Bài 15. người thầy đầu tiên của bố tôi

- 0 / 0
(Tài liệu chưa được thẩm định)
Nguồn:
Người gửi: huỳnh hoài thanh
Ngày gửi: 12h:40' 22-03-2025
Dung lượng: 16.5 MB
Số lượt tải: 38
Nguồn:
Người gửi: huỳnh hoài thanh
Ngày gửi: 12h:40' 22-03-2025
Dung lượng: 16.5 MB
Số lượt tải: 38
Số lượt thích:
0 người
TRƯỜNG TIỂU HỌC THẠNH
HƯNG 2
( Tiết 1)
Giáo viên : Châu Ngọc Phượng
Hộp may mắn
(Được nhận 1
món quà)
Đọc thuộc lòng bài:
Trong lời mẹ hát
Em hiểu thế nào về câu: Công
cha, nghĩa mẹ, ơn thầy?
Nhằm nhắc nhở mỗi chúng ta
phải biết ơn ba người có công
sinh thành, dưỡng dục đó là:
Cha, mẹ và thầy cô.
Thứ hai ngày 17 tháng 03 năm 2025
Tiếng việt
Bài 15. Người thầy đầu tiên của bố tôi
(tiết 1)
Mắt dõi
y
a
T
ò
d
Ta
i
ng
he
Hôm qua, bố rủ tôi đi tàu đến thăm người thầy đầu tiên của bố, thầy Cơ-rôxét-ti, năm nay đã tám mươi tuổi.
Xuống tàu, chúng tôi hỏi thăm đường đến nhà thầy, một ngôi nhà nhỏ cuối
làng. Bố nhẹ nhàng gõ cửa. Ra mở cửa là một cụ già râu tóc đã bạc.
– Con chào thầy ạ! – Bố vừa nói vừa bỏ mũ ra.
– Chào anh. Xin lỗi, anh là...
– Con là An-béc-tô, học trò cũ của thầy. Con đến thăm thầy ạ.
– Thật hân hạnh quá! Nhưng... anh học với tôi hồi nào nhỉ?
Bố nói tên lớp và ngày bố vào trường. Cụ cúi đầu suy nghĩ rồi bỗng ngẩng lên:
– An-béc-tô Bốt-ti-ni?
– Đúng ạ! – Bố đưa cả hai tay về phía cụ.
Cụ bước tới ôm hôn bố và nói:
– Xin mời vào nhà.
Chúng tôi vào nhà và ngồi xuống ghế yên lặng. Cụ nhìn
bố tôi một lần nữa rồi nói to:
– An-béc-tô, tôi nhớ chứ! Lớp Một anh ngồi bên trái
cạnh cửa sổ. Hồi đó, anh rất hiếu động. Đến lớp Hai, anh
bị ốm phải nghỉ một tuần, phải không nào? Anh còn nhớ
đến người thầy giáo già của mình, thật quý hoá...
Cụ trò chuyện cùng bố tôi như chưa hề xa cách. Bỗng
cụ đứng dậy:
– Tôi dành cho anh một bất ngờ đây.
Nói rồi cụ lục tìm trên giá sách, rút ra một tờ giấy đã
ngả vàng đưa cho bố. Bố nhận ra bài chính tả của mình,
nét chữ to cồ cộ. Bố vừa đọc vừa mỉm cười. Rồi bố cúi
xuống hôn vào trang giấy, mắt rung rưng
– Thưa thầy kính yêu, con xin cảm ơn thầy! – Bố đưa
tay lên gạt nước mắt rồi ôm lấy người thầy của mình.
Đoạn 1: từ đầu đến xin mời vào nhà
Hôm qua, bố rủ tôi đi tàu đến thăm người thầy đầu tiên của bố, thầy Cơ-rô-xét-ti, năm nay đã
tám mươi tuổi.
Xuống tàu, chúng tôi hỏi thăm đường đến nhà thầy, một ngôi nhà nhỏ cuối làng. B ố nh ẹ nhàng
gõ cửa. Ra mở cửa là một cụ già râu tóc đã bạc.
– Con chào thầy ạ! – Bố vừa nói vừa bỏ mũ ra.
– Chào anh. Xin lỗi, anh là...
– Con là An-béc-tô, học trò cũ của thầy. Con đến thăm thầy ạ.
– Thật hân hạnh quá! Nhưng... anh học với tôi hồi nào nhỉ?
Bố nói tên lớp và ngày bố vào trường. Cụ cúi đầu suy nghĩ rồi bỗng ngẩng lên:
– An-béc-tô Bốt-ti-ni?
