Tìm kiếm Bài giảng
Bài 26. Vài nét về mĩ thuật Ý (I-ta-li-a) thời kì Phục Hưng

- 0 / 0
(Tài liệu chưa được thẩm định)
Nguồn:
Người gửi: Phuong Thao
Ngày gửi: 12h:42' 14-04-2022
Dung lượng: 6.2 MB
Số lượt tải: 31
Nguồn:
Người gửi: Phuong Thao
Ngày gửi: 12h:42' 14-04-2022
Dung lượng: 6.2 MB
Số lượt tải: 31
Số lượt thích:
0 người
TỔ 1 CHÚNG EM GỒM CÓ
Nguyễn Văn Đạt
Hồ Võ Khải Hoàn
Nguyễn Bùi Quang Hưng
Trần Xuân Nam
Nguyễn Gia Nghĩa
Đinh Đức Thiện Nhân
Nguyễn Thị Phương Anh
Lê Võ Hoài Anh
Lê Minh Khuê
Võ Anh Thư
VÀI NÉT VỀ MỸ THUẬT Ý THỜI KÌ PHỤC HƯNG
Phục Hưng là từ dùng để chỉ khoảng thời gian từ thế kỷ XIV đến XVII ở châu Âu: đây là thời điểm trung gian giữa thời Trung cổ và Hiện đại.
Đây là thời kỳ xuất hiện phong trào văn hóa Phục hưng xuất phát điểm từ Florence (Ý) sau đó lan rộng ra khắp châu Âu.
Nhiệm vụ lớn nhất của văn hóa thời kì này là phục hưng lại các di sản Hi Lạp, La Mã cổ đại trước đây đã bị Kitô giáo loại bỏ, đề cao sức mạnh của lí trí và tinh thần nhân văn, chống lại đức tin mê muội của thần học thời Trung cổ.
Những sự tích, hoặc truyện thần thoại cổ đại là những đề tài sáng tác của các hoạ sĩ, nhà điêu khắc, nhà văn, nhà thơ thời kỳ này.
Phong trào Văn hoá Phục hưng đã có bước nhảy vọt, đạt được những thành tựu rực rỡ về mọi mặt, ảnh hưởng sâu sắc đến tận ngày nay, đặc biệt là văn học, nghệ thuật.
Cho đến tận ngày nay, tranh thời kì này (thời kì Phục Hưng) vẫn luôn được đánh giá là đỉnh cao của nghệ thuật hội họa, là sự kết tinh của biết bao giá trị được đúc kết từ trước đến nay, đánh dấu bước ngoặc quan trọng của nền mĩ thuật toàn thế giới.
Tranh Phục Hưng đã mở ra cái nhìn hoàn toàn khác biệt và mới lạ cho nền hội họa thế giới.
I. Khái niệm
Nghệ thuật Phục hưng?
Nghệ thuật Phục Hưng được hiểu là cuộc tái sinh những giá trị nghệ thuật, tư tưởng, khoa học của thời kì cổ đại và sự sống lại, phát triển rực rỡ của nền văn minh phương Tây. Thuật ngữ tái sinh, hay hồi sinh được nhà sử học Giorgio Vasari dùng ban đầu vào năm 1550 để chỉ sự hồi sinh và phát triển rực rỡ các hoạt động nghệ thuật và khoa học bắt đầu tại Ý vào thế kỉ 13.
Gọi là Văn hoá nghệ thuật Phục hưng vì người đương thời muốn khôi phục lại nền văn hoá nghệ thuật rực rỡ của các quốc gia Hi Lạp – La Mã cổ đại.
Nước Ý là cái nôi của nền văn hoá Phục hưng
Thời kì này khoa học kĩ thuật, văn học nghệ thuât phát triển rực rỡ , đặc biệt là mĩ thuật.
Mĩ thuật Ý trải qua mấy giai đoạn phát triển và đó là những giai đoạn nào?
II. Các giai đoạn phát triển của hội họa Ý thời kì Phục Hưng
Theo lịch sử Mỹ thuật, người ta chia thời kỳ lịch sử nghệ thuật Phục Hưng ra làm 3 giai đoạn chính:
+ Sơ Phục Hưng (Early Renaissance)
+ Thịnh Phục Hưng (High Renaissance)
+ Hậu Phục Hưng hay Mannerism
Giai đoạn 1: Bắt đầu từ khoảng thế kỉ XIII tại Ý với những tác giả nổi tiếng như: Sipawe, Giotto di Bontone (1267 – 1337), Donatello (1386 – 1486)…
Những tác phẩm lúc bấy giờ đã có những bước đầu tiên bắt đầu khám phá không gian vào trong tranh, có sự xa gần mặc dù chưa cụ thể, mới chỉ là sơ khai, chưa tách bạch, chiều sâu chưa lớn. Tuy rằng chưa có nhiều tính đột phá nhưng đây lại là một trong những giai đoạn quan trọng về sự thay đổi tư duy mới cho con người.
Giai đoạn 2: Bắt đầu từ thế kỷ XIV và kéo dài trong suốt 200 năm cho đến tận cuối thế kỷ XV. Masaccio chính là người đã mở đầu cho nghệ thuật của giai đoạn này.
