Tuần 4. Tre Việt Nam

- 0 / 0
(Tài liệu chưa được thẩm định)
Nguồn:
Người gửi: võ thị huyền
Ngày gửi: 16h:46' 18-09-2022
Dung lượng: 18.2 MB
Số lượt tải: 134
Nguồn:
Người gửi: võ thị huyền
Ngày gửi: 16h:46' 18-09-2022
Dung lượng: 18.2 MB
Số lượt tải: 134
Số lượt thích:
0 người
TẬP ĐỌC 4
GV: Võ Thị Huyền
TRE VIỆT NAM
Nguyễn Duy
LUYỆN ĐỌC
Tre xanh,
Xanh tự bao giờ?
Chuyện ngày xưa... đã có bờ tre xanh
Thân gầy guộc, lá mong manh
Mà sao nên lũy nên thành tre ơi?
Ở đâu tre cũng xanh tươi
Cho dù đất sỏi đất vôi bạc màu?
Có gì đâu, có gì đâu
Mỡ màu ít, chắt dồn lâu hóa nhiều
Rễ siêng không ngại đất nghèo
Tre bao nhiêu rễ bấy nhiêu cần cù.
Vươn mình trong gió tre đu
Cây kham khổ vẫn hát ru lá cành
Yêu nhiều nắng nỏ trời xanh
Tre xanh không đứng khuất mình bóng râm.
Bão bùng thân bọc lấy thân
Tay ôm tay níu tre gần nhau thêm
Thương nhau tre chẳng ở riêng
Lũy thành từ đó mà nên hỡi người
Chẳng may thân gãy cành rơi
Vẫn nguyên cái gốc truyền đời cho măng
Nòi tre đâu chịu mọc cong
Chưa lên đã nhọn như chông lạ thường.
Lưng trần phơi nắng phơi sương
Có manh áo cộc, tre nhường cho con.
Măng non là búp măng non.
Đã mang dáng thẳng thân tròn của tre.
Năm qua đi, tháng qua đi
Tre già măng mọc có gì lạ đâu
Mai sau,
Mai sau,
Mai sau,
Đất xanh tre mãi xanh màu tre xanh.
Nguyễn Duy
Tre Việt Nam
ĐOẠN 1
Tre xanh… bờ tre xanh
ĐOẠN 2
Thân gầy guộc… hỡi người
ĐOẠN 3
Chẳng may… có gì lạ đâu
ĐOẠN 4
Còn lại
LUYỆN ĐỌC
tre xanh
gầy guộc
khuất mình
bão bùng
luỹ thành
GIẢI NGHĨA TỪ
luỹ thành
Bờ cao, thường đắp bằng đất hoặc xây bằng gạch đá để bảo vệ khu vực bên trong.
GIẢI NGHĨA TỪ
luỹ tre
Hàng tre trồng rất dày làm thành rào bảo vệ
GIẢI NGHĨA TỪ
áo cộc
(áo ngắn)
lớp bẹ bọc bên ngoài củ măng
Tre xanh,
Xanh tự bao giờ?
Chuyện ngày xưa... đã có bờ tre xanh.
Thân gầy guộc, lá mong manh
Mà sao nên lũy/ nên thành tre ơi?
Ở đâu tre cũng xanh tươi
Cho dù đất sỏi / đất vôi bạc màu?
Có gì đâu, có gì đâu
Mỡ màu ít, chắt dồn lâu hóa nhiều
Rễ siêng không ngại đất nghèo
Tre bao nhiêu rễ/ bấy nhiêu cần cù.
Vươn mình trong gió tre đu
Cây kham khổ/ vẫn hát ru lá cành.
Yêu nhiều/ nắng nỏ trời xanh
Tre xanh/ không đứng khuất mình bóng râm.
Bão bùng / thân bọc lấy thân
Tay ôm tay níu/ tre gần nhau thêm
Thương nhau/ tre chẳng ở riêng
Lũy thành/ từ đó mà nên hỡi người.
Chẳng may/ thân gãy cành rơi
Vẫn nguyên cái gốc/truyền đời cho măng
Nòi tre/ đâu chịu mọc cong
Chưa lên đã nhọn/ như chông lạ thường.
Lưng trần/ phơi nắng phơi sương
Có manh áo cộc, tre nhường cho con.
Măng non/ là búp măng non.
Đã mang dáng thẳng/ thân tròn của tre.
Năm qua đi, tháng qua đi,
Tre già măng mọc/ có gì lạ đâu
Mai sau,
Mai sau,
Mai sau,
Đất xanh tre mãi xanh màu tre xanh.
