Tìm kiếm Bài giảng
Về thăm bà

- 0 / 0
(Tài liệu chưa được thẩm định)
Nguồn:
Người gửi: Đặng Hoàn Vủ
Ngày gửi: 02h:06' 03-10-2023
Dung lượng: 13.8 MB
Số lượt tải: 146
Nguồn:
Người gửi: Đặng Hoàn Vủ
Ngày gửi: 02h:06' 03-10-2023
Dung lượng: 13.8 MB
Số lượt tải: 146
Số lượt thích:
0 người
Đọc
VỀ THĂM BÀ
YÊU CẦU CẦN ĐẠT
- Phát
triển năng lực về văn học:
+ Đọc trôi chảy bài văn,biết cách ngắt nhịp, ngắt nghỉ đúng chỗ, đúng logic ngữ nghĩa.
+ Phân biệt được lời của nhân vật và lời kể chuyện
+ Trả lời được những câu hỏi về tìm hiểu bài và hiểu được nội dung bài học: Kể về chuyến thăm bà với những cảm xúc yêu
thương thông qua sự quan tâm dành cho nhau của Thanh và bà.
- Phát triển năng lực về ngôn ngữ:
+ Đọc bài trôi chảy, biết sử dụng các từ ngữ phù hợp để đặt câu, biết nói những câu bộc lộ tình yêu thương đối với các thành
viên trong gia đình.
- Năng lực tự chủ và tự học: Biết chuẩn bị đồ dùng học tập.
- Năng lực giao tiếp và hợp tác: Từ tên chủ đề, trao đổi với bạn về những kỉ niệm về một lần em đi thăm họ hàng hoặc người thân.
- Năng lực giải quyết vấn đề và sáng tạo: tăng năng lực phán đoán về nhân vật chính và nội dung bài đọc thông qua việc
thực hành.
Bồi dưỡng tình cảm yêu mến và phẩm chất có trách nhiệm, biết yêu thương, quan tâm, chăm sóc các thành viên trong gia đình.
KHỞI ĐỘNG
Nói về một lần em đi thăm họ hàng hoặc người
thân.
LUYỆN ĐỌC
Về thăm bà
Thanh lách cách cửa gỗ để khép, nhẹ nhàng bước vào. Thanh thấy mát
hẳn cả người. Trên con đường lát gạch Bát Tràng rêu phủ, những vòm ánh
sáng lọt qua vòm cây xuống nhảy múa theo chiều gió. Một mùi lá tươi non
phảng phất trong không khí. Thanh rút khăn lau mồ hôi trên trán rồi thong
thả đi bên bức tường hoa thấp chạy thẳng đến đầu nhà. Yên tĩnh quá,
không một tiếng động nhỏ trong vườn, tựa như bao nhiêu sự ồn ào ở
ngoài kia đều ngừng lại trên bậc cửa.
Thanh bước lên thềm, nhìn vào trong nhà. Cảnh tượng gian nhà cũ
không có gì thay đổi. Sự yên lặng làm Thanh mãi mới cất được tiếng gọi
khẽ:
- Bà ơi!
Thanh bước xuống dưới giàn thiên lí. Có tiếng người đi, rồi bà mái tóc
bạc phơ, chống gậy trúc ở ngoài vườn vào. Thanh cảm động và mừng rỡ,
chạy lại gần.
- Cháu đã về đấy ư?
Bà ngừng nhai trầu, đôi mắt hiền từ dưới làn tóc trắng nhìn cháu, âu
yếm và mến thương:
- Đi vào trong nhà kẻo nắng, cháu!
Thanh đi, người thẳng, mạnh, cạnh bà lưng đã còng. Tuy vậy, Thanh cảm
thấy chính bà che chở cho mình như những ngày còn nhỏ.
- Cháu đã ăn cơm chưa?
- Dạ chưa. Cháu xuống tàu về đây ngay. Nhưng cháu không thấy đói.
Bà nhìn cháu, giục:
- Cháu rửa mặt đi, rồi nghỉ kẻo mệt.
Thanh đến bên bể múc nước vào thau rửa mặt. Nước mát rượi và
Thanh cúi nhìn bóng mình trong lòng bể với những mảnh trời xanh.
Lần nào trở về với bà, Thanh cũng thấy thong thả và bình yên như thế.
Căn nhà, thửa vườn này như một nơi mát mẻ và hiền lành. Ở đấy, bà lúc
nào cũng sẵn sàng chờ đợi để mến yêu Thanh.
Theo Thạch Lam
Bát Tràng
rêu
phảng phất
Về thăm bà
Thanh lách cách cửa gỗ để khép, nhẹ nhàng bước vào. Thanh thấy mát
hẳn cả người. Trên con đường lát gạch Bát Tràng rêu phủ, những vòm ánh
sáng lọt qua vòm cây xuống nhảy múa theo chiều gió. Một mùi lá tươi non
phảng phất trong không khí. Thanh rút khăn lau mồ hôi trên trán rồi thong
thả đi bên bức tường hoa thấp chạy thẳng đến đầu nhà. Yên tĩnh quá,
không một tiếng động nhỏ trong vườn, tựa như bao nhiêu sự ồn ào ở
ngoài kia đều ngừng lại trên bậc cửa.
Thanh bước lên thềm, nhìn vào trong nhà. Cảnh tượng gian nhà cũ
không có gì thay đổi. Sự yên lặng làm Thanh mãi mới cất được tiếng gọi
khẽ:
- Bà ơi!
Thanh bước xuống dưới giàn thiên lí. Có tiếng người đi, rồi bà mái tóc
bạc phơ, chống gậy trúc ở ngoài vườn vào. Thanh cảm động và mừng rỡ,
chạy lại gần.
- Cháu đã về đấy ư?
Bà ngừng nhai trầu, đôi mắt hiền từ dưới làn tóc trắng nhìn cháu, âu
yếm và mến thương:
- Đi vào trong nhà kẻo nắng, cháu!
Thanh đi, người thẳng, mạnh, cạnh bà lưng đã còng. Tuy vậy, Thanh cảm
thấy chính bà che chở cho mình như những ngày còn nhỏ.
- Cháu đã ăn cơm chưa?
- Dạ chưa. Cháu xuống tàu về đây ngay. Nhưng cháu không thấy đói.
Bà nhìn cháu, giục:
- Cháu rửa mặt đi, rồi nghỉ kẻo mệt.
Thanh đến bên bể múc nước vào thau rửa mặt. Nước mát rượi và
Thanh cúi nhìn bóng mình trong lòng bể với những mảnh trời xanh.
Lần nào trở về với bà, Thanh cũng thấy thong thả và bình yên như thế.
Căn nhà, thửa vườn này như một nơi mát mẻ và hiền lành. Ở đấy, bà lúc
nào cũng sẵn sàng chờ đợi để mến yêu Thanh.