Các tác phẩm tranh Phục Hưng thuộc giai đoạn này đã có sự phối cảnh, phân bổ về bố cục trong tranh rõ ràng hơn rất nhiều.
Chủ thể trong tranh là con người cũng được tập trung miêu tả rõ nét hơn, đặc biệt là tình cảm trong tranh đã được thể hiện vô cùng sinh động.
Ánh sáng trong tranh được sử dụng một cách triệt để và linh hoạt, tập chung hơn, chính xác hơn để miêu tả chân thực hơn cho việc truyền tải nội dung tranh.
Nên các tác phẩm mang giá trị nghệ thuật lớn hơn và đây cũng được đánh giá là một trong những giai đoạn tạo tính đột phá.
Giai đoạn 3: từ cuối thế kỉ XV đến 1520
Đây là giai đoạn phát triển cường thịnh của tranh thời Phục Hưng. Các tác phẩm lúc bấy giờ đạt tới sự hoàn mỹ, tinh tế trong việc sử dụng ánh sáng, màu sắc và trở thành các tác phẩm kinh điển cho đến tận ngày hôm nay. Thời kì này có những danh họa nổi tiếng: Raphael, Michelangelo và Leonardo da Vinci.
Tranh trang trí của giai đoạn này chặt chẽ hơn về bố cục, có nhiều kiểu bố cục mới, đa dạng hơn: từ tỉ lệ, giải phẫu nhân vật hoàn chỉnh, chính xác, cân đối chân thực. Không gian trong tranh rõ ràng cụ thể, rộng, có sự kết hợp con người với thiên nhiên, đôi khi là sự tách bạch giữa con người với phối cảnh xung quanh. Đây cũng là một trong những yếu tố được xuyên suốt trong tất cả các giai đoạn phát triển của hội họa thời kỳ Phục Hưng
III. Nét độc đáo của các tác phẩm thời kì Phục Hưng
Danh họa Leonardo de Vinci
Tìm ra định luật của phép phối cảnh, nếu như các tác phẩm trước thường được độc lập giữa chủ thế chính trong tranh và thường ít phối cảnh thì ở giai đoạn này được tìm ra được các nguyên tắc phối cảnh độc đáo với vai trò quan trọng.
Chú trọng hơn đến hình khối, sự cân đối của cơ thể con người. Kế thừa những giá trí của hội họa cổ đại, các ngành khoa học tự nhiên như quang học, hình học, giải phẫu học các tác giả lúc bấy giờ trong lúc sáng tác các tác phẩm của mình đã nghiên cứu sâu hơn về giải phẫu cơ thể con người, nhằm đưa vào tranh những đường nét sinh động nhất.
Tìm ra và áp dụng các lý thuyết viễn cận, lý luận về sự cân đối của cấu trúc con người với quy luật của ánh sáng.
Tìm ra chất liệu mới là sơn dầu có khả năng truyền tải tốt nhất cho nội dung và phong cách nghệ thuật Phục Hưng.
IV. Các chủ đề nổi bật trong tranh Phục Hưng
Những bức tranh thời phục hưng đề cập đến các chủ đề như: ca ngợi chủ nghĩa anh hùng, sức mạnh con người, tranh phong cảnh và phác họa về lĩnh vực tôn giáo.
Danh họa Michelangelo
Tranh phụ nữ khỏa thân thời Phục Hưng
Phần lớn các bức tranh khỏa thân đẹp thời Phục Hưng đều vẽ về cơ thể người phụ nữ.
Để phản ánh sự yếu đuối, mỏng manh của con người, cũng là để tôn sùng vẻ đẹp tự nhiên của cơ thể con người: các họa sĩ Phục Hưng thường để nhân vật trong tranh trong tình trạng khỏa thân.
Đây là cái nhìn hoàn toàn mới mẻ về tiêu chuẩn thẩm mỹ, khi mà khỏa thân bỗng trở thành tâm điểm của sáng tạo nghệ thuật, gợi nhớ về thuở ban sơ khi con người còn sống rất “thiên nhiên”.
Tranh phong cảnh thời Phục Hưng
Phong cảnh cũng là 1 chủ đề lớn được phác họa trong nghệ thuật hội họa của thời kì Phục Hưng, những bức tranh phong cảnh được phác họa rất chân thực, rõ nét, sinh động, đã có sự tách biệt giữa người và cảnh, giữa nhân vật chính và nhân vật phụ, đồng thời ánh sáng được phác họa chân thực hơn cũng là đặc điểm nổi bật của dòng tranh này.
Tranh tường Phục Hưng
Thời kì Phục Hưng cũng là thời kì mà trào lưu tranh tường được dịp nở rộ và ghi lại dấu ấn lịch sử đậm nét của thời kì này. Những bức tranh nổi tiếng được các danh họa sáng tạo và vẽ lên ngay chính những bức tường của các nhà thờ thánh để thể hiện những tư tưởng tôn giáo và thể hiện quan điểm về cái đẹp của các danh họa vĩ đại. Đây cũng chính là 1 đặc điểm độc đáo mà chỉ thời kì Phục Hưng mới có.
