Violet
Baigiang

Tìm kiếm theo tiêu đề

Tin tức cộng đồng

5 điều đơn giản cha mẹ nên làm mỗi ngày để con hạnh phúc hơn

Tìm kiếm hạnh phúc là một nhu cầu lớn và xuất hiện xuyên suốt cuộc đời mỗi con người. Tác giả người Mỹ Stephanie Harrison đã dành ra hơn 10 năm để nghiên cứu về cảm nhận hạnh phúc, bà đã hệ thống các kiến thức ấy trong cuốn New Happy. Bà Harrison khẳng định có những thói quen đơn...
Xem tiếp

Tin tức thư viện

Chức năng Dừng xem quảng cáo trên violet.vn

12087057 Kính chào các thầy, cô! Hiện tại, kinh phí duy trì hệ thống dựa chủ yếu vào việc đặt quảng cáo trên hệ thống. Tuy nhiên, đôi khi có gây một số trở ngại đối với thầy, cô khi truy cập. Vì vậy, để thuận tiện trong việc sử dụng thư viện hệ thống đã cung cấp chức năng...
Xem tiếp

Hỗ trợ kĩ thuật

  • (024) 62 930 536
  • 0919 124 899
  • hotro@violet.vn

Liên hệ quảng cáo

  • (024) 66 745 632
  • 096 181 2005
  • contact@bachkim.vn

Tìm kiếm Bài giảng

Bài 9. Chương trình địa phương (phần Văn)

Wait
  • Begin_button
  • Prev_button
  • Play_button
  • Stop_button
  • Next_button
  • End_button
  • 0 / 0
  • Loading_status
Tham khảo cùng nội dung: Bài giảng, Giáo án, E-learning, Bài mẫu, Sách giáo khoa, ...
Nhấn vào đây để tải về
Báo tài liệu có sai sót
Nhắn tin cho tác giả
(Tài liệu chưa được thẩm định)
Nguồn:
Người gửi: Nguyễn Thị Minh Chiến
Ngày gửi: 21h:20' 31-10-2022
Dung lượng: 657.6 KB
Số lượt tải: 100
Số lượt thích: 0 người
TRƯỜNG THCS NGUYỄN NGHIÊM

CHƯƠNG TRÌNH
ĐỊA PHƯƠNG QUẢNG NGÃI
PHẦN VĂN

Giáo viên thực hiện: Nguyễn Thị Minh Chiến

I. Thống kê một só tác giả người địa phương hiện đang sống và
làm việc ở Quảng Ngãi .
1.Nhà thơ Thanh Thảo
Thanh Thảo là nhà thơ nổi
tiếng người Quảng Ngãi được
nhiều bạn đọc mến mộ. Sự
nghiệp thơ ca của ông đã để lại
dấu ấn đặc biệt trong lòng đọc
giả với nhiều tác phẩm để đời.
Trong đó, bài thơ Đàn ghi ta của
Lorca là một trong những tác
phẩm thành công nhất của 
nhà thơ Thanh Thảo được rất
nhiều người biết đến, đặc biệt
là các bạn học sinh lớp 12 trung
học phổ thông. 

a. Tiểu sử

-Nhà thơ Thanh Thảo tên khai
sinh là Hồ Thành Công, sinh
năm 1946 trong một gia đình có
truyền thống cách mạng ở xã
Đức Tân, huyện Mộ Đức, tỉnh
Quảng Ngãi. Sau khi tốt nghiệp
Khoa Ngữ văn Trường đại học
Tổng hợp Hà Nội, ông đã vào
chiến trường miền Nam làm báo
và sáng tác văn học..
-Thanh Thảo là cây bút đa năng,
viết nhiều thể loại, nhưng sở
trường vẫn là thơ. Đặc biệt
thành công với một số trường ca
viết sau chiến tranh
-Hiện tại, nhà thơ Thanh Thảo
đang giữ chức vụ Chủ tịch Hội
Văn học nghệ thuật Quảng Ngãi,

