Tuần 16. Người lái đò Sông Đà (trích)

- 0 / 0
(Tài liệu chưa được thẩm định)
Nguồn:
Người gửi: Nguyễn Thị Thu Huyền
Ngày gửi: 22h:16' 01-12-2022
Dung lượng: 5.9 MB
Số lượt tải: 101
Nguồn:
Người gửi: Nguyễn Thị Thu Huyền
Ngày gửi: 22h:16' 01-12-2022
Dung lượng: 5.9 MB
Số lượt tải: 101
Số lượt thích:
0 người
Chào mừng cô
giáo và các
bạn
NGƯỜI LÁI ĐÒ
SÔNG _ĐÀ
Nguyễn Tuân_
Bối cảnh ông đò xuất hiện
- Đó là một không gian thác ghềnh hiểm trở, sóng
gió cuồn cuộn thét gào với hàng cây số nước xô đá,
đá xô sóng, sóng xô gió... mọt không gian của
những hút nước ghê rợn, những thác đá dữ rằn,
hiểm ác của đá dựng vách thành bí ẩn thâm
nghiêm.
→ Nền thiên nhiên dữ dội, kì vĩ, một không
gian hào tráng, lớn lao xứng đáng với sự xuất
hiện của người anh hùng sông nước.
1. Lai lịch, ngoại hình,
nghề nghiệp
Lai lịch của ông đò
"Quê ông ở ngay chỗ ngã tư
sát tỉnh"
- Không tên, quê ở ngã tư sông sát tỉnh
→ Hình tượng mang tính phổ quát, thể hiện sự thay đổi trong phong
cách của tác giả: viết về những người lao động bình thường, tìm thấy
niềm vui và cảm hưngsáng tác ngay trong cuộc sống hàng ngày.
Ngoại hình của ông đò
“ Tay ông lêu nghêu như cái sào, chân ông lúc nào
cũng như kẹp lấy một cái cuống lái tưởng tượng. Giọng
ông ào ào như tiếng nước trước mặt gềnh… Nhỡn giới
ông vòi vọi ….Cái đầu quắc thước…đặt trên một thân
hình cao to và gọn quánh như chất sừng, chất mun.”
- Thân hình gọn quánh như chất sừng chất mun, đôi cánh tay
trẻ tráng dù mái đầu đã bạc
→ Vẻ đẹp dẻo dai, quắc thước, nghề nghiệp in dấu lên vóc
dáng, hình hài.
Nghề nghiệp của ông đò
“Thời Tây , Tàu …ông chở đò dọc tải chè mạn, chè cối
từ Mường Lay cho đến hết cửa rừng hòa bình…”
- Nghề chở đò dọc sông Đà, một nghề cực nhọc vất vả nguy
hiểm, nhưng ông rất yêu nghề: Chạy thuyền trên đoạn sông
không có thác dễ dại chân dại tay dễ buồn ngủ. Sông Đà hết
thác như hết cả đặm đà với nhà đò.
→ Người lao động thích khám phá, sáng tạo
Bức chân dung của lái đò không chỉ hình dáng bề ngoài mà cả nội
tâm, phong thái của một người lao động có tâm hồn, có trí tuệ, sinh
ra từ sông nước, gắn bó và yêu quý nghề nghiệp.
2. Người lái đò tài - trí dũng
Trùng vi thứ
nhất:
Sông Đà
Người lái đò
- Mở ra năm cửa,
- Ông đò hai tay giữ mái chèo
có bốn cửa tử, một cho khỏi bị hất lên khỏi sóng địa
cửa sinh (tả ngạn trận.
