Tìm kiếm Bài giảng
Tuần 2. Kể chuyện đã nghe, đã đọc (bài thơ Nàng tiên Ốc)

- 0 / 0
(Tài liệu chưa được thẩm định)
Nguồn:
Người gửi: Nguyễn Công Khải
Ngày gửi: 15h:22' 16-10-2022
Dung lượng: 6.6 MB
Số lượt tải: 25
Nguồn:
Người gửi: Nguyễn Công Khải
Ngày gửi: 15h:22' 16-10-2022
Dung lượng: 6.6 MB
Số lượt tải: 25
Số lượt thích:
0 người
Thứ ba ngày tháng 2 năm 2022
Kể chuyện
Kể chuyện
Những chú bé không chết
Nghe cô kể
Kể chuyện
Những chú bé không chết
1. Phát xít Đức ồ ạt đưa quân sang xâm
lược Liên Xô. Đến đâu, chúng cũng cướp
phá, bắn giết hết sức tàn bạo… Một buổi
chiều, bọn phát xít bất ngờ xông vào làng
nọ. Khắp làng không một bóng người.
Không gặp sự chống cự của du kích,
Chúng tưởng được yên thân. Nhưng trời
vừa tối, tiếng súng đã nổ ran. Bọn phát
xít nhớn nhác hỏi nhau : “ Bắn ở đâu
thế ? ” Một tên lính hấp tấp từ ngoài chạy
vào, nói : “ Bắn nhau ở cánh rừng kia kìa
! Đã bắt được một tên du kích ! ”
Kể chuyện
Những chú bé không chết
2. Một lát sau, mấy tên lính dẫn một chú bé
đến trước mặt tên chỉ huy. Chú bé chừng
mười ba, mười bốn tuổi, mặc áo sơ mi xanh
có hàng cúc trắng. Tên sĩ quan hỏi :
- Mày là ai ?
Chú bé kiêu hãnh trả lời :
- Tao là du kích !
Tên sĩ quan quát :
- Đội du kích của chúng mày ở đâu ?
Chú bé trả lời, giọng khinh bỉ :
- Tao không biết !
Tên sĩ quan nổi giận, ra lệnh cho bọn lính
hành hạ, tra tấn chú bé rất dã man, nhưng chú
không nói nửa lời. Gần sáng, bọn chúng đem
chú ra bắn.
Kể chuyện
Những chú bé không chết
3. Đêm hôm sau, du kích tấn công vào chính
khu vực chúng đóng quân. Kho tàng của bọn
phát xít nổ tung. Nhưng chúng cũng bắt được
một em nhỏ.
Tên sĩ quan kinh ngạc hỏi :
- Mày là ai ?
Chú bé kiêu hãnh trả lời :
- Tao là du kích !
Tên phát xít không còn tin ở mắt mình nữa.
Trước mặt hắn vẫn là chú bé mặc áo sơ mi
xanh có hàng cúc trắng mà hắn đã ra lệnh cho
bọn lính bắn chết đêm qua. Tên sĩ quan rền rĩ :
-Ôi lạy chúa ! Đất nước này thật là ma quỷ !
Rồi hắn gào lên :
- Treo cổ ! Treo cổ nó lên !
Mệnh lệnh của hắn được thi hành ngay.
4. Sang đêm thứ ba,bọn phát xít càng không được ngủ
Kể chuyện
Những chú bé không chết yên. Đêm ấy, du kích đánh thẳng vào sở chỉ huy của
chúng, còn chính tên sĩ quan thì bị bắt sống đem về khu du
kích trong rừng. Khi người ta mở băng bịt mắt, hắn nhìn
thấy trước mặt là một người du kích đứng tuổi và bên cạnh
bác ta lại là chú bé mặc áo sơ mi xanh có hàng cúc trắng.
Hắn quỳ phục xuống chân chú bé, lảm nhảm như một kẻ
loạn trí :
- Xin tha tội cho tôi ! Tha tội cho tôi ! Tôi đâu biết Ngài
có thể chết đi sống lại như phù thủy thế này !
Nhưng người phiên dịch chỉ vào bác du kích đứng tuổi,
bảo hắn :
- Đây là cha của hai đứa trẻ bị ngươi giết đêm hôm kia và
đêm hôm qua. Trước mặt ngươi là đứa con thứ ba của bác
ấy.
Tên sĩ quan phát xít kêu lên một tiếng rồi gục xuống sát
đất, không dám ngẩng đầu lên.