b.Sự nghiệp sáng tác

Sự nghiệp sáng tác của nhà
thơ Thanh Thảo có nhiều thành
tựu rất đáng tự hào Có thể kể đến
các sáng tác như: Những người đi
tới biển (1977), Dấu chân qua
trảng cỏ (1978), Những ngọn sóng
mặt trời (1981), Khối vuông rubích (1985), Từ một đến một trăm
(1988).
Đặc biệt, bài thơ Đàn
ghi ta của Lorca trong tập thơ Khối
vuông ru-bích (1985) của ông đã để
lại nhiều dấu ấn trong lòng bạn
đọc. Bài thơ được biên soạn vào
giảng dạy trong chương trình văn
học trung học phổ thông toàn quốc.
Mặc dù không có tài liệu nào nói
rằng Lor-ca (Federico Garcia Lorca)
biết chơi đàn ghi-ta nhưng ông vẫn

Với sự nghiệp thơ văn của mình, nhà thơ Thanh Thảo đã nhận
được nhiều giải thưởng danh dự từ các cơ quan ban ngành. Cụ thể
là:
- Giải thưởng của Ban văn học Quốc phòng An ninh, Hội Nhà văn
Việt Nam năm 1995 cho tập trường ca Những ngọn sóng mặt trời.
- Giải thưởng Hội Nhà văn Việt Nam cho tập thơ Dấu chân qua
trảng cỏ năm 1979.
- Giải thưởng của Uỷ ban toàn quốc Liên hiệp các Hội VHNT Việt
Nam, Giải thưởng Hội Nhà văn Việt Nam và Giải thưởng Hội Âm
nhạc Việt Nam cho tập Trường ca chân đất (2012).

DẤU CHÂN QUA TRẢNG CỎ
Thanh Thảo
Buổi chiều qua trảng cỏ voi
Ngước nhìn mút mắt khoảng
trời long lanh
Gió nghiêng ngả giữa màu xanh
Tiếng bầy chim két bỗng thành
mênh mang
Lối mòn như sợi chỉ giăng
Còn in đậm đặc vô vàn dấu
chân
Dấu chân ai đọc nên vần
Nên nào ai biết đi gần đi xa.
Cuộc đời trải mút mắt ta
Lối mòn nhỏ cũng dẫn ra chiến
trường

Chiếc bòng con đựng những gì
Mà đi cuối đất mà đi cùng trời
Mang bao khát vọng con người
Dấu chân nho nhỏ không lời
không tên
Thời gian như cỏ vượt lên
Lối mòn như sợi chỉ bền kéo
qua
Ai đi gần ai đi xa
Những gì gợi lại chỉ là dấu
chân.

Vùi trong trảng cỏ thời gian
Vẫn âm thầm trải mút tầm
mắt ta
Những người sốt rét đang cơn
Vẫn đằm hơi ấm thiết tha
Dấu chân bấm xuống (Tr
đườ
ng
ường Sơn -Cho
đường ườ
khát
vọng
Chính
i sau
bi,ếNXB
t đườ
ng ratrị quốc
trơn, có nhoè?...

2.Nguyễn Vỹ
a. Tiểu sử

Nguyễn Vỹ (1912-1971
tại làng Tân Hội (sau đổi là
Tân Phong, năm 1945 lại đổi
là Phổ Phong), thị xã Ðức Phổ,
tỉnh Quảng Ngãi. Ngoài ra,
ông có người bác là Nguyễn
Tuyên từng bị nhà cầm quyền
Pháp đày Côn Đảo, anh họ là
Nguyễn Nghiêm, thủ lĩnh
phong trào Xô viết Nghệ Tĩnh
ở Quảng Ngãi năm 1930, sau
bị giết hại tại tỉnh nhà.
Ông từng theo học tại
trường Trung học Pháp-Việt ở
Quy Nhơn 1924-1927. Nhưng
vì tham gia phong trào chống
thực dân nên bị đuổi học. Sau

