Violet
Baigiang

Tìm kiếm theo tiêu đề

Tin tức cộng đồng

5 điều đơn giản cha mẹ nên làm mỗi ngày để con hạnh phúc hơn

Tìm kiếm hạnh phúc là một nhu cầu lớn và xuất hiện xuyên suốt cuộc đời mỗi con người. Tác giả người Mỹ Stephanie Harrison đã dành ra hơn 10 năm để nghiên cứu về cảm nhận hạnh phúc, bà đã hệ thống các kiến thức ấy trong cuốn New Happy. Bà Harrison khẳng định có những thói quen đơn...
Xem tiếp

Tin tức thư viện

Chức năng Dừng xem quảng cáo trên violet.vn

12087057 Kính chào các thầy, cô! Hiện tại, kinh phí duy trì hệ thống dựa chủ yếu vào việc đặt quảng cáo trên hệ thống. Tuy nhiên, đôi khi có gây một số trở ngại đối với thầy, cô khi truy cập. Vì vậy, để thuận tiện trong việc sử dụng thư viện hệ thống đã cung cấp chức năng...
Xem tiếp

Hỗ trợ kĩ thuật

  • (024) 62 930 536
  • 0919 124 899
  • hotro@violet.vn

Liên hệ quảng cáo

  • (024) 66 745 632
  • 096 181 2005
  • contact@bachkim.vn

Tìm kiếm Bài giảng

Tuần 32. Vương quốc vắng nụ cười

Wait
  • Begin_button
  • Prev_button
  • Play_button
  • Stop_button
  • Next_button
  • End_button
  • 0 / 0
  • Loading_status
Tham khảo cùng nội dung: Bài giảng, Giáo án, E-learning, Bài mẫu, Sách giáo khoa, ...
Nhấn vào đây để tải về
Báo tài liệu có sai sót
Nhắn tin cho tác giả
(Tài liệu chưa được thẩm định)
Nguồn:
Người gửi: Nguyễn Thị Thu Huyền
Ngày gửi: 09h:01' 05-05-2023
Dung lượng: 2.2 MB
Số lượt tải: 27
Số lượt thích: 0 người
Thứ sáu ngày 28 tháng 4 năm 2023

Tập đọc

- Bài:

Khởi động
Con chuồn chuồn nước
Nêu nội dung chính của bài

Khám phá

Vương quốc vắng nụ cười
Ngày xửa ngày xưa, có một vương quốc buồn chán kinh khủng chỉ vì cư dân ở đó không ai
biết cười. Nói chính xác là chỉ có rất ít trẻ con cười được, còn người lớn thì hoàn toàn không. Buổi
sáng, mặt trời không muốn dậy, chim không muốn hót, hoa trong vườn chưa nở đã tàn. Ra đường
gặp toàn những gương mặt rầu rĩ, héo hon. Ngay kinh đô là nơi nhộn nhịp cũng chỉ nghe thấy tiếng
ngựa hí, tiếng sỏi đá lạo xạo dưới bánh xe, tiếng gió thở dài trên những mái nhà... Nhà vua, may
sao, vẫn còn tỉnh táo để nhận ra mối nguy cơ đó. Ngài họp triều đình và cử ngay một viên đại thần
đi du học, chuyên về môn cười.
Một năm trôi qua, thời hạn học tập đã hết, nhà vua thân hành dẫn các quan ra tận cửa ải
đón vị đại thần du học trở về. Ai cũng hồi hộp mong nhìn thấy nụ cười mầu nhiệm của ông ta.
Nhưng họ đã thất vọng. Vị đại thần vừa xuất hiện đã vội rập đầu, tâu lạy:
- Muôn tâu Bệ hạ, thần xin chịu tội. Thần đã cố gắng hết sức nhưng học không vào.
Các quan nghe vậy ỉu xìu, còn nhà vua thì thở dài sườn sượt. Không khí của triều đình thật
là ảo não. Đúng lúc đó, một viên thị vệ hớt hải chạy vào:
- Tâu Bệ hạ! Thần vừa tóm được một kẻ đang cười sằng sặc ngoài đường.
- Dẫn nó vào! - Nhà vua phấn khởi ra lệnh.
(còn nữa)
Theo TRẦN ĐỨC TIẾN

3 đoạn.
Bài này được chia làm …
Đoạn 1: Từ đầu đến … về môn cười.
Đoạn 2: Tiếp theo đến … học không vào.
Đoạn 3: Phần còn lại.

