Tuần 1. Dế Mèn bênh vực kẻ yếu

- 0 / 0
(Tài liệu chưa được thẩm định)
Nguồn:
Người gửi: Trần Công Hiến
Ngày gửi: 22h:53' 26-12-2022
Dung lượng: 813.0 KB
Số lượt tải: 49
Nguồn:
Người gửi: Trần Công Hiến
Ngày gửi: 22h:53' 26-12-2022
Dung lượng: 813.0 KB
Số lượt tải: 49
Số lượt thích:
0 người
Thứ hai ngày 05 tháng 9 năm 2022
Tập đọc
Một hôm, qua một vùng cỏ xước xanh dài, tôi chợt nghe tiếng khóc tỉ
tê. Đi vài bước nữa, tôi gặp chị Nhà Trò ngồi gục đầu bên tảng đá cuội.
Chị Nhà Trò đã bé nhỏ lại gầy yếu quá, người bự những phấn, như
mới lột. Chị mặc áo thâm dài, đôi chỗ chấm điểm vàng, hai cánh mỏng
như cánh bướm non, lại ngắn chùn chùn. Hình như cánh yếu quá, chưa
quen mở, mà cho dù có khỏe cũng chẳng bay được xa. Tôi đến gần, chị
Nhà Trò vẫn khóc. Nức nở mãi, chị mới kể:
- Năm trước, khi gặp trời làm đói kém, mẹ em phải vay lương ăn của
bọn nhện. Sau đấy, không may mẹ em mất đi, còn lại thui thủi có mình
em. Mà em ốm yếu, kiếm bữa cũng chẳng đủ. Bao năm nghèo túng vẫn
hoàn nghèo túng. Mấy bận bọn nhện đã đánh em. Hôm nay bọn chúng
chăng tơ ngang đường đe bắt em, vặt chân, vặt cánh ăn thịt em.
Tôi xòe cả hai càng ra, bảo Nhà Trò:
- Em đừng sợ. Hãy trở về cùng với tôi đây. Đứa độc ác không thể cậy
khỏe ăn hiếp kẻ yếu.
Rồi tôi dắt Nhà Trò đi. Được một quãng thì tới chỗ mai phục của bọn
nhện.
Theo Tô Hoài
- Năm trước, khi gặp trời làm đói kém, mẹ em phải vay
lương ăn của bọn nhện. Sau đấy, không may mẹ em mất đi,
còn lại thui thủi có mình em. Mà em ốm yếu, kiếm bữa cũng
chẳng đủ. Bao năm nghèo túng vẫn hoàn nghèo túng. Mấy
bận bọn nhện đã đánh em. Hôm nay bọn chúng chăng tơ
ngang đường đe bắt em, vặt chân, vặt cánh ăn thịt em.
Tôi xòe cả hai càng ra, bảo Nhà Trò:
- Em đừng sợ. Hãy trở về cùng với tôi đây. Đứa độc ác
không thể cậy khỏe ăn hiếp kẻ yếu.
Tạm biệt các em,
hẹn gặp lại!
Tập đọc
Một hôm, qua một vùng cỏ xước xanh dài, tôi chợt nghe tiếng khóc tỉ
tê. Đi vài bước nữa, tôi gặp chị Nhà Trò ngồi gục đầu bên tảng đá cuội.
Chị Nhà Trò đã bé nhỏ lại gầy yếu quá, người bự những phấn, như
mới lột. Chị mặc áo thâm dài, đôi chỗ chấm điểm vàng, hai cánh mỏng
như cánh bướm non, lại ngắn chùn chùn. Hình như cánh yếu quá, chưa
quen mở, mà cho dù có khỏe cũng chẳng bay được xa. Tôi đến gần, chị
Nhà Trò vẫn khóc. Nức nở mãi, chị mới kể:
- Năm trước, khi gặp trời làm đói kém, mẹ em phải vay lương ăn của
bọn nhện. Sau đấy, không may mẹ em mất đi, còn lại thui thủi có mình
em. Mà em ốm yếu, kiếm bữa cũng chẳng đủ. Bao năm nghèo túng vẫn
hoàn nghèo túng. Mấy bận bọn nhện đã đánh em. Hôm nay bọn chúng
chăng tơ ngang đường đe bắt em, vặt chân, vặt cánh ăn thịt em.
Tôi xòe cả hai càng ra, bảo Nhà Trò:
- Em đừng sợ. Hãy trở về cùng với tôi đây. Đứa độc ác không thể cậy
khỏe ăn hiếp kẻ yếu.
Rồi tôi dắt Nhà Trò đi. Được một quãng thì tới chỗ mai phục của bọn
nhện.
Theo Tô Hoài
- Năm trước, khi gặp trời làm đói kém, mẹ em phải vay
lương ăn của bọn nhện. Sau đấy, không may mẹ em mất đi,
còn lại thui thủi có mình em. Mà em ốm yếu, kiếm bữa cũng
chẳng đủ. Bao năm nghèo túng vẫn hoàn nghèo túng. Mấy
bận bọn nhện đã đánh em. Hôm nay bọn chúng chăng tơ
ngang đường đe bắt em, vặt chân, vặt cánh ăn thịt em.
Tôi xòe cả hai càng ra, bảo Nhà Trò:
- Em đừng sợ. Hãy trở về cùng với tôi đây. Đứa độc ác
không thể cậy khỏe ăn hiếp kẻ yếu.
Tạm biệt các em,
hẹn gặp lại!
 







Các ý kiến mới nhất