b.Sự nghiệp sáng tác
-Nguyễn Vỹ cũng là nhà báo có khuynh hướng dân chủ, ông lập
toà báo, viết báo bênh vực người nghèo, công kích nhà cầm
quyền đương thờiCác tờ báo Tổ Quốc số đầu tiên xuất bản vào
năm 1946, tờ Dân chủ xuất bản ở Đà Lạt sau đó, tờ Dân
ta (1952). Sau này là Phổ thông bán nguyệt san (1958), tuần
báo Bông lúa… đều thể hiện khuynh hướng đó.
-Nhà thơ :Tập thơ đầu - Premières poésies (thơ Việt và
Pháp), tác giả xuất bản, Hà Nội, 1934,Hoang vu (thơ)
Nhà xuất bản Phổ Thông, Sàigòn 1962, "Gởi Trương
Tửu" và "Sương rơi",
-Tiểu thuyết :Thi sĩ Kì Phong (tiểu thuyết, 1938)
Chiếc Bóng (tiểu thuyết, Nhà xuất bản Cộng Lực, Hà
Nội 1941)
Chiếc áo cưới màu hồng (tiểu thuyết), Nhà xuất bản
Dân Ta, Sàigòn 1957

SƯƠNG RNguyễn
ƠIVỹ
 

Sương rơi
Nặng trĩu
Trên cành
Dương
liễu...
Nhưng hơi
Gió bấc
Lạnh lùng
Hiu hắt
Thấm vào
Em ơi,
Trong lòng
Hạt sương
Thành một
Vết

Rồi hạt
Rơi sương
Sương
Cành
trong
dương
Tan tác
Liễu ngả
Trong lòng,
Gió mưa
Tả tơi
Tơi tả
Em ơi!
Từng giọt,
Từng giọt
Thánh thót
Thánh thót,
Từng giọt,
Từng giọt
Tơi bời
Điêu tàn
Mưa rơi,
Trên nấm
Gió rơi,
Mồ
Lá rơi,
hoang!...
Em ơi!...
Đăng trên Tạp chí văn học, 1935.

3.Nhà giáo , nhà phê bình Nguyễn Đức Quyền
a.Tiểu sử
Thầy giáo Nguyễn Đức Quyền (1937 -1999) Quê ở
Nghĩa Dõng – TP Quảng Ngãi là nhà giáo trước khi là nhà
phê bình văn học.40 năm đứng trên bục giảng, từng
“lưu lạc” qua rất nhiều trường cấp 3, Từ Hà Tây , Hải
Phòng , Quảng Ngãi thầy Quyền đã có một khoảng thời
gian trong đời đứng trên bục giảng của trường cấp 3
Tư Nghĩa 1, Trần Quốc Tuấn
b. Tác phẩm
-Dạy và học thơ dân gian( 1986)
-Những vẻ đẹp thơ ( 1987)
-Vẻ đẹp ca dao(1997)
-Bình giảng thơ (1997)

4.Nguyễn Ngọc Hưng
a. Tiểu sử

-Nguyên Ngọc Hưng(1960)  tại xã Hành
Thịnh , huyện Nghĩa Hành , tỉnh Quảng Ngãi.
-Năm 1979,Hưng thi đỗ vào Trường Đại học
Sư phạm Quy Nhơn khoa Ngữ văn
-Năm 1983, anh tốt nghiệp thủ khoa, được
Ban giám hiệu trường PTTH Nghĩa
Hành,Quảng Ngãi nhận vào và phân công
làm chủ nhiệm lớp 11C,thì căn bệnh bất ngờ
xảy ra khiến anh phải bỏ việc
-Khi mẹ mất, nhóm bạn thân thiết của
anh đành đưa anh về ở chung với gia
đình vợ chồng người bạn học cùng quê,
trong một căn phòng tập thể chật hẹp
của trung tâm y tế xã, để tiện bề chăm
sóc.