Vương quốc vắng nụ cười
Ngày xửa ngày xưa, có một vương quốc buồn chán kinh khủng chỉ vì cư dân ở đó không ai
biết cười. Nói chính xác là chỉ có rất ít trẻ con cười được, còn người lớn thì hoàn toàn không. Buổi
sáng, mặt trời không muốn dậy, chim không muốn hót, hoa trong vườn chưa nở đã tàn. Ra đường
gặp toàn những gương mặt rầu rĩ, héo hon. Ngay kinh đô là nơi nhộn nhịp cũng chỉ nghe thấy tiếng
ngựa hí, tiếng sỏi đá lạo xạo dưới bánh xe, tiếng gió thở dài trên những mái nhà... Nhà vua, may
sao, vẫn còn tỉnh táo để nhận ra mối nguy cơ đó. Ngài họp triều đình và cử ngay một viên đại thần
đi du học, chuyên về môn cười.
Một năm trôi qua, thời hạn học tập đã hết, nhà vua thân hành dẫn các quan ra tận cửa ải
đón vị đại thần du học trở về. Ai cũng hồi hộp mong nhìn thấy nụ cười mầu nhiệm của ông ta.
Nhưng họ đã thất vọng. Vị đại thần vừa xuất hiện đã vội rập đầu, tâu lạy:
- Muôn tâu Bệ hạ, thần xin chịu tội. Thần đã cố gắng hết sức nhưng học không vào.
Các quan nghe vậy ỉu xìu, còn nhà vua thì thở dài sườn sượt. Không khí của triều đình thật
là ảo não. Đúng lúc đó, một viên thị vệ hớt hải chạy vào:
- Tâu Bệ hạ! Thần vừa tóm được một kẻ đang cười sằng sặc ngoài đường.
- Dẫn nó vào! - Nhà vua phấn khởi ra lệnh.
(còn nữa)
Theo TRẦN ĐỨC TIẾN

Luyện đọc từ
- người lớn, tâu lạy
- ảo não, một năm
- mặt trời, triều đình
- sằng sặc,…

Vương quốc vắng nụ cười
Ngày xửa ngày xưa, có một vương quốc buồn chán kinh khủng chỉ vì cư dân ở đó không ai
biết cười. Nói chính xác là chỉ có rất ít trẻ con cười được, còn người lớn thì hoàn toàn không. Buổi
sáng, mặt trời không muốn dậy, chim không muốn hót, hoa trong vườn chưa nở đã tàn. Ra đường
gặp toàn những gương mặt rầu rĩ, héo hon. Ngay kinh đô là nơi nhộn nhịp cũng chỉ nghe thấy tiếng
ngựa hí, tiếng sỏi đá lạo xạo dưới bánh xe, tiếng gió thở dài trên những mái nhà... Nhà vua, may
sao, vẫn còn tỉnh táo để nhận ra mối nguy cơ đó. Ngài họp triều đình và cử ngay một viên đại thần
đi du học, chuyên về môn cười.
Một năm trôi qua, thời hạn học tập đã hết, nhà vua thân hành dẫn các quan ra tận cửa ải
đón vị đại thần du học trở về. Ai cũng hồi hộp mong nhìn thấy nụ cười mầu nhiệm của ông ta.
Nhưng họ đã thất vọng. Vị đại thần vừa xuất hiện đã vội rập đầu, tâu lạy:
- Muôn tâu Bệ hạ, thần xin chịu tội. Thần đã cố gắng hết sức nhưng học không vào.
Các quan nghe vậy ỉu xìu, còn nhà vua thì thở dài sườn sượt. Không khí của triều đình thật
là ảo não. Đúng lúc đó, một viên thị vệ hớt hải chạy vào:
- Tâu Bệ hạ! Thần vừa tóm được một kẻ đang cười sằng sặc ngoài đường.
- Dẫn nó vào! - Nhà vua phấn khởi ra lệnh.
(còn nữa)
Theo TRẦN ĐỨC TIẾN

Giải nghĩa từ
- Nguy cơ: điều có thể gây ra tai họa lớn.
- Thân hành: tự mình làm, không để người khác làm
thay.
- Du học: đi học xa (thường là ở nước ngoài).

Luyện đọc
Ngày xửa ngày xưa, có một vương quốc
buồn chán kinh khủng chỉ vì cư dân ở đó không
ai biết cười.