– Đúng ạ! – Bố đưa cả hai tay về phía cụ.
Cụ bước tới ôm hôn bố và nói:
– Xin mời vào nhà.
Đoạn 2: đoạn còn lại.
Chúng tôi vào nhà và ngồi xuống ghế yên lặng. Cụ nhìn bố tôi một lần nữa rồi nói to:
– An-béc-tô, tôi nhớ chứ! Lớp Một anh ngồi bên trái cạnh c ửa s ổ. Hồi đó, anh r ất hi ếu đ ộng.
Đến lớp Hai, anh bị ốm phải nghỉ một tuần, phải không nào? Anh còn nh ớ đến ng ười th ầy
giáo già của mình, thật quý hoá...
Cụ trò chuyện cùng bố tôi như chưa hề xa cách. Bỗng cụ đứng dậy:
– Tôi dành cho anh một bất ngờ đây.
Nói rồi cụ lục tìm trên giá sách, rút ra một tờ giấy đã ngả vàng đưa cho bố. Bố nhận ra bài
chính tả của mình, nét chữ to cồ cộ. Bố vừa đọc vừa mỉm cười. Rồi bố cúi xuống hôn vào
trang giấy, mắt rung rưng
– Thưa thầy kính yêu, con xin cảm ơn thầy! – Bố đưa tay lên gạt nước mắt rồi ôm lấy ng ười
thầy của mình.
Cơ-rô-xét-ti
An-béc-tô Bốt-ti-ni
Hôm qua,/ bố rủ tôi đi tàu/ đến
thăm người thầy đầu tiên của bố,/
thầy Cơ- rô-xét–ti,/ năm nay đã
tám mươi tuổi.//
Yêu cầu
- Phân công đọc theo đoạn
- Tất cả thành viên đều đọc
- Giải nghĩa từ cùng nhau
LUYỆN ĐỌC TRƯỚC LỚP
Tiêu chí đánh giá
1 Đọc đúng
2 Đọc to, rõ
3 Ngắt nghỉ đúng chỗ
1
Hành động bỏ mũ khi chào thầy giáo cũ của bố
bạn nhỏ nói lên điều gì?
Hành động bỏ mũ khi chào thầy giáo cũ
của bố bạn nhỏ cho thấy bố bạn rất
kính trọng thầy giáo cũ của mình.
2 Những cử chỉ, lời nói, việc làm nào của thầy giáo
già làm cho bố bạn nhỏ xúc động?
• Cử chỉ: ôm hôn bố bạn nhỏ, trò chuyện như chưa hề xa cách
• Lời nói: An-béc-tô Bốt- ti-ni? An-béc-tô, tôi nhớ chứ! Lớp Một, anh
ngồi... Những lời nói này cho thấy thầy rất nhớ các học trò của
mình.
• Việc làm: giữ lại bài chính tả của bố bạn nhỏ, đưa cho bố bạn
nhỏ tờ giấy đã ngả vàng như một niềm vui bất ngờ.
3 Vì sao bố bạn nhỏ rưng rưng nước mắt khi nhận
lại bài chính tả cũ của mình?
Bố bạn nhỏ lại rưng rưng nước mắt khi nhận lại bài chính tả cũ của
mình cho thấy bố rất xúc động. Vì bài chính tả với nét ch ữ to c ồ c ộ
của bố hồi nhỏ làm bố nhớ lại những kỉ niệm thời thơ ấu. Tờ giấy đã
ố vàng cho thấy người thầy giáo đã giữ nó lâu như một kỉ vật về h ọc
trò, cho thấy thầy vô cùng yêu thương và trân trọng kỉ niệm với các
học trò của mình.
4 Theo em, bạn nhỏ có cảm nghĩ gì khi được tới
thăm người thầy đầu tiên của bố?
Ban đầu, bạn nhỏ sẽ thấy tò mò, hào hứng vì được
tới thăm người thầy của bố. Sau đó, cậu rất xúc động,
biết ơn và rút ra cho mình một bài học về lòng biết
ơn.
5
Nêu ý nghĩa của câu chuyện.
Ca ngợi tình cảm của thầy giáo đối với học trò và tình
cảm của học trò đối với thầy giáo. Học trò yêu quý,
ghi nhớ công lao dạy dỗ của thầy cô. Các thầy cô rất
yêu thương, nâng niu từng kỉ niệm và dõi theo sự tiến
bộ của từng em.
Em nói lên suy nghĩ của
mình về thầy cô?
Học trò luôn kính trọng và biết
ơn thầy cô giáo đã dạy dỗ mình
nên người. Thầy cô giáo cũng vô
cùng thương yêu và dành cho học
trò những điều tốt đẹp.