sông)
- Sông Đà tung ra
miếng đòn hiểm
độc nhất
- Cố nén chặt vết thương, hai
chân kẹp chặt cuống lái, mặt
méo bệch đi,.... tiếng chỉ huy
ngắn gọn tỉnh táo. -> Phá xong
trùng vi thứ nhất
Trùng vi thứ hai:
Sông Đà
Người lái đò
Thêm nhiều cửa tử, cửa sinh duy Nắm lấy cái bờm sóng đúng luồng,
nhất đổi sang hữu ngạn
ghì cương lái, phóng nhanh vào của
sinh…
Dòng thác hùm beo hồng hộc tế Rảo bơi chèo, đè sấn lên cửa đá, mở
đường tiến
mạnh
Nước xiết, mạnh, muốn níu kéo
con thuyền lọt vào tập đoàn cửa
tử
Nham hiểm, xảo quyệt
Những luồng tử bỏ lại hết sau thuyền
Chủ động, bản lĩnh
Trùng vi thứ ba:
Sông Đà
Người lái đò
Cả hai bên đều là luồng chết
Thuyền vút qua cổng đá
Cửa sinh tử duy nhất lọt vào
giữa bãi đá hậu vệ
Thuyền như mũi tên tre xuyên nhanh
qua hơi nước, vừa xuyên vừa lái.
Hiểm nguy tột độ
Tỉnh táo, mau lẹ, mạnh mẽ, khéo
léo
3. Người lái đò giản dị,
khiêm nhường
Sau khi vượt
" Thế là hết thác... Sóng thác xèo xèo tan trong trí nhớ. Sông nước lại
thác:
thanh bình. Đêm đấy nhà đò đốt lửa trong hang đá, nước ống cơm lam và
toàn bàn tán về cá anh vũ, cá dầm xanh... Cũng chẳng thấy ai bàn thêm
một lời nào về cuộc chiến thắng vừa qua nơi ải nước đủ tướng dữ quân tợn
vừa rồi. Cuộc sống của họ là ngày nào cũng chiến đấu với sông Đà dữ dội,
ngày nào cũng giành lấy cái sống từ tay những cái thác, nên họ cũng
không có gì hồi hộp và đáng nhớ... Họ nghĩ thế lúc ngừng chèo."
Nhịp sống bình thường giản
dị
Tâm hồn bình dị đời thường khiêm nhường → Người anh
hùng không chỉ trong mà trong cả cuộc sống lao động
hằng ngày.
Cảm ơn đã lắng
nghe
Hẹn gặp lại vào lần tới
giáo và các
bạn
NGƯỜI LÁI ĐÒ
SÔNG _ĐÀ
Nguyễn Tuân_
Bối cảnh ông đò xuất hiện
- Đó là một không gian thác ghềnh hiểm trở, sóng
gió cuồn cuộn thét gào với hàng cây số nước xô đá,
đá xô sóng, sóng xô gió... mọt không gian của
những hút nước ghê rợn, những thác đá dữ rằn,
hiểm ác của đá dựng vách thành bí ẩn thâm
nghiêm.
→ Nền thiên nhiên dữ dội, kì vĩ, một không
gian hào tráng, lớn lao xứng đáng với sự xuất
hiện của người anh hùng sông nước.
1. Lai lịch, ngoại hình,
nghề nghiệp
Lai lịch của ông đò
"Quê ông ở ngay chỗ ngã tư
sát tỉnh"
- Không tên, quê ở ngã tư sông sát tỉnh
→ Hình tượng mang tính phổ quát, thể hiện sự thay đổi trong phong
cách của tác giả: viết về những người lao động bình thường, tìm thấy
niềm vui và cảm hưngsáng tác ngay trong cuộc sống hàng ngày.
Ngoại hình của ông đò
“ Tay ông lêu nghêu như cái sào, chân ông lúc nào
cũng như kẹp lấy một cái cuống lái tưởng tượng. Giọng
ông ào ào như tiếng nước trước mặt gềnh… Nhỡn giới
ông vòi vọi ….Cái đầu quắc thước…đặt trên một thân
hình cao to và gọn quánh như chất sừng, chất mun.”
