Tìm kiếm Bài giảng
Tuần 17. Mồ Côi xử kiện

- 0 / 0
(Tài liệu chưa được thẩm định)
Nguồn:
Người gửi: Ngô Ngọc Hà
Ngày gửi: 19h:27' 29-12-2021
Dung lượng: 31.5 MB
Số lượt tải: 206
Nguồn:
Người gửi: Ngô Ngọc Hà
Ngày gửi: 19h:27' 29-12-2021
Dung lượng: 31.5 MB
Số lượt tải: 206
Số lượt thích:
0 người
Thứ hai ngày 27 tháng 12 năm 2021
Tập đọc – Kể chuyện
MỒ CÔI XỬ KIỆN
KHỞI ĐỘNG
Đọc thuộc lòng bài “Về quê ngoại” và nêu nội dung.
Khám phá
Thứ hai ngày 27 tháng 12 năm 2021
Tập đọc – Kể chuyện
MỒ CÔI XỬ KIỆN
Mồ côi xử kiện
1. Ngày xưa, ở một vùng quê nọ, có chàng Mồ Côi được dân tin cậy giao cho việc xử kiện.
Một hôm, có người chủ quán đưa một bác nông dân đến công đường. Chủ quán thưa:
- Bác này vào quán của tôi hít hết mùi thơm của lợn quay, gà luộc, vịt rán mà không trả tiền. Nhờ ngài xét cho.
Mồ côi xử kiện
2. Mồ Côi hỏi bác nông dân. Bác trả lời:
- Tôi chỉ vào quán ngồi nhờ để ăn miếng cơm nắm. Tôi không mua gì cả.
Mồ Côi bảo:
- Nhưng bác có hít hương thơm thức ăn trong quán không?
Bác nông dân đáp:
- Thưa có.
Mồ Côi nói:
- Thế thì bác phải bồi thường. Chủ quán muốn bồi thường bao nhiêu?
- Thưa Ngài, hai mươi đồng.
- Bác hãy đưa hai mươi đồng ra đây, tôi phân xử cho!
Nghe nói, bác nông dân giãy nảy:
- Tôi có đụng chạm gì đến thức ăn trong quán đâu mà phải trả tiền?
- Bác cứ đưa tiền đây.
Mồ côi xử kiện
3. Bác nông dân ấm ức:
- Nhưng tôi chỉ có hai đồng.
- Cũng được
- Mồ Côi vừa nói vừa thản nhiên lấy hai đồng bạc bỏ vào một cái bát, rồi úp một cái bát khác lên, đưa cho bác nông dân, nói:
- Bác hãy xóc lên cho đủ mười lần. Còn ông chủ quán, ông hãy chịu khó mà nghe.
Hai người tuy chưa hiểu gì nhưng cũng cứ làm theo. Khi đồng bạc trong bát úp đã kêu lạch cạch đến lần thứ mười, Mồ Côi phán:
- Bác này đã bồi thường cho chủ quán đủ số tiền. Một bên "hít mùi thịt", một bên "nghe tiếng bạc". Thế là công bằng.
Nói xong Mồ Côi trả hai đồng bạc cho bác nông dân rồi tuyên bố kết thúc phiên xử.
Truyện cổ tích Nùng
Giãy nảy
Lạch cạch
Phiên xử
Luyện đọc từ khó
Luyện đọc câu
Bác này vào quán của tôi/ hít hết mùi thơm lợn quay,/ gà luộc,/ vịt rán/ mà không trả tiền.// Nhờ Ngài xét cho.//
Mồ côi xử kiện
1. Ngày xưa, ở một vùng quê nọ, có chàng Mồ Côi được dân tin cậy giao cho việc xử kiện.
Một hôm, có người chủ quán đưa một bác nông dân đến công đường. Chủ quán thưa:
- Bác này vào quán của tôi hít hết mùi thơm của lợn quay, gà luộc, vịt rán mà không trả tiền. Nhờ ngài xét cho.
công đường
Nơi làm việc của các quan
Mồ côi xử kiện
2. Mồ Côi hỏi bác nông dân. Bác trả lời:
- Tôi chỉ vào quán ngồi nhờ để ăn miếng cơm nắm. Tôi không mua gì cả.
Mồ Côi bảo:
- Nhưng bác có hít hương thơm thức ăn trong quán không?
