TUAN 25T1DOCDANTRUNGTIENGCADAINGAN

- 0 / 0
(Tài liệu chưa được thẩm định)
Nguồn:
Người gửi: Vũ Thị Kim Khuê
Ngày gửi: 11h:07' 05-03-2026
Dung lượng: 35.8 MB
Số lượt tải: 124
Nguồn:
Người gửi: Vũ Thị Kim Khuê
Ngày gửi: 11h:07' 05-03-2026
Dung lượng: 35.8 MB
Số lượt tải: 124
Số lượt thích:
0 người
Nói những
điều em biết
về Tây Nguyên
Chia sẻ nhóm đôi
Mắt dõi
ò
d
y
a
T
Ta
in
gh
e
Đến Tây Nguyên, ta thường được nghe tiếng đàn t'rưng ngân dài theo dòng suối,
hoà cùng tiếng gió trên đèo núi hoang vu...
Cùng với điệu hát ru, tiếng đàn t'rưng đã đi vào kí ức tuổi thơ của các bạn trẻ Tây
Nguyên từ lúc còn được địu trên lưng mẹ. Lớn lên, mỗi bước chân của họ vào rừng
kiếm củi, xuống suối lấy nước, ra nương trỉa lúa,... đều vấn vương nhịp điệu khi
khoan khi nhặt, khi trầm hùng như tiếng thác đổ, khi thánh thót, róc rách nh ư su ối
reo của đàn t'rưng.
Dưới mỗi gầm chòi cao lêu nghêu ở sát bên chân rẫy, đều có một chiếc đàn t'rưng
cong cong như chiếc võng đưa em. Mùa lúa chín, trai làng thay phiên nhau trực ở
chòi canh. Chốc chốc, họ lại gõ trên chiếc đàn t'rưng, dạo một bản nhạc “đánh
tiếng” đuổi chim muông và thú rừng mon men đến rẫy phá lúa. Tiếng đàn chẳng
những rộn rã suốt ngày mà còn thánh thót thâu đêm, làm ấm lòng những chàng trai
canh rẫy trong rừng khuya sương lạnh.
Từ buôn này sang buôn khác, ta còn thấy nh ững chi ếc đàn t'r ưng trên
đỉnh dốc cao. Người đi qua đây sẽ gõ cho tiếng đàn vang lên đ ể thêm yên
tâm, vững bước vượt qua quãng đường rừng u tịch.
Cùng với mái nhà rông thân thượng, cao vút, tiếng đàn t'r ưng r ộn ràng,
lưu luyến đã trở thành niềm thương, nỗi nhớ của người Tây Nguyên.
(Theo Ay Dun và Lê Tấn)
Đoạn 1: Từ đầu đến “suối reo của đàn t'rưng.”.
Đến Tây Nguyên, ta thường được nghe tiếng đàn t'rưng ngân
dài theo dòng suối, hoà cùng tiếng gió trên đèo núi hoang vu...
Cùng với điệu hát ru, tiếng đàn t'rưng đã đi vào kí ức tu ổi th ơ
của các bạn trẻ Tây Nguyên từ lúc còn được địu trên l ưng m ẹ.
Lớn lên, mỗi bước chân của họ vào rừng kiếm củi, xuống suối
lấy nước, ra nương trỉa lúa,... đều vấn vương nhịp điệu khi
khoan khi nhặt, khi trầm hùng như tiếng thác đổ, khi thánh
thót, róc rách như suối reo của đàn t'rưng.
Đoạn 2: Phần còn lại.
Dưới mỗi gầm chòi cao lêu nghêu ở sát bên chân rẫy, đều có một chiếc đàn
t'rưng cong cong như chiếc võng đưa em. Mùa lúa chín, trai làng thay phiên
nhau trực ở chòi canh. Chốc chốc, họ lại gõ trên chiếc đàn t'rưng, dạo một bản
nhạc “đánh tiếng” đuổi chim muông và thú rừng mon men đến rẫy phá lúa.