-Năm 1993, Nguyễn Ngọc Hưng được kết nạp vào 
Hội Văn Học Nghệ thuật tỉnh Quảng Ngãi. Hiện anh đang
sống tại thị trấn Chợ Chùa, huyện Nghĩa Hành, tỉnh Quảng
Ngãi.
-Năm 2009, Nguyễn Ngọc Hưng được kết nạp vào 
Hội nhà văn Việt Nam[3].
Sau hơn hai chục năm viết trên giường bệnh, anh đã cho ra đời gần
chục tập thơ và giành được nhiều giải thưởng của 
Hội Nhà văn Việt Nam, Báo Thiếu niên Tiền phong, tạp chí Tài hoa
trẻ... và được tặng thưởng huy chương Vì sự nghiệp Văn học Nghệ
thuật,
thưởng quốc tế về thơ của người tàn tật.
b. Tác giải
phẩm

1. Cầm sợi gió trên tay – Thơ thiếu nhi – Nhà xuất bản Đà
Nẵng 1993
2. Lời ru trăng – Thơ – Sở Văn hóa thông tin Qu ảng Ngãi –
1994
3. Lửa trời nhóm bếp – Thơ thiếu nhi – UB chăm sóc và Bảo
vệ trẻ em tỉnh Quảng Ngãi – 1994

5. Lá non – Thơ, Nhà xuất bản Đà Nẵng – 1997
6. Gọi trăng - Thơ thiếu nhi- Nhà xuất bản Kim Đồng –
2001
7. Lửa xanh thầm[4] – Thơ – Nhà xuất bản Trẻ - 2002
(Nhà xuất bản Văn học tái bản 2003)
8. Từ khi có phượng – Thơ – Nhà xuất bản Hội nhà văn
– 2005
9. Hương tuổi thơ – Thơ thiếu nhi – Nhà xuất bản Kim
Đồng – Báo Nhi đồng 2007
10. Những khúc ca trên cỏ - Thơ – Nhà xuất bản Hội
nhà văn 2008

Xa xót lời ru

Nguyên Ngọc Hưng
Ạ ời… Xưa mẹ ru con
Nghẹn ngào cái vạc nỉ non cái cò
Sông sâu lòng nặng khẳm đò
Chìm trăng rơi bóng dễ mò được đâu.
Cầu Ô thước gãy một đầu
Trắng trời tháng bảy mưa ngâu sụt sùi
Một đời được mấy khi vui
Hầu trăm năm mẹ ngậm ngùi đủ trăm.
Trông trăng trăng chẳng nên rằm
Trồng dâu nuôi tằm tằm chẳng cho tơ
Giăng mùng con nhện ngẩn ngơ
Ngày xưa đau mẹ bây giờ xót con…
“Bờ sông lặn lội” không còn
Cái cò thương mẹ nỉ non thôi mà
“Gió mùa thu” đã bay xa
Còn văng vẳng tiếng ơi à đâu đây!

 

Mẹ Ơi

Nguyễn Ngọc Hưng

Thềm rêu thầm giữ dấu chân
Vách thầm giữ bóng
Chăn thầm giữ hơi
Chiều, con nước mắt đầy vơi
Giọt dài, giọt ngắn, mẹ ơi khóc
thầm.
Xưa hai đôi đũa một mâm
Giờ hai đôi đũa …
con cầm một đôi
Còn một đôi đũa mồ côi
Nghẹn ngào con nuốt cho trôi chén
buồn.

5.Trần Hoài Hà
a.Tiểu sử

Trần Hoài Hà Tên thật: Trần
Quốc Huyên
Quê quán: Làng Thi Phổ Nhất,
Mộ Đức
Nơi sinh: Ba Động, Ba Tơ
Hiện ở: Phường Nghĩa Chánh, Tp
Quảng Ngãi
Hội viên Hội VHNT Quảng Ngãi.
Tác phẩm đã xuất bản
– Ngày về không có em (Thơ
1995)
– Những phiên bản mùa đỏ
(Thơ 2000)
– Chuyện như mới hôm qua
(Truyện ký 2005)

Khoảng lặng

Trần Hoài hà
Người ta ít nghĩ về những gì
Phía sau cánh màng nhung sân khấu
Phía sau bài diễn văn
Và những tràng pháo tay vang dội
Sau nhát kéo cắt băng khánh thành
Và xa hơn…
Phía sau một cuộc chiến tranh!…
Chiến thắng nụ cười của đám đông
Không trùng khớp với nỗi đau, nỗi buồn của từng
số phận
Ta tìm ta trong khoảng lặng
Sự thật tìm trong khoảng lặng
Sự thật tìm ta giữa chốn không người.