Theo Thạch Lam
Trên con đường lát gạch Bát Tràng
rêu phủ,/ những vòng ánh sáng/ lọt
qua vòm cây/ xuống nhảy múa theo
chiều gió//;
Thanh rút khăn lau mồ hôi trên trán/
rồi thong thả/ đi bên bức tường hoa
thấp chạy thẳng đến đầu nhà.//;
Tuy vậy,/ Thanh cảm thấy/ chính bà
che chở cho mình/ như những ngày
còn nhỏ.//; Lần nào trở về với bà,/
Thanh cũng thấy thong thả/ và bình
yên như thế.//;...
Về thăm bà
Thanh lách cách cửa gỗ để khép, nhẹ nhàng bước vào. Thanh thấy mát hẳn cả người. Trên
con đường lát gạch Bát Tràng rêu phủ, những vòm ánh sáng lọt qua vòm cây xuống nhảy múa
theo chiều gió. Một mùi lá tươi non phảng phất trong không khí. Thanh rút khăn lau mồ hôi
trên trán rồi thong thả đi bên bức tường hoa thấp chạy thẳng đến đầu nhà. Yên tĩnh quá,
không một tiếng động nhỏ trong vườn, tựa như bao nhiêu sự ồn ào ở ngoài kia đều ngừng lại
trên bậc cửa.
Thanh bước lên thềm, nhìn vào trong nhà. Cảnh tượng gian nhà cũ không có gì thay đổi. Sự
yên lặng làm Thanh mãi mới cất được tiếng gọi khẽ:
- Bà ơi!
Thanh bước xuống dưới giàn thiên lí. Có tiếng người đi, rồi bà mái tóc bạc phơ, chống gậy
trúc ở ngoài vườn vào. Thanh cảm động và mừng rỡ, chạy lại gần.
- Cháu đã về đấy ư?
Bà ngừng nhai trầu, đôi mắt hiền từ dưới làn tóc trắng nhìn cháu, âu yếm và mến thương:
- Đi vào trong nhà kẻo nắng, cháu!
Thanh đi, người thẳng, mạnh, cạnh bà lưng đã còng. Tuy vậy, Thanh cảm thấy chính bà che
chở cho mình như những ngày còn nhỏ.
- Cháu đã ăn cơm chưa?
- Dạ chưa. Cháu xuống tàu về đây ngay. Nhưng cháu không thấy đói.
Bà nhìn cháu, giục:
- Cháu rửa mặt đi, rồi nghỉ kẻo mệt.
Thanh đến bên bể múc nước vào thau rửa mặt. Nước mát rượi và Thanh cúi nhìn bóng
mình trong lòng bể với những mảnh trời xanh.
Lần nào trở về với bà, Thanh cũng thấy thong thả và bình yên như thế. Căn nhà, thửa vườn
này như một nơi mát mẻ và hiền lành. Ở đấy, bà lúc nào cũng sẵn sàng chờ đợi để mến yêu
Thanh.
Theo Thạch Lam
LUYỆN ĐỌC HIỂU
Về thăm bà
Thanh lách cách cửa gỗ để khép, nhẹ nhàng bước vào. Thanh thấy mát
hẳn cả người. Trên con đường lát gạch Bát Tràng rêu phủ, những vòm ánh
sáng lọt qua vòm cây xuống nhảy múa theo chiều gió. Một mùi lá tươi non
phảng phất trong không khí. Thanh rút khăn lau mồ hôi trên trán rồi thong
thả đi bên bức tường hoa thấp chạy thẳng đến đầu nhà. Yên tĩnh quá,
không một tiếng động nhỏ trong vườn, tựa như bao nhiêu sự ồn ào ở
ngoài kia đều ngừng lại trên bậc cửa.
Thanh bước lên thềm, nhìn vào trong nhà. Cảnh tượng gian nhà cũ
không có gì thay đổi. Sự yên lặng làm Thanh mãi mới cất được tiếng gọi
khẽ:
- Bà ơi!
Thanh bước xuống dưới giàn thiên lí. Có tiếng người đi, rồi bà mái tóc
bạc phơ, chống gậy trúc ở ngoài vườn vào. Thanh cảm động và mừng rỡ,
chạy lại gần.
- Cháu đã về đấy ư?
Bà ngừng nhai trầu, đôi mắt hiền từ dưới làn tóc trắng nhìn cháu, âu
yếm và mến thương:
- Đi vào trong nhà kẻo nắng, cháu!
Thanh đi, người thẳng, mạnh, cạnh bà lưng đã còng. Tuy vậy, Thanh cảm
thấy chính bà che chở cho mình như những ngày còn nhỏ.
- Cháu đã ăn cơm chưa?
- Dạ chưa. Cháu xuống tàu về đây ngay. Nhưng cháu không thấy đói.
Bà nhìn cháu, giục:
- Cháu rửa mặt đi, rồi nghỉ kẻo mệt.
Thanh đến bên bể múc nước vào thau rửa mặt. Nước mát rượi và
Thanh cúi nhìn bóng mình trong lòng bể với những mảnh trời xanh.
Lần nào trở về với bà, Thanh cũng thấy thong thả và bình yên như thế.
Căn nhà, thửa vườn này như một nơi mát mẻ và hiền lành. Ở đấy, bà lúc
nào cũng sẵn sàng chờ đợi để mến yêu Thanh.
Theo Thạch Lam
THIÊN LÍ
Cây leo, hoa mọc thành
chùm, mùi thơm, màu lục
ánh vàng, thường dùng để
xào hoặc nấu canh.
Về thăm bà
Thanh lách cách cửa gỗ để khép, nhẹ nhàng bước vào. Thanh thấy mát
hẳn cả người. Trên con đường lát gạch Bát Tràng rêu phủ, những vòm ánh
sáng lọt qua vòm cây xuống nhảy múa theo chiều gió. Một mùi lá tươi non
phảng phất trong không khí. Thanh rút khăn lau mồ hôi trên trán rồi thong
thả đi bên bức tường hoa thấp chạy thẳng đến đầu nhà. Yên tĩnh quá,
không một tiếng động nhỏ trong vườn, tựa như bao nhiêu sự ồn ào ở
ngoài kia đều ngừng lại trên bậc cửa.
Thanh bước lên thềm, nhìn vào trong nhà. Cảnh tượng gian nhà cũ
không có gì thay đổi. Sự yên lặng làm Thanh mãi mới cất được tiếng gọi
khẽ:
- Bà ơi!
Thanh bước xuống dưới giàn thiên lí. Có tiếng người đi, rồi bà mái tóc
bạc phơ, chống gậy trúc ở ngoài vườn vào. Thanh cảm động và mừng rỡ,
chạy lại gần.
- Cháu đã về đấy ư?
Bà ngừng nhai trầu, đôi mắt hiền từ dưới làn tóc trắng nhìn cháu, âu
yếm và mến thương:
- Đi vào trong nhà kẻo nắng, cháu!
Thanh đi, người thẳng, mạnh, cạnh bà lưng đã còng. Tuy vậy, Thanh cảm
thấy chính bà che chở cho mình như những ngày còn nhỏ.
