Tuần 6. Nỗi dằn vặt của An-đrây-ca

- 0 / 0
(Tài liệu chưa được thẩm định)
Nguồn:
Người gửi: Đặng Thu Trang
Ngày gửi: 02h:44' 09-10-2022
Dung lượng: 83.5 MB
Số lượt tải: 78
Nguồn:
Người gửi: Đặng Thu Trang
Ngày gửi: 02h:44' 09-10-2022
Dung lượng: 83.5 MB
Số lượt tải: 78
Số lượt thích:
0 người
CHÀO MỪNG CÁC EM
ĐẾN VỚI TIẾT HỌC
NGÀY HÔM NAY!
Khởi động
Theo em, Gà trống thông minh ở
điểm nào?
A. Biết mưu của Cáo không
nói
C. Liền nói có Chó Săn tới.
B. Biết mưu của Cáo, liền nói
có Chó Săn tới.
D. Không điểm nào cả.
Cáo là con vật có tính cách như thế
nào?
A. Hiền lành và ngoan ngoãn
C. Tốt bụng và trung thực.
B. Mưu mô và gian xảo
D. Khiêm tốn và thật thà.
Bài thơ khuyên chúng ta điều gì:
A
B
C
D
Khuyên chúng ta không nên vội tin vào những lời nói ngọt
ngào của những kẻ bản chất tốt bụng và trung thực
như Cáo
Khuyên chúng ta nên tin vào những lời nói ngọt ngào của
những kẻ bản chất tốt bụng và trung thực như Cáo
Khuyên chúng ta nên tin vào những lời nói ngọt ngào của
những kẻ bản chất gian ngoan, xảo quyệt như Cáo
Khuyên chúng ta không nên vội tin vào những lời nói ngọt
ngào của những kẻ bản chất gian ngoan, xảo quyệt như Cáo
TUẦN 6
TẬP ĐỌC 4
NỖI DẰN VẶT CỦA AN – ĐRÂY - CA
Xukhômlinxki là người giáo viên
tiểu học trường làng trở thành viện
sĩ thông tấn viện Hàn Lâm khoa
học giáo dục. Ông sinh năm 1918
tại nước cộng hoà Ucraina. ... Năm
1936, ông làm giáo viên trường
làng ở quê ông. Ông vừa dạy học,
vừa học hàm thụ Đại học sư phạm.
XU – KHÔM – LIN - XKI
( 1918-1970)
BÀI ĐỌC
Nỗi dằn vặt của An-đrây-ca
An-đrây-ca lên 9, sống với mẹ và ông. Ông em 96 tuổi rồi nên rất yếu.
Một buổi chiều, ông nói với mẹ An-đrây-ca: "Bố khó thở lắm!..." Mẹ liền bảo An-đrây-ca
đi mua thuốc. Cậu bé nhanh nhẹn đi ngay, nhưng dọc đường lại gặp mấy đứa bạn đang
chơi đá bóng rủ nhập cuộc. Chơi một lúc mới nhớ lời mẹ dặn, em vội chạy một mạch đến
cửa hàng mua thuốc rồi mang về nhà.
Bước vào phòng ông nằm, em hoảng hốt thấy mẹ đang khóc nấc lên. Thì ra ông đã
qua đời. "Chỉ vì mình mải chơi bóng, mua thuốc về chậm mà ông chết." - An-đrây-ca òa
khóc và kể hết mọi chuyện cho mẹ nghe. Mẹ an ủi em:
- Không, con không có lỗi. Chẳng thuốc nào cứu nổi ông đâu. Ông đã mất từ lúc
con vừa ra khỏi nhà.
Nhưng An-đrây-ca không nghĩ như vậy. Cả đêm đó, em ngồi nức nở dưới gốc cây táo
do tay ông vun trồng. Mãi sau này, khi đã lớn, em vẫn luôn tự dằn vặt: "Giá mình mua
thuốc về kịp thì ông còn sống thêm được ít năm nữa!"
Theo Xu-khôm-lin-xki
9
CHIA ĐOẠN
1
Từ đầu…
mang về
nhà.