Bác nông dân đáp:
- Thưa có.
Mồ Côi nói:
- Thế thì bác phải bồi thường. Chủ quán muốn bồi thường bao nhiêu?
- Thưa Ngài, hai mươi đồng.
- Bác hãy đưa hai mươi đồng ra đây, tôi phân xử cho!
Nghe nói, bác nông dân giãy nảy:
- Tôi có đụng chạm gì đến thức ăn trong quán đâu mà phải trả tiền?
- Bác cứ đưa tiền đây.
bồi thường
Đền bù bằng tiền cho người bị thiệt hại.
Mồ côi xử kiện
3. Bác nông dân ấm ức:
- Nhưng tôi chỉ có hai đồng.
- Cũng được
- Mồ Côi vừa nói vừa thản nhiên lấy hai đồng bạc bỏ vào một cái bát, rồi úp một cái bát khác lên, đưa cho bác nông dân, nói:
- Bác hãy xóc lên cho đủ mười lần. Còn ông chủ quán, ông hãy chịu khó mà nghe.
Hai người tuy chưa hiểu gì nhưng cũng cứ làm theo. Khi đồng bạc trong bát úp đã kêu lạch cạch đến lần thứ mười, Mồ Côi phán:
- Bác này đã bồi thường cho chủ quán đủ số tiền. Một bên "hít mùi thịt", một bên "nghe tiếng bạc". Thế là công bằng.
Nói xong Mồ Côi trả hai đồng bạc cho bác nông dân rồi tuyên bố kết thúc phiên xử.
Truyện cổ tích Nùng
Tìm hiểu bài
Tìm hiểu bài
Câu chuyện có những nhân vật nào ?
Bác nông dân
Chủ quán
Mồ Côi
Chủ quán kiện bác nông dân vì bác đã vào quán hít mùi thơm của lợn quay, gà luộc, vịt rán mà không trả tiền.
1. Chủ quán kiện bác nông dân về việc gì?
Tìm hiểu bài
2. Tìm câu nêu rõ lí lẽ của bác nông dân.
- Tôi chỉ vào quán ngồi nhờ để ăn miếng cơm nắm. Tôi không mua gì cả.
Mồ Côi hỏi tiếp bác nông dân thế nào ?
- Bác có hít hương thơm của thức ăn trong quán không ?
Bác nông dân trả lời ra sao ?
- Bác nông dân thừa nhận là mình có hít mùi thơm của thức ăn trong quán .
Tìm hiểu bài
Khi bác nông dân nhận có hít hương thơm của thức ăn trong quán Mồ Côi phán thế nào ?
- Bác nông dân phải bồi thường đưa 20 đồng để quan toà phân xử.
Thái độ của bác nông dân thế nào khi nghe lời phán xử ?
- Bác giãy nảy lên : Tôi có động chạm gì đến thức ăn trong quán đâu mà phải trả tiền .
Tìm hiểu bài
3. Tại sao Mồ Côi bảo bác nông dân xóc 2 đồng bạc đủ 10 lần ?
- Vì tên chủ quán đòi bác phải trả 20đồng, bác nông dân chỉ có 2 đồng nên phải xóc 2 đồng bạc 10 lần mới đủ số tiền 20 đồng.
Mồ Côi đã nói gì để kết thúc phiên toà ?
- Bác này đã bồi thường cho chủ quán đủ số tiền. Một bên hít mùi thịt, một bên nghe tiếng bạc. Thế là công bằng .
- Vị quan tòa thông minh
- Bẽ mặt kẻ tham lam.
- Phiên xử thú vị.
- Vị quan tòa đặc biệt.
- Phân xử tài tình.
Em hãy đặt 1 tên khác cho truyện.
Câu chuyện muốn nói lên điều gì?
Câu chuyện ca ngợi sự thông minh của Mồ Côi. Mồ Côi đã bảo vệ được bác nông dân thật thà bằng cách xử kiện rất thông minh tài trí và công bằng.
CỦNG CỐ
1. Truyện Mồ Côi xử kiện là truyện cổ tích của dân tộc nào?
a. Dân tộc Chăm
b. Dân tộc Kinh
c. Dân tộc Nùng
CỦNG CỐ
2. Vì sao Mồ Côi lại được giao cho việc xử kiện?
a. Vì Mồ Côi tài giỏi.
b. Vì Mồ Côi được nhân dân tin cậy.
c. Vì vùng đó không có người làm quan.