Tranh tôn giáo Phục Hưng
Tôn giáo đã trở thành một phần không thể thiếu của cuộc sống hàng ngày trong thời đại này, cộng hưởng sâu sắc với cả các họa sĩ để tạo ra nhiều công trình vĩ đại nhất của nghệ thuật thời Phục hưng. Điển hình là bức “Đám cưới tại Cana” của Paolo Veronese và “Trường học Athens” của Raphael.
Tranh phù điêu Phục Hưng
Tranh phù điêu Phục Hưng là một loại hình nghệ thuật độc đáo mang đậm nét tư tưởng của thời đại này, thể hiện sâu sắc các chủ đề về tôn giáo, về vẻ đẹp của người phụ nữ, thể hiện sinh động tư tưởng thời đại và những góc nhìn đầy tính nghệ thuật về vẻ đẹp theo xu hướng “Tự nhiên” nhất của con người.
V. Một số bức tranh thời kì Phục Hưng Ý
Những danh họa hàng đầu thời kỳ này có thể kể đến như
Leonardo Da Vinci, Michelangelo, Raphael Sanzio, Paolo Veronese...
Danh họa Raphael Sanzio
Tác phẩm “Đức mẹ và chúa hài đồng” - Sandro Botticelli
Bức tranh vẽ Đức mẹ Đồng trinh và chúa hài đồng trong khung cảnh trong nhà, với ý định đọc một tập, có lẽ là Sách về Giờ.
Một cửa sổ được mở ra trên cảnh quan vào lúc chạng vạng, nhưng ánh sáng khuếch tán biến không gian thành một khung cảnh thần bí dường như phát ra từ chính các hình vẽ. Các loại trái cây khác nhau trong bát có ý nghĩa tượng trưng, quả anh đào ám chỉ huyết của Chúa Kitô, quả mận cho tình yêu giữa Mẹ và Con, quả sung cho sự Cứu rỗi hoặc Sự Phục sinh. Những chiếc đinh và mão gai (có lẽ không phải nguyên bản) gợi lên cuộc Khổ nạn của Chúa Kitô.
Có niên đại từ khoảng năm 1480, bức tranh thể hiện một đường nét tinh tế, thanh lịch, một phong cách vẫn khác xa trong tác phẩm trước đó của Sandro Botticelli.
Tác phẩm “Primavera”
Đây là tranh phong cảnh thời Phục Hưng vào mùa xuân với chủ thể chính là con người của họa sĩ người Ý Sandro Botticelli được hoàn thành năm 1482
Tác phẩm “Virgin of the Rocks”
Là tranh sơn dầu (199 x 122 cm) của Leonardo da Vinci, được ông vẽ vào những năm 1483 đến 1485. Bức tranh này thường được gọi là Đức Mẹ đồng trinh trong hang đá.
Bức tranh hiện đang ở Bảo tàng Louvre ở Paris.
“Virgin of the Rocks” của Da Vinci mô tả cuộc gặp gỡ đầu tiên giữa Đức Mẹ Maria, Thánh anh và John ở Sinai.
Tuy nhiên, họa sĩ đã sắp xếp chủ đề ấm áp này trong một hang động băng giá, lạnh lẽo, u ám, tạo thành một vẻ đẹp kỳ lạ, một cảm giác bất an. Thánh Mẫu hiền lành và dịu dàng, các thiên thần xinh đẹp và thanh lịch, Thánh anh thuần khiết, chân linh xuyên thấu.
Nền tối là dựa trên sở thích của Leonardo, và cũng để làm phong phú thêm cấp độ của sự phân chia tầng ánh sáng và làm nổi bật chủ đề của nhân vật.
Hòn đá trên vách núi tối tăm và ảm đạm này cũng ẩn dụ bản chất nham hiểm của các thế lực đen tối và những khó khăn, thất vọng về sự cứu rỗi trong tương lai của Chúa Giê-su. Bầu trời giữa những ngọn núi xa xôi và những hang động dường như đại diện cho niềm hy vọng: ngay cả khi bóng tối bị bao vây, sự quan sát của Thiên Chúa luôn là vĩnh cửu.
Tác phẩm “Sự ra đời của vệ nữ”
Trong bức tranh nổi tiếng sáng tác vào năm 1486, Sandro Botticelli miêu tả hình ảnh thần Vệ nữ tóc vàng với vẻ đẹp hoàn hảo từ sơ khai, nàng đứng trên một vỏ sò khổng lồ, được thần gió và thần không khí tinh khiết thổi vào bờ biển, nữ thần mùa màng với tấm áo hoa ra đón nàng.
Đây là bức họa nổi tiếng của danh họa Leonardo da Vinci. Tác phẩm được sáng tác vào khoảng năm 1495 đến 1498, miêu tả trai phòng của Tu viện Santa Maria ở thành phố Milano.
Tác phẩm “Bữa tiệc cuối cùng”
Ý tưởng của bức họa dựa trên bối cảnh bữa ăn cuối của chúa Jesus cùng 12 môn đệ, thời điểm Chúa tuyên bố rằng 1 trong số những môn đệ của sẽ phản bội người
Các chuyên gia mỹ thuật đánh giá đây là một công trình cực kỳ phức tạp, thể hiện hệ thống toán học, tâm lý học rất rắc rối, đưa ra quan điểm đa chiều, và xứng đáng là một tác phẩm tiên phong, vượt trội về tính thẩm mỹ trong nghệ thuật Phục Hưng.