Kể chuyện
Những chú bé không chết
Kể lại từng đoạn của
câu chuyện
Kể chuyện
Những chú bé không chết
Bọn phát xít bất ngờ xông vào làng nọ
Mấy tên phát xít dẫn một chú bé đến chỗ tên chỉ
huy.
Đêm hôm sau lại một chú bé….
Sang đêm thứ ba vẫn là chú bé ấy…..
Kể chuyện
Những chú bé không chết
Kể lại toàn bộ câu
chuyện
Kể chuyện
Những chú bé không chết
* Câu chuyện ca ngợi phẩm chất gì ở các chú bé ?
* Câu chuyện ca ngợi tinh thần dũng cảm, sự hy sinh
cao cả của các chiến sĩ nhỏ tuổi trong cuộc chiến đấu
chống kẻ thù xâm lược, bảo vệ Tổ quốc.
Kể chuyện
Những chú bé không chết
* Tại sao truyện có tên là “ Những chú bé không chết ” ?
* Vì tinh thần dũng cảm, sự hy sinh cao cả của các chú bé du kích sẽ sống
mãi trong tâm trí mọi người .
* Vì 3 chú bé du kích trong truyện là 3 anh em ruột, ăn mặc giống nhau
khiến tên phát xít nhầm tưởng những chú bé đã bị hắn giết luôn sống lại.
Điều này làm hắn kinh hoảng, khiếp sợ.
* Thử đặt tên khác cho câu chuyện này .
* Những thiếu niên dũng cảm.
* Những thiếu niên bất tử
Kim Đồng tên thật là Nông
Văn Dền
Kim Đồng: Anh tên thật là Nông Văn Dền (1929-1943), người dân tộc Nùng, quê ở huyện Hà
Quảng, tỉnh Cao Bằng. Năm 12 tuổi, Kim Đồng tham gia hoạt động cách mạng, làm nhiệm vụ
giao liên, đưa đón Việt Minh và chuyển thư từ. Trong một lần đi liên lạc năm 1943, khi cán bộ
đang họp, anh phát hiện quân Pháp, Kim Đồng đã đánh lạc hướng để các bạn mình đưa bộ đội về
căn cứ an toàn. Khi chạy qua suối, quân Pháp đã nổ súng. Kim Đồng hy sinh bên suối Lênin
(Cao Bằng), khi vừa tròn 14 tuổi.
Lý Tự Trọng: Anh hùng Lý Tự Trọng (1914-1931) quê ở huyện Thạch Hà, tỉnh Hà Tĩnh.
Mới 10 tuổi, Lý Tự Trọng đã tham gia hoạt động cách mạng. Năm 1931, trong buổi mít tinh
kỷ niệm khởi nghĩa Yên Bái tại Sài Gòn, Lý Tự Trọng bắn chết viên mật thám Le Grand để
bảo vệ diễn giả Phan Bôi. Sau sự kiện này, ông bị thực dân Pháp kết án tử hình khi mới 17
tuổi. Trước khi ra đi, anh để lại câu nói lưu danh muôn đời: “Con đường của thanh niên chỉ
có thể là cách mạng, không thể là con đường nào khác”.
Trần Quốc Toản: Câu chuyện về
thiếu niên anh hùng Trần Quốc
Toản đã trở thành cảm hứng thi ca,
tấm gương sáng cho nhiều thế hệ
thanh thiếu niên người Việt noi
theo. Không được vua Trần cho dự
hội nghị bàn kế đánh giặc ở bến
Bình Than vì còn quá nhỏ, với tinh
thần yêu nước sôi sục, Trần Quốc
Toản về nhà, tụ tập gia nô, xung
phong ra trận, giết giặc lập công.
Câu chuyện về lá cờ thêu 6 chữ
vàng “Phá cường địch, báo hoàng
ân” đã trở thành một trong những
hình ảnh điển hình về tinh thần yêu
nước của người Việt.
"Người con gái trẻ măng / Giặc đem ra bãi bắn / Đi giữa hai hàng lính / Vẫn ung dung mỉm
cười / Ngắt một đóa hoa tuơi / Chị cài lên mái tóc...". Những câu thơ đó đã phần nào minh họa
được chân dung của anh hùng Võ Thị Sáu (1933-1952)
Chị là một nữ chiến sĩ du kích Việt Nam bị chính quyền Quốc gia Việt Nam xử tử khi chưa
đến 18 tuổi. Với lòng yêu nước, ý chí căm thù giặc mãnh liệt, năm 14 tuổi chị đã tham gia vào
Cách mạng.