Nguyễn Duy
Tre Việt Nam
TÌM HIỂU BÀI
Tìm những câu thơ nói lên sự gắn bó lâu đời của cây tre với người Việt Nam?
Tre xanh,
Xanh tự bao giờ?
Chuyện ngày xưa... đã có bờ tre xanh.
Những hình ảnh nào của tre tượng trưng cho tính cần cù?
Ở đâu tre cũng xanh tươi
Cho dù đất sỏi đất vôi bạc màu.
Rễ siêng không ngại đất nghèo
Tre bao nhiêu rễ bấy nhiêu cần cù.
Những hình ảnh nào của tre gợi lên phẩm chất đoàn kết của người Việt Nam?
Khi bão bùng, tre tay ôm tay níu cho gần nhau thêm. Thương nhau tre chẳng ở riêng mà mọc thành lũy.
Những hình ảnh nào của tre tượng trưng cho tính ngay thẳng?
Tre già thân gãy cành rơi vẫn truyền cái gốc cho con, măng tre luôn mọc thẳng: Nòi tre đâu chịu mọc cong, búp măng non đã mang dáng thẳng thân tròn của tre.
Em thích những hình ảnh nào về cây tre và búp măng non? Vì sao?
Qua hình tượng cây tre, tác giả muốn nói lên điều gì?
Qua hình tượng cây tre, tác giả ca ngợi những phẩm chất cao đẹp của con người Việt Nam: giàu tình thương yêu, ngay thẳng, chính trực.
ĐẠI Ý
Nòi tre _đâu chịu_ mọc cong
Chưa lên đã _nhọn như chông lạ thường_.
Lưng trần phơi nắng phơi sương
Có manh áo cộc, tre _nhường_ cho con.
Măng non là búp măng non
Đã mang _dáng thẳng thân tròn_ của tre.
Năm qua đi, tháng qua đi
Tre già măng mọc có gì _lạ đâu_.
Mai sau,
Mai sau,
Mai sau,
Đất xanh tre mãi _xanh màu tre xanh_.
ĐỌC DIỄN CẢM
HỌC THUỘC LÒNG
TRE VIỆT NAM
VẬN DỤNG
MỘT SỐ CÔNG DỤNG CỦA CÂY TRE
Em làm gì để bảo vệ môi trường?
*Học thuộc lòng bài thơ
DẶN DÒ
*Chuẩn bị bài tiếp theo
Chúc các em
học tốt nhé!
GV: Võ Thị Huyền
TRE VIỆT NAM
Nguyễn Duy
LUYỆN ĐỌC
Tre xanh,
Xanh tự bao giờ?
Chuyện ngày xưa... đã có bờ tre xanh
Thân gầy guộc, lá mong manh
Mà sao nên lũy nên thành tre ơi?
Ở đâu tre cũng xanh tươi
Cho dù đất sỏi đất vôi bạc màu?
Có gì đâu, có gì đâu
Mỡ màu ít, chắt dồn lâu hóa nhiều
Rễ siêng không ngại đất nghèo
Tre bao nhiêu rễ bấy nhiêu cần cù.
Vươn mình trong gió tre đu
Cây kham khổ vẫn hát ru lá cành
Yêu nhiều nắng nỏ trời xanh
Tre xanh không đứng khuất mình bóng râm.
Bão bùng thân bọc lấy thân
Tay ôm tay níu tre gần nhau thêm
Thương nhau tre chẳng ở riêng
Lũy thành từ đó mà nên hỡi người
Chẳng may thân gãy cành rơi
Vẫn nguyên cái gốc truyền đời cho măng
Nòi tre đâu chịu mọc cong
Chưa lên đã nhọn như chông lạ thường.
Lưng trần phơi nắng phơi sương
Có manh áo cộc, tre nhường cho con.
Măng non là búp măng non.
Đã mang dáng thẳng thân tròn của tre.
Năm qua đi, tháng qua đi
Tre già măng mọc có gì lạ đâu
Mai sau,
Mai sau,
Mai sau,
Đất xanh tre mãi xanh màu tre xanh.
Nguyễn Duy
Tre Việt Nam
ĐOẠN 1
Tre xanh… bờ tre xanh
ĐOẠN 2
Thân gầy guộc… hỡi người
ĐOẠN 3
Chẳng may… có gì lạ đâu
ĐOẠN 4
Còn lại
LUYỆN ĐỌC
tre xanh
gầy guộc
khuất mình
bão bùng
luỹ thành
GIẢI NGHĨA TỪ
luỹ thành
Bờ cao, thường đắp bằng đất hoặc xây bằng gạch đá để bảo vệ khu vực bên trong.