- Cháu đã ăn cơm chưa?
- Dạ chưa. Cháu xuống tàu về đây ngay. Nhưng cháu không thấy đói.
Bà nhìn cháu, giục:
- Cháu rửa mặt đi, rồi nghỉ kẻo mệt.
Thanh đến bên bể múc nước vào thau rửa mặt. Nước mát rượi và
Thanh cúi nhìn bóng mình trong lòng bể với những mảnh trời xanh.
Lần nào trở về với bà, Thanh cũng thấy thong thả và bình yên như thế.
Căn nhà, thửa vườn này như một nơi mát mẻ và hiền lành. Ở đấy, bà lúc
nào cũng sẵn sàng chờ đợi để mến yêu Thanh.
Theo Thạch Lam
TRẦU
Lá trầu kết hợp với cau, vôi,...
nhai cho thơm miệng, đỏ môi
theo phong tục xưa.
1. Thanh cảm nhận được điều gì khi đi từ cổng vào nhà bà?
Về thăm bà
Thanh lách cách cửa gỗ để khép, nhẹ nhàng bước vào. Thanh thấy mát hẳn cả người. Trên con đường lát gạch Bát
Tràng rêu phủ, những vòm ánh sáng lọt qua vòm cây xuống nhảy múa theo chiều gió. Một mùi lá tươi non phảng phất
trong không khí. Thanh rút khăn lau mồ hôi trên trán rồi thong thả đi bên bức trường hoa thấp chạy thẳng đến đầu
nhà. Yên tĩnh quá, không một tiếng động nhỏ trong vườn, tựa như bao nhiêu sự ồn ào ở ngoài kia đều ngừng lại trên
bậc cửa.
Thanh bước lên thềm, nhìn vào trong nhà. Cảnh tượng gian nhà cũ không có gì thay đổi. Sự yên lặng làm Thanh mãi
mới cất được tiếng gọi khẽ:
- Bà ơi!
Thanh bước xuống dưới giàn thiên lí. Có tiếng người đi, rồi bà mái tóc bạc phơ, chống gậy trúc ở ngoài vườn vào.
Thanh cảm động và mừng rỡ, chạy lại gần.
- Cháu đã về đấy ư?
Bà ngừng nhai trầu, đôi mắt hiền từ dưới làn tóc trắng nhìn cháu, âu yếm và mến thương:
- Đi vào trong nhà kẻo nắng, cháu!
Thanh đi, người thẳng, mạnh, cạnh bà lưng đã còng. Tuy vậy, Thanh cảm thấy chính bà che chở cho mình như những
ngày còn nhỏ.
- Cháu đã ăn cơm chưa?
- Dạ chưa. Cháu xuống tàu về đây ngay. Nhưng cháu không thấy đói.
Bà nhìn cháu, giục:
- Cháu rửa mặt đi, rồi nghỉ kẻo mệt.
Thanh đến bên bể múc nước vào thau rửa mặt. Nước mát rượi và Thanh cúi nhìn bóng mình trong lòng bể với
những mảnh trời xanh.
Lần nào trở về với bà, Thanh cũng thấy thong thả và bình yên như thế. Căn nhà, thửa vườn này như một nơi mát mẻ
và hiền lành. Ở đấy, bà lúc nào cũng sẵn sàng chờ đợi để mến yêu Thanh.
Theo Thạch Lam
1. Thanh cảm nhận được điều gì khi đi từ cổng vào nhà bà?
Khi đi từ cổng vào nhà bà, Thanh
thấy mát mẻ, yên tĩnh, tâm hồn
dường như thư thả, bình yên khi
ngắm nhìn con đường lát gạch Bát
Tràng quen thuộc với bóng nắng lung
linh nhảy nhót qua kẽ lá, tường hoa
thấp chạy thẳng đến đầu nhà như
ngăn chặn mọi tiếng ồn bên ngoài,
chỉ còn sự bình yên.
Ý đoạn 1
Cảm nhận của Thanh khi đi trên con đường
vào nhà bà.
2. Cảm xúc của hai bà cháu thế nào khi gặp lại nhau?
Về thăm bà
Thanh lách cách cửa gỗ để khép, nhẹ nhàng bước vào. Thanh thấy mát hẳn cả người. Trên con đường lát gạch Bát
Tràng rêu phủ, những vòm ánh sáng lọt qua vòm cây xuống nhảy múa theo chiều gió. Một mùi lá tươi non phảng phất
trong không khí. Thanh rút khăn lau mồ hôi trên trán rồi thong thả đi bên bức trường hoa thấp chạy thẳng đến đầu
nhà. Yên tĩnh quá, không một tiếng động nhỏ trong vườn, tựa như bao nhiêu sự ồn ào ở ngoài kia đều ngừng lại trên
bậc cửa.
Thanh bước lên thềm, nhìn vào trong nhà. Cảnh tượng gian nhà cũ không có gì thay đổi. Sự yên lặng làm Thanh mãi
mới cất được tiếng gọi khẽ:
- Bà ơi!
Thanh bước xuống dưới giàn thiên lí. Có tiếng người đi, rồi bà mái tóc bạc phơ, chống gậy trúc ở ngoài vườn vào.
Thanh cảm động và mừng rỡ, chạy lại gần.
- Cháu đã về đấy ư?
Bà ngừng nhai trầu, đôi mắt hiền từ dưới làn tóc trắng nhìn cháu, âu yếm và mến thương:
- Đi vào trong nhà kẻo nắng, cháu!
Thanh đi, người thẳng, mạnh, cạnh bà lưng đã còng. Tuy vậy, Thanh cảm thấy chính bà che chở cho mình như những
ngày còn nhỏ.
- Cháu đã ăn cơm chưa?
- Dạ chưa. Cháu xuống tàu về đây ngay. Nhưng cháu không thấy đói.
Bà nhìn cháu, giục:
- Cháu rửa mặt đi, rồi nghỉ kẻo mệt.
Thanh đến bên bể múc nước vào thau rửa mặt. Nước mát rượi và Thanh cúi nhìn bóng mình trong lòng bể với
những mảnh trời xanh.
Lần nào trở về với bà, Thanh cũng thấy thong thả và bình yên như thế. Căn nhà, thửa vườn này như một nơi mát mẻ
và hiền lành. Ở đấy, bà lúc nào cũng sẵn sàng chờ đợi để mến yêu Thanh.
Theo Thạch Lam
2. Cảm xúc của hai bà cháu thế nào khi gặp lại nhau?
Khi gặp lại nhau, hai bà
cháu xúc động, mừng rỡ,
đầy yêu thương.
3. Những lời nói, việc làm của bà với Thanh giúp em hiểu được điều
gì?
Ý đoạn 2
Cảm xúc của hai bà cháu khi gặp lại nhau.