Lê Văn Tám
Nguyễn Bá Ngọc
Kể chuyện
Những chú bé không chết
* Câu chuyện ca ngợi tinh thần dũng cảm, sự hy sinh cao cả
của các chiến sĩ nhỏ tuổi trong cuộc chiến đấu chống kẻ thù
xâm lược, bảo vệ Tổ quốc.
* Về nhà kể lại cho người thân nghe và chuẩn bị tiết kể
chuyện tuần sau
Kể chuyện
Kể chuyện
Những chú bé không chết
Nghe cô kể
Kể chuyện
Những chú bé không chết
1. Phát xít Đức ồ ạt đưa quân sang xâm
lược Liên Xô. Đến đâu, chúng cũng cướp
phá, bắn giết hết sức tàn bạo… Một buổi
chiều, bọn phát xít bất ngờ xông vào làng
nọ. Khắp làng không một bóng người.
Không gặp sự chống cự của du kích,
Chúng tưởng được yên thân. Nhưng trời
vừa tối, tiếng súng đã nổ ran. Bọn phát
xít nhớn nhác hỏi nhau : “ Bắn ở đâu
thế ? ” Một tên lính hấp tấp từ ngoài chạy
vào, nói : “ Bắn nhau ở cánh rừng kia kìa
! Đã bắt được một tên du kích ! ”
Kể chuyện
Những chú bé không chết
2. Một lát sau, mấy tên lính dẫn một chú bé
đến trước mặt tên chỉ huy. Chú bé chừng
mười ba, mười bốn tuổi, mặc áo sơ mi xanh
có hàng cúc trắng. Tên sĩ quan hỏi :
- Mày là ai ?
Chú bé kiêu hãnh trả lời :
- Tao là du kích !
Tên sĩ quan quát :
- Đội du kích của chúng mày ở đâu ?
Chú bé trả lời, giọng khinh bỉ :
- Tao không biết !
Tên sĩ quan nổi giận, ra lệnh cho bọn lính
hành hạ, tra tấn chú bé rất dã man, nhưng chú
không nói nửa lời. Gần sáng, bọn chúng đem
chú ra bắn.
Kể chuyện
Những chú bé không chết
3. Đêm hôm sau, du kích tấn công vào chính
khu vực chúng đóng quân. Kho tàng của bọn
phát xít nổ tung. Nhưng chúng cũng bắt được
một em nhỏ.
Tên sĩ quan kinh ngạc hỏi :
- Mày là ai ?
Chú bé kiêu hãnh trả lời :
- Tao là du kích !
Tên phát xít không còn tin ở mắt mình nữa.
Trước mặt hắn vẫn là chú bé mặc áo sơ mi
xanh có hàng cúc trắng mà hắn đã ra lệnh cho
bọn lính bắn chết đêm qua. Tên sĩ quan rền rĩ :
-Ôi lạy chúa ! Đất nước này thật là ma quỷ !
Rồi hắn gào lên :
- Treo cổ ! Treo cổ nó lên !
Mệnh lệnh của hắn được thi hành ngay.
4. Sang đêm thứ ba,bọn phát xít càng không được ngủ
Kể chuyện
Những chú bé không chết yên. Đêm ấy, du kích đánh thẳng vào sở chỉ huy của
chúng, còn chính tên sĩ quan thì bị bắt sống đem về khu du
kích trong rừng. Khi người ta mở băng bịt mắt, hắn nhìn
thấy trước mặt là một người du kích đứng tuổi và bên cạnh
bác ta lại là chú bé mặc áo sơ mi xanh có hàng cúc trắng.
Hắn quỳ phục xuống chân chú bé, lảm nhảm như một kẻ
loạn trí :
- Xin tha tội cho tôi ! Tha tội cho tôi ! Tôi đâu biết Ngài
có thể chết đi sống lại như phù thủy thế này !
Nhưng người phiên dịch chỉ vào bác du kích đứng tuổi,
bảo hắn :
- Đây là cha của hai đứa trẻ bị ngươi giết đêm hôm kia và
đêm hôm qua. Trước mặt ngươi là đứa con thứ ba của bác
ấy.
Tên sĩ quan phát xít kêu lên một tiếng rồi gục xuống sát
đất, không dám ngẩng đầu lên.
Kể chuyện
Những chú bé không chết
Kể lại từng đoạn của
câu chuyện
Kể chuyện
Những chú bé không chết
Bọn phát xít bất ngờ xông vào làng nọ
Mấy tên phát xít dẫn một chú bé đến chỗ tên chỉ
huy.
Đêm hôm sau lại một chú bé….
Sang đêm thứ ba vẫn là chú bé ấy…..