GIẢI NGHĨA TỪ
luỹ tre
Hàng tre trồng rất dày làm thành rào bảo vệ
GIẢI NGHĨA TỪ
áo cộc
(áo ngắn)
lớp bẹ bọc bên ngoài củ măng
Tre xanh,
Xanh tự bao giờ?
Chuyện ngày xưa... đã có bờ tre xanh.
Thân gầy guộc, lá mong manh
Mà sao nên lũy/ nên thành tre ơi?
Ở đâu tre cũng xanh tươi
Cho dù đất sỏi / đất vôi bạc màu?
Có gì đâu, có gì đâu
Mỡ màu ít, chắt dồn lâu hóa nhiều
Rễ siêng không ngại đất nghèo
Tre bao nhiêu rễ/ bấy nhiêu cần cù.
Vươn mình trong gió tre đu
Cây kham khổ/ vẫn hát ru lá cành.
Yêu nhiều/ nắng nỏ trời xanh
Tre xanh/ không đứng khuất mình bóng râm.
Bão bùng / thân bọc lấy thân
Tay ôm tay níu/ tre gần nhau thêm
Thương nhau/ tre chẳng ở riêng
Lũy thành/ từ đó mà nên hỡi người.
Chẳng may/ thân gãy cành rơi
Vẫn nguyên cái gốc/truyền đời cho măng
Nòi tre/ đâu chịu mọc cong
Chưa lên đã nhọn/ như chông lạ thường.
Lưng trần/ phơi nắng phơi sương
Có manh áo cộc, tre nhường cho con.
Măng non/ là búp măng non.
Đã mang dáng thẳng/ thân tròn của tre.
Năm qua đi, tháng qua đi,
Tre già măng mọc/ có gì lạ đâu
Mai sau,
Mai sau,
Mai sau,
Đất xanh tre mãi xanh màu tre xanh.
Nguyễn Duy
Tre Việt Nam
TÌM HIỂU BÀI
Tìm những câu thơ nói lên sự gắn bó lâu đời của cây tre với người Việt Nam?
Tre xanh,
Xanh tự bao giờ?
Chuyện ngày xưa... đã có bờ tre xanh.
Những hình ảnh nào của tre tượng trưng cho tính cần cù?
Ở đâu tre cũng xanh tươi
Cho dù đất sỏi đất vôi bạc màu.
Rễ siêng không ngại đất nghèo
Tre bao nhiêu rễ bấy nhiêu cần cù.
Những hình ảnh nào của tre gợi lên phẩm chất đoàn kết của người Việt Nam?
Khi bão bùng, tre tay ôm tay níu cho gần nhau thêm. Thương nhau tre chẳng ở riêng mà mọc thành lũy.
Những hình ảnh nào của tre tượng trưng cho tính ngay thẳng?
Tre già thân gãy cành rơi vẫn truyền cái gốc cho con, măng tre luôn mọc thẳng: Nòi tre đâu chịu mọc cong, búp măng non đã mang dáng thẳng thân tròn của tre.
Em thích những hình ảnh nào về cây tre và búp măng non? Vì sao?
Qua hình tượng cây tre, tác giả muốn nói lên điều gì?
Qua hình tượng cây tre, tác giả ca ngợi những phẩm chất cao đẹp của con người Việt Nam: giàu tình thương yêu, ngay thẳng, chính trực.
ĐẠI Ý
Nòi tre _đâu chịu_ mọc cong
Chưa lên đã _nhọn như chông lạ thường_.
Lưng trần phơi nắng phơi sương
Có manh áo cộc, tre _nhường_ cho con.
Măng non là búp măng non
Đã mang _dáng thẳng thân tròn_ của tre.
Năm qua đi, tháng qua đi
Tre già măng mọc có gì _lạ đâu_.
Mai sau,
Mai sau,
Mai sau,
Đất xanh tre mãi _xanh màu tre xanh_.
ĐỌC DIỄN CẢM
HỌC THUỘC LÒNG
TRE VIỆT NAM
VẬN DỤNG
MỘT SỐ CÔNG DỤNG CỦA CÂY TRE
Em làm gì để bảo vệ môi trường?
*Học thuộc lòng bài thơ
DẶN DÒ
*Chuẩn bị bài tiếp theo
Chúc các em
học tốt nhé!
 







Các ý kiến mới nhất