Tuần 22. Nhà bác học và bà cụ

- 0 / 0
(Tài liệu chưa được thẩm định)
Nguồn:
Người gửi: LuongThi ThuHuong
Ngày gửi: 21h:04' 06-02-2022
Dung lượng: 10.9 MB
Số lượt tải: 265
Nguồn:
Người gửi: LuongThi ThuHuong
Ngày gửi: 21h:04' 06-02-2022
Dung lượng: 10.9 MB
Số lượt tải: 265
Số lượt thích:
0 người
XIN CHÀO CÁC BẠN
CHÀO MỪNG CÁC BẠN ĐẾN VỚI BUỔI HỌC NGÀY HÔM NAY
Tập đọc - Kể chuyện
Nhà bác học và bà cụ
Luyện đọc
Tìm hiểu bài
Nhà bác học
Cười móm mém
Ê-đi-xơn, đèn điện, loé lên, móm mém, miệt mài, thùm thụp
ùn ùn kéo đến
1. Ê-đi-xơn là một nhà bác học nổi tiếng người Mĩ. Khi ông chế ra đèn điện, người từ khắp nơi ùn ùn kéo đến xem. Có một bà cụ phải đi bộ mười hai cây số. Đến nơi, cụ mỏi quá, ngồi xuống vệ đường bóp chân, đấm lưng thùm thụp.
2. Lúc ấy, Ê-đi-xơn chợt đi qua. Ông dừng lại hỏi chuyện. Bà cụ nói:
- Già đã phải đi bộ gần ba giờ đồng hồ để được nhìn tận mắt cái đèn điện. Giá ông Ê-đi-xơn làm được cái xe chở người già đi nơi này nơi khác có phải may mắn hơn cho già không?
- Thưa cụ, tôi tưởng vẫn có xe ngựa chở khách chứ?
- Đi xe ấy thì ốm mất. Già chỉ muốn có một thứ xe không cần ngựa kéo mà lại thật êm.
3. Nghe bà cụ nói vậy, bỗng một ý nghĩ lóe lên trong đầu Ê-đi-xơn. Ông reo lên:
- Cụ ơi! Tôi là Ê-đi-xơn đây. Nhờ cụ mà tôi nảy ra ý định làm một cái xe chạy bằng dòng điện đấy.
Bà cụ vô cùng ngạc nhiên khi thấy nhà bác học cũng bình thường như mọi người khác. Lúc chia tay, Ê-đi-xơn bảo:
- Tôi sẽ mời cụ đi chuyến xe điện đầu tiên.
- Thế nào già cũng đến... Nhưng ông phải làm nhanh lên nhé, kẻo tuổi già chẳng còn được bao lâu đâu.
4. Từ lần gặp bà cụ, Ê-đi-xơn miệt mài với công việc chế tạo xe điện và đã thành công.
Hôm chạy thử xe điện, người ta xếp hàng dài để mua vé. Ê-đi-xơn mời bà cụ dạo nọ đi chuyến đầu tiên. Đến ga, ông bảo:
- Tôi giữ đúng lời hứa với cụ rồi nhé!
Bà cụ cười móm mém:
- Cảm ơn ông. Giờ thì già có thể đi chơi cả ngày với chiếc xe này rồi!
Theo TRUYỆN ĐỌC 3, 1995
1. Ê-đi-xơn là một nhà bác học nổi tiếng người Mĩ. Khi ông chế ra đèn điện, người từ khắp nơi ùn ùn kéo đến xem. Có một bà cụ phải đi bộ mười hai cây số. Đến nơi, cụ mỏi quá, ngồi xuống vệ đường bóp chân, đấm lưng thùm thụp.
Đoạn 1: Giọng đọc chậm rãi, khoan thai
2. Lúc ấy, Ê-đi-xơn chợt đi qua. Ông dừng lại hỏi chuyện. Bà cụ nói:
- Già đã phải đi bộ gần ba giờ đồng hồ để được nhìn tận mắt cái đèn điện. Giá ông Ê-đi-xơn làm được cái xe chở người già đi nơi này nơi khác có phải may mắn hơn cho già không?
- Thưa cụ, tôi tưởng vẫn có xe ngựa chở khách chứ?
- Đi xe ấy thì ốm mất. Già chỉ muốn có một thứ xe không cần ngựa kéo mà lại thật êm.