Tác phẩm “Trường học Athens” - Raphael
Trường học Athens (School of Athens) là một trong bộ tứ tranh tường của Raphael Sanzio, ra đời vào khoảng giữa giai đoạn 1509 - 1511
Bức tranh có 21 triết gia nổi tiếng của Hy Lạp cổ đại, như Pythagoras, Heraclitus... trong đó Plato và Aristotle được đặt ở trung tâm với mối quan hệ thầy trò, nhưng tương phản về quan điểm.
Thông qua bức tranh, Raphael thể hiện cách hiểu của mình về tư tưởng triết học: triết học là một sự tương phản
Raphael không đứng về bên nào, mà cách thể hiện của ông dường như cho thấy ngôi trường của các triết gia không phải để họ ganh đua, mà vì một nhu cầu chung nhằm tìm kiếm tri thức và sự thật của cuộc sống.
Tác phẩm “Sleeping Venus” - Giorgione
Được hoàn thành vào năm 1510, đúng thời kì đỉnh cao của tranh thời Phục Hưng. Sleeping Venus vẽ một phụ nữ nằm nghiêng, mắt nhắm nghiền như đang ngủ, mặt khẽ quay về hướng người xem, tay phải làm gối, tay trái đặt hờ lên cơ thể. Đây là một tác phẩm có bố cục được coi là kinh điển cho những tác phẩm chủ đề phụ nữ sau này
Tác phẩm
“Pesaro Madonna”
Là một tác phẩm của Titian Jacopo Pesaro, được vẽ từ năm 1519 đến năm 1526
Bức tranh đã mô tả việc các quý tộc và các nhà lãnh đạo quân sự của Venice đang được Thánh Phêrô tặng cho Đức Trinh Nữ Maria.
Tác phẩm “Gia tộc thánh”
Đây là bức tranh phù điêu phục hưng độc đáo nhất của Michelangelo. Bức tranh phù điêu phục hưng này có kết cấu hình tròn đặc biệt và khác hoàn toàn so với các tác phẩm khác. Đức Mẹ Maria ngồi trên mặt đất, quay đầu lại và cẩn thận bế em bé từ bàn tay của Joseph.
Đôi mắt của ba nhân vật chính trong bức tranh, sự chuyển động của tay chân, được bao quanh bởi một động thế chặt chẽ, gần gũi và hoàn chỉnh, trùng khớp với toàn bộ bố cục hình tròn.
Một bức tường đá nằm ngang ngăn cách bức tranh thành hai khối: nhân vật khỏa thân phía sau tượng trưng cho thế giới thiếu văn minh trước khi Chúa đến, và gia đình Thánh phía trước đại diện cho thế giới mới sau khi Chúa Giê-su đến, đóng vai trò là cầu nối giữa hai người. Bức tranh tươi sáng và đầy màu sắc, đầy rạng rỡ, ấm áp.
Tác phẩm “Chúa tạo ra Adam”
Đây là bức họa được danh họa Michelangelo vẽ trên trần nhà nguyện Sistine ở Vatican từ năm 1511 - 1512
Bức tranh mô tả về một giai thoại trong Sách Sáng thế, khi Chúa thổi hồn và tạo ra Adam - con người đầu tiên trên thế giới.
Tác phẩm "Mona Lisa"
Đây là một đại diện tiêu biểu cho tranh phụ nữ thời Phục Hưng nổi tiếng do tác giả Leonardo da Vinci bắt đầu thực hiện vào năm 1503 và hoàn thành vào năm 1519.
Bức họa thể hiện một người đàn bà đầy đặn, trông có vẻ phúc hậu đang đan tay vào nhau, khóe miệng khẽ giãn ra một nụ cười hư ảo.
Tác phẩm “Lễ truyền tin”
Tác phẩm này của danh họa Sandro Botticelli,
Theo nhiều sử gia nghệ thuật, đây có lẽ là tác phẩm "Truyền tin" nổi tiếng nhất của thời đại Phục hưng bởi sắc thái lãng mạn và sự duyên dáng của nó.
Trong tranh, Botticelli quan tâm nhiều hơn đến phản ứng của trinh nữ Maria trước biến cố bất chợt, và thể hiện, chủ yếu thông qua diễn tả thế, dáng nhân vật và sự chuyển động của đường nét: Đức trinh nữ đã giật mình hoảng hốt trước sự xuất hiện bất ngờ trong dáng vẻ khiêm cung của vị Thiên sứ
Tác phẩm “Đám cưới tại Cana” - Paolo Veronese
Bức tranh với kích thước 666cm x 990cm
(262 x 390 inch)
hiện trưng bày tại bảo tàng Louvre, Paris.
Đây là một kiệt tác tranh sơn dầu thời Phục Hưng của danh họa Paolo Veronese người Ý (Ông còn lấy tên Paolo Cagliari hay Paolo Caliari và được biết đến với tên "Veronese" từ nơi sinh của ông ở Verona.
Bức tranh được vẽ năm 1563 cho tu viện Benedectine San Giorgio Maggiore ở Venice.