Về thăm bà
Thanh lách cách cửa gỗ để khép, nhẹ nhàng bước vào. Thanh thấy mát hẳn cả người. Trên con đường lát gạch Bát
Tràng rêu phủ, những vòm ánh sáng lọt qua vòm cây xuống nhảy múa theo chiều gió. Một mùi lá tươi non phảng phất
trong không khí. Thanh rút khăn lau mồ hôi trên trán rồi thong thả đi bên bức trường hoa thấp chạy thẳng đến đầu
nhà. Yên tĩnh quá, không một tiếng động nhỏ trong vườn, tựa như bao nhiêu sự ồn ào ở ngoài kia đều ngừng lại trên
bậc cửa.
Thanh bước lên thềm, nhìn vào trong nhà. Cảnh tượng gian nhà cũ không có gì thay đổi. Sự yên lặng làm Thanh mãi
mới cất được tiếng gọi khẽ:
- Bà ơi!
Thanh bước xuống dưới giàn thiên lí. Có tiếng người đi, rồi bà mái tóc bạc phơ, chống gậy trúc ở ngoài vườn vào.
Thanh cảm động và mừng rỡ, chạy lại gần.
- Cháu đã về đấy ư?
Bà ngừng nhai trầu, đôi mắt hiền từ dưới làn tóc trắng nhìn cháu, âu yếm và mến thương:
- Đi vào trong nhà kẻo nắng, cháu!
Thanh đi, người thẳng, mạnh, cạnh bà lưng đã còng. Tuy vậy, Thanh cảm thấy chính bà che chở cho mình như những
ngày còn nhỏ.
- Cháu đã ăn cơm chưa?
- Dạ chưa. Cháu xuống tàu về đây ngay. Nhưng cháu không thấy đói.
Bà nhìn cháu, giục:
- Cháu rửa mặt đi, rồi nghỉ kẻo mệt.
Thanh đến bên bể múc nước vào thau rửa mặt. Nước mát rượi và Thanh cúi nhìn bóng mình trong lòng bể với
những mảnh trời xanh.
Lần nào trở về với bà, Thanh cũng thấy thong thả và bình yên như thế. Căn nhà, thửa vườn này như một nơi mát mẻ
và hiền lành. Ở đấy, bà lúc nào cũng sẵn sàng chờ đợi để mến yêu Thanh.
Theo Thạch Lam
3. Những lời nói, việc làm của bà với Thanh giúp em hiểu được điều
gì?
Những lời nói, việc làm của bà
giúp em hiểu được tình yêu
thương bà dành cho Thanh,
vẫn quan tâm, chăm sóc Thanh
như ngày Thanh còn bé.
Ý đoạn 3
Sự quan tâm chăm sóc của bà dành cho
Thanh.
4. Vì sao mỗi lần trở về với bà, Thanh luôn thấy thong thả và
bình yên? Tìm đáp án đúng
Vì bà vẫn che chở cho Thanh như những ngày còn nhỏ.
Vì bà lúc nào cũng sẵn sàng chờ đợi để mến yêu Thanh.
Vì căn nhà và thửa vườn của bà rất mát mẻ, dễ chịu.
Vì nước trong bể mát rượi, soi bóng những mảnh trời xanh.
Về thăm bà
Thanh lách cách cửa gỗ để khép, nhẹ nhàng bước vào. Thanh thấy mát hẳn cả người. Trên con đường lát gạch Bát
Tràng rêu phủ, những vòm ánh sáng lọt qua vòm cây xuống nhảy múa theo chiều gió. Một mùi lá tươi non phảng phất
trong không khí. Thanh rút khăn lau mồ hôi trên trán rồi thong thả đi bên bức trường hoa thấp chạy thẳng đến đầu
nhà. Yên tĩnh quá, không một tiếng động nhỏ trong vườn, tựa như bao nhiêu sự ồn ào ở ngoài kia đều ngừng lại trên
bậc cửa.
Thanh bước lên thềm, nhìn vào trong nhà. Cảnh tượng gian nhà cũ không có gì thay đổi. Sự yên lặng làm Thanh mãi
mới cất được tiếng gọi khẽ:
- Bà ơi!
Thanh bước xuống dưới giàn thiên lí. Có tiếng người đi, rồi bà mái tóc bạc phơ, chống gậy trúc ở ngoài vườn vào.
Thanh cảm động và mừng rỡ, chạy lại gần.
- Cháu đã về đấy ư?
Bà ngừng nhai trầu, đôi mắt hiền từ dưới làn tóc trắng nhìn cháu, âu yếm và mến thương:
- Đi vào trong nhà kẻo nắng, cháu!
Thanh đi, người thẳng, mạnh, cạnh bà lưng đã còng. Tuy vậy, Thanh cảm thấy chính bà che chở cho mình như những
ngày còn nhỏ.
- Cháu đã ăn cơm chưa?
- Dạ chưa. Cháu xuống tàu về đây ngay. Nhưng cháu không thấy đói.
Bà nhìn cháu, giục:
- Cháu rửa mặt đi, rồi nghỉ kẻo mệt.
Thanh đến bên bể múc nước vào thau rửa mặt. Nước mát rượi và Thanh cúi nhìn bóng mình trong lòng bể với
những mảnh trời xanh.
Lần nào trở về với bà, Thanh cũng thấy thong thả và bình yên như thế. Căn nhà, thửa vườn này như một nơi mát mẻ
và hiền lành. Ở đấy, bà lúc nào cũng sẵn sàng chờ đợi để mến yêu Thanh.
Theo Thạch Lam
4. Vì sao mỗi lần trở về với bà, Thanh luôn thấy thong thả và
bình yên? Tìm đáp án đúng
Vì bà vẫn che chở cho Thanh như những ngày còn nhỏ.
Vì bà lúc nào cũng sẵn sàng chờ đợi để mến yêu Thanh.
Vì căn nhà và thửa vườn của bà rất mát mẻ, dễ chịu.
Vì nước trong bể mát rượi, soi bóng những mảnh trời xanh.
Ý đoạn 4
Căn nhà và tình yêu của bà luôn khiến Thanh
thấy thong thả và bình yên mỗi khi trở về
Ý đoạn 1
Cảm nhận
của Thanh
khi đi trên
con đường
vào nhà bà.
Ý đoạn 2
Cảm xúc
của hai bà
cháu khi
gặp lại
nhau.
Ý đoạn 3
Ý đoạn 4
Sự quan
tâm chăm
sóc của bà
dành cho
Thanh.
Căn nhà và
tình yêu của
bà luôn khiến
Thanh thấy
thong thả và
bình yên mỗi
khi trở về
Nội dung bài: Kể về chuyến thăm bà với những cảm xúc
yêu thương thông qua sự quan tâm dành cho nhau của
Thanh và bà.