2
Phần
còn lại
2022/10/9
10
BÀI ĐỌC
1
Nỗi dằn vặt của An-đrây-ca
An-đrây-ca lên 9, sống với mẹ và ông. Ông em 96 tuổi rồi nên rất yếu.
Một buổi chiều, ông nói với mẹ An-đrây-ca: "Bố khó thở lắm!..." Mẹ liền bảo An-đrây-ca
đi mua thuốc. Cậu bé nhanh nhẹn đi ngay, nhưng dọc đường lại gặp mấy đứa bạn đang
chơi đá bóng rủ nhập cuộc. Chơi một lúc mới nhớ lời mẹ dặn, em vội chạy một mạch đến
cửa hàng mua thuốc rồi mang về nhà.
2 Bước vào phòng ông nằm, em hoảng hốt thấy mẹ đang khóc nấc lên. Thì ra ông đã
qua đời. "Chỉ vì mình mải chơi bóng, mua thuốc về chậm mà ông chết." - An-đrây-ca òa
khóc và kể hết mọi chuyện cho mẹ nghe. Mẹ an ủi em:
- Không, con không có lỗi. Chẳng thuốc nào cứu nổi ông đâu. Ông đã mất từ lúc
con vừa ra khỏi nhà.
Nhưng An-đrây-ca không nghĩ như vậy. Cả đêm đó, em ngồi nức nở dưới gốc cây táo
do tay ông vun trồng. Mãi sau này, khi đã lớn, em vẫn luôn tự dằn vặt: "Giá mình mua
thuốc về kịp thì ông còn sống thêm được ít năm nữa!"
Theo Xu-khôm-lin-xki
11
nhập cuộc
LU
C
Ọ
Đ
YỆ N
Ó
H
K
TỪ
chạy một
mạch
hoảng hốt
An-đrây-ca
nấc lên
dằn vặt
nức nở
LUYỆN ĐỌC ĐOẠN 1
An-đrây-ca lên 9, sống với mẹ và ông. Ông em 96 tuổi rồi nên rất yếu.
Một buổi chiều, ông nói với mẹ An-đrây-ca :
“ Bố khó thở lắm !...” Mẹ liền bảo An-đrây-ca đi mua thuốc. Cậu bé nhanh nhẹn
lại gặp
gặp mấy
mấy đứa
đứa bạn
bạn đang
đangchơi
chơiđá
đábóng
bóngrủ
rủnhập
nhậpcuộc.
cuộc.
đi ngay, nhưng dọc đường lại
Chơi một lúc mới nhớ lời mẹ dặn, em vội chạy một mạch đến cửa hàng mua
thuốc rồi mang về nhà
Lưu ý: - Ngắt nghỉ hơi đúng
- Thể hiện đúng giọng nhân vật
LUYỆN ĐỌC ĐOẠN 2
Bước vào phòng ông nằm, em hoảng
hoảng hốt
hốt thấy mẹ đang khóc nấc lên. Thì ra
ông đã qua đời. “Chỉ vì mình mải chơi bóng
bóng, mua thuốc về chậm mà ông chết.
chết.” An-đrây-ca òa khóc và kể hết mọi chuyện cho mẹ nghe. Mẹ an ủi em:
- Không, con không có lỗi. Chẳng thuốc nào cứu nổi ông đâu. Ông đã mất từ lúc
con vừa ra khỏi nhà.
Nhưng An-đrây-ca không nghĩ như vậy. Cả đêm đó, em ngồi nức nở dưới gốc
cây táo do tay ông vun trồng. Mãi sau này, khi đã lớn, em vẫn luôn tự dằn vặt:
“Giá mình mua thuốc về kịp thì ông còn sống thêm được ít năm nữa !”
Lưu ý: Phân biệt giọng nhân vật thể hiện cảm xúc.
LUYỆN ĐỌC
NHÓM
TÌM HIỂU
BÀI
Nỗi dằn vặt của An-đrây-ca
An-đrây-ca lên 9, sống với mẹ và ông. Ông em 96 tuổi rồi nên rất yếu.