Bức tranh mô tả một đám cưới diễn ra ở Cana theo chuẩn Kinh thánh và đây cũng là phép lạ đầu tiên mà chúa Jesus thực hiện cho loài người
Qua bức tranh, Veronese muốn nhấn mạnh đến vấn đề khoái lạc trong yến tiệc, về sự xa hoa phi lý của xã hội đương thời, qua đó phản biện công khai những gì được cho là nhạy cảm của Venice thời kỳ cuối Phục Hưng.
Nguyễn Văn Đạt
Hồ Võ Khải Hoàn
Nguyễn Bùi Quang Hưng
Trần Xuân Nam
Nguyễn Gia Nghĩa
Đinh Đức Thiện Nhân
Nguyễn Thị Phương Anh
Lê Võ Hoài Anh
Lê Minh Khuê
Võ Anh Thư
VÀI NÉT VỀ MỸ THUẬT Ý THỜI KÌ PHỤC HƯNG
Phục Hưng là từ dùng để chỉ khoảng thời gian từ thế kỷ XIV đến XVII ở châu Âu: đây là thời điểm trung gian giữa thời Trung cổ và Hiện đại.
Đây là thời kỳ xuất hiện phong trào văn hóa Phục hưng xuất phát điểm từ Florence (Ý) sau đó lan rộng ra khắp châu Âu.
Nhiệm vụ lớn nhất của văn hóa thời kì này là phục hưng lại các di sản Hi Lạp, La Mã cổ đại trước đây đã bị Kitô giáo loại bỏ, đề cao sức mạnh của lí trí và tinh thần nhân văn, chống lại đức tin mê muội của thần học thời Trung cổ.
Những sự tích, hoặc truyện thần thoại cổ đại là những đề tài sáng tác của các hoạ sĩ, nhà điêu khắc, nhà văn, nhà thơ thời kỳ này.
Phong trào Văn hoá Phục hưng đã có bước nhảy vọt, đạt được những thành tựu rực rỡ về mọi mặt, ảnh hưởng sâu sắc đến tận ngày nay, đặc biệt là văn học, nghệ thuật.
Cho đến tận ngày nay, tranh thời kì này (thời kì Phục Hưng) vẫn luôn được đánh giá là đỉnh cao của nghệ thuật hội họa, là sự kết tinh của biết bao giá trị được đúc kết từ trước đến nay, đánh dấu bước ngoặc quan trọng của nền mĩ thuật toàn thế giới.
Tranh Phục Hưng đã mở ra cái nhìn hoàn toàn khác biệt và mới lạ cho nền hội họa thế giới.
I. Khái niệm
Nghệ thuật Phục hưng?
Nghệ thuật Phục Hưng được hiểu là cuộc tái sinh những giá trị nghệ thuật, tư tưởng, khoa học của thời kì cổ đại và sự sống lại, phát triển rực rỡ của nền văn minh phương Tây. Thuật ngữ tái sinh, hay hồi sinh được nhà sử học Giorgio Vasari dùng ban đầu vào năm 1550 để chỉ sự hồi sinh và phát triển rực rỡ các hoạt động nghệ thuật và khoa học bắt đầu tại Ý vào thế kỉ 13.
Gọi là Văn hoá nghệ thuật Phục hưng vì người đương thời muốn khôi phục lại nền văn hoá nghệ thuật rực rỡ của các quốc gia Hi Lạp – La Mã cổ đại.
Nước Ý là cái nôi của nền văn hoá Phục hưng
Thời kì này khoa học kĩ thuật, văn học nghệ thuât phát triển rực rỡ , đặc biệt là mĩ thuật.
Mĩ thuật Ý trải qua mấy giai đoạn phát triển và đó là những giai đoạn nào?
II. Các giai đoạn phát triển của hội họa Ý thời kì Phục Hưng
Theo lịch sử Mỹ thuật, người ta chia thời kỳ lịch sử nghệ thuật Phục Hưng ra làm 3 giai đoạn chính:
+ Sơ Phục Hưng (Early Renaissance)
+ Thịnh Phục Hưng (High Renaissance)
+ Hậu Phục Hưng hay Mannerism
Giai đoạn 1: Bắt đầu từ khoảng thế kỉ XIII tại Ý với những tác giả nổi tiếng như: Sipawe, Giotto di Bontone (1267 – 1337), Donatello (1386 – 1486)…
Những tác phẩm lúc bấy giờ đã có những bước đầu tiên bắt đầu khám phá không gian vào trong tranh, có sự xa gần mặc dù chưa cụ thể, mới chỉ là sơ khai, chưa tách bạch, chiều sâu chưa lớn. Tuy rằng chưa có nhiều tính đột phá nhưng đây lại là một trong những giai đoạn quan trọng về sự thay đổi tư duy mới cho con người.
Giai đoạn 2: Bắt đầu từ thế kỷ XIV và kéo dài trong suốt 200 năm cho đến tận cuối thế kỷ XV. Masaccio chính là người đã mở đầu cho nghệ thuật của giai đoạn này.
Các tác phẩm tranh Phục Hưng thuộc giai đoạn này đã có sự phối cảnh, phân bổ về bố cục trong tranh rõ ràng hơn rất nhiều.
Chủ thể trong tranh là con người cũng được tập trung miêu tả rõ nét hơn, đặc biệt là tình cảm trong tranh đã được thể hiện vô cùng sinh động.