LUYỆN ĐỌC LẠI
Thanh đi,/ người thẳng,/ mạnh,/ cạnh bà
lưng đã còng.// Tuy vậy,/ Thanh cảm thấy/
chính bà che chở cho mình/ như những
ngày còn nhỏ.//
– Cháu đã ăn cơm chưa?//
– Dạ chưa.// Cháu xuống tàu/ về đây
ngay//. Nhưng cháu không thấy đói.//
Bà nhìn cháu,/ giục://
– Cháu rửa mặt đi,/ rồi nghỉ kẻo mệt.//
VỀ THĂM BÀ
YÊU CẦU CẦN ĐẠT
- Phát
triển năng lực về văn học:
+ Đọc trôi chảy bài văn,biết cách ngắt nhịp, ngắt nghỉ đúng chỗ, đúng logic ngữ nghĩa.
+ Phân biệt được lời của nhân vật và lời kể chuyện
+ Trả lời được những câu hỏi về tìm hiểu bài và hiểu được nội dung bài học: Kể về chuyến thăm bà với những cảm xúc yêu
thương thông qua sự quan tâm dành cho nhau của Thanh và bà.
- Phát triển năng lực về ngôn ngữ:
+ Đọc bài trôi chảy, biết sử dụng các từ ngữ phù hợp để đặt câu, biết nói những câu bộc lộ tình yêu thương đối với các thành
viên trong gia đình.
- Năng lực tự chủ và tự học: Biết chuẩn bị đồ dùng học tập.
- Năng lực giao tiếp và hợp tác: Từ tên chủ đề, trao đổi với bạn về những kỉ niệm về một lần em đi thăm họ hàng hoặc người thân.
- Năng lực giải quyết vấn đề và sáng tạo: tăng năng lực phán đoán về nhân vật chính và nội dung bài đọc thông qua việc
thực hành.
Bồi dưỡng tình cảm yêu mến và phẩm chất có trách nhiệm, biết yêu thương, quan tâm, chăm sóc các thành viên trong gia đình.
KHỞI ĐỘNG
Nói về một lần em đi thăm họ hàng hoặc người
thân.
LUYỆN ĐỌC
Về thăm bà
Thanh lách cách cửa gỗ để khép, nhẹ nhàng bước vào. Thanh thấy mát
hẳn cả người. Trên con đường lát gạch Bát Tràng rêu phủ, những vòm ánh
sáng lọt qua vòm cây xuống nhảy múa theo chiều gió. Một mùi lá tươi non
phảng phất trong không khí. Thanh rút khăn lau mồ hôi trên trán rồi thong
thả đi bên bức tường hoa thấp chạy thẳng đến đầu nhà. Yên tĩnh quá,
không một tiếng động nhỏ trong vườn, tựa như bao nhiêu sự ồn ào ở
ngoài kia đều ngừng lại trên bậc cửa.
Thanh bước lên thềm, nhìn vào trong nhà. Cảnh tượng gian nhà cũ
không có gì thay đổi. Sự yên lặng làm Thanh mãi mới cất được tiếng gọi
khẽ:
- Bà ơi!
Thanh bước xuống dưới giàn thiên lí. Có tiếng người đi, rồi bà mái tóc
bạc phơ, chống gậy trúc ở ngoài vườn vào. Thanh cảm động và mừng rỡ,
chạy lại gần.
- Cháu đã về đấy ư?
Bà ngừng nhai trầu, đôi mắt hiền từ dưới làn tóc trắng nhìn cháu, âu
yếm và mến thương:
- Đi vào trong nhà kẻo nắng, cháu!
Thanh đi, người thẳng, mạnh, cạnh bà lưng đã còng. Tuy vậy, Thanh cảm
thấy chính bà che chở cho mình như những ngày còn nhỏ.
- Cháu đã ăn cơm chưa?
- Dạ chưa. Cháu xuống tàu về đây ngay. Nhưng cháu không thấy đói.
Bà nhìn cháu, giục:
- Cháu rửa mặt đi, rồi nghỉ kẻo mệt.
Thanh đến bên bể múc nước vào thau rửa mặt. Nước mát rượi và
Thanh cúi nhìn bóng mình trong lòng bể với những mảnh trời xanh.
Lần nào trở về với bà, Thanh cũng thấy thong thả và bình yên như thế.
Căn nhà, thửa vườn này như một nơi mát mẻ và hiền lành. Ở đấy, bà lúc
nào cũng sẵn sàng chờ đợi để mến yêu Thanh.
Theo Thạch Lam
Bát Tràng
rêu
phảng phất
Về thăm bà
Thanh lách cách cửa gỗ để khép, nhẹ nhàng bước vào. Thanh thấy mát
hẳn cả người. Trên con đường lát gạch Bát Tràng rêu phủ, những vòm ánh
sáng lọt qua vòm cây xuống nhảy múa theo chiều gió. Một mùi lá tươi non
phảng phất trong không khí. Thanh rút khăn lau mồ hôi trên trán rồi thong
thả đi bên bức tường hoa thấp chạy thẳng đến đầu nhà. Yên tĩnh quá,
không một tiếng động nhỏ trong vườn, tựa như bao nhiêu sự ồn ào ở
ngoài kia đều ngừng lại trên bậc cửa.
Thanh bước lên thềm, nhìn vào trong nhà. Cảnh tượng gian nhà cũ
không có gì thay đổi. Sự yên lặng làm Thanh mãi mới cất được tiếng gọi
khẽ:
- Bà ơi!
Thanh bước xuống dưới giàn thiên lí. Có tiếng người đi, rồi bà mái tóc
bạc phơ, chống gậy trúc ở ngoài vườn vào. Thanh cảm động và mừng rỡ,
chạy lại gần.
- Cháu đã về đấy ư?
Bà ngừng nhai trầu, đôi mắt hiền từ dưới làn tóc trắng nhìn cháu, âu
yếm và mến thương:
- Đi vào trong nhà kẻo nắng, cháu!
Thanh đi, người thẳng, mạnh, cạnh bà lưng đã còng. Tuy vậy, Thanh cảm
thấy chính bà che chở cho mình như những ngày còn nhỏ.
- Cháu đã ăn cơm chưa?
- Dạ chưa. Cháu xuống tàu về đây ngay. Nhưng cháu không thấy đói.
Bà nhìn cháu, giục:
- Cháu rửa mặt đi, rồi nghỉ kẻo mệt.
Thanh đến bên bể múc nước vào thau rửa mặt. Nước mát rượi và
Thanh cúi nhìn bóng mình trong lòng bể với những mảnh trời xanh.
Lần nào trở về với bà, Thanh cũng thấy thong thả và bình yên như thế.
Căn nhà, thửa vườn này như một nơi mát mẻ và hiền lành. Ở đấy, bà lúc
nào cũng sẵn sàng chờ đợi để mến yêu Thanh.
Theo Thạch Lam
Trên con đường lát gạch Bát Tràng
rêu phủ,/ những vòng ánh sáng/ lọt
qua vòm cây/ xuống nhảy múa theo
chiều gió//;
Thanh rút khăn lau mồ hôi trên trán/
rồi thong thả/ đi bên bức tường hoa
thấp chạy thẳng đến đầu nhà.//;
Tuy vậy,/ Thanh cảm thấy/ chính bà
che chở cho mình/ như những ngày
còn nhỏ.//; Lần nào trở về với bà,/
Thanh cũng thấy thong thả/ và bình
yên như thế.//;...