CỦNG CỐ
10. Nội dung, ý nghĩa của câu chuyện này là gì?
a. Ca ngợi sự thông minh, tài trí mà Mồ Côi đã bảo vệ được bác nông dân thật thà.
b. Phê phán tên chủ quán tham lam, gian xảo.
c. Ca ngợi bác nông dân hiền lành, thật thà.
CỦNG CỐ
Kể chuyện
Dựa vào các bức tranh dưới đây kể lại câu chuyện Mồ Côi xử kiện:
29
* Tranh 1 – Đoạn 1:
Ngày xưa có chàng Mồ Côi được dân tin cây giao cho xử kiện. Một hôm, người chủ quán đưa bác nông dân đến công đường để thưa kiện:
- Bác này vào quán tôi hít hết mùi thơm thịt quay, gà luộc, vít rán mà không trả tiền. Xin Ngài xét cho.
30
* Tranh 2 – Đoạn 2:
Bác nông dân trả lời: -Tôi chỉ vào quán ngồi nhờ để ăn miếng cơm nắm. Tôi không mua gì cả. -Nhưng bác có hít hương thơm thức ăn trong quán không? - Thưa có. - Thế thì bác phải bồi thường. Chủ quán muốn bồi thường bao nhiêu.
- Thưa ngài, hai mươi đồng. - Bác đưa hai mươi đồng đây tôi phân xử cho! Bác nông dân giãy nảy: - Tôi có đụng chạm gì đến thức ăn trong quán đâu mà phải trả tiền. - Bác cứ đưa tiền đây.
31
* Tranh 3 – Đoạn 3:
Bác nông dân ấm ức:
- Nhưng tôi chỉ có hai đồng. Mồ Côi cầm hai đồng bạc bỏ vào một cái bát, úp một cái bát lên, đưa cho bác nông dân nói: - Bác hãy xóc lên đủ mười lần. Còn ông chủ quán, ông hãy chịu khó mà nghe. Bác nông dân xóc đến lần thứ mười. Mồ Côi bảo: - Bác này đã bồi thường cho chủ quán đủ số tiền. Một bên hít mùi thức ăn, một bên nghe tiếng bạc. Thế là công bằng.
32
Tranh 4
Mồ Côi đưa hai đồng bạc cho bác nông dân và tuyên bố kết thúc phiên tòa.
33
Tập đọc – Kể chuyện
MỒ CÔI XỬ KIỆN
KHỞI ĐỘNG
Đọc thuộc lòng bài “Về quê ngoại” và nêu nội dung.
Khám phá
Thứ hai ngày 27 tháng 12 năm 2021
Tập đọc – Kể chuyện
MỒ CÔI XỬ KIỆN
Mồ côi xử kiện
1. Ngày xưa, ở một vùng quê nọ, có chàng Mồ Côi được dân tin cậy giao cho việc xử kiện.
Một hôm, có người chủ quán đưa một bác nông dân đến công đường. Chủ quán thưa:
- Bác này vào quán của tôi hít hết mùi thơm của lợn quay, gà luộc, vịt rán mà không trả tiền. Nhờ ngài xét cho.
Mồ côi xử kiện
2. Mồ Côi hỏi bác nông dân. Bác trả lời:
- Tôi chỉ vào quán ngồi nhờ để ăn miếng cơm nắm. Tôi không mua gì cả.
Mồ Côi bảo:
- Nhưng bác có hít hương thơm thức ăn trong quán không?
Bác nông dân đáp:
- Thưa có.
Mồ Côi nói:
- Thế thì bác phải bồi thường. Chủ quán muốn bồi thường bao nhiêu?
- Thưa Ngài, hai mươi đồng.
- Bác hãy đưa hai mươi đồng ra đây, tôi phân xử cho!
Nghe nói, bác nông dân giãy nảy:
- Tôi có đụng chạm gì đến thức ăn trong quán đâu mà phải trả tiền?
- Bác cứ đưa tiền đây.
Mồ côi xử kiện
3. Bác nông dân ấm ức:
- Nhưng tôi chỉ có hai đồng.