6.Nhà thơ Nguyễn Trung Hiếu
Nhà văn, nhà thơ, nhà báo Nguyễn
Trung Hiếu (1930-2018), ở xã
Nghĩa Lộ, thị xã Quảng Ngãi (nay
là phường Nghĩa lộ, TP. Quảng
Ngãi) 
Những tác phẩm đã in
-Từ độ anh về ( XB 2000)
-Chuyện còn lại ( XB 2005)
-“Nguyễn Trung Hiếu hợp tuyển”.
Tập sách này được trao giải A Giải
thưởng văn học nghệ thuật Phạm
Văn Đồng, do tỉnh Quảng Ngãi tổ
chức vào năm 2019.

7. Nhà thơ Nga Hơ vê
- Nhà thơ Hơ Vê (Ngarivê) sinh ra tại một

làng nơi rẻo cao xã Sơn Tân (Sơn Tây).
Năm 1954 lúc cô bé Hơ Vê người dân tộc
K'Yong mới 9 tuổi, đã phải tạm xa nhà, xa
người thân ra miền Bắc để học "cái chữ" tại
Trường Dân tộc Trung ương (Hà Nội).

-Năm

1968 chị tốt nghiệp Đại học Sư phạm Hà Nội, được phân công về
giảng dạy tại Trường phổ thông cơ sở huyện Lạc Thuỷ (Hoà Bình). Sau giải
phóng (1976) chị được chuyển công tác về tỉnh Nghĩa Bình (cũ), tiếp tục
làm công tác giảng dạy và quản lý tại các trường cấp III Nghĩa Minh,
Trường Sư phạm miền núi (Nghĩa Bình), Trường Trung học Phổ thông dân
tộc nội trú tỉnh Quảng Ngãi…
- Nay chị đã nghỉ hưu. Chị là hội viên Hội Nhà văn Việt Nam, hội viên
Hội Văn học nghệ thuật các dân tộc thiểu số Việt Nam - Uỷ viên BCH
(khoá II), hội viên Hội Văn học Nghệ thuật tỉnh Quảng Ngãi - Uỷ viên
BCH (khoá II, khoá III), Chi hội trưởng Chi hội Văn học Nghệ thuật các
dân tộc thiểu số Quảng Ngãi

-Tác

phẩm và giải thưởng

Chị đã viết khá nhiều tác phẩm, nhiều thể loại:
Truyện ngắn, bút ký, thơ…
Tập thơ đầu tay của chị: "Đoá hoa rừng" (giải B Hội
Nhà văn Việt Nam), đã xuất bản một số tập thơ: "Tất cả cho
anh", "Plây em mùa xuân" (NXB Văn hóa Dân tộc), "Khát
vọng" (NXB Đà Nẵng), "Truyện cổ K'yong" (NXB Kim
Đồng), chuẩn bị xuất bản tập thơ "Núi Adinh", tập truyện và
ký…
Hiện chị đang hoàn thành bản thảo: Văn hóa dân
gian Hrê - Ba Tơ, Văn hoá dân gian Cor - Trà Bồng, Văn
hoá dân gian K'yong - Sơn Tây, tập thơ song ngữ Hrê Việt… và chị đã viết, khai thác, sưu tầm khá nhiều loại hình
văn hoá dân gian các dân tộc thiểu số Quảng Ngãi.