Một buổi chiều, ông nói với mẹ An-đrây-ca: "Bố khó thở lắm!..." Mẹ liền bảo An-đrây-ca
đi mua
bé nhanh
nhẹnhốt
đi thấy
ngay,
dọc nấc
đường
lại gặp
mấy
bạn"Chỉ
đang
Bước
vàothuốc.
phòng Cậu
ông nằm,
em hoảng
mẹnhưng
đang khóc
lên. Thì
ra ông
đã đứa
qua đời.
vì
chơimải
đá bóng
rủ nhập
mộtmà
lúcông
mớichết."
nhớ -lời
mẹ dặn, òa
emkhóc
vội chạy
mạch
đến
mình
chơi bóng,
muacuộc.
thuốc Chơi
về chậm
An-đrây-ca
và kể một
hết mọi
chuyện
cửamẹ
hàng
mua
rồi mang về nhà.
cho
nghe.
Mẹ thuốc
an ủi em:
- Không, con không có lỗi. Chẳng thuốc nào cứu nổi ông đâu. Ông đã mất từ lúc con vừa ra khỏi
nhà.
Nhưng An-đrây-ca không nghĩ như vậy. Cả đêm đó, em ngồi nức nở dưới gốc cây táo do tay ông
vun trồng. Mãi sau này, khi đã lớn, em vẫn luôn tự dằn vặt: "Giá mình mua thuốc về kịp thì ông còn
An
đrây
–An
ca –đãđrây
làmra,
trên
đường
điđimua
thuốc
Thái
của
–gìca
khi
mẹ bảo
muatuổi?
thuốc
Khi–độ
câu
chuyện
xảy
An
– đrây
– ca
mấy
sống thêm được ít năm nA"
ông?
cho
nào?
lúc
đó
thế
nào?
Theo Xu-khôm-lin-xki
thế
Hoàn cảnh gia đình
em
KTUTS
Nội dung đoạn 1
An-đrây-ca mải chơi nên
quên lời mẹ dặn.
2022/10/9
17
TÌM HIỂU
BÀI
Nỗi dằn vặt của An-đrây-ca
Bước vào phòng ông nằm, em hoảng hốt thấy mẹ đang khóc nấc lên. Thì ra ông đã
qua đời. "Chỉ vì mình mải chơi bóng, mua thuốc về chậm mà ông chết." - An-đrây-ca òa
Bước
phòng
ông chuyện
nằm, emcho
hoảng
thấyMẹ
mẹ an
đang
khóc nấc lên. Thì ra ông đã qua đời. "Chỉ vì
khóc vào
và kể
hết mọi
mẹhốt
nghe.
ủi em:
mình mải
chơi bóng,
thuốc
mà thuốc
ông chết."
An-đrây-ca
òa đâu.
khóc và
kể đã
hết mất
mọi chuyện
- Không,
con mua
không
có về
lỗi.chậm
Chẳng
nào- cứu
nổi ông
Ông
từ lúc
cho mẹ nghe. Mẹ an ủi em:
con vừa ra khỏi nhà.
- Không, con không có lỗi. Chẳng thuốc nào cứu nổi ông đâu. Ông đã mất từ lúc con vừa ra khỏi
nhà.
Nhưng An-đrây-ca không nghĩ như vậy. Cả đêm đó, em ngồi nức nở dưới gốc cây táo
tay ông
vun trồng.
Mãi
sau
này,
lớn,
tự dưới
dằn gốc
vặt:cây
"Giá
do
Nhưng
An-đrây-ca
không
nghĩ
như
vậy.khi
Cảđã
đêm
đó,em
em vẫn
ngồi luôn
nức nở
táomình
do taymua
ông
thuốc
về kịp
thêm
được
ít năm
nữa!"
vun
trồng.
Mãithì
sauông
này,còn
khi sống
đã lớn,
em vẫn
luôn
tự dằn
vặt: "Giá mình mua thuốc về kịp thì ông còn
Theo Xu-khôm-lin-xki
sống thêm được ít năm nữa!"
Theo Xu-khôm-lin-xki
Chuyện gì xảy ra khi An – đrây – ca
An
– đrây
– ca
tự–dằn
mình
thếnào?
nào?
Thái
độ của
An
đrâyvặt
– ca
khinhư
ấy thế
mang thuốc về nhà?
