bøc tranh phong c¶nh.Tõ “®×u hiu”vµ h×nh ¶nh nh÷ng cån nhá gîi cho ta nhí ®Õn mét c©u th¬ næi tiÕng cua n÷ sÜ §oµn ThÞ §iÓm:“Non K× qu¹nh quÏ tr¨ng treoBÕn ph× giã thæi ®×u hiu mÊy gß”ë ®©y ta thÊy t¸c gi¶ ®· sö dông biÖn ph¸p nghÖ thuËt ®¶o ng÷ ®Ó nhÊn m¹nh kh«ng gian buån v¾ng vµ hÇu hÕt nh÷ng ch÷ trong c©u th¬ lµ thanh b»ng cã t¸c dông lµm t¨ng ©m ®iÖu buån v¾ng mªnh mang.NÐt ®¨c s¾c trong bøc trang phong c¶nh nµy lµ nã vï¨ gîi c¶m gi¸c rÊt ®çi gÇn gòi th©n quen võa gîi sù v¾ng vÎ tµn t¹.ë hai c©u th¬ sau ta b¨t gÆp mét kh«ng gian lín v« cïng v« tËn,t¸c gi¶ ®· ®Èy cao vµ më réng kh«ng gian th¬:“N¾ng xuèng trêi lªn s©u chãt vãtS«ng dµi,trêi réng, bÕn c« liªu”Vò trô lóc chiÒu tµ vèn ®· bao la nay hiÖn lªn trong m¾t nhµ th¬ l¹i cµng trë nªn mªnh m«ng b¸t ng¸t.§Ó t¸i hiÖn mét kh«ng gian vò trô v« cïng v« tËn Huy CËn ®· cã mét bíc ®ét ph¸ trong viÖc sö dông tõ ng÷.Nhµ th¬ ®· m¹nh d¹n kÕt hîp nh÷ng tõ tr¸i nghÜa “s©u vµ chèt vãt”®Ó t¹o thµnh mét côm tõ rÊt ®éc ®¸o “s©u chãt vãt”.C¸ch dïng tõ s¸ng t¹o Êy ®· më ra tríc m¾t ta mét kh«ng gian v« tËn.Huy CËn ®· gi¶i thÝch lÝ do «ng sö dông tõ nµy: “tõng v¹t n¾ng tõ trªn cao räi xuèng t¹o nªn nh÷ng kho¶ng s©u th¨m th¼m trªn bÇu trêi.T«i dïng tõ “s©u” chø kh«ng dïng tõ “cao”.Nõu lµ cao chãt vãt th× th× b×nh thêng qu¸” Víi côm tõ “s©u chãt vãt”nhµ th¬ ®· gîi më tríc m¾t ta mét kh«ng gian vò trô mªnh m«ng víi bÇu trêi cao th¨m th¼m nh kh«ng cã ®¸y vµ ngËp trong ®ã lµ nçi buån tëng nh v« tËn cña con ngêi:“S«ng dµi,trêi réng,bÕn c« liªu”Lêi th¬ ®· më ra tríc m¾t ta mét kh«ng gian ba chiÒu mµ chiÒu nµo cung v« tËn,th¨m th¼m.Tríc kh«ng gian v« cïng v« tËn Êy bçng xuÊt hiÖn c¸i bÕn nhá c« liªu.BÕn c« liªu hay chÝnh con ngêi ®ang c¶m thÊy c« liªu?C©u th¬ cuèi cïng ®· gãp phÇn hoµn chØnh bøc tranh béc lé râ c¶m gi¸c trèng v¾ng c« qu¹nh cña con ngêi.Bøc tranh phong c¶nh vèn ®· buån v¾ng th× ®Õn khæ th¬ thø ba nµy vÎ d×u hiu hoang v¾ng cña c¶nh vËt l¹i cµng ®îc kh¾c s©u h¬n .