Ánh sáng trong tranh được sử dụng một cách triệt để và linh hoạt, tập chung hơn, chính xác hơn để miêu tả chân thực hơn cho việc truyền tải nội dung tranh.
Nên các tác phẩm mang giá trị nghệ thuật lớn hơn và đây cũng được đánh giá là một trong những giai đoạn tạo tính đột phá.
Giai đoạn 3: từ cuối thế kỉ XV đến 1520
Đây là giai đoạn phát triển cường thịnh của tranh thời Phục Hưng. Các tác phẩm lúc bấy giờ đạt tới sự hoàn mỹ, tinh tế trong việc sử dụng ánh sáng, màu sắc và trở thành các tác phẩm kinh điển cho đến tận ngày hôm nay. Thời kì này có những danh họa nổi tiếng: Raphael, Michelangelo và Leonardo da Vinci.
Tranh trang trí của giai đoạn này chặt chẽ hơn về bố cục, có nhiều kiểu bố cục mới, đa dạng hơn: từ tỉ lệ, giải phẫu nhân vật hoàn chỉnh, chính xác, cân đối chân thực. Không gian trong tranh rõ ràng cụ thể, rộng, có sự kết hợp con người với thiên nhiên, đôi khi là sự tách bạch giữa con người với phối cảnh xung quanh. Đây cũng là một trong những yếu tố được xuyên suốt trong tất cả các giai đoạn phát triển của hội họa thời kỳ Phục Hưng
III. Nét độc đáo của các tác phẩm thời kì Phục Hưng
Danh họa Leonardo de Vinci
Tìm ra định luật của phép phối cảnh, nếu như các tác phẩm trước thường được độc lập giữa chủ thế chính trong tranh và thường ít phối cảnh thì ở giai đoạn này được tìm ra được các nguyên tắc phối cảnh độc đáo với vai trò quan trọng.
Chú trọng hơn đến hình khối, sự cân đối của cơ thể con người. Kế thừa những giá trí của hội họa cổ đại, các ngành khoa học tự nhiên như quang học, hình học, giải phẫu học các tác giả lúc bấy giờ trong lúc sáng tác các tác phẩm của mình đã nghiên cứu sâu hơn về giải phẫu cơ thể con người, nhằm đưa vào tranh những đường nét sinh động nhất.
Tìm ra và áp dụng các lý thuyết viễn cận, lý luận về sự cân đối của cấu trúc con người với quy luật của ánh sáng.
Tìm ra chất liệu mới là sơn dầu có khả năng truyền tải tốt nhất cho nội dung và phong cách nghệ thuật Phục Hưng.
IV. Các chủ đề nổi bật trong tranh Phục Hưng
Những bức tranh thời phục hưng đề cập đến các chủ đề như: ca ngợi chủ nghĩa anh hùng, sức mạnh con người, tranh phong cảnh và phác họa về lĩnh vực tôn giáo.
Danh họa Michelangelo
Tranh phụ nữ khỏa thân thời Phục Hưng
Phần lớn các bức tranh khỏa thân đẹp thời Phục Hưng đều vẽ về cơ thể người phụ nữ.
Để phản ánh sự yếu đuối, mỏng manh của con người, cũng là để tôn sùng vẻ đẹp tự nhiên của cơ thể con người: các họa sĩ Phục Hưng thường để nhân vật trong tranh trong tình trạng khỏa thân.
Đây là cái nhìn hoàn toàn mới mẻ về tiêu chuẩn thẩm mỹ, khi mà khỏa thân bỗng trở thành tâm điểm của sáng tạo nghệ thuật, gợi nhớ về thuở ban sơ khi con người còn sống rất “thiên nhiên”.
Tranh phong cảnh thời Phục Hưng
Phong cảnh cũng là 1 chủ đề lớn được phác họa trong nghệ thuật hội họa của thời kì Phục Hưng, những bức tranh phong cảnh được phác họa rất chân thực, rõ nét, sinh động, đã có sự tách biệt giữa người và cảnh, giữa nhân vật chính và nhân vật phụ, đồng thời ánh sáng được phác họa chân thực hơn cũng là đặc điểm nổi bật của dòng tranh này.
Tranh tường Phục Hưng
Thời kì Phục Hưng cũng là thời kì mà trào lưu tranh tường được dịp nở rộ và ghi lại dấu ấn lịch sử đậm nét của thời kì này. Những bức tranh nổi tiếng được các danh họa sáng tạo và vẽ lên ngay chính những bức tường của các nhà thờ thánh để thể hiện những tư tưởng tôn giáo và thể hiện quan điểm về cái đẹp của các danh họa vĩ đại. Đây cũng chính là 1 đặc điểm độc đáo mà chỉ thời kì Phục Hưng mới có.
Tranh tôn giáo Phục Hưng
Tôn giáo đã trở thành một phần không thể thiếu của cuộc sống hàng ngày trong thời đại này, cộng hưởng sâu sắc với cả các họa sĩ để tạo ra nhiều công trình vĩ đại nhất của nghệ thuật thời Phục hưng. Điển hình là bức “Đám cưới tại Cana” của Paolo Veronese và “Trường học Athens” của Raphael.