Tiếng đàn chẳng những rộn rã suốt ngày mà còn thánh thót thâu đêm, làm ấm
lòng những chàng trai canh rẫy trong rừng khuya sương lạnh.
Từ buôn này sang buôn khác, ta còn thấy những chiếc đàn t'rưng trên đỉnh
dốc cao. Người đi qua đây sẽ gõ cho tiếng đàn vang lên để thêm yên tâm, v ững
bước vượt qua quãng đường rừng u tịch.
Cùng với mái nhà rông thân thượng, cao vút, tiếng đàn t'rưng rộn ràng, lưu
luyến đã trở thành niềm thương, nỗi nhớ của người Tây Nguyên.
điệu hát ru
trỉa lúa
chòi canh
rộn rã
Đến Tây Nguyên,/ ta thường được nghe
tiếng đàn t'rưng/ ngân dài theo dòng suối,/
hòa cùng tiếng gió/ trên đồi núi hoang vu.//
Trong bài đọc có từ
nào em chưa hiểu ?
đàn t'rưng: đàn của một số đồng
bào dân tộc thiểu số ở Tây Nguyên
làm bằng những đoạn nứa dài, ngắn
khác nhau, treo trên một cái giá, gõ
bằng dùi.
U tịch
Vắng vẻ và tĩnh mịch
Yêu cầu
- Phân công đọc theo đoạn
- Tất cả thành viên đều đọc
- Giải nghĩa từ cùng nhau
1. Bài đọc nói về điểm nổi bật nào của vùng
đất Tây Nguyên?
2. Tiếng đàn t'rưng gắn bó với người
Tây Nguyên như thế nào?
Với người Tây Nguyên, từ khi còn nhỏ tới lúc
lớn lên, luôn được nghe tiếng đàn t'rưng vang
bên tai. Mỗi bước chân vào rừng kiếm củi,
xuống suối nước lấy nước, ra nương trỉa lúa,...
đều vấn vương nhịp điệu của tiếng đàn t'rưng.
3. Những chi tiết nào cho thấy đàn t'rưng là nhạc
cụ phổ biến, được yêu thích ở Tây Nguyên?
Những chi tiết cho thấy đàn t'rưng là nhạc cụ phổ biến, được
yêu thích ở Tây Nguyên là: Mùa lúa chín, trai làng thay phiên
nhau trực ở chòi canh, chốc chốc, họ lại gõ trên chiếc đàn t'rưng,
dạo một bản nhạc “đánh tiếng” đuổi chim muông và thú rừng
mon men đến rẫy phá lúa; Tiếng đàn làm ấm lòng những chàng
trai canh rẫy trong rừng khuya sương lạnh; Tiếng đàn vang lên để
thêm yên tâm, vững bước vượt qua quãng đường rừng u tịch.
4. Theo em, vì sao tác giả khẳng định tiếng đàn t'rưng đã
trở thành niềm thương, nỗi nhớ của người Tây Nguyên?
Tác giả khẳng định tiếng đàn t'rưng đã trở thành
niềm thương, nỗi nhớ của người Tây Nguyên vì trong
mọi hoạt động sống của người dân Tây Nguyên đều
dùng tới đàn t'rưng. Thiếu đàn t'rưng cảm tưởng
như con người không yên lòng, không thuận lợi để
tiến hành làm mọi công việc hàng ngày.
5. Bài đọc giúp em cảm nhận được điều gì về cuộc sống
và con người Tây Nguyên?
Người Tây Nguyên yêu ca hát nên cuộc
sống ở Tây Nguyên luôn sôi động, vui tươi,
người Tây Nguyên luôn yêu đời, yêu cuộc
sống.
Người Tây Nguyên đã tạo ra vẻ đẹp riêng
cho vùng đất Tây Nguyên từ bao đời nay.
Biết thể hiện tình cảm, cảm xúc và sự
trân trọng bàn tay, khối óc, tâm hồn con
người bao đời đã tạo nên vẻ đẹp riêng
cho mỗi vùng miền trên đất nước ta.
c
ọ
đ
n
ệ
y
Lu
m
ó
h
n
g
n
o
r
t
c
ọ
đ
n
ệ
y
Lu
p
ớ
l
c
ớ
ư
r
t
DẶN DÒ
Các em ôn lại bài
với người thân ở
nhà. bị bài học
Chuẩn
cho tiết sau.