ë ®©y ta b¾t gÆp mét h×nh ¶nh kh¸ quen thuéc-h×nh ¶nh nh÷ng c¸nh bÌo lªnh ®ªnh tr«i d¹t:“Beo d¹t vÒ ®©u hµng nèi hµng”H¬n ë ®©u hÕt h×nh ¶nh nµy ®· nãi lªn mét c¸ch thÊm thÝa sù hîp tan chia l×a cña nh÷ng kiÕp ngêi tr«i næi phï du trªn dßng ®êi.Ta c¶m nhËn ®îc ë bøc tranh th¬ nµy sù v¾ng vÎ ®Õn cung cùc gi÷a c¸i bao la cña vò trô lóc chiÒu tµ,gi÷a c¸i mªnh mang cña s«ng níc kh«ng hÒ thÊy bãng d¸ng cña con ngêi:“Mªnh m«ng kh«ng mét chuyÕn ®ß ngangKh«ng cÇu gîi chót niÒm th©n mËt”Chóng ta ®Òu biÕt trªn s«ng thêng cã sù xuÊt hiÖn cña c©y cÇu hoÆc con ®ß,®ã lµ nh÷ng ph¬ng tiÖn ®Ó giao lu,liªn hÖ gi÷a con ngêi víi con ngêi .ThÕ nhng ë ®©y trªn dßng s«ng menh m«ng nµy cÇu kh«ng cã mµ ®ß còng kh«ng,hai tõ phñ ®Þnh liªn tiÕp “kh«ng cÇu”, “kh«ng ®ß”gîi mét kh«ng gian lÆng lÏ,hoang v¾ng khiÕn ta cã c¶m gi¸c bê s«ng hoang v¾ng nh mét bê tiÒn sö,chØ cã mµu vµng cña b·i nèi tiÕp mµu xanh v« tËn cña bê:“LÆng lÏ bê xanh tiÕp b·i vµng”C©u th¬ gîi lªn mét bøc tranh ®Ñp nªn th¬ song rÊt v¾ng lÆng,hai bªn bê s«ng lµ hai thÕ giíi c« ®¬n rêi r¹c hê h÷ng.Tríc kh«ng gian v¾ng lÆng Êy t©m tr¹ng c« ®¬n cua chñ thÓ tr÷ t×nh nh ®îc nh©n lªn gÊp béi.ChØ vÎn ven cã bèn c©u mµ khæ th¬ ®· thÓ hiÞen ®îc c¸i r«ng lín cña Trµng Giang,c¸i c« ®¬n l¹nh lÏo cña con ngêi.Vµ tiÒm Èn trong nh÷ng dßng th¬ nµy lµ niÒm kh¸t khao,sù g¾n bã c¶m th«ng gi÷a con ngêi víi con ngêi.Khæ th¬ cuèi cïng vµ còng lµ khæ th¬ ®Æc s¾c nhÊt thÓ hiÖn râ nçi buån cña nhµ th¬.Hai c©u ®Çu t¶ ngo¹i c¶nh,t¸c gi¶ ®· vÏ nªn mét bøc tranh thiªn nhiªn ®Ñp k× vÜ vµ hoµng tr¸ng:“Líp líp m©y cao ®ïn nói b¹c,Chim nghiªng mái c¸nh nhá:bãng chiÒu sa”Huy CËn ®· sö dông h×nh ¶nh th¬ quen thuéc vµ bót ph¸p nghÖ thuËt ®èi lËp quªn thuéc.Èn trong bøc tranh thiªn nhiªn quen thu«c Êy nçi c« ®¬n nçi buån s©u th¼m.“Lßng quª dîn dîn vêi con níc,Kh«ng khãi hoµng h«n còng nhí nhµ”Hai c©u th¬ nµy ®· diÔn t¶ ®îc hÕt néi t©m cña t¸c gi¶.Nçi buån Êy,sù c« ®¬n Êy ®· lªn ®Õn ®é cao trµo cïng cùc.Lêi th¬ ®· gîi cho ta nhí ®Õn tø th¬ næi tiÕng cña Th«i HiÖu.“Trµng Giang lµ mét thi phÈm ®Æc s¾c cña Huy CËn nãi riªng vµ th¬ l·ng m¹n nãi chung.Bµi th¬ ®· kh¾c ho¹ mét bøc tranh thiªn nhiªn®Ñp gÇn gòi th©n quen víi mäi ngêi d©n ViÖt Nam.Bµi th¬ béc lé t©m tr¹ng buån c« ®¬n cña nhµ th¬ tríc c¶nh trêi réng s«ng dµi.ThÊm ®Ém trong bøc tranh phong c¶nh ®ã lµ t×nh yªu quª h¬ng tha thiÕt,lµ niÒm kh¸t khao giao c¶m g¾n bã gi÷a con ngêi víi con ngêi.ChÝnh bëi thÕ Xu©n DiÖu ®· nhËn xÐt: “Trµng Giang lµ mét bµi th¬ ca h¸t non s«ng ®¸t níc”.Bµi th¬ cßn thÓ hiÖn rÊt râ nÐt ®Æc s¾c cña phong c¸ch th¬ Huy CËn./.