Về thăm bà
Thanh lách cách cửa gỗ để khép, nhẹ nhàng bước vào. Thanh thấy mát hẳn cả người. Trên
con đường lát gạch Bát Tràng rêu phủ, những vòm ánh sáng lọt qua vòm cây xuống nhảy múa
theo chiều gió. Một mùi lá tươi non phảng phất trong không khí. Thanh rút khăn lau mồ hôi
trên trán rồi thong thả đi bên bức tường hoa thấp chạy thẳng đến đầu nhà. Yên tĩnh quá,
không một tiếng động nhỏ trong vườn, tựa như bao nhiêu sự ồn ào ở ngoài kia đều ngừng lại
trên bậc cửa.
Thanh bước lên thềm, nhìn vào trong nhà. Cảnh tượng gian nhà cũ không có gì thay đổi. Sự
yên lặng làm Thanh mãi mới cất được tiếng gọi khẽ:
- Bà ơi!
Thanh bước xuống dưới giàn thiên lí. Có tiếng người đi, rồi bà mái tóc bạc phơ, chống gậy
trúc ở ngoài vườn vào. Thanh cảm động và mừng rỡ, chạy lại gần.
- Cháu đã về đấy ư?
Bà ngừng nhai trầu, đôi mắt hiền từ dưới làn tóc trắng nhìn cháu, âu yếm và mến thương:
- Đi vào trong nhà kẻo nắng, cháu!
Thanh đi, người thẳng, mạnh, cạnh bà lưng đã còng. Tuy vậy, Thanh cảm thấy chính bà che
chở cho mình như những ngày còn nhỏ.
- Cháu đã ăn cơm chưa?
- Dạ chưa. Cháu xuống tàu về đây ngay. Nhưng cháu không thấy đói.
Bà nhìn cháu, giục:
- Cháu rửa mặt đi, rồi nghỉ kẻo mệt.
Thanh đến bên bể múc nước vào thau rửa mặt. Nước mát rượi và Thanh cúi nhìn bóng
mình trong lòng bể với những mảnh trời xanh.
Lần nào trở về với bà, Thanh cũng thấy thong thả và bình yên như thế. Căn nhà, thửa vườn
này như một nơi mát mẻ và hiền lành. Ở đấy, bà lúc nào cũng sẵn sàng chờ đợi để mến yêu
Thanh.
Theo Thạch Lam
LUYỆN ĐỌC HIỂU
Về thăm bà
Thanh lách cách cửa gỗ để khép, nhẹ nhàng bước vào. Thanh thấy mát
hẳn cả người. Trên con đường lát gạch Bát Tràng rêu phủ, những vòm ánh
sáng lọt qua vòm cây xuống nhảy múa theo chiều gió. Một mùi lá tươi non
phảng phất trong không khí. Thanh rút khăn lau mồ hôi trên trán rồi thong
thả đi bên bức tường hoa thấp chạy thẳng đến đầu nhà. Yên tĩnh quá,
không một tiếng động nhỏ trong vườn, tựa như bao nhiêu sự ồn ào ở
ngoài kia đều ngừng lại trên bậc cửa.
Thanh bước lên thềm, nhìn vào trong nhà. Cảnh tượng gian nhà cũ
không có gì thay đổi. Sự yên lặng làm Thanh mãi mới cất được tiếng gọi
khẽ:
- Bà ơi!
Thanh bước xuống dưới giàn thiên lí. Có tiếng người đi, rồi bà mái tóc
bạc phơ, chống gậy trúc ở ngoài vườn vào. Thanh cảm động và mừng rỡ,
chạy lại gần.
- Cháu đã về đấy ư?
Bà ngừng nhai trầu, đôi mắt hiền từ dưới làn tóc trắng nhìn cháu, âu
yếm và mến thương:
- Đi vào trong nhà kẻo nắng, cháu!
Thanh đi, người thẳng, mạnh, cạnh bà lưng đã còng. Tuy vậy, Thanh cảm
thấy chính bà che chở cho mình như những ngày còn nhỏ.
- Cháu đã ăn cơm chưa?
- Dạ chưa. Cháu xuống tàu về đây ngay. Nhưng cháu không thấy đói.
Bà nhìn cháu, giục:
- Cháu rửa mặt đi, rồi nghỉ kẻo mệt.
Thanh đến bên bể múc nước vào thau rửa mặt. Nước mát rượi và
Thanh cúi nhìn bóng mình trong lòng bể với những mảnh trời xanh.
Lần nào trở về với bà, Thanh cũng thấy thong thả và bình yên như thế.
Căn nhà, thửa vườn này như một nơi mát mẻ và hiền lành. Ở đấy, bà lúc
nào cũng sẵn sàng chờ đợi để mến yêu Thanh.
Theo Thạch Lam
THIÊN LÍ
Cây leo, hoa mọc thành
chùm, mùi thơm, màu lục
ánh vàng, thường dùng để
xào hoặc nấu canh.
Về thăm bà
Thanh lách cách cửa gỗ để khép, nhẹ nhàng bước vào. Thanh thấy mát
hẳn cả người. Trên con đường lát gạch Bát Tràng rêu phủ, những vòm ánh
sáng lọt qua vòm cây xuống nhảy múa theo chiều gió. Một mùi lá tươi non
phảng phất trong không khí. Thanh rút khăn lau mồ hôi trên trán rồi thong
thả đi bên bức tường hoa thấp chạy thẳng đến đầu nhà. Yên tĩnh quá,
không một tiếng động nhỏ trong vườn, tựa như bao nhiêu sự ồn ào ở
ngoài kia đều ngừng lại trên bậc cửa.
Thanh bước lên thềm, nhìn vào trong nhà. Cảnh tượng gian nhà cũ
không có gì thay đổi. Sự yên lặng làm Thanh mãi mới cất được tiếng gọi
khẽ:
- Bà ơi!
Thanh bước xuống dưới giàn thiên lí. Có tiếng người đi, rồi bà mái tóc
bạc phơ, chống gậy trúc ở ngoài vườn vào. Thanh cảm động và mừng rỡ,
chạy lại gần.
- Cháu đã về đấy ư?
Bà ngừng nhai trầu, đôi mắt hiền từ dưới làn tóc trắng nhìn cháu, âu
yếm và mến thương:
- Đi vào trong nhà kẻo nắng, cháu!
Thanh đi, người thẳng, mạnh, cạnh bà lưng đã còng. Tuy vậy, Thanh cảm
thấy chính bà che chở cho mình như những ngày còn nhỏ.
- Cháu đã ăn cơm chưa?
- Dạ chưa. Cháu xuống tàu về đây ngay. Nhưng cháu không thấy đói.
Bà nhìn cháu, giục:
- Cháu rửa mặt đi, rồi nghỉ kẻo mệt.