Đoạn 2: Giọng bà cụ chậm chạp, mệt mỏi;
Ê-đi-xơn hỏi giọng ngạc nhiên
3. Nghe bà cụ nói vậy, bỗng một ý nghĩ loé lên trong đầu Ê-đi-xơn. Ông reo lên:
- Cụ ơi! Tôi là Ê-đi-xơn đây. Nhờ cụ mà tôi nảy ra ý định làm một cái xe chạy bằng dòng điện đấy.
Bà cụ vô cùng ngạc nhiên khi thấy nhà bác học cũng bình thường như mọi người khác. Lúc chia tay, Ê-đi-xơn bảo:
- Tôi sẽ mời cụ đi chuyến xe điện đầu tiên.
- Thế nào già cũng đến... Nhưng ông phải làm nhanh lên nhé, kẻo tuổi già chẳng còn được bao lâu đâu.
Đoạn 3: Giọng Ê-đi-xơn reo vui khi sáng kiến chợt loé đến; giọng bà cụ phấn chấn
4. Từ lần gặp bà cụ, Ê-đi-xơn miệt mài với công việc chế tạo xe điện và đã thành công.
Hôm chạy thử xe điện, người ta xếp hàng dài để mua vé. Ê-đi-xơn mời bà cụ dạo nọ đi chuyến đầu tiên. Đến ga, ông bảo:
- Tôi giữ đúng lời hứa với cụ rồi nhé!
Bà cụ cười móm mém:
- Cảm ơn ông. Giờ thì già có thể đi chơi cả ngày với chiếc xe này rồi!
Theo TRUYỆN ĐỌC 3, 1995
Đoạn 4: Giọng Ê-đi-xơn vui, hóm hỉnh; giọng cụ già phấn khởi
Đọc đoạn 1
1. Hãy nói những điều em biết về Ê-đi-xơn?
Ê-đi-xơn là nhà bác học tài ba người Mĩ, sinh năm 1847, mất năm 1931. Ông có hàng ngàn phát minh góp phần làm cho cuộc sống của loài người thêm văn minh, tiến bộ.
Miệt mài: Ở trạng thái tập trung và bị lôi cuốn vào công việc đến mức như không một lúc nào có thể rời ra.
Ví dụ: Học tập miệt mài.
Thùm thụp: Tiếng đấm liên tiếp.
Ví dụ: Đấm lưng thùm thụp.
Nhà bác học: Là người có hiểu biết
sâu rộng về nhiều ngành khoa học.
Cười móm mém: cười mà miệng và má hõm vào do rụng hết răng.
Ê-đi-xơn ( Thomas Edison )
( 1847 – 1931 )
Ê-đi-xơn là nhà bác học nổi tiếng người Mĩ sinh năm 1947 mất năm 1931. Ông đã cống hiến cho loài người hơn một nghìn sáng chế. Tuổi thơ của ông rất vất vả. Ông phải đi bán báo để kiếm sống và tự mày mò học tập. Nhờ tài năng và lao động không mệt mỏi , ông đã trở thành nhà bác học vĩ đại, góp phần làm thay đổi bộ mặt thế giới
Ê- ĐI- XƠN
1847- 1931
2. Câu chuyện giữa Ê-đi-xơn và bà cụ xảy ra vào lúc nào?
Câu chuyện xảy ra khi Ê-đi-xơn phát minh ra đèn điện, mọi người ùn ùn kéo đến xem. Có một bà cụ đã đi bộ mười hai cây số để được tận mắt xem chiếc đèn điện, đến nơi bà cụ mệt quá ngồi nghỉ bên vệ đường, đúng lúc ấy nhà bác học Ê-đi-xơn đi ngang qua, thấy bà cụ ông dừng lại hỏi thăm.
Câu 3: Khi biết mình đang nói chuyện với nhà bác học Ê-đi-xơn bà cụ đã mong muốn điều gì?
Bà cụ mong nhà bác học làm được cái xe không cần ngựa kéo và thật êm.
Máy điện tín in chữ năm 1869
Máy chiếu bóng 1887
Ô tô chạy bằng điện
Bóng đèn
Câu 4: Vì sao bà cụ có mong ước như vậy?
Vì xe ngựa đi rất xóc, đi xe ấy các cụ già sẽ ốm mất.