II. Sưu tầm và chép lại một số bài thơ  
Phân tích Bài thơ “Đàn ghi ta của Lor-ca” của Thanh Thảo
Thanh Thảo là nhà thơ có tiếng nói riêng, phong cách nghệ
thuật riêng thể hiện cái tôi cá nhân ấn tượng trong nền văn học Việt
Nam. Những sáng tác của ông đem đến cái nhìn mới mẻ cho thơ ca
hiện đại. Bài thơ “Đàn ghi-tar của Lor ca” trích “Khối vuông rubich”
đã để lại sức chứa lớn trong lòng người đọc về hình tượng nhân vật
Lor ca – người nghệ sĩ vĩ đại của xứ sở Tây Ban Nha.
Lor ca là cái tên quen thuộc đối với đất nước Tây Ban Nha, vì
anh là biểu tượng của tự do, cho sự đấu tranh đòi hòa bình, đòi một
cuộc sống bình yên cho nhân dân. Mặc dù bị sát hại nhưng Lor ca mãi
là biểu tượng mà nhân dân Tây Ban Nha tôn thờ.
Thanh Thảo đã mượn lời của người nghệ sĩ này làm lời đề từ
cho bài thơ của mình có ẩn ý muốn gợi mở ra chiều dài thời gian và
chiều sâu của không gian về người nghệ sĩ tài hoa này. Cả cuộc đời
cống hiến, chiến đấu nhưng cuối cùng Lor ca lại chết thảm dưới chế
độ phát xít tàn bạo.

Với thể thơ tự do, không viết hoa đầu dòng, Thanh Thảo đã khiến
người đọc tò mò về cách viết giàu sức gợi như thế này.
Những tiếng đàn bọt nước
Táy Ban Nha áo choàng đỏ gắt
Li la li la li la li la
Đi lang thang về miền đơn độc
Với vầng trăng chuếnh choáng
Trên yên ngựa mỏi mòn
Nhịp thơ nhẹ nhàng, dàn trải nhưng giàu sức gợi, sức tả khiến
người đọc mường tượng đến đất nước xinh đẹp Tây Ban Nha với
tiếng đàn ghi tar đắm say, những trận đấu bò tót hài hùng, những
mảnh đất thảo nguyên mênh mông, lãng mạn. Tuy nhiên cụm từ
“tiếng đàn bọt nước” dường như gợi lên sự mờ ảo, biến đổi khó
lường, có thể vỡ tan ra bất cứ lúc nào không hay. Có một dự báo
nào đó chẳng lành, đầy bất an ở dâu thơ này.

Tây Ban Nha là mảnh đất của những trận đấu bò tót độc đáo,
đầy ấn tượng nhưng trong thơ Thanh Thảo, nó có còn giữ nguyên ý
nghĩa đó nữa không. Chiến trường đấu bò tót có lẽ đã trở thành chiến
trường chính trị ác liệt, nhiều đấu tranh, nhiều bon chen. Màu đỏ của
áo choàng đã biến thành 'đỏ gắt” phải chăng chính là chế độ độc
quyền của chủ nghĩa phát xít đang hoành hành trên đất nước này.
Hình ảnh Lor ca trở nên nhỏ nhoi, mệt mỏi trong cuộc chiến nhiều
bấp bênh này. Tiếng đàn vẫn cứ cất lên “li la li la li la li la” và người
nghệ sĩ đó“lang thang”, “chuếnh choáng”, “mỏi mòn” với những gì
đang diễn ra. Cuộc chiến giữa nghệ sĩ chân chính với chế độ độc tài
trở nên căng thẳng hơn. Người chiến sĩ đơn độc ấy trở nên lẻ loi, cô
độc, không một ai có thể biên cạnh.
Tây Ban Nha
Hát nghêu ngao
Bỗng kinh hoàng
Áo choàng bê bết đỏ
Lor ca bị điệu về bãi bắn
Chàng đi như người mộng du

Những hình ảnh thơ gây ấn tượng mạnh, cứa sâu vào lòng
người sự chua xót trước hình ảnh người nghệ sĩ tài ba nhưng bất
hạnh. Dân tộc Tây Ban Nha “kinh hoàng” sững sốt khi hình ảnh Lor
ca bị điệu về bãi bắn một cách trắng trợn, đầy man rợ như vậy. Sự
thật phũ phàng do chế độ phát xít mang lại đã khiến cho mọi người
thất bất an. Từ “bỗng” ở đầu khổ thơ thứ hai chính là sự ngạc nhiên
trước hình ảnh bi thương của nghệ sĩ Lor ca.
Mặc dù bị “điệu” về bãi bắn một cách đầy đau đớn như vậy
nhưng Lor ca vẫn giữ được sự bình thản, dám chấp nhận của bản
thân bằng phong thái “chàng đi như người mộng du”. Đây là trạng
thái tâm hồn không nhận thức được, tâm hồn và thể xác dường như
tách lìa khỏi nhau. Đó là một phong thái rất đáng trân trọng, rất
đáng nâng niu và ngưỡng mộ.
Ở những khổ thơ tiếp, nỗi tiếc thương cho cuộc đời nhiều chua xót
ấy;