Tranh phù điêu Phục Hưng
Tranh phù điêu Phục Hưng là một loại hình nghệ thuật độc đáo mang đậm nét tư tưởng của thời đại này, thể hiện sâu sắc các chủ đề về tôn giáo, về vẻ đẹp của người phụ nữ, thể hiện sinh động tư tưởng thời đại và những góc nhìn đầy tính nghệ thuật về vẻ đẹp theo xu hướng “Tự nhiên” nhất của con người.
V. Một số bức tranh thời kì Phục Hưng Ý
Những danh họa hàng đầu thời kỳ này có thể kể đến như
Leonardo Da Vinci, Michelangelo, Raphael Sanzio, Paolo Veronese...
Danh họa Raphael Sanzio
Tác phẩm “Đức mẹ và chúa hài đồng” - Sandro Botticelli
Bức tranh vẽ Đức mẹ Đồng trinh và chúa hài đồng trong khung cảnh trong nhà, với ý định đọc một tập, có lẽ là Sách về Giờ.
Một cửa sổ được mở ra trên cảnh quan vào lúc chạng vạng, nhưng ánh sáng khuếch tán biến không gian thành một khung cảnh thần bí dường như phát ra từ chính các hình vẽ. Các loại trái cây khác nhau trong bát có ý nghĩa tượng trưng, quả anh đào ám chỉ huyết của Chúa Kitô, quả mận cho tình yêu giữa Mẹ và Con, quả sung cho sự Cứu rỗi hoặc Sự Phục sinh. Những chiếc đinh và mão gai (có lẽ không phải nguyên bản) gợi lên cuộc Khổ nạn của Chúa Kitô.
Có niên đại từ khoảng năm 1480, bức tranh thể hiện một đường nét tinh tế, thanh lịch, một phong cách vẫn khác xa trong tác phẩm trước đó của Sandro Botticelli.
Tác phẩm “Primavera”
Đây là tranh phong cảnh thời Phục Hưng vào mùa xuân với chủ thể chính là con người của họa sĩ người Ý Sandro Botticelli được hoàn thành năm 1482
Tác phẩm “Virgin of the Rocks”
Là tranh sơn dầu (199 x 122 cm) của Leonardo da Vinci, được ông vẽ vào những năm 1483 đến 1485. Bức tranh này thường được gọi là Đức Mẹ đồng trinh trong hang đá.
Bức tranh hiện đang ở Bảo tàng Louvre ở Paris.
“Virgin of the Rocks” của Da Vinci mô tả cuộc gặp gỡ đầu tiên giữa Đức Mẹ Maria, Thánh anh và John ở Sinai.
Tuy nhiên, họa sĩ đã sắp xếp chủ đề ấm áp này trong một hang động băng giá, lạnh lẽo, u ám, tạo thành một vẻ đẹp kỳ lạ, một cảm giác bất an. Thánh Mẫu hiền lành và dịu dàng, các thiên thần xinh đẹp và thanh lịch, Thánh anh thuần khiết, chân linh xuyên thấu.
Nền tối là dựa trên sở thích của Leonardo, và cũng để làm phong phú thêm cấp độ của sự phân chia tầng ánh sáng và làm nổi bật chủ đề của nhân vật.
Hòn đá trên vách núi tối tăm và ảm đạm này cũng ẩn dụ bản chất nham hiểm của các thế lực đen tối và những khó khăn, thất vọng về sự cứu rỗi trong tương lai của Chúa Giê-su. Bầu trời giữa những ngọn núi xa xôi và những hang động dường như đại diện cho niềm hy vọng: ngay cả khi bóng tối bị bao vây, sự quan sát của Thiên Chúa luôn là vĩnh cửu.
Tác phẩm “Sự ra đời của vệ nữ”
Trong bức tranh nổi tiếng sáng tác vào năm 1486, Sandro Botticelli miêu tả hình ảnh thần Vệ nữ tóc vàng với vẻ đẹp hoàn hảo từ sơ khai, nàng đứng trên một vỏ sò khổng lồ, được thần gió và thần không khí tinh khiết thổi vào bờ biển, nữ thần mùa màng với tấm áo hoa ra đón nàng.
Đây là bức họa nổi tiếng của danh họa Leonardo da Vinci. Tác phẩm được sáng tác vào khoảng năm 1495 đến 1498, miêu tả trai phòng của Tu viện Santa Maria ở thành phố Milano.
Tác phẩm “Bữa tiệc cuối cùng”
Ý tưởng của bức họa dựa trên bối cảnh bữa ăn cuối của chúa Jesus cùng 12 môn đệ, thời điểm Chúa tuyên bố rằng 1 trong số những môn đệ của sẽ phản bội người
Các chuyên gia mỹ thuật đánh giá đây là một công trình cực kỳ phức tạp, thể hiện hệ thống toán học, tâm lý học rất rắc rối, đưa ra quan điểm đa chiều, và xứng đáng là một tác phẩm tiên phong, vượt trội về tính thẩm mỹ trong nghệ thuật Phục Hưng.
Tác phẩm “Trường học Athens” - Raphael
Trường học Athens (School of Athens) là một trong bộ tứ tranh tường của Raphael Sanzio, ra đời vào khoảng giữa giai đoạn 1509 - 1511
Bức tranh có 21 triết gia nổi tiếng của Hy Lạp cổ đại, như Pythagoras, Heraclitus... trong đó Plato và Aristotle được đặt ở trung tâm với mối quan hệ thầy trò, nhưng tương phản về quan điểm.