Thanh đến bên bể múc nước vào thau rửa mặt. Nước mát rượi và
Thanh cúi nhìn bóng mình trong lòng bể với những mảnh trời xanh.
Lần nào trở về với bà, Thanh cũng thấy thong thả và bình yên như thế.
Căn nhà, thửa vườn này như một nơi mát mẻ và hiền lành. Ở đấy, bà lúc
nào cũng sẵn sàng chờ đợi để mến yêu Thanh.
Theo Thạch Lam
TRẦU
Lá trầu kết hợp với cau, vôi,...
nhai cho thơm miệng, đỏ môi
theo phong tục xưa.
1. Thanh cảm nhận được điều gì khi đi từ cổng vào nhà bà?
Về thăm bà
Thanh lách cách cửa gỗ để khép, nhẹ nhàng bước vào. Thanh thấy mát hẳn cả người. Trên con đường lát gạch Bát
Tràng rêu phủ, những vòm ánh sáng lọt qua vòm cây xuống nhảy múa theo chiều gió. Một mùi lá tươi non phảng phất
trong không khí. Thanh rút khăn lau mồ hôi trên trán rồi thong thả đi bên bức trường hoa thấp chạy thẳng đến đầu
nhà. Yên tĩnh quá, không một tiếng động nhỏ trong vườn, tựa như bao nhiêu sự ồn ào ở ngoài kia đều ngừng lại trên
bậc cửa.
Thanh bước lên thềm, nhìn vào trong nhà. Cảnh tượng gian nhà cũ không có gì thay đổi. Sự yên lặng làm Thanh mãi
mới cất được tiếng gọi khẽ:
- Bà ơi!
Thanh bước xuống dưới giàn thiên lí. Có tiếng người đi, rồi bà mái tóc bạc phơ, chống gậy trúc ở ngoài vườn vào.
Thanh cảm động và mừng rỡ, chạy lại gần.
- Cháu đã về đấy ư?
Bà ngừng nhai trầu, đôi mắt hiền từ dưới làn tóc trắng nhìn cháu, âu yếm và mến thương:
- Đi vào trong nhà kẻo nắng, cháu!
Thanh đi, người thẳng, mạnh, cạnh bà lưng đã còng. Tuy vậy, Thanh cảm thấy chính bà che chở cho mình như những
ngày còn nhỏ.
- Cháu đã ăn cơm chưa?
- Dạ chưa. Cháu xuống tàu về đây ngay. Nhưng cháu không thấy đói.
Bà nhìn cháu, giục:
- Cháu rửa mặt đi, rồi nghỉ kẻo mệt.
Thanh đến bên bể múc nước vào thau rửa mặt. Nước mát rượi và Thanh cúi nhìn bóng mình trong lòng bể với
những mảnh trời xanh.
Lần nào trở về với bà, Thanh cũng thấy thong thả và bình yên như thế. Căn nhà, thửa vườn này như một nơi mát mẻ
và hiền lành. Ở đấy, bà lúc nào cũng sẵn sàng chờ đợi để mến yêu Thanh.
Theo Thạch Lam
1. Thanh cảm nhận được điều gì khi đi từ cổng vào nhà bà?
Khi đi từ cổng vào nhà bà, Thanh
thấy mát mẻ, yên tĩnh, tâm hồn
dường như thư thả, bình yên khi
ngắm nhìn con đường lát gạch Bát
Tràng quen thuộc với bóng nắng lung
linh nhảy nhót qua kẽ lá, tường hoa
thấp chạy thẳng đến đầu nhà như
ngăn chặn mọi tiếng ồn bên ngoài,
chỉ còn sự bình yên.
Ý đoạn 1
Cảm nhận của Thanh khi đi trên con đường
vào nhà bà.
2. Cảm xúc của hai bà cháu thế nào khi gặp lại nhau?
Về thăm bà
Thanh lách cách cửa gỗ để khép, nhẹ nhàng bước vào. Thanh thấy mát hẳn cả người. Trên con đường lát gạch Bát
Tràng rêu phủ, những vòm ánh sáng lọt qua vòm cây xuống nhảy múa theo chiều gió. Một mùi lá tươi non phảng phất
trong không khí. Thanh rút khăn lau mồ hôi trên trán rồi thong thả đi bên bức trường hoa thấp chạy thẳng đến đầu
nhà. Yên tĩnh quá, không một tiếng động nhỏ trong vườn, tựa như bao nhiêu sự ồn ào ở ngoài kia đều ngừng lại trên
bậc cửa.
Thanh bước lên thềm, nhìn vào trong nhà. Cảnh tượng gian nhà cũ không có gì thay đổi. Sự yên lặng làm Thanh mãi
mới cất được tiếng gọi khẽ:
- Bà ơi!
Thanh bước xuống dưới giàn thiên lí. Có tiếng người đi, rồi bà mái tóc bạc phơ, chống gậy trúc ở ngoài vườn vào.
Thanh cảm động và mừng rỡ, chạy lại gần.
- Cháu đã về đấy ư?
Bà ngừng nhai trầu, đôi mắt hiền từ dưới làn tóc trắng nhìn cháu, âu yếm và mến thương:
- Đi vào trong nhà kẻo nắng, cháu!
Thanh đi, người thẳng, mạnh, cạnh bà lưng đã còng. Tuy vậy, Thanh cảm thấy chính bà che chở cho mình như những
ngày còn nhỏ.
- Cháu đã ăn cơm chưa?
- Dạ chưa. Cháu xuống tàu về đây ngay. Nhưng cháu không thấy đói.
Bà nhìn cháu, giục:
- Cháu rửa mặt đi, rồi nghỉ kẻo mệt.
Thanh đến bên bể múc nước vào thau rửa mặt. Nước mát rượi và Thanh cúi nhìn bóng mình trong lòng bể với
những mảnh trời xanh.
Lần nào trở về với bà, Thanh cũng thấy thong thả và bình yên như thế. Căn nhà, thửa vườn này như một nơi mát mẻ
và hiền lành. Ở đấy, bà lúc nào cũng sẵn sàng chờ đợi để mến yêu Thanh.
Theo Thạch Lam
2. Cảm xúc của hai bà cháu thế nào khi gặp lại nhau?
Khi gặp lại nhau, hai bà
cháu xúc động, mừng rỡ,
đầy yêu thương.
3. Những lời nói, việc làm của bà với Thanh giúp em hiểu được điều
gì?
Ý đoạn 2
Cảm xúc của hai bà cháu khi gặp lại nhau.
Về thăm bà
Thanh lách cách cửa gỗ để khép, nhẹ nhàng bước vào. Thanh thấy mát hẳn cả người. Trên con đường lát gạch Bát
Tràng rêu phủ, những vòm ánh sáng lọt qua vòm cây xuống nhảy múa theo chiều gió. Một mùi lá tươi non phảng phất
trong không khí. Thanh rút khăn lau mồ hôi trên trán rồi thong thả đi bên bức trường hoa thấp chạy thẳng đến đầu
nhà. Yên tĩnh quá, không một tiếng động nhỏ trong vườn, tựa như bao nhiêu sự ồn ào ở ngoài kia đều ngừng lại trên
bậc cửa.