Câu 5: Nhờ đâu mà mong ước của bà cụ được thực hiện?
A. Nhờ óc sáng tạo kì diệu của Ê-đi-xơn.
B. Sự quan tâm đến con người của Ê-đi-xơn.
C. Sự lao động miệt mài của nhà bác học để thực hiện lời hứa.
D. Cả 3 ý trên đều đúng.
Câu 6: Theo em, khoa học đem lại lợi ích gì cho con người?
A. Khoa học cải tạo thế giới
B. Cải thiện cuộc sống con người
C. Làm con người sống tốt hơn, sung sướng hơn
D. Cải tạo thế giới, giúp đời sống con người tốt hơn, sung sướng hơn, hiện đại hơn
Nội dung câu chuyện là gì?
Nội dung câu chuyện: Ca ngợi nhà bác học vĩ đại Ê-đi-xơn rất giàu sáng kiến, luôn mong muốn đem khoa học phục vụ con người.
Nghe bà cụ nói vậy,/ bỗng một ý nghĩ loé lên trong đầu Ê-đi-xơn.// Ông reo lên://
- Cụ ơi!// Tôi là Ê-đi-xơn đây.// Nhờ cụ mà tôi nảy ra ý định làm một cái xe chạy bằng dòng điện đấy.//
Bà cụ vô cùng ngạc nhiên khi thấy nhà bác học cũng bình thường như mọi người khác.// Lúc chia tay,/ Ê-đi-xơn bảo://
- Tôi sẽ mời cụ đi chuyến xe điện đầu tiên.//
- Thế nào già cũng đến…// Nhưng ông phải làm nhanh lên nhé,/ kẻo tuổi già chẳng còn được bao lâu đâu.//
LUYỆN ĐỌC LẠI
Kể chuyện
NHÀ BÁC HỌC VÀ BÀ CỤ
Phân vai dựng lại câu chuyện “ Nhà bác học và bà cụ”.
Câu chuyện gồm có mấy vai? Là những vai nào?
Câu chuyện có 3 vai là: người dẫn chuyện, Ê-đi-xơn, bà cụ.
Thực hành:
Phân vai dựng lại câu chuyện “ Nhà bác học và bà cụ”
Kể chuyện
NHÀ BÁC HỌC VÀ BÀ CỤ
Nhà bác học Ê-đi-xơn là người nước nào? câu truyện Ê-đi-xơn và bà cụ xảy ra lúc nào, trong hoàn cảnh nào?
Qua cuụ?c trũ chuyờn vo?i ấ-di-xon ba` cu? mong muụ?n diờ`u gi`?
3
Nghe b cu? no?i, ấ-di-xon dó na?y ra y? gi`? cuụ?c tro` chuyờ?n tiờ?p tu?c va` kờ?t thu?c ra sao?
T? lõ`n ga?p b cu?, ấ-di-xon dó lao dụ?ng nhu thờ? na`o? kờ? hoa?ch cu?a ụng co? tha`nh cụng khụng? hụm cha?y th? xe diờ?n ấ-di-xon da~ no?i vo?i ba` cu? thờ? na`o? Ba` cu? dó tr? lo`i ụng ra sao?
Nhà bác học Ê-đi-xơn là người nước nào? câu truyện -đi-xơn và bà cụ xảy ra lúc nào, trong hoàn cảnh nào?
Qua cuụ?c trũ chuyờn vo?i ấ-di-xon ba` cu? mong muụ?n diờ`u gi`?
Nghe b cu? no?i, ấ-di-xon dó na?y ra y? gi`? cuụ?c tro` chuyờ?n tiờ?p tu?c va` kờ?t thu?c ra sao?
T? lõ`n ga?p b cu?, ấ-di-xon dó lao dụ?ng nhu thờ? na`o? kờ? hoa?ch cu?a ụng co? tha`nh cụng khụng? hụm cha?y th? xe diờ?n ấ-di-xon da~ no?i vo?i ba` cu? thờ? na`o? Ba` cu? dó tr? lo`i ụng ra sao?
1
Ê - đi – xơn quan tâm tới người khác
í nghia cõu chuy?n
Khoa học đem lại cho con người những điều tốt đẹp
Ê – đi – xơn là nhà bác học vĩ đại, mong muốn đem lại những điều tốt đẹp cho con người đã thúc đẩy ông lao động sáng tạo cần cù.