18
KTUTS
Nội dung đoạn 2
Nỗi dằn vặt của An-đrây-ca
2022/10/9
19
KTUTS
Câu chuyện cho thấy An-đrây-ca là một cậu bé như thế nào?
- An-đrây-ca rất yêu thương ông, không tha thứ
cho mình vì ông sắp qua đời còn mải chơi bóng,
mang thuốc về nhà muộn.
- An-đrây-ca có ý thức trách nhiệm, trung thực và
nghiêm khắc với lỗi lầm của bản thân.
LIÊN HỆN BẢN THÂN
Nếu con là bạn của An-đrâyca, con sẽ nói gì với bạn?
Nội dung
Nỗi dằn vặt của An-đrây-ca thể hiện
trong tình yêu thương, ý thức trách nhiệm với
người thân, lòng trung thực và sự nghiêm khắc
với lỗi lầm của bản thân.
3
LUYỆN ĐỌC DIỄN CẢM
HƯỚNG DẪN ĐỌC
Giọng đọc toàn bài: trầm, buồn, xúc động.
Lời ông: mệt nhọc, yếu ớt.
Những từ cần
nhấn giọng:
hoảng hốt,
khóc nấc lên,
òa khóc,
nức nở,
tự dằn vặt,…
2022/10/9
Ý nghĩ của An-đrây-ca: buồn, day dứt.
Lời mẹ: dịu dàng, an ủi.
24
LUYỆN ĐỌC DIỄN
CẢM
Nỗi dằn vặt của An-đrây-ca
Bước vào phòng ông nằm, em hoảng hốt thấy mẹ đang
khóc nấc lên. Thì ra ông đã qua đời. "Chỉ vì mình mải chơi
bóng, mua thuốc về chậm mà ông chết." - An-đrây-ca òa
khóc và kể hết mọi chuyện cho mẹ nghe. Mẹ an ủi em:
- Không, con không có lỗi. Chẳng thuốc nào cứu nổi ông
đâu. Ông đã mất từ lúc con vừa ra khỏi nhà.
Theo Xu-khôm-lin-xki
HOẠT ĐỘNG VẬN DỤNG
Nói
lời
an
ủi
của
em
với
AnĐặt lại tên cho câu chuyện?
đrây-ca?
DẶN DÒ
01
Luyện đọc phân vai
02 Xem trước bài ''Chị em tôi''
ĐẾN VỚI TIẾT HỌC
NGÀY HÔM NAY!
Khởi động
Theo em, Gà trống thông minh ở
điểm nào?
A. Biết mưu của Cáo không
nói
C. Liền nói có Chó Săn tới.
B. Biết mưu của Cáo, liền nói
có Chó Săn tới.
D. Không điểm nào cả.
Cáo là con vật có tính cách như thế
nào?
A. Hiền lành và ngoan ngoãn
C. Tốt bụng và trung thực.
B. Mưu mô và gian xảo
D. Khiêm tốn và thật thà.
Bài thơ khuyên chúng ta điều gì:
A
B
C
D
Khuyên chúng ta không nên vội tin vào những lời nói ngọt
ngào của những kẻ bản chất tốt bụng và trung thực
như Cáo
Khuyên chúng ta nên tin vào những lời nói ngọt ngào của
những kẻ bản chất tốt bụng và trung thực như Cáo
Khuyên chúng ta nên tin vào những lời nói ngọt ngào của
những kẻ bản chất gian ngoan, xảo quyệt như Cáo
Khuyên chúng ta không nên vội tin vào những lời nói ngọt
ngào của những kẻ bản chất gian ngoan, xảo quyệt như Cáo
TUẦN 6
TẬP ĐỌC 4
NỖI DẰN VẶT CỦA AN – ĐRÂY - CA
Xukhômlinxki là người giáo viên
tiểu học trường làng trở thành viện
sĩ thông tấn viện Hàn Lâm khoa
học giáo dục. Ông sinh năm 1918
tại nước cộng hoà Ucraina. ... Năm
1936, ông làm giáo viên trường
làng ở quê ông. Ông vừa dạy học,
vừa học hàm thụ Đại học sư phạm.