điều em biết
về Tây Nguyên
Chia sẻ nhóm đôi
Mắt dõi
ò
d
y
a
T
Ta
in
gh
e
Đến Tây Nguyên, ta thường được nghe tiếng đàn t'rưng ngân dài theo dòng suối,
hoà cùng tiếng gió trên đèo núi hoang vu...
Cùng với điệu hát ru, tiếng đàn t'rưng đã đi vào kí ức tuổi thơ của các bạn trẻ Tây
Nguyên từ lúc còn được địu trên lưng mẹ. Lớn lên, mỗi bước chân của họ vào rừng
kiếm củi, xuống suối lấy nước, ra nương trỉa lúa,... đều vấn vương nhịp điệu khi
khoan khi nhặt, khi trầm hùng như tiếng thác đổ, khi thánh thót, róc rách nh ư su ối
reo của đàn t'rưng.
Dưới mỗi gầm chòi cao lêu nghêu ở sát bên chân rẫy, đều có một chiếc đàn t'rưng
cong cong như chiếc võng đưa em. Mùa lúa chín, trai làng thay phiên nhau trực ở
chòi canh. Chốc chốc, họ lại gõ trên chiếc đàn t'rưng, dạo một bản nhạc “đánh
tiếng” đuổi chim muông và thú rừng mon men đến rẫy phá lúa. Tiếng đàn chẳng
những rộn rã suốt ngày mà còn thánh thót thâu đêm, làm ấm lòng những chàng trai
canh rẫy trong rừng khuya sương lạnh.
Từ buôn này sang buôn khác, ta còn thấy nh ững chi ếc đàn t'r ưng trên
đỉnh dốc cao. Người đi qua đây sẽ gõ cho tiếng đàn vang lên đ ể thêm yên
tâm, vững bước vượt qua quãng đường rừng u tịch.
Cùng với mái nhà rông thân thượng, cao vút, tiếng đàn t'r ưng r ộn ràng,
lưu luyến đã trở thành niềm thương, nỗi nhớ của người Tây Nguyên.
(Theo Ay Dun và Lê Tấn)
Đoạn 1: Từ đầu đến “suối reo của đàn t'rưng.”.
Đến Tây Nguyên, ta thường được nghe tiếng đàn t'rưng ngân
dài theo dòng suối, hoà cùng tiếng gió trên đèo núi hoang vu...
Cùng với điệu hát ru, tiếng đàn t'rưng đã đi vào kí ức tu ổi th ơ
của các bạn trẻ Tây Nguyên từ lúc còn được địu trên l ưng m ẹ.
Lớn lên, mỗi bước chân của họ vào rừng kiếm củi, xuống suối
lấy nước, ra nương trỉa lúa,... đều vấn vương nhịp điệu khi
khoan khi nhặt, khi trầm hùng như tiếng thác đổ, khi thánh
thót, róc rách như suối reo của đàn t'rưng.
Đoạn 2: Phần còn lại.
Dưới mỗi gầm chòi cao lêu nghêu ở sát bên chân rẫy, đều có một chiếc đàn
t'rưng cong cong như chiếc võng đưa em. Mùa lúa chín, trai làng thay phiên
nhau trực ở chòi canh. Chốc chốc, họ lại gõ trên chiếc đàn t'rưng, dạo một bản
nhạc “đánh tiếng” đuổi chim muông và thú rừng mon men đến rẫy phá lúa.
Tiếng đàn chẳng những rộn rã suốt ngày mà còn thánh thót thâu đêm, làm ấm
lòng những chàng trai canh rẫy trong rừng khuya sương lạnh.
Từ buôn này sang buôn khác, ta còn thấy những chiếc đàn t'rưng trên đỉnh
dốc cao. Người đi qua đây sẽ gõ cho tiếng đàn vang lên để thêm yên tâm, v ững
bước vượt qua quãng đường rừng u tịch.