Tri thức góp phần cải tạo thế giới
Cảm ơn các bạn đã cùng chúng mình học bài hôm nay. Các bạn nhớ rèn đọc và trả lời lại các câu hỏi của bài nhé!
CHÀO MỪNG CÁC BẠN ĐẾN VỚI BUỔI HỌC NGÀY HÔM NAY
Tập đọc - Kể chuyện
Nhà bác học và bà cụ
Luyện đọc
Tìm hiểu bài
Nhà bác học
Cười móm mém
Ê-đi-xơn, đèn điện, loé lên, móm mém, miệt mài, thùm thụp
ùn ùn kéo đến
1. Ê-đi-xơn là một nhà bác học nổi tiếng người Mĩ. Khi ông chế ra đèn điện, người từ khắp nơi ùn ùn kéo đến xem. Có một bà cụ phải đi bộ mười hai cây số. Đến nơi, cụ mỏi quá, ngồi xuống vệ đường bóp chân, đấm lưng thùm thụp.
2. Lúc ấy, Ê-đi-xơn chợt đi qua. Ông dừng lại hỏi chuyện. Bà cụ nói:
- Già đã phải đi bộ gần ba giờ đồng hồ để được nhìn tận mắt cái đèn điện. Giá ông Ê-đi-xơn làm được cái xe chở người già đi nơi này nơi khác có phải may mắn hơn cho già không?
- Thưa cụ, tôi tưởng vẫn có xe ngựa chở khách chứ?
- Đi xe ấy thì ốm mất. Già chỉ muốn có một thứ xe không cần ngựa kéo mà lại thật êm.
3. Nghe bà cụ nói vậy, bỗng một ý nghĩ lóe lên trong đầu Ê-đi-xơn. Ông reo lên:
- Cụ ơi! Tôi là Ê-đi-xơn đây. Nhờ cụ mà tôi nảy ra ý định làm một cái xe chạy bằng dòng điện đấy.
Bà cụ vô cùng ngạc nhiên khi thấy nhà bác học cũng bình thường như mọi người khác. Lúc chia tay, Ê-đi-xơn bảo:
- Tôi sẽ mời cụ đi chuyến xe điện đầu tiên.
- Thế nào già cũng đến... Nhưng ông phải làm nhanh lên nhé, kẻo tuổi già chẳng còn được bao lâu đâu.
4. Từ lần gặp bà cụ, Ê-đi-xơn miệt mài với công việc chế tạo xe điện và đã thành công.
Hôm chạy thử xe điện, người ta xếp hàng dài để mua vé. Ê-đi-xơn mời bà cụ dạo nọ đi chuyến đầu tiên. Đến ga, ông bảo:
- Tôi giữ đúng lời hứa với cụ rồi nhé!
Bà cụ cười móm mém:
- Cảm ơn ông. Giờ thì già có thể đi chơi cả ngày với chiếc xe này rồi!
Theo TRUYỆN ĐỌC 3, 1995
1. Ê-đi-xơn là một nhà bác học nổi tiếng người Mĩ. Khi ông chế ra đèn điện, người từ khắp nơi ùn ùn kéo đến xem. Có một bà cụ phải đi bộ mười hai cây số. Đến nơi, cụ mỏi quá, ngồi xuống vệ đường bóp chân, đấm lưng thùm thụp.
Đoạn 1: Giọng đọc chậm rãi, khoan thai
2. Lúc ấy, Ê-đi-xơn chợt đi qua. Ông dừng lại hỏi chuyện. Bà cụ nói:
- Già đã phải đi bộ gần ba giờ đồng hồ để được nhìn tận mắt cái đèn điện. Giá ông Ê-đi-xơn làm được cái xe chở người già đi nơi này nơi khác có phải may mắn hơn cho già không?
- Thưa cụ, tôi tưởng vẫn có xe ngựa chở khách chứ?
- Đi xe ấy thì ốm mất. Già chỉ muốn có một thứ xe không cần ngựa kéo mà lại thật êm.
Đoạn 2: Giọng bà cụ chậm chạp, mệt mỏi;
Ê-đi-xơn hỏi giọng ngạc nhiên
3. Nghe bà cụ nói vậy, bỗng một ý nghĩ loé lên trong đầu Ê-đi-xơn. Ông reo lên:
- Cụ ơi! Tôi là Ê-đi-xơn đây. Nhờ cụ mà tôi nảy ra ý định làm một cái xe chạy bằng dòng điện đấy.