GIỌNG ĐỌC
Đọc diễn cảm ngắt, nghỉ đúng các dấu câu,
thể hiện theo tâm trạng của nhân vật nhẹ
nhàng tình cảm.
Hôm qua, bố rủ tôi đi tàu đến thăm người thầy đầu tiên của bố, thầy Cơ-rôxét-ti, năm nay đã tám mươi tuổi.
Xuống tàu, chúng tôi hỏi thăm đường đến nhà thầy, một ngôi nhà nhỏ cuối
làng. Bố nhẹ nhàng gõ cửa. Ra mở cửa là một cụ già râu tóc đã bạc.
– Con chào thầy ạ! – Bố vừa nói vừa bỏ mũ ra.
– Chào anh. Xin lỗi, anh là...
– Con là An-béc-tô, học trò cũ của thầy. Con đến thăm thầy ạ.
– Thật hân hạnh quá! Nhưng... anh học với tôi hồi nào nhỉ?
Bố nói tên lớp và ngày bố vào trường. Cụ cúi đầu suy nghĩ rồi bỗng ngẩng lên:
– An-béc-tô Bốt-ti-ni?
– Đúng ạ! – Bố đưa cả hai tay về phía cụ.
Cụ bước tới ôm hôn bố và nói:
– Xin mời vào nhà.
Chúng tôi vào nhà và ngồi xuống ghế yên lặng. Cụ nhìn
bố tôi một lần nữa rồi nói to:
– An-béc-tô, tôi nhớ chứ! Lớp Một anh ngồi bên trái
cạnh cửa sổ. Hồi đó, anh rất hiếu động. Đến lớp Hai, anh
bị ốm phải nghỉ một tuần, phải không nào? Anh còn nhớ
đến người thầy giáo già của mình, thật quý hoá...
Cụ trò chuyện cùng bố tôi như chưa hề xa cách. Bỗng
cụ đứng dậy:
– Tôi dành cho anh một bất ngờ đây.
Nói rồi cụ lục tìm trên giá sách, rút ra một tờ giấy đã
ngả vàng đưa cho bố. Bố nhận ra bài chính tả của mình,
nét chữ to cồ cộ. Bố vừa đọc vừa mỉm cười. Rồi bố cúi
xuống hôn vào trang giấy, mắt rung rưng
– Thưa thầy kính yêu, con xin cảm ơn thầy! – Bố đưa
tay lên gạt nước mắt rồi ôm lấy người thầy của mình.
HƯNG 2
( Tiết 1)
Giáo viên : Châu Ngọc Phượng
Hộp may mắn
(Được nhận 1
món quà)
Đọc thuộc lòng bài:
Trong lời mẹ hát
Em hiểu thế nào về câu: Công
cha, nghĩa mẹ, ơn thầy?
Nhằm nhắc nhở mỗi chúng ta
phải biết ơn ba người có công
sinh thành, dưỡng dục đó là:
Cha, mẹ và thầy cô.
Thứ hai ngày 17 tháng 03 năm 2025
Tiếng việt
Bài 15. Người thầy đầu tiên của bố tôi
(tiết 1)
Mắt dõi
y
a
T
ò
d
Ta
i
ng
he
Hôm qua, bố rủ tôi đi tàu đến thăm người thầy đầu tiên của bố, thầy Cơ-rôxét-ti, năm nay đã tám mươi tuổi.
Xuống tàu, chúng tôi hỏi thăm đường đến nhà thầy, một ngôi nhà nhỏ cuối
làng. Bố nhẹ nhàng gõ cửa. Ra mở cửa là một cụ già râu tóc đã bạc.
– Con chào thầy ạ! – Bố vừa nói vừa bỏ mũ ra.
– Chào anh. Xin lỗi, anh là...
– Con là An-béc-tô, học trò cũ của thầy. Con đến thăm thầy ạ.
– Thật hân hạnh quá! Nhưng... anh học với tôi hồi nào nhỉ?
Bố nói tên lớp và ngày bố vào trường. Cụ cúi đầu suy nghĩ rồi bỗng ngẩng lên:
– An-béc-tô Bốt-ti-ni?
– Đúng ạ! – Bố đưa cả hai tay về phía cụ.
Cụ bước tới ôm hôn bố và nói:
– Xin mời vào nhà.