XU – KHÔM – LIN - XKI
( 1918-1970)
BÀI ĐỌC
Nỗi dằn vặt của An-đrây-ca
An-đrây-ca lên 9, sống với mẹ và ông. Ông em 96 tuổi rồi nên rất yếu.
Một buổi chiều, ông nói với mẹ An-đrây-ca: "Bố khó thở lắm!..." Mẹ liền bảo An-đrây-ca
đi mua thuốc. Cậu bé nhanh nhẹn đi ngay, nhưng dọc đường lại gặp mấy đứa bạn đang
chơi đá bóng rủ nhập cuộc. Chơi một lúc mới nhớ lời mẹ dặn, em vội chạy một mạch đến
cửa hàng mua thuốc rồi mang về nhà.
Bước vào phòng ông nằm, em hoảng hốt thấy mẹ đang khóc nấc lên. Thì ra ông đã
qua đời. "Chỉ vì mình mải chơi bóng, mua thuốc về chậm mà ông chết." - An-đrây-ca òa
khóc và kể hết mọi chuyện cho mẹ nghe. Mẹ an ủi em:
- Không, con không có lỗi. Chẳng thuốc nào cứu nổi ông đâu. Ông đã mất từ lúc
con vừa ra khỏi nhà.
Nhưng An-đrây-ca không nghĩ như vậy. Cả đêm đó, em ngồi nức nở dưới gốc cây táo
do tay ông vun trồng. Mãi sau này, khi đã lớn, em vẫn luôn tự dằn vặt: "Giá mình mua
thuốc về kịp thì ông còn sống thêm được ít năm nữa!"
Theo Xu-khôm-lin-xki
9
CHIA ĐOẠN
1
Từ đầu…
mang về
nhà.
2
Phần
còn lại
2022/10/9
10
BÀI ĐỌC
1
Nỗi dằn vặt của An-đrây-ca
An-đrây-ca lên 9, sống với mẹ và ông. Ông em 96 tuổi rồi nên rất yếu.
Một buổi chiều, ông nói với mẹ An-đrây-ca: "Bố khó thở lắm!..." Mẹ liền bảo An-đrây-ca
đi mua thuốc. Cậu bé nhanh nhẹn đi ngay, nhưng dọc đường lại gặp mấy đứa bạn đang
chơi đá bóng rủ nhập cuộc. Chơi một lúc mới nhớ lời mẹ dặn, em vội chạy một mạch đến
cửa hàng mua thuốc rồi mang về nhà.
2 Bước vào phòng ông nằm, em hoảng hốt thấy mẹ đang khóc nấc lên. Thì ra ông đã
qua đời. "Chỉ vì mình mải chơi bóng, mua thuốc về chậm mà ông chết." - An-đrây-ca òa
khóc và kể hết mọi chuyện cho mẹ nghe. Mẹ an ủi em:
- Không, con không có lỗi. Chẳng thuốc nào cứu nổi ông đâu. Ông đã mất từ lúc
con vừa ra khỏi nhà.
Nhưng An-đrây-ca không nghĩ như vậy. Cả đêm đó, em ngồi nức nở dưới gốc cây táo
do tay ông vun trồng. Mãi sau này, khi đã lớn, em vẫn luôn tự dằn vặt: "Giá mình mua
thuốc về kịp thì ông còn sống thêm được ít năm nữa!"
Theo Xu-khôm-lin-xki
11
nhập cuộc
LU
C
Ọ
Đ
YỆ N
Ó
H
K
TỪ
chạy một
mạch
hoảng hốt
An-đrây-ca
nấc lên
dằn vặt
nức nở
LUYỆN ĐỌC ĐOẠN 1
An-đrây-ca lên 9, sống với mẹ và ông. Ông em 96 tuổi rồi nên rất yếu.
Một buổi chiều, ông nói với mẹ An-đrây-ca :
“ Bố khó thở lắm !...” Mẹ liền bảo An-đrây-ca đi mua thuốc. Cậu bé nhanh nhẹn
lại gặp
gặp mấy
mấy đứa
đứa bạn
bạn đang
đangchơi
chơiđá
đábóng
bóngrủ
rủnhập
nhậpcuộc.
cuộc.