Bà cụ vô cùng ngạc nhiên khi thấy nhà bác học cũng bình thường như mọi người khác. Lúc chia tay, Ê-đi-xơn bảo:
- Tôi sẽ mời cụ đi chuyến xe điện đầu tiên.
- Thế nào già cũng đến... Nhưng ông phải làm nhanh lên nhé, kẻo tuổi già chẳng còn được bao lâu đâu.
Đoạn 3: Giọng Ê-đi-xơn reo vui khi sáng kiến chợt loé đến; giọng bà cụ phấn chấn
4. Từ lần gặp bà cụ, Ê-đi-xơn miệt mài với công việc chế tạo xe điện và đã thành công.
Hôm chạy thử xe điện, người ta xếp hàng dài để mua vé. Ê-đi-xơn mời bà cụ dạo nọ đi chuyến đầu tiên. Đến ga, ông bảo:
- Tôi giữ đúng lời hứa với cụ rồi nhé!
Bà cụ cười móm mém:
- Cảm ơn ông. Giờ thì già có thể đi chơi cả ngày với chiếc xe này rồi!
Theo TRUYỆN ĐỌC 3, 1995
Đoạn 4: Giọng Ê-đi-xơn vui, hóm hỉnh; giọng cụ già phấn khởi
Đọc đoạn 1
1. Hãy nói những điều em biết về Ê-đi-xơn?
Ê-đi-xơn là nhà bác học tài ba người Mĩ, sinh năm 1847, mất năm 1931. Ông có hàng ngàn phát minh góp phần làm cho cuộc sống của loài người thêm văn minh, tiến bộ.
Miệt mài: Ở trạng thái tập trung và bị lôi cuốn vào công việc đến mức như không một lúc nào có thể rời ra.
Ví dụ: Học tập miệt mài.
Thùm thụp: Tiếng đấm liên tiếp.
Ví dụ: Đấm lưng thùm thụp.
Nhà bác học: Là người có hiểu biết
sâu rộng về nhiều ngành khoa học.
Cười móm mém: cười mà miệng và má hõm vào do rụng hết răng.
Ê-đi-xơn ( Thomas Edison )
( 1847 – 1931 )
Ê-đi-xơn là nhà bác học nổi tiếng người Mĩ sinh năm 1947 mất năm 1931. Ông đã cống hiến cho loài người hơn một nghìn sáng chế. Tuổi thơ của ông rất vất vả. Ông phải đi bán báo để kiếm sống và tự mày mò học tập. Nhờ tài năng và lao động không mệt mỏi , ông đã trở thành nhà bác học vĩ đại, góp phần làm thay đổi bộ mặt thế giới
Ê- ĐI- XƠN
1847- 1931
2. Câu chuyện giữa Ê-đi-xơn và bà cụ xảy ra vào lúc nào?
Câu chuyện xảy ra khi Ê-đi-xơn phát minh ra đèn điện, mọi người ùn ùn kéo đến xem. Có một bà cụ đã đi bộ mười hai cây số để được tận mắt xem chiếc đèn điện, đến nơi bà cụ mệt quá ngồi nghỉ bên vệ đường, đúng lúc ấy nhà bác học Ê-đi-xơn đi ngang qua, thấy bà cụ ông dừng lại hỏi thăm.
Câu 3: Khi biết mình đang nói chuyện với nhà bác học Ê-đi-xơn bà cụ đã mong muốn điều gì?
Bà cụ mong nhà bác học làm được cái xe không cần ngựa kéo và thật êm.
Máy điện tín in chữ năm 1869
Máy chiếu bóng 1887
Ô tô chạy bằng điện
Bóng đèn
Câu 4: Vì sao bà cụ có mong ước như vậy?
Vì xe ngựa đi rất xóc, đi xe ấy các cụ già sẽ ốm mất.
Câu 5: Nhờ đâu mà mong ước của bà cụ được thực hiện?
A. Nhờ óc sáng tạo kì diệu của Ê-đi-xơn.
B. Sự quan tâm đến con người của Ê-đi-xơn.
C. Sự lao động miệt mài của nhà bác học để thực hiện lời hứa.
D. Cả 3 ý trên đều đúng.
Câu 6: Theo em, khoa học đem lại lợi ích gì cho con người?
