Bài 6: Bài học cuộc sống - Đọc: Đẽo cày giữa đường (Ngụ ngôn Việt Nam).

- 0 / 0
(Tài liệu chưa được thẩm định)
Nguồn:
Người gửi: đặng minh ngọc
Ngày gửi: 20h:46' 13-01-2025
Dung lượng: 30.0 MB
Số lượt tải: 300
Nguồn:
Người gửi: đặng minh ngọc
Ngày gửi: 20h:46' 13-01-2025
Dung lượng: 30.0 MB
Số lượt tải: 300
Số lượt thích:
0 người
Tiết...
Bài 6:Bài học cuộc sống
Văn bản 1:Đẽo cày giữa
đường
MAKE BY:BAOHAN
I.Tri thức ngữ văn
1.Truyện ngụ
Truyệnngôn
ngụ ngôn: Thường mang tính biểu tượng, giúp người đọc
hiểu sâu sắc hơn các bài học qua hình ảnh nhân hóa, ẩn dụ.
-1 số đặc điểm của truyện ngụ
+Ngắn gọn,ngôn
súc
tích
+Các nhân vật, thường là loài vật hoặc đồ vật, được nhân
hóa để hành động, suy nghĩ và nói chuyện như con người.
+Truyện ngụ ngôn thường có kết thúc thú vị, gây ấn
tượng mạnh, giúp người đọc dễ nhớ và suy ngẫm.
2.Tục Ngữ
Tục ngữ là một thể loại văn học dân gian ngắn gọn, hàm súc, mang tính giáo
dục cao và chứa đựng trí tuệ, kinh nghiệm sống của nhân dân.
1 số tính chất về tục
ngữcó dung lượng ngắn, câu chữ cô đọng, dễ nhớ, dễ thuộc.
• Tục ngữ thường
Các câu tục ngữ thường chỉ gói gọn trong một câu, một vế, hoặc hai vế đối nhau.
Tục ngữ lưu giữ kinh nghiệm sống, lao động, và quan sát thiên nhiên của ông
cha.
I. Tìm hiểu
chung
1. Tác giả và nguồn
gốccày giữa đường" là một truyện ngụ ngôn dân gian Việt Nam.
Nguồn gốc: "Đẽo
Truyện phản ánh những bài học triết lý sâu sắc trong cuộc sống qua các câu
chuyện ngắn gọn, hàm ý.
-Tác giả:nguyễn Văn Ngọc(1890-1942)
-Quê quán:Hải Dương
-Là một nhà giáo, nhà văn, nhà nghiên cứu văn học và văn hóa dân gian Việt
Nam. Ông quê ở Hà Nội, nổi tiếng với các công trình sưu tầm, biên soạn và
giảng dạy văn học, đặc biệt là văn học dân gian.
Các tác phẩm tiêu biểu:
"Cổ học tinh hoa" (viết cùng Trần Lê Nhân)
"Nam thi hợp tuyển"
"Đông Tây ngụ ngôn".
Phong cách sáng tác:
-Ngôn ngữ mộc mạc, dễ hiểu, giàu tính giáo
dục và phù hợp với mọi tầng lớp người đọc.
-Tác phẩm của ông có giá trị nhân văn, hướng
đến việc bồi dưỡng đạo đức và trí tuệ cho con
người.
2.Tác phẩm
-Xuất xứ:Truyện cổ nước nam,tập 1,Thăng long,1958,tr. 101102
-Thể loại: Truyện ngụ ngôn
-Bố cục:Văn bản có thể chia thành 3 phần
P1:Từ đầu đến "đẽo cày để bán"
=> Giới thiệu nhân vật
P2:Từ "Có người đi qua nói" đến "không còn dùng được nữa"
=> quá trình người thợ liên tục thay đổi cách đẽo cày theo ý kiến của những
người qua đường
P3:Phần còn lại
=> Người thợ thất bại, rút ra bài học về sự thiếu kiên định và mù quáng nghe
theo ý kiến của người khác.
II.Khám phá văn
1.Gia bản
cảnh của người thợ mộc ngày
trước
Công việc thủ công:
Người thợ mộc trong câu chuyện làm nghề đẽo cày,
một công việc thủ công, đòi hỏi sự tỉ mỉ và kiên nhẫn. Công việc này không
phải dễ dàng và không mang lại thu nhập cao, nhưng lại cần sự khéo léo và
kinh nghiệm.
Sự nghèo khó: Mặc dù không có mô tả rõ ràng về gia cảnh của người thợ
mộc, nhưng từ việc ông đứng giữa đường đẽo cày và không có đủ tài chính
để mở một xưởng mộc riêng, ta có thể suy đoán rằng gia cảnh của ông có
thể thuộc diện nghèo khó, sống bằng nghề thủ công và rất phụ thuộc vào
những công cụ đơn giản để kiếm sống.
2.Hành động của người thợ mộc khi nhận được lời khuyên từ mọi người
Khi nghe lời khuyên từ mọi người, người thợ mộc liên tục thay đổi cách đẽo
cày: có người bảo đẽo to, ông đẽo to; có người bảo đẽo nhỏ, ông lại đẽo nhỏ;
rồi có người bảo đẽo mũi nhọn, ông lại sửa theo.
=>Người thợ mộc trong câu chuyện là người thiếu kiên định, dễ
thay đổi theo ý kiến người khác, dẫn đến thất bại trong công việc.
3.Gia cảnh của người thợ mộc ngày
nay
4.Bài học rút
ra
III.Tổng kết
1.Nội
dung
Kể
về một người thợ mộc đẽo cày để bán, nhưng khi nghe lời khuyên từ
những người qua đường, ông liên tục thay đổi cách làm. Kết quả là cái cày
bị hỏng, không thể sử dụng được. Câu chuyện phê phán sự thiếu kiên định
và không có chính kiến trong công việc.