đi ngay, nhưng dọc đường lại
Chơi một lúc mới nhớ lời mẹ dặn, em vội chạy một mạch đến cửa hàng mua
thuốc rồi mang về nhà
Lưu ý: - Ngắt nghỉ hơi đúng
- Thể hiện đúng giọng nhân vật
LUYỆN ĐỌC ĐOẠN 2
Bước vào phòng ông nằm, em hoảng
hoảng hốt
hốt thấy mẹ đang khóc nấc lên. Thì ra
ông đã qua đời. “Chỉ vì mình mải chơi bóng
bóng, mua thuốc về chậm mà ông chết.
chết.” An-đrây-ca òa khóc và kể hết mọi chuyện cho mẹ nghe. Mẹ an ủi em:
- Không, con không có lỗi. Chẳng thuốc nào cứu nổi ông đâu. Ông đã mất từ lúc
con vừa ra khỏi nhà.
Nhưng An-đrây-ca không nghĩ như vậy. Cả đêm đó, em ngồi nức nở dưới gốc
cây táo do tay ông vun trồng. Mãi sau này, khi đã lớn, em vẫn luôn tự dằn vặt:
“Giá mình mua thuốc về kịp thì ông còn sống thêm được ít năm nữa !”
Lưu ý: Phân biệt giọng nhân vật thể hiện cảm xúc.
LUYỆN ĐỌC
NHÓM
TÌM HIỂU
BÀI
Nỗi dằn vặt của An-đrây-ca
An-đrây-ca lên 9, sống với mẹ và ông. Ông em 96 tuổi rồi nên rất yếu.
Một buổi chiều, ông nói với mẹ An-đrây-ca: "Bố khó thở lắm!..." Mẹ liền bảo An-đrây-ca
đi mua
bé nhanh
nhẹnhốt
đi thấy
ngay,
dọc nấc
đường
lại gặp
mấy
bạn"Chỉ
đang
Bước
vàothuốc.
phòng Cậu
ông nằm,
em hoảng
mẹnhưng
đang khóc
lên. Thì
ra ông
đã đứa
qua đời.
vì
chơimải
đá bóng
rủ nhập
mộtmà
lúcông
mớichết."
nhớ -lời
mẹ dặn, òa
emkhóc
vội chạy
mạch
đến
mình
chơi bóng,
muacuộc.
thuốc Chơi
về chậm
An-đrây-ca
và kể một
hết mọi
chuyện
cửamẹ
hàng
mua
rồi mang về nhà.
cho
nghe.
Mẹ thuốc
an ủi em:
- Không, con không có lỗi. Chẳng thuốc nào cứu nổi ông đâu. Ông đã mất từ lúc con vừa ra khỏi
nhà.
Nhưng An-đrây-ca không nghĩ như vậy. Cả đêm đó, em ngồi nức nở dưới gốc cây táo do tay ông
vun trồng. Mãi sau này, khi đã lớn, em vẫn luôn tự dằn vặt: "Giá mình mua thuốc về kịp thì ông còn
An
đrây
–An
ca –đãđrây
làmra,
trên
đường
điđimua
thuốc
Thái
của
–gìca
khi
mẹ bảo
muatuổi?
thuốc
Khi–độ
câu
chuyện
xảy
An
– đrây
– ca
mấy
sống thêm được ít năm nA"
ông?
cho
nào?
lúc
đó
thế
nào?
Theo Xu-khôm-lin-xki
thế
Hoàn cảnh gia đình
em
KTUTS
Nội dung đoạn 1
An-đrây-ca mải chơi nên
quên lời mẹ dặn.
2022/10/9
17
TÌM HIỂU
BÀI
Nỗi dằn vặt của An-đrây-ca
Bước vào phòng ông nằm, em hoảng hốt thấy mẹ đang khóc nấc lên. Thì ra ông đã
qua đời. "Chỉ vì mình mải chơi bóng, mua thuốc về chậm mà ông chết." - An-đrây-ca òa
Bước
phòng
ông chuyện
nằm, emcho
hoảng
thấyMẹ
mẹ an
đang
khóc nấc lên. Thì ra ông đã qua đời. "Chỉ vì
khóc vào
và kể
hết mọi
mẹhốt
nghe.