Tiếng ghi tar nâu
Bầu trời cô gái ấy
Tiếng ghi tar lá xanh biết mấy
Tiếng ghi tar tròn bọt nước vỡ tan
Tiếng ghi tar ròng ròng máu chảy.
“tiếng ghi tar” được lặp đi lặp lại như dồn nén cảm xúc trong lòng
người, hay là tiếng căm phẫn đầy xót xa.
Tiếng đàn ghi tar gắn liền với những thứ bình dị, với thiên
nhiên ấm áp, với một cô gái, với bầu trời màu xanh tươi mới. Có lẽ đó
là những thứ mà con người Tây Ban Nha muốn vươn tới, muốn giành
dược. Nhưng tiếng ghi tar rơi “vỡ” thành “bọt nước” đã như khẳng
định thêm hiện thực đau lòng ấy. Những đường khối, đường nét hiện
rõ lên trang viết, cứa thêm vào lòng người cảm xúc nghẹn ngào, đau
đớn. Một tiếng “Vỡ” cất lên đã tố cáo chế độ độc tài của phát xít, sự
căm phẫn và muốn bóp nghẹt của những người đang chịu sự áp bức.
Nỗi đau ấy tạo thành dòng máu chảy âm ỉ trong tim nghr tê tái.

Thanh Thảo với sự tài hoa của mình đã làm sống dậy một không gian
sống đầy bất tử:
Không ai chôn cất tiếng đàn
Tiếng đàn như cỏ mọc hoang
Giọt nước mắt vầng trăng
Long lanh trong đáy giếng
Người đọc nên hiểu ý nghĩa của câu thơ thứ nhất như thế nào, có lẽ
không một cai có thể “chôn cất tiếng đàn” của Lor ca được, bởi vì nó
như “cỏ mọc hoang” tràn lan, khiến cho người ta mê mải và đắm say,
không thể buông lơi ra được. Cái Lor ca để lại cho người đời chính là
âm nhạc, chính là sự cao quý của tâm hồn, của những hi sinh và cống
hiến. Phép so sánh trong câu thơ đã khiến cho Lor ca trở thành một
biểu tượng vĩ đại nhất.
Tiếng đàn của Lor ca trở nên bất tử, một vẻ đẹp còn ý nghĩa cho đến
những ngày sau. Ở khổ thơ cuối, xuất hiện thêm chiêm nghiệm, suy
nghĩ của Thanh Thảo về nghệ thuật và cuộc đời cũng như sự giải
thoát

Đường chỉ tay đã đứt
Dòng sông rộng vô cùng
Lor ca bơi sang ngang
Trên chiếc ghita màu bạc
Chàng ném lá bùa cô gái Digan
Vào xoáy nước
Chàng ném trái tim mình vào lặng yên bất chợt.
Khi 'đường chỉ tay đã hết” thì coi như sinh mệnh của mình đã chấm
dứt. Lor ca đã lường trước được cái chết, ý thức được những điều mà
mình làm rũ bỏ hiện thực, rũ bỏ cuộc sống nhiều đau thương để rơi
vào “lặng yên bất chợt”. Có lẽ đây chính là sự giải thoát mà Lor ca
đã chọn cho mình, cũng như sự giải thoát khỏi chế độ phát xít độc
tài.
Như vậy “Đàn ghi tar của Lor ca” thực sự là bài thơ giàu sức ám ảnh
khi tái hiện lại cuộc đời bi tráng của người nghệ sĩ Tây Ban Nha
dành cho nghệ thuật, cho cuộc đời, cho sự bình yên của đất nước.
Nguồn: 
https://thegioivanmau.com/phan-tich-bai-tho-dan-ghi-ta-cua-lor-ca-cua-thanh-th
ao#ixzz7jCaLs000
468x90
 
Gửi ý kiến