- Cũng được
- Mồ Côi vừa nói vừa thản nhiên lấy hai đồng bạc bỏ vào một cái bát, rồi úp một cái bát khác lên, đưa cho bác nông dân, nói:
- Bác hãy xóc lên cho đủ mười lần. Còn ông chủ quán, ông hãy chịu khó mà nghe.
Hai người tuy chưa hiểu gì nhưng cũng cứ làm theo. Khi đồng bạc trong bát úp đã kêu lạch cạch đến lần thứ mười, Mồ Côi phán:
- Bác này đã bồi thường cho chủ quán đủ số tiền. Một bên "hít mùi thịt", một bên "nghe tiếng bạc". Thế là công bằng.
Nói xong Mồ Côi trả hai đồng bạc cho bác nông dân rồi tuyên bố kết thúc phiên xử.
Truyện cổ tích Nùng
Giãy nảy
Lạch cạch
Phiên xử
Luyện đọc từ khó
Luyện đọc câu
Bác này vào quán của tôi/ hít hết mùi thơm lợn quay,/ gà luộc,/ vịt rán/ mà không trả tiền.// Nhờ Ngài xét cho.//
Mồ côi xử kiện
1. Ngày xưa, ở một vùng quê nọ, có chàng Mồ Côi được dân tin cậy giao cho việc xử kiện.
Một hôm, có người chủ quán đưa một bác nông dân đến công đường. Chủ quán thưa:
- Bác này vào quán của tôi hít hết mùi thơm của lợn quay, gà luộc, vịt rán mà không trả tiền. Nhờ ngài xét cho.
công đường
Nơi làm việc của các quan
Mồ côi xử kiện
2. Mồ Côi hỏi bác nông dân. Bác trả lời:
- Tôi chỉ vào quán ngồi nhờ để ăn miếng cơm nắm. Tôi không mua gì cả.
Mồ Côi bảo:
- Nhưng bác có hít hương thơm thức ăn trong quán không?
Bác nông dân đáp:
- Thưa có.
Mồ Côi nói:
- Thế thì bác phải bồi thường. Chủ quán muốn bồi thường bao nhiêu?
- Thưa Ngài, hai mươi đồng.
- Bác hãy đưa hai mươi đồng ra đây, tôi phân xử cho!
Nghe nói, bác nông dân giãy nảy:
- Tôi có đụng chạm gì đến thức ăn trong quán đâu mà phải trả tiền?
- Bác cứ đưa tiền đây.
bồi thường
Đền bù bằng tiền cho người bị thiệt hại.
Mồ côi xử kiện
3. Bác nông dân ấm ức:
- Nhưng tôi chỉ có hai đồng.
- Cũng được
- Mồ Côi vừa nói vừa thản nhiên lấy hai đồng bạc bỏ vào một cái bát, rồi úp một cái bát khác lên, đưa cho bác nông dân, nói:
- Bác hãy xóc lên cho đủ mười lần. Còn ông chủ quán, ông hãy chịu khó mà nghe.
Hai người tuy chưa hiểu gì nhưng cũng cứ làm theo. Khi đồng bạc trong bát úp đã kêu lạch cạch đến lần thứ mười, Mồ Côi phán:
- Bác này đã bồi thường cho chủ quán đủ số tiền. Một bên "hít mùi thịt", một bên "nghe tiếng bạc". Thế là công bằng.
Nói xong Mồ Côi trả hai đồng bạc cho bác nông dân rồi tuyên bố kết thúc phiên xử.
Truyện cổ tích Nùng
Tìm hiểu bài
Tìm hiểu bài
Câu chuyện có những nhân vật nào ?
Bác nông dân
Chủ quán
Mồ Côi
Chủ quán kiện bác nông dân vì bác đã vào quán hít mùi thơm của lợn quay, gà luộc, vịt rán mà không trả tiền.
1. Chủ quán kiện bác nông dân về việc gì?
Tìm hiểu bài
2. Tìm câu nêu rõ lí lẽ của bác nông dân.
- Tôi chỉ vào quán ngồi nhờ để ăn miếng cơm nắm. Tôi không mua gì cả.
Mồ Côi hỏi tiếp bác nông dân thế nào ?
- Bác có hít hương thơm của thức ăn trong quán không ?
Bác nông dân trả lời ra sao ?
- Bác nông dân thừa nhận là mình có hít mùi thơm của thức ăn trong quán .