Thanh bước lên thềm, nhìn vào trong nhà. Cảnh tượng gian nhà cũ không có gì thay đổi. Sự yên lặng làm Thanh mãi
mới cất được tiếng gọi khẽ:
- Bà ơi!
Thanh bước xuống dưới giàn thiên lí. Có tiếng người đi, rồi bà mái tóc bạc phơ, chống gậy trúc ở ngoài vườn vào.
Thanh cảm động và mừng rỡ, chạy lại gần.
- Cháu đã về đấy ư?
Bà ngừng nhai trầu, đôi mắt hiền từ dưới làn tóc trắng nhìn cháu, âu yếm và mến thương:
- Đi vào trong nhà kẻo nắng, cháu!
Thanh đi, người thẳng, mạnh, cạnh bà lưng đã còng. Tuy vậy, Thanh cảm thấy chính bà che chở cho mình như những
ngày còn nhỏ.
- Cháu đã ăn cơm chưa?
- Dạ chưa. Cháu xuống tàu về đây ngay. Nhưng cháu không thấy đói.
Bà nhìn cháu, giục:
- Cháu rửa mặt đi, rồi nghỉ kẻo mệt.
Thanh đến bên bể múc nước vào thau rửa mặt. Nước mát rượi và Thanh cúi nhìn bóng mình trong lòng bể với
những mảnh trời xanh.
Lần nào trở về với bà, Thanh cũng thấy thong thả và bình yên như thế. Căn nhà, thửa vườn này như một nơi mát mẻ
và hiền lành. Ở đấy, bà lúc nào cũng sẵn sàng chờ đợi để mến yêu Thanh.
Theo Thạch Lam
3. Những lời nói, việc làm của bà với Thanh giúp em hiểu được điều
gì?
Những lời nói, việc làm của bà
giúp em hiểu được tình yêu
thương bà dành cho Thanh,
vẫn quan tâm, chăm sóc Thanh
như ngày Thanh còn bé.
Ý đoạn 3
Sự quan tâm chăm sóc của bà dành cho
Thanh.
4. Vì sao mỗi lần trở về với bà, Thanh luôn thấy thong thả và
bình yên? Tìm đáp án đúng
Vì bà vẫn che chở cho Thanh như những ngày còn nhỏ.
Vì bà lúc nào cũng sẵn sàng chờ đợi để mến yêu Thanh.
Vì căn nhà và thửa vườn của bà rất mát mẻ, dễ chịu.
Vì nước trong bể mát rượi, soi bóng những mảnh trời xanh.
Về thăm bà
Thanh lách cách cửa gỗ để khép, nhẹ nhàng bước vào. Thanh thấy mát hẳn cả người. Trên con đường lát gạch Bát
Tràng rêu phủ, những vòm ánh sáng lọt qua vòm cây xuống nhảy múa theo chiều gió. Một mùi lá tươi non phảng phất
trong không khí. Thanh rút khăn lau mồ hôi trên trán rồi thong thả đi bên bức trường hoa thấp chạy thẳng đến đầu
nhà. Yên tĩnh quá, không một tiếng động nhỏ trong vườn, tựa như bao nhiêu sự ồn ào ở ngoài kia đều ngừng lại trên
bậc cửa.
Thanh bước lên thềm, nhìn vào trong nhà. Cảnh tượng gian nhà cũ không có gì thay đổi. Sự yên lặng làm Thanh mãi
mới cất được tiếng gọi khẽ:
- Bà ơi!
Thanh bước xuống dưới giàn thiên lí. Có tiếng người đi, rồi bà mái tóc bạc phơ, chống gậy trúc ở ngoài vườn vào.
Thanh cảm động và mừng rỡ, chạy lại gần.
- Cháu đã về đấy ư?
Bà ngừng nhai trầu, đôi mắt hiền từ dưới làn tóc trắng nhìn cháu, âu yếm và mến thương:
- Đi vào trong nhà kẻo nắng, cháu!
Thanh đi, người thẳng, mạnh, cạnh bà lưng đã còng. Tuy vậy, Thanh cảm thấy chính bà che chở cho mình như những
ngày còn nhỏ.
- Cháu đã ăn cơm chưa?
- Dạ chưa. Cháu xuống tàu về đây ngay. Nhưng cháu không thấy đói.
Bà nhìn cháu, giục:
- Cháu rửa mặt đi, rồi nghỉ kẻo mệt.
Thanh đến bên bể múc nước vào thau rửa mặt. Nước mát rượi và Thanh cúi nhìn bóng mình trong lòng bể với
những mảnh trời xanh.
Lần nào trở về với bà, Thanh cũng thấy thong thả và bình yên như thế. Căn nhà, thửa vườn này như một nơi mát mẻ
và hiền lành. Ở đấy, bà lúc nào cũng sẵn sàng chờ đợi để mến yêu Thanh.
Theo Thạch Lam
4. Vì sao mỗi lần trở về với bà, Thanh luôn thấy thong thả và
bình yên? Tìm đáp án đúng
Vì bà vẫn che chở cho Thanh như những ngày còn nhỏ.
Vì bà lúc nào cũng sẵn sàng chờ đợi để mến yêu Thanh.
Vì căn nhà và thửa vườn của bà rất mát mẻ, dễ chịu.
Vì nước trong bể mát rượi, soi bóng những mảnh trời xanh.
Ý đoạn 4
Căn nhà và tình yêu của bà luôn khiến Thanh
thấy thong thả và bình yên mỗi khi trở về
Ý đoạn 1
Cảm nhận
của Thanh
khi đi trên
con đường
vào nhà bà.
Ý đoạn 2
Cảm xúc
của hai bà
cháu khi
gặp lại
nhau.
Ý đoạn 3
Ý đoạn 4
Sự quan
tâm chăm
sóc của bà
dành cho
Thanh.
Căn nhà và
tình yêu của
bà luôn khiến
Thanh thấy
thong thả và
bình yên mỗi
khi trở về
Nội dung bài: Kể về chuyến thăm bà với những cảm xúc
yêu thương thông qua sự quan tâm dành cho nhau của
Thanh và bà.
LUYỆN ĐỌC LẠI
Thanh đi,/ người thẳng,/ mạnh,/ cạnh bà
lưng đã còng.// Tuy vậy,/ Thanh cảm thấy/
chính bà che chở cho mình/ như những
ngày còn nhỏ.//
– Cháu đã ăn cơm chưa?//
– Dạ chưa.// Cháu xuống tàu/ về đây
ngay//. Nhưng cháu không thấy đói.//
Bà nhìn cháu,/ giục://
– Cháu rửa mặt đi,/ rồi nghỉ kẻo mệt.//
 








Các ý kiến mới nhất