Cùng với mái nhà rông thân thượng, cao vút, tiếng đàn t'rưng rộn ràng, lưu
luyến đã trở thành niềm thương, nỗi nhớ của người Tây Nguyên.
điệu hát ru
trỉa lúa
chòi canh
rộn rã
Đến Tây Nguyên,/ ta thường được nghe
tiếng đàn t'rưng/ ngân dài theo dòng suối,/
hòa cùng tiếng gió/ trên đồi núi hoang vu.//
Trong bài đọc có từ
nào em chưa hiểu ?
đàn t'rưng: đàn của một số đồng
bào dân tộc thiểu số ở Tây Nguyên
làm bằng những đoạn nứa dài, ngắn
khác nhau, treo trên một cái giá, gõ
bằng dùi.
U tịch
Vắng vẻ và tĩnh mịch
Yêu cầu
- Phân công đọc theo đoạn
- Tất cả thành viên đều đọc
- Giải nghĩa từ cùng nhau
1. Bài đọc nói về điểm nổi bật nào của vùng
đất Tây Nguyên?
2. Tiếng đàn t'rưng gắn bó với người
Tây Nguyên như thế nào?
Với người Tây Nguyên, từ khi còn nhỏ tới lúc
lớn lên, luôn được nghe tiếng đàn t'rưng vang
bên tai. Mỗi bước chân vào rừng kiếm củi,
xuống suối nước lấy nước, ra nương trỉa lúa,...
đều vấn vương nhịp điệu của tiếng đàn t'rưng.
3. Những chi tiết nào cho thấy đàn t'rưng là nhạc
cụ phổ biến, được yêu thích ở Tây Nguyên?
Những chi tiết cho thấy đàn t'rưng là nhạc cụ phổ biến, được
yêu thích ở Tây Nguyên là: Mùa lúa chín, trai làng thay phiên
nhau trực ở chòi canh, chốc chốc, họ lại gõ trên chiếc đàn t'rưng,
dạo một bản nhạc “đánh tiếng” đuổi chim muông và thú rừng
mon men đến rẫy phá lúa; Tiếng đàn làm ấm lòng những chàng
trai canh rẫy trong rừng khuya sương lạnh; Tiếng đàn vang lên để
thêm yên tâm, vững bước vượt qua quãng đường rừng u tịch.
4. Theo em, vì sao tác giả khẳng định tiếng đàn t'rưng đã
trở thành niềm thương, nỗi nhớ của người Tây Nguyên?
Tác giả khẳng định tiếng đàn t'rưng đã trở thành
niềm thương, nỗi nhớ của người Tây Nguyên vì trong
mọi hoạt động sống của người dân Tây Nguyên đều
dùng tới đàn t'rưng. Thiếu đàn t'rưng cảm tưởng
như con người không yên lòng, không thuận lợi để
tiến hành làm mọi công việc hàng ngày.
5. Bài đọc giúp em cảm nhận được điều gì về cuộc sống
và con người Tây Nguyên?
Người Tây Nguyên yêu ca hát nên cuộc
sống ở Tây Nguyên luôn sôi động, vui tươi,
người Tây Nguyên luôn yêu đời, yêu cuộc
sống.
Người Tây Nguyên đã tạo ra vẻ đẹp riêng
cho vùng đất Tây Nguyên từ bao đời nay.
Biết thể hiện tình cảm, cảm xúc và sự
trân trọng bàn tay, khối óc, tâm hồn con
người bao đời đã tạo nên vẻ đẹp riêng
cho mỗi vùng miền trên đất nước ta.
c
ọ
đ
n
ệ
y
Lu
m
ó
h
n
g
n
o
r
t
c
ọ
đ
n
ệ
y
Lu
p
ớ
l
c
ớ
ư
r
t
DẶN DÒ
Các em ôn lại bài
với người thân ở
nhà. bị bài học
Chuẩn
cho tiết sau.
 







Các ý kiến mới nhất