2.Nghệ
thuật
-Ngôn ngữ giản dị,gần gủi
-Lối kể chuyện trực tiếp, dễ hiểu
- Giọng địa mỉa mai,châm chọc
Thank you!
Bài 6:Bài học cuộc sống
Văn bản 1:Đẽo cày giữa
đường
MAKE BY:BAOHAN
I.Tri thức ngữ văn
1.Truyện ngụ
Truyệnngôn
ngụ ngôn: Thường mang tính biểu tượng, giúp người đọc
hiểu sâu sắc hơn các bài học qua hình ảnh nhân hóa, ẩn dụ.
-1 số đặc điểm của truyện ngụ
+Ngắn gọn,ngôn
súc
tích
+Các nhân vật, thường là loài vật hoặc đồ vật, được nhân
hóa để hành động, suy nghĩ và nói chuyện như con người.
+Truyện ngụ ngôn thường có kết thúc thú vị, gây ấn
tượng mạnh, giúp người đọc dễ nhớ và suy ngẫm.
2.Tục Ngữ
Tục ngữ là một thể loại văn học dân gian ngắn gọn, hàm súc, mang tính giáo
dục cao và chứa đựng trí tuệ, kinh nghiệm sống của nhân dân.
1 số tính chất về tục
ngữcó dung lượng ngắn, câu chữ cô đọng, dễ nhớ, dễ thuộc.
• Tục ngữ thường
Các câu tục ngữ thường chỉ gói gọn trong một câu, một vế, hoặc hai vế đối nhau.
Tục ngữ lưu giữ kinh nghiệm sống, lao động, và quan sát thiên nhiên của ông
cha.
I. Tìm hiểu
chung
1. Tác giả và nguồn
gốccày giữa đường" là một truyện ngụ ngôn dân gian Việt Nam.
Nguồn gốc: "Đẽo
Truyện phản ánh những bài học triết lý sâu sắc trong cuộc sống qua các câu
chuyện ngắn gọn, hàm ý.
-Tác giả:nguyễn Văn Ngọc(1890-1942)
-Quê quán:Hải Dương
-Là một nhà giáo, nhà văn, nhà nghiên cứu văn học và văn hóa dân gian Việt
Nam. Ông quê ở Hà Nội, nổi tiếng với các công trình sưu tầm, biên soạn và
giảng dạy văn học, đặc biệt là văn học dân gian.
Các tác phẩm tiêu biểu:
"Cổ học tinh hoa" (viết cùng Trần Lê Nhân)
"Nam thi hợp tuyển"
"Đông Tây ngụ ngôn".
Phong cách sáng tác:
-Ngôn ngữ mộc mạc, dễ hiểu, giàu tính giáo
dục và phù hợp với mọi tầng lớp người đọc.
-Tác phẩm của ông có giá trị nhân văn, hướng
đến việc bồi dưỡng đạo đức và trí tuệ cho con
người.
2.Tác phẩm
-Xuất xứ:Truyện cổ nước nam,tập 1,Thăng long,1958,tr. 101102
-Thể loại: Truyện ngụ ngôn
-Bố cục:Văn bản có thể chia thành 3 phần
P1:Từ đầu đến "đẽo cày để bán"
=> Giới thiệu nhân vật
P2:Từ "Có người đi qua nói" đến "không còn dùng được nữa"
=> quá trình người thợ liên tục thay đổi cách đẽo cày theo ý kiến của những
người qua đường
P3:Phần còn lại
=> Người thợ thất bại, rút ra bài học về sự thiếu kiên định và mù quáng nghe
theo ý kiến của người khác.
II.Khám phá văn
1.Gia bản
cảnh của người thợ mộc ngày
trước
Công việc thủ công:
Người thợ mộc trong câu chuyện làm nghề đẽo cày,
một công việc thủ công, đòi hỏi sự tỉ mỉ và kiên nhẫn. Công việc này không
phải dễ dàng và không mang lại thu nhập cao, nhưng lại cần sự khéo léo và
kinh nghiệm.
Sự nghèo khó: Mặc dù không có mô tả rõ ràng về gia cảnh của người thợ
mộc, nhưng từ việc ông đứng giữa đường đẽo cày và không có đủ tài chính
để mở một xưởng mộc riêng, ta có thể suy đoán rằng gia cảnh của ông có
thể thuộc diện nghèo khó, sống bằng nghề thủ công và rất phụ thuộc vào
những công cụ đơn giản để kiếm sống.
2.Hành động của người thợ mộc khi nhận được lời khuyên từ mọi người
Khi nghe lời khuyên từ mọi người, người thợ mộc liên tục thay đổi cách đẽo
cày: có người bảo đẽo to, ông đẽo to; có người bảo đẽo nhỏ, ông lại đẽo nhỏ;
rồi có người bảo đẽo mũi nhọn, ông lại sửa theo.
=>Người thợ mộc trong câu chuyện là người thiếu kiên định, dễ
thay đổi theo ý kiến người khác, dẫn đến thất bại trong công việc.
3.Gia cảnh của người thợ mộc ngày
nay
4.Bài học rút
ra
III.Tổng kết
1.Nội
dung
Kể
về một người thợ mộc đẽo cày để bán, nhưng khi nghe lời khuyên từ
những người qua đường, ông liên tục thay đổi cách làm. Kết quả là cái cày
bị hỏng, không thể sử dụng được. Câu chuyện phê phán sự thiếu kiên định
và không có chính kiến trong công việc.
2.Nghệ
thuật
-Ngôn ngữ giản dị,gần gủi
-Lối kể chuyện trực tiếp, dễ hiểu
- Giọng địa mỉa mai,châm chọc
Thank you!
 







Các ý kiến mới nhất