Thông qua bức tranh, Raphael thể hiện cách hiểu của mình về tư tưởng triết học: triết học là một sự tương phản
Raphael không đứng về bên nào, mà cách thể hiện của ông dường như cho thấy ngôi trường của các triết gia không phải để họ ganh đua, mà vì một nhu cầu chung nhằm tìm kiếm tri thức và sự thật của cuộc sống.
Tác phẩm “Sleeping Venus” - Giorgione
Được hoàn thành vào năm 1510, đúng thời kì đỉnh cao của tranh thời Phục Hưng. Sleeping Venus vẽ một phụ nữ nằm nghiêng, mắt nhắm nghiền như đang ngủ, mặt khẽ quay về hướng người xem, tay phải làm gối, tay trái đặt hờ lên cơ thể. Đây là một tác phẩm có bố cục được coi là kinh điển cho những tác phẩm chủ đề phụ nữ sau này
Tác phẩm
“Pesaro Madonna”
Là một tác phẩm của Titian Jacopo Pesaro, được vẽ từ năm 1519 đến năm 1526
Bức tranh đã mô tả việc các quý tộc và các nhà lãnh đạo quân sự của Venice đang được Thánh Phêrô tặng cho Đức Trinh Nữ Maria.
Tác phẩm “Gia tộc thánh”
Đây là bức tranh phù điêu phục hưng độc đáo nhất của Michelangelo. Bức tranh phù điêu phục hưng này có kết cấu hình tròn đặc biệt và khác hoàn toàn so với các tác phẩm khác. Đức Mẹ Maria ngồi trên mặt đất, quay đầu lại và cẩn thận bế em bé từ bàn tay của Joseph.
Đôi mắt của ba nhân vật chính trong bức tranh, sự chuyển động của tay chân, được bao quanh bởi một động thế chặt chẽ, gần gũi và hoàn chỉnh, trùng khớp với toàn bộ bố cục hình tròn.
Một bức tường đá nằm ngang ngăn cách bức tranh thành hai khối: nhân vật khỏa thân phía sau tượng trưng cho thế giới thiếu văn minh trước khi Chúa đến, và gia đình Thánh phía trước đại diện cho thế giới mới sau khi Chúa Giê-su đến, đóng vai trò là cầu nối giữa hai người. Bức tranh tươi sáng và đầy màu sắc, đầy rạng rỡ, ấm áp.
Tác phẩm “Chúa tạo ra Adam”
Đây là bức họa được danh họa Michelangelo vẽ trên trần nhà nguyện Sistine ở Vatican từ năm 1511 - 1512
Bức tranh mô tả về một giai thoại trong Sách Sáng thế, khi Chúa thổi hồn và tạo ra Adam - con người đầu tiên trên thế giới.
Tác phẩm "Mona Lisa"
Đây là một đại diện tiêu biểu cho tranh phụ nữ thời Phục Hưng nổi tiếng do tác giả Leonardo da Vinci bắt đầu thực hiện vào năm 1503 và hoàn thành vào năm 1519.
Bức họa thể hiện một người đàn bà đầy đặn, trông có vẻ phúc hậu đang đan tay vào nhau, khóe miệng khẽ giãn ra một nụ cười hư ảo.
Tác phẩm “Lễ truyền tin”
Tác phẩm này của danh họa Sandro Botticelli,
Theo nhiều sử gia nghệ thuật, đây có lẽ là tác phẩm "Truyền tin" nổi tiếng nhất của thời đại Phục hưng bởi sắc thái lãng mạn và sự duyên dáng của nó.
Trong tranh, Botticelli quan tâm nhiều hơn đến phản ứng của trinh nữ Maria trước biến cố bất chợt, và thể hiện, chủ yếu thông qua diễn tả thế, dáng nhân vật và sự chuyển động của đường nét: Đức trinh nữ đã giật mình hoảng hốt trước sự xuất hiện bất ngờ trong dáng vẻ khiêm cung của vị Thiên sứ
Tác phẩm “Đám cưới tại Cana” - Paolo Veronese
Bức tranh với kích thước 666cm x 990cm
(262 x 390 inch)
hiện trưng bày tại bảo tàng Louvre, Paris.
Đây là một kiệt tác tranh sơn dầu thời Phục Hưng của danh họa Paolo Veronese người Ý (Ông còn lấy tên Paolo Cagliari hay Paolo Caliari và được biết đến với tên "Veronese" từ nơi sinh của ông ở Verona.
Bức tranh được vẽ năm 1563 cho tu viện Benedectine San Giorgio Maggiore ở Venice.
Bức tranh mô tả một đám cưới diễn ra ở Cana theo chuẩn Kinh thánh và đây cũng là phép lạ đầu tiên mà chúa Jesus thực hiện cho loài người
Qua bức tranh, Veronese muốn nhấn mạnh đến vấn đề khoái lạc trong yến tiệc, về sự xa hoa phi lý của xã hội đương thời, qua đó phản biện công khai những gì được cho là nhạy cảm của Venice thời kỳ cuối Phục Hưng.
 








Các ý kiến mới nhất