Đọc nhóm đôi

Vương quốc vắng nụ cười
Ngày xửa ngày xưa, có một vương quốc buồn chán kinh khủng chỉ vì cư dân ở đó không ai
biết cười. Nói chính xác là chỉ có rất ít trẻ con cười được, còn người lớn thì hoàn toàn không. Buổi
sáng, mặt trời không muốn dậy, chim không muốn hót, hoa trong vườn chưa nở đã tàn. Ra đường
gặp toàn những gương mặt rầu rĩ, héo hon. Ngay kinh đô là nơi nhộn nhịp cũng chỉ nghe thấy tiếng
ngựa hí, tiếng sỏi đá lạo xạo dưới bánh xe, tiếng gió thở dài trên những mái nhà... Nhà vua, may
sao, vẫn còn tỉnh táo để nhận ra mối nguy cơ đó. Ngài họp triều đình và cử ngay một viên đại thần
đi du học, chuyên về môn cười.
Một năm trôi qua, thời hạn học tập đã hết, nhà vua thân hành dẫn các quan ra tận cửa ải
đón vị đại thần du học trở về. Ai cũng hồi hộp mong nhìn thấy nụ cười mầu nhiệm của ông ta.
Nhưng họ đã thất vọng. Vị đại thần vừa xuất hiện đã vội rập đầu, tâu lạy:
- Muôn tâu Bệ hạ, thần xin chịu tội. Thần đã cố gắng hết sức nhưng học không vào.
Các quan nghe vậy ỉu xìu, còn nhà vua thì thở dài sườn sượt. Không khí của triều đình thật
là ảo não. Đúng lúc đó, một viên thị vệ hớt hải chạy vào:
- Tâu Bệ hạ! Thần vừa tóm được một kẻ đang cười sằng sặc ngoài đường.
- Dẫn nó vào! - Nhà vua phấn khởi ra lệnh.
(còn nữa)
Theo TRẦN ĐỨC TIẾN

Tìm hiểu bài

Câu 1. Tìm những chi tiết cho thấy cuộc sống ở vương quốc nọ
rất buồn.
- Mặt trời không muốn dậy, chim không muốn hót, hoa
trong vườn chưa nở đã tàn, gương mặt mọi người rầu rĩ, héo
hon, ngay tại kinh đô cũng chỉ nghe thấy tiếng ngựa hí, tiếng sỏi
đá lạo xạo dưới bánh xe, tiếng gió thở dài trên những mái nhà.
Câu 2. Vì sao cuộc sống ở vương quốc ấy buồn chán như vậy ?
- Vì cư dân ở đó không ai biết cười.

Câu 3. Nhà vua đã làm gì để thay đổi tình hình?
- Nhà vua cử một vị đại thần đi du học nước ngoài, chuyên
về môn cười.
* Kết quả khi vị đại thần đi du học thế nào?
- Sau một năm, vị đại thần trở về, xin chịu tội vì đã gắng
hết sức nhưng học không vào.

Câu 4. Kết quả việc nhà vua làm ra sao?
- Kết quả là nhà vua và mọi vị quan đều thất vọng: vị đại
thần đã trở về nhưng vẫn chưa học được môn cười, các quan ỉu
xìu, nhà vua thì thở dài. Không khí triều đình ảo não.
* Điều gì bất ngờ xảy ra ở phần cuối của bài ?
- Thị vệ bắt được một kẻ đang cười sằng sặc ngoài đường.
* Thái độ của nhà vua thế nào khi nghe tin đó?
- Nhà vua phấn khởi ra lệnh dẫn người đó vào.
* Đoạn văn cho chúng ta biết điều gì?

Nội dung:

Đoạn văn cho biết cuộc sống thiếu tiếng cười
sẽ vô cùng tẻ nhạt, buồn chán.

Luyện đọc diễn cảm

Vương quốc vắng nụ cười
… Vị đại thần vừa xuất hiện đã vội rập đầu, tâu lạy :
- Muôn tâu Bệ hạ, thần xin chịu tội. Thần đã cố gắng hết sức
nhưng học không vào.
Các quan nghe vậy ỉu xìu, còn nhà vua thì thở dài sườn
sượt. Không khí của triều đình thật là ảo não. Đúng lúc đó, một
viên thị vệ hớt hải chạy vào :
- Tâu Bệ hạ ! Thần vừa tóm được một kẻ đang cười sằng
sặc ngoài đường.
- Dẫn nó vào ! – Nhà vua phấn khởi ra lệnh.

Vương quốc vắng nụ cười
… Vị đại thần vừa xuất hiện đã vội rập đầu, tâu lạy :
- Muôn tâu Bệ hạ, thần xin chịu tội. Thần đã cố gắng hết sức
nhưng học không vào.
Các quan nghe vậy ỉu xìu, còn nhà vua thì thở dài sườn
sượt. Không khí của triều đình thật là ảo não. Đúng lúc đó, một
viên thị vệ hớt hải chạy vào :
- Tâu Bệ hạ ! Thần vừa tóm được một kẻ đang cười sằng
sặc ngoài đường.
- Dẫn nó vào ! – Nhà vua phấn khởi ra lệnh.

Giáo viên: Trần Công
Hiến

Tạm biệt các em,
hẹn gặp lại!
468x90
 
Gửi ý kiến