ủi em:
mình mải
chơi bóng,
thuốc
mà thuốc
ông chết."
An-đrây-ca
òa đâu.
khóc và
kể đã
hết mất
mọi chuyện
- Không,
con mua
không
có về
lỗi.chậm
Chẳng
nào- cứu
nổi ông
Ông
từ lúc
cho mẹ nghe. Mẹ an ủi em:
con vừa ra khỏi nhà.
- Không, con không có lỗi. Chẳng thuốc nào cứu nổi ông đâu. Ông đã mất từ lúc con vừa ra khỏi
nhà.
Nhưng An-đrây-ca không nghĩ như vậy. Cả đêm đó, em ngồi nức nở dưới gốc cây táo
tay ông
vun trồng.
Mãi
sau
này,
lớn,
tự dưới
dằn gốc
vặt:cây
"Giá
do
Nhưng
An-đrây-ca
không
nghĩ
như
vậy.khi
Cảđã
đêm
đó,em
em vẫn
ngồi luôn
nức nở
táomình
do taymua
ông
thuốc
về kịp
thêm
được
ít năm
nữa!"
vun
trồng.
Mãithì
sauông
này,còn
khi sống
đã lớn,
em vẫn
luôn
tự dằn
vặt: "Giá mình mua thuốc về kịp thì ông còn
Theo Xu-khôm-lin-xki
sống thêm được ít năm nữa!"
Theo Xu-khôm-lin-xki
Chuyện gì xảy ra khi An – đrây – ca
An
– đrây
– ca
tự–dằn
mình
thếnào?
nào?
Thái
độ của
An
đrâyvặt
– ca
khinhư
ấy thế
mang thuốc về nhà?
18
KTUTS
Nội dung đoạn 2
Nỗi dằn vặt của An-đrây-ca
2022/10/9
19
KTUTS
Câu chuyện cho thấy An-đrây-ca là một cậu bé như thế nào?
- An-đrây-ca rất yêu thương ông, không tha thứ
cho mình vì ông sắp qua đời còn mải chơi bóng,
mang thuốc về nhà muộn.
- An-đrây-ca có ý thức trách nhiệm, trung thực và
nghiêm khắc với lỗi lầm của bản thân.
LIÊN HỆN BẢN THÂN
Nếu con là bạn của An-đrâyca, con sẽ nói gì với bạn?
Nội dung
Nỗi dằn vặt của An-đrây-ca thể hiện
trong tình yêu thương, ý thức trách nhiệm với
người thân, lòng trung thực và sự nghiêm khắc
với lỗi lầm của bản thân.
3
LUYỆN ĐỌC DIỄN CẢM
HƯỚNG DẪN ĐỌC
Giọng đọc toàn bài: trầm, buồn, xúc động.
Lời ông: mệt nhọc, yếu ớt.
Những từ cần
nhấn giọng:
hoảng hốt,
khóc nấc lên,
òa khóc,
nức nở,
tự dằn vặt,…
2022/10/9
Ý nghĩ của An-đrây-ca: buồn, day dứt.
Lời mẹ: dịu dàng, an ủi.
24
LUYỆN ĐỌC DIỄN
CẢM
Nỗi dằn vặt của An-đrây-ca
Bước vào phòng ông nằm, em hoảng hốt thấy mẹ đang
khóc nấc lên. Thì ra ông đã qua đời. "Chỉ vì mình mải chơi
bóng, mua thuốc về chậm mà ông chết." - An-đrây-ca òa
khóc và kể hết mọi chuyện cho mẹ nghe. Mẹ an ủi em:
- Không, con không có lỗi. Chẳng thuốc nào cứu nổi ông
đâu. Ông đã mất từ lúc con vừa ra khỏi nhà.
Theo Xu-khôm-lin-xki
HOẠT ĐỘNG VẬN DỤNG
Nói
lời
an
ủi
của
em
với
AnĐặt lại tên cho câu chuyện?
đrây-ca?
DẶN DÒ
01
Luyện đọc phân vai
02 Xem trước bài ''Chị em tôi''
 







Các ý kiến mới nhất