A. Khoa học cải tạo thế giới
B. Cải thiện cuộc sống con người
C. Làm con người sống tốt hơn, sung sướng hơn
D. Cải tạo thế giới, giúp đời sống con người tốt hơn, sung sướng hơn, hiện đại hơn
Nội dung câu chuyện là gì?
Nội dung câu chuyện: Ca ngợi nhà bác học vĩ đại Ê-đi-xơn rất giàu sáng kiến, luôn mong muốn đem khoa học phục vụ con người.
Nghe bà cụ nói vậy,/ bỗng một ý nghĩ loé lên trong đầu Ê-đi-xơn.// Ông reo lên://
- Cụ ơi!// Tôi là Ê-đi-xơn đây.// Nhờ cụ mà tôi nảy ra ý định làm một cái xe chạy bằng dòng điện đấy.//
Bà cụ vô cùng ngạc nhiên khi thấy nhà bác học cũng bình thường như mọi người khác.// Lúc chia tay,/ Ê-đi-xơn bảo://
- Tôi sẽ mời cụ đi chuyến xe điện đầu tiên.//
- Thế nào già cũng đến…// Nhưng ông phải làm nhanh lên nhé,/ kẻo tuổi già chẳng còn được bao lâu đâu.//
LUYỆN ĐỌC LẠI
Kể chuyện
NHÀ BÁC HỌC VÀ BÀ CỤ
Phân vai dựng lại câu chuyện “ Nhà bác học và bà cụ”.
Câu chuyện gồm có mấy vai? Là những vai nào?
Câu chuyện có 3 vai là: người dẫn chuyện, Ê-đi-xơn, bà cụ.
Thực hành:
Phân vai dựng lại câu chuyện “ Nhà bác học và bà cụ”
Kể chuyện
NHÀ BÁC HỌC VÀ BÀ CỤ
Nhà bác học Ê-đi-xơn là người nước nào? câu truyện Ê-đi-xơn và bà cụ xảy ra lúc nào, trong hoàn cảnh nào?
Qua cuụ?c trũ chuyờn vo?i ấ-di-xon ba` cu? mong muụ?n diờ`u gi`?
3
Nghe b cu? no?i, ấ-di-xon dó na?y ra y? gi`? cuụ?c tro` chuyờ?n tiờ?p tu?c va` kờ?t thu?c ra sao?
T? lõ`n ga?p b cu?, ấ-di-xon dó lao dụ?ng nhu thờ? na`o? kờ? hoa?ch cu?a ụng co? tha`nh cụng khụng? hụm cha?y th? xe diờ?n ấ-di-xon da~ no?i vo?i ba` cu? thờ? na`o? Ba` cu? dó tr? lo`i ụng ra sao?
Nhà bác học Ê-đi-xơn là người nước nào? câu truyện -đi-xơn và bà cụ xảy ra lúc nào, trong hoàn cảnh nào?
Qua cuụ?c trũ chuyờn vo?i ấ-di-xon ba` cu? mong muụ?n diờ`u gi`?
Nghe b cu? no?i, ấ-di-xon dó na?y ra y? gi`? cuụ?c tro` chuyờ?n tiờ?p tu?c va` kờ?t thu?c ra sao?
T? lõ`n ga?p b cu?, ấ-di-xon dó lao dụ?ng nhu thờ? na`o? kờ? hoa?ch cu?a ụng co? tha`nh cụng khụng? hụm cha?y th? xe diờ?n ấ-di-xon da~ no?i vo?i ba` cu? thờ? na`o? Ba` cu? dó tr? lo`i ụng ra sao?
1
Ê - đi – xơn quan tâm tới người khác
í nghia cõu chuy?n
Khoa học đem lại cho con người những điều tốt đẹp
Ê – đi – xơn là nhà bác học vĩ đại, mong muốn đem lại những điều tốt đẹp cho con người đã thúc đẩy ông lao động sáng tạo cần cù.
Tri thức góp phần cải tạo thế giới
Cảm ơn các bạn đã cùng chúng mình học bài hôm nay. Các bạn nhớ rèn đọc và trả lời lại các câu hỏi của bài nhé!
 







Các ý kiến mới nhất