Kể chuyện
Những chú bé không chết
Kể lại toàn bộ câu
chuyện
Kể chuyện
Những chú bé không chết
* Câu chuyện ca ngợi phẩm chất gì ở các chú bé ?
* Câu chuyện ca ngợi tinh thần dũng cảm, sự hy sinh
cao cả của các chiến sĩ nhỏ tuổi trong cuộc chiến đấu
chống kẻ thù xâm lược, bảo vệ Tổ quốc.
Kể chuyện
Những chú bé không chết
* Tại sao truyện có tên là “ Những chú bé không chết ” ?
* Vì tinh thần dũng cảm, sự hy sinh cao cả của các chú bé du kích sẽ sống
mãi trong tâm trí mọi người .
* Vì 3 chú bé du kích trong truyện là 3 anh em ruột, ăn mặc giống nhau
khiến tên phát xít nhầm tưởng những chú bé đã bị hắn giết luôn sống lại.
Điều này làm hắn kinh hoảng, khiếp sợ.
* Thử đặt tên khác cho câu chuyện này .
* Những thiếu niên dũng cảm.
* Những thiếu niên bất tử
Kim Đồng tên thật là Nông
Văn Dền
Kim Đồng: Anh tên thật là Nông Văn Dền (1929-1943), người dân tộc Nùng, quê ở huyện Hà
Quảng, tỉnh Cao Bằng. Năm 12 tuổi, Kim Đồng tham gia hoạt động cách mạng, làm nhiệm vụ
giao liên, đưa đón Việt Minh và chuyển thư từ. Trong một lần đi liên lạc năm 1943, khi cán bộ
đang họp, anh phát hiện quân Pháp, Kim Đồng đã đánh lạc hướng để các bạn mình đưa bộ đội về
căn cứ an toàn. Khi chạy qua suối, quân Pháp đã nổ súng. Kim Đồng hy sinh bên suối Lênin
(Cao Bằng), khi vừa tròn 14 tuổi.
Lý Tự Trọng: Anh hùng Lý Tự Trọng (1914-1931) quê ở huyện Thạch Hà, tỉnh Hà Tĩnh.
Mới 10 tuổi, Lý Tự Trọng đã tham gia hoạt động cách mạng. Năm 1931, trong buổi mít tinh
kỷ niệm khởi nghĩa Yên Bái tại Sài Gòn, Lý Tự Trọng bắn chết viên mật thám Le Grand để
bảo vệ diễn giả Phan Bôi. Sau sự kiện này, ông bị thực dân Pháp kết án tử hình khi mới 17
tuổi. Trước khi ra đi, anh để lại câu nói lưu danh muôn đời: “Con đường của thanh niên chỉ
có thể là cách mạng, không thể là con đường nào khác”.
Trần Quốc Toản: Câu chuyện về
thiếu niên anh hùng Trần Quốc
Toản đã trở thành cảm hứng thi ca,
tấm gương sáng cho nhiều thế hệ
thanh thiếu niên người Việt noi
theo. Không được vua Trần cho dự
hội nghị bàn kế đánh giặc ở bến
Bình Than vì còn quá nhỏ, với tinh
thần yêu nước sôi sục, Trần Quốc
Toản về nhà, tụ tập gia nô, xung
phong ra trận, giết giặc lập công.
Câu chuyện về lá cờ thêu 6 chữ
vàng “Phá cường địch, báo hoàng
ân” đã trở thành một trong những
hình ảnh điển hình về tinh thần yêu
nước của người Việt.
"Người con gái trẻ măng / Giặc đem ra bãi bắn / Đi giữa hai hàng lính / Vẫn ung dung mỉm
cười / Ngắt một đóa hoa tuơi / Chị cài lên mái tóc...". Những câu thơ đó đã phần nào minh họa
được chân dung của anh hùng Võ Thị Sáu (1933-1952)
Chị là một nữ chiến sĩ du kích Việt Nam bị chính quyền Quốc gia Việt Nam xử tử khi chưa
đến 18 tuổi. Với lòng yêu nước, ý chí căm thù giặc mãnh liệt, năm 14 tuổi chị đã tham gia vào
Cách mạng.
Lê Văn Tám
Nguyễn Bá Ngọc
Kể chuyện
Những chú bé không chết
* Câu chuyện ca ngợi tinh thần dũng cảm, sự hy sinh cao cả
của các chiến sĩ nhỏ tuổi trong cuộc chiến đấu chống kẻ thù
xâm lược, bảo vệ Tổ quốc.
* Về nhà kể lại cho người thân nghe và chuẩn bị tiết kể
chuyện tuần sau
 









Các ý kiến mới nhất