Chúng tôi vào nhà và ngồi xuống ghế yên lặng. Cụ nhìn
bố tôi một lần nữa rồi nói to:
– An-béc-tô, tôi nhớ chứ! Lớp Một anh ngồi bên trái
cạnh cửa sổ. Hồi đó, anh rất hiếu động. Đến lớp Hai, anh
bị ốm phải nghỉ một tuần, phải không nào? Anh còn nhớ
đến người thầy giáo già của mình, thật quý hoá...
Cụ trò chuyện cùng bố tôi như chưa hề xa cách. Bỗng
cụ đứng dậy:
– Tôi dành cho anh một bất ngờ đây.
Nói rồi cụ lục tìm trên giá sách, rút ra một tờ giấy đã
ngả vàng đưa cho bố. Bố nhận ra bài chính tả của mình,
nét chữ to cồ cộ. Bố vừa đọc vừa mỉm cười. Rồi bố cúi
xuống hôn vào trang giấy, mắt rung rưng
– Thưa thầy kính yêu, con xin cảm ơn thầy! – Bố đưa
tay lên gạt nước mắt rồi ôm lấy người thầy của mình.
Đoạn 1: từ đầu đến xin mời vào nhà
Hôm qua, bố rủ tôi đi tàu đến thăm người thầy đầu tiên của bố, thầy Cơ-rô-xét-ti, năm nay đã
tám mươi tuổi.
Xuống tàu, chúng tôi hỏi thăm đường đến nhà thầy, một ngôi nhà nhỏ cuối làng. B ố nh ẹ nhàng
gõ cửa. Ra mở cửa là một cụ già râu tóc đã bạc.
– Con chào thầy ạ! – Bố vừa nói vừa bỏ mũ ra.
– Chào anh. Xin lỗi, anh là...
– Con là An-béc-tô, học trò cũ của thầy. Con đến thăm thầy ạ.
– Thật hân hạnh quá! Nhưng... anh học với tôi hồi nào nhỉ?
Bố nói tên lớp và ngày bố vào trường. Cụ cúi đầu suy nghĩ rồi bỗng ngẩng lên:
– An-béc-tô Bốt-ti-ni?
– Đúng ạ! – Bố đưa cả hai tay về phía cụ.
Cụ bước tới ôm hôn bố và nói:
– Xin mời vào nhà.
Đoạn 2: đoạn còn lại.
Chúng tôi vào nhà và ngồi xuống ghế yên lặng. Cụ nhìn bố tôi một lần nữa rồi nói to:
– An-béc-tô, tôi nhớ chứ! Lớp Một anh ngồi bên trái cạnh c ửa s ổ. Hồi đó, anh r ất hi ếu đ ộng.
Đến lớp Hai, anh bị ốm phải nghỉ một tuần, phải không nào? Anh còn nh ớ đến ng ười th ầy
giáo già của mình, thật quý hoá...
Cụ trò chuyện cùng bố tôi như chưa hề xa cách. Bỗng cụ đứng dậy:
– Tôi dành cho anh một bất ngờ đây.
Nói rồi cụ lục tìm trên giá sách, rút ra một tờ giấy đã ngả vàng đưa cho bố. Bố nhận ra bài
chính tả của mình, nét chữ to cồ cộ. Bố vừa đọc vừa mỉm cười. Rồi bố cúi xuống hôn vào
trang giấy, mắt rung rưng
– Thưa thầy kính yêu, con xin cảm ơn thầy! – Bố đưa tay lên gạt nước mắt rồi ôm lấy ng ười
thầy của mình.
Cơ-rô-xét-ti
An-béc-tô Bốt-ti-ni
Hôm qua,/ bố rủ tôi đi tàu/ đến
thăm người thầy đầu tiên của bố,/
thầy Cơ- rô-xét–ti,/ năm nay đã
tám mươi tuổi.//
Yêu cầu
- Phân công đọc theo đoạn
- Tất cả thành viên đều đọc
- Giải nghĩa từ cùng nhau
LUYỆN ĐỌC TRƯỚC LỚP
Tiêu chí đánh giá
1 Đọc đúng
2 Đọc to, rõ
3 Ngắt nghỉ đúng chỗ
1
Hành động bỏ mũ khi chào thầy giáo cũ của bố
bạn nhỏ nói lên điều gì?
Hành động bỏ mũ khi chào thầy giáo cũ
của bố bạn nhỏ cho thấy bố bạn rất
kính trọng thầy giáo cũ của mình.
2 Những cử chỉ, lời nói, việc làm nào của thầy giáo
già làm cho bố bạn nhỏ xúc động?
• Cử chỉ: ôm hôn bố bạn nhỏ, trò chuyện như chưa hề xa cách
• Lời nói: An-béc-tô Bốt- ti-ni? An-béc-tô, tôi nhớ chứ! Lớp Một, anh
ngồi... Những lời nói này cho thấy thầy rất nhớ các học trò của
mình.