- Thân hình gọn quánh như chất sừng chất mun, đôi cánh tay
trẻ tráng dù mái đầu đã bạc
→ Vẻ đẹp dẻo dai, quắc thước, nghề nghiệp in dấu lên vóc
dáng, hình hài.
Nghề nghiệp của ông đò
“Thời Tây , Tàu …ông chở đò dọc tải chè mạn, chè cối
từ Mường Lay cho đến hết cửa rừng hòa bình…”
- Nghề chở đò dọc sông Đà, một nghề cực nhọc vất vả nguy
hiểm, nhưng ông rất yêu nghề: Chạy thuyền trên đoạn sông
không có thác dễ dại chân dại tay dễ buồn ngủ. Sông Đà hết
thác như hết cả đặm đà với nhà đò.
→ Người lao động thích khám phá, sáng tạo
Bức chân dung của lái đò không chỉ hình dáng bề ngoài mà cả nội
tâm, phong thái của một người lao động có tâm hồn, có trí tuệ, sinh
ra từ sông nước, gắn bó và yêu quý nghề nghiệp.
2. Người lái đò tài - trí dũng
Trùng vi thứ
nhất:
Sông Đà
Người lái đò
- Mở ra năm cửa,
- Ông đò hai tay giữ mái chèo
có bốn cửa tử, một cho khỏi bị hất lên khỏi sóng địa
cửa sinh (tả ngạn trận.
sông)
- Sông Đà tung ra
miếng đòn hiểm
độc nhất
- Cố nén chặt vết thương, hai
chân kẹp chặt cuống lái, mặt
méo bệch đi,.... tiếng chỉ huy
ngắn gọn tỉnh táo. -> Phá xong
trùng vi thứ nhất
Trùng vi thứ hai:
Sông Đà
Người lái đò
Thêm nhiều cửa tử, cửa sinh duy Nắm lấy cái bờm sóng đúng luồng,
nhất đổi sang hữu ngạn
ghì cương lái, phóng nhanh vào của
sinh…
Dòng thác hùm beo hồng hộc tế Rảo bơi chèo, đè sấn lên cửa đá, mở
đường tiến
mạnh
Nước xiết, mạnh, muốn níu kéo
con thuyền lọt vào tập đoàn cửa
tử
Nham hiểm, xảo quyệt
Những luồng tử bỏ lại hết sau thuyền
Chủ động, bản lĩnh
Trùng vi thứ ba:
Sông Đà
Người lái đò
Cả hai bên đều là luồng chết
Thuyền vút qua cổng đá
Cửa sinh tử duy nhất lọt vào
giữa bãi đá hậu vệ
Thuyền như mũi tên tre xuyên nhanh
qua hơi nước, vừa xuyên vừa lái.
Hiểm nguy tột độ
Tỉnh táo, mau lẹ, mạnh mẽ, khéo
léo
3. Người lái đò giản dị,
khiêm nhường
Sau khi vượt
" Thế là hết thác... Sóng thác xèo xèo tan trong trí nhớ. Sông nước lại
thác:
thanh bình. Đêm đấy nhà đò đốt lửa trong hang đá, nước ống cơm lam và
toàn bàn tán về cá anh vũ, cá dầm xanh... Cũng chẳng thấy ai bàn thêm
một lời nào về cuộc chiến thắng vừa qua nơi ải nước đủ tướng dữ quân tợn
vừa rồi. Cuộc sống của họ là ngày nào cũng chiến đấu với sông Đà dữ dội,
ngày nào cũng giành lấy cái sống từ tay những cái thác, nên họ cũng
không có gì hồi hộp và đáng nhớ... Họ nghĩ thế lúc ngừng chèo."
Nhịp sống bình thường giản
dị
Tâm hồn bình dị đời thường khiêm nhường → Người anh
hùng không chỉ trong mà trong cả cuộc sống lao động
hằng ngày.
Cảm ơn đã lắng
nghe
Hẹn gặp lại vào lần tới
 







Các ý kiến mới nhất