Tìm hiểu bài
Khi bác nông dân nhận có hít hương thơm của thức ăn trong quán Mồ Côi phán thế nào ?
- Bác nông dân phải bồi thường đưa 20 đồng để quan toà phân xử.
Thái độ của bác nông dân thế nào khi nghe lời phán xử ?
- Bác giãy nảy lên : Tôi có động chạm gì đến thức ăn trong quán đâu mà phải trả tiền .
Tìm hiểu bài
3. Tại sao Mồ Côi bảo bác nông dân xóc 2 đồng bạc đủ 10 lần ?
- Vì tên chủ quán đòi bác phải trả 20đồng, bác nông dân chỉ có 2 đồng nên phải xóc 2 đồng bạc 10 lần mới đủ số tiền 20 đồng.
Mồ Côi đã nói gì để kết thúc phiên toà ?
- Bác này đã bồi thường cho chủ quán đủ số tiền. Một bên hít mùi thịt, một bên nghe tiếng bạc. Thế là công bằng .
- Vị quan tòa thông minh
- Bẽ mặt kẻ tham lam.
- Phiên xử thú vị.
- Vị quan tòa đặc biệt.
- Phân xử tài tình.
Em hãy đặt 1 tên khác cho truyện.
Câu chuyện muốn nói lên điều gì?
Câu chuyện ca ngợi sự thông minh của Mồ Côi. Mồ Côi đã bảo vệ được bác nông dân thật thà bằng cách xử kiện rất thông minh tài trí và công bằng.
CỦNG CỐ
1. Truyện Mồ Côi xử kiện là truyện cổ tích của dân tộc nào?
a. Dân tộc Chăm
b. Dân tộc Kinh
c. Dân tộc Nùng
CỦNG CỐ
2. Vì sao Mồ Côi lại được giao cho việc xử kiện?
a. Vì Mồ Côi tài giỏi.
b. Vì Mồ Côi được nhân dân tin cậy.
c. Vì vùng đó không có người làm quan.
CỦNG CỐ
10. Nội dung, ý nghĩa của câu chuyện này là gì?
a. Ca ngợi sự thông minh, tài trí mà Mồ Côi đã bảo vệ được bác nông dân thật thà.
b. Phê phán tên chủ quán tham lam, gian xảo.
c. Ca ngợi bác nông dân hiền lành, thật thà.
CỦNG CỐ
Kể chuyện
Dựa vào các bức tranh dưới đây kể lại câu chuyện Mồ Côi xử kiện:
29
* Tranh 1 – Đoạn 1:
Ngày xưa có chàng Mồ Côi được dân tin cây giao cho xử kiện. Một hôm, người chủ quán đưa bác nông dân đến công đường để thưa kiện:
- Bác này vào quán tôi hít hết mùi thơm thịt quay, gà luộc, vít rán mà không trả tiền. Xin Ngài xét cho.
30
* Tranh 2 – Đoạn 2:
Bác nông dân trả lời: -Tôi chỉ vào quán ngồi nhờ để ăn miếng cơm nắm. Tôi không mua gì cả. -Nhưng bác có hít hương thơm thức ăn trong quán không? - Thưa có. - Thế thì bác phải bồi thường. Chủ quán muốn bồi thường bao nhiêu.
- Thưa ngài, hai mươi đồng. - Bác đưa hai mươi đồng đây tôi phân xử cho! Bác nông dân giãy nảy: - Tôi có đụng chạm gì đến thức ăn trong quán đâu mà phải trả tiền. - Bác cứ đưa tiền đây.
31
* Tranh 3 – Đoạn 3:
Bác nông dân ấm ức:
- Nhưng tôi chỉ có hai đồng. Mồ Côi cầm hai đồng bạc bỏ vào một cái bát, úp một cái bát lên, đưa cho bác nông dân nói: - Bác hãy xóc lên đủ mười lần. Còn ông chủ quán, ông hãy chịu khó mà nghe. Bác nông dân xóc đến lần thứ mười. Mồ Côi bảo: - Bác này đã bồi thường cho chủ quán đủ số tiền. Một bên hít mùi thức ăn, một bên nghe tiếng bạc. Thế là công bằng.
32
Tranh 4
Mồ Côi đưa hai đồng bạc cho bác nông dân và tuyên bố kết thúc phiên tòa.
33
 








Các ý kiến mới nhất