• Việc làm: giữ lại bài chính tả của bố bạn nhỏ, đưa cho bố bạn
nhỏ tờ giấy đã ngả vàng như một niềm vui bất ngờ.
3 Vì sao bố bạn nhỏ rưng rưng nước mắt khi nhận
lại bài chính tả cũ của mình?
Bố bạn nhỏ lại rưng rưng nước mắt khi nhận lại bài chính tả cũ của
mình cho thấy bố rất xúc động. Vì bài chính tả với nét ch ữ to c ồ c ộ
của bố hồi nhỏ làm bố nhớ lại những kỉ niệm thời thơ ấu. Tờ giấy đã
ố vàng cho thấy người thầy giáo đã giữ nó lâu như một kỉ vật về h ọc
trò, cho thấy thầy vô cùng yêu thương và trân trọng kỉ niệm với các
học trò của mình.
4 Theo em, bạn nhỏ có cảm nghĩ gì khi được tới
thăm người thầy đầu tiên của bố?
Ban đầu, bạn nhỏ sẽ thấy tò mò, hào hứng vì được
tới thăm người thầy của bố. Sau đó, cậu rất xúc động,
biết ơn và rút ra cho mình một bài học về lòng biết
ơn.
5
Nêu ý nghĩa của câu chuyện.
Ca ngợi tình cảm của thầy giáo đối với học trò và tình
cảm của học trò đối với thầy giáo. Học trò yêu quý,
ghi nhớ công lao dạy dỗ của thầy cô. Các thầy cô rất
yêu thương, nâng niu từng kỉ niệm và dõi theo sự tiến
bộ của từng em.
Em nói lên suy nghĩ của
mình về thầy cô?
Học trò luôn kính trọng và biết
ơn thầy cô giáo đã dạy dỗ mình
nên người. Thầy cô giáo cũng vô
cùng thương yêu và dành cho học
trò những điều tốt đẹp.
GIỌNG ĐỌC
Đọc diễn cảm ngắt, nghỉ đúng các dấu câu,
thể hiện theo tâm trạng của nhân vật nhẹ
nhàng tình cảm.
Hôm qua, bố rủ tôi đi tàu đến thăm người thầy đầu tiên của bố, thầy Cơ-rôxét-ti, năm nay đã tám mươi tuổi.
Xuống tàu, chúng tôi hỏi thăm đường đến nhà thầy, một ngôi nhà nhỏ cuối
làng. Bố nhẹ nhàng gõ cửa. Ra mở cửa là một cụ già râu tóc đã bạc.
– Con chào thầy ạ! – Bố vừa nói vừa bỏ mũ ra.
– Chào anh. Xin lỗi, anh là...
– Con là An-béc-tô, học trò cũ của thầy. Con đến thăm thầy ạ.
– Thật hân hạnh quá! Nhưng... anh học với tôi hồi nào nhỉ?
Bố nói tên lớp và ngày bố vào trường. Cụ cúi đầu suy nghĩ rồi bỗng ngẩng lên:
– An-béc-tô Bốt-ti-ni?
– Đúng ạ! – Bố đưa cả hai tay về phía cụ.
Cụ bước tới ôm hôn bố và nói:
– Xin mời vào nhà.
Chúng tôi vào nhà và ngồi xuống ghế yên lặng. Cụ nhìn
bố tôi một lần nữa rồi nói to:
– An-béc-tô, tôi nhớ chứ! Lớp Một anh ngồi bên trái
cạnh cửa sổ. Hồi đó, anh rất hiếu động. Đến lớp Hai, anh
bị ốm phải nghỉ một tuần, phải không nào? Anh còn nhớ
đến người thầy giáo già của mình, thật quý hoá...
Cụ trò chuyện cùng bố tôi như chưa hề xa cách. Bỗng
cụ đứng dậy:
– Tôi dành cho anh một bất ngờ đây.
Nói rồi cụ lục tìm trên giá sách, rút ra một tờ giấy đã
ngả vàng đưa cho bố. Bố nhận ra bài chính tả của mình,
nét chữ to cồ cộ. Bố vừa đọc vừa mỉm cười. Rồi bố cúi
xuống hôn vào trang giấy, mắt rung rưng
– Thưa thầy kính yêu, con xin cảm ơn thầy! – Bố đưa
tay lên gạt nước mắt rồi ôm lấy người thầy của mình.
 







Các ý kiến mới nhất