Tặng ý nguyện của tôi ( N.H.V - HP -Nhạc nền Thư gửi Eli dơ của Betoven)

- 0 / 0
(Tài liệu chưa được thẩm định)
Nguồn:
Người gửi: Nguyễn Hông Vân (trang riêng)
Ngày gửi: 19h:40' 14-06-2009
Dung lượng: 178.0 KB
Số lượt tải: 106
Nguồn:
Người gửi: Nguyễn Hông Vân (trang riêng)
Ngày gửi: 19h:40' 14-06-2009
Dung lượng: 178.0 KB
Số lượt tải: 106
Số lượt thích:
0 người
Đơn côi
Viết bởi Nguyễn Hồng Vân
15 – 5 - 2008
Một hôm nao ta về
Thăm khu vườn cổ cũ.
Chiếc ghế xưa vẫn còn.
Thiếu người kia ấp ủ.
Chiếc ghế gỗ đơn côi
Trong khu vườn thuở ấy
Biết bao giờ tìm lại
Một ngày xưa xa vời.
Thuở ấy trốn đâu rồi.
Khát khao hai đầu trẻ
Sống bên nhau suốt đời
Ưu tư chiều lá dội.
Bên ghế xưa một mình.
Chuông chiều buồn xa vắng.
Là vàng trải thu rơi.
Nhớ thương ai vời vợi.
Yêu một thời đã qua.
Thương đoạn đời về cuối.
Chiếc ghế cũ đơn côi
Chỉ một người chờ đợi
Khi nào ai trở lại.
Nhớ người kia về tìm.
Trên ghế xưa chờ đợi.
Trong một chiều thu rơi.
Đơn côi
Viết bởi Nguyễn Hồng Vân
15 – 5 - 2008
Một hôm nao ta về
Thăm khu vườn cổ cũ.
Chiếc ghế xưa vẫn còn.
Thiếu người kia ấp ủ.
Chiếc ghế gỗ đơn côi
Trong khu vườn thuở ấy
Biết bao giờ tìm lại
Một ngày xưa xa vời.
Thuở ấy trốn đâu rồi.
Khát khao hai đầu trẻ
Sống bên nhau suốt đời
Ưu tư chiều lá dội.
Bên ghế xưa một mình.
Chuông chiều buồn xa vắng.
Là vàng trải thu rơi.
Nhớ thương ai vời vợi.
Yêu một thời đã qua.
Thương đoạn đời về cuối.
Chiếc ghế cũ đơn côi
Chỉ một người chờ đợi
Khi nào ai trở lại.
Nhớ người kia về tìm .
Trên ghế xưa chờ đợi.
Trong một chiều thu rơi.
Viết bởi Nguyễn Hồng Vân
15 – 5 - 2008
Một hôm nao ta về
Thăm khu vườn cổ cũ.
Chiếc ghế xưa vẫn còn.
Thiếu người kia ấp ủ.
Chiếc ghế gỗ đơn côi
Trong khu vườn thuở ấy
Biết bao giờ tìm lại
Một ngày xưa xa vời.
Thuở ấy trốn đâu rồi.
Khát khao hai đầu trẻ
Sống bên nhau suốt đời
Ưu tư chiều lá dội.
Bên ghế xưa một mình.
Chuông chiều buồn xa vắng.
Là vàng trải thu rơi.
Nhớ thương ai vời vợi.
Yêu một thời đã qua.
Thương đoạn đời về cuối.
Chiếc ghế cũ đơn côi
Chỉ một người chờ đợi
Khi nào ai trở lại.
Nhớ người kia về tìm.
Trên ghế xưa chờ đợi.
Trong một chiều thu rơi.
Đơn côi
Viết bởi Nguyễn Hồng Vân
15 – 5 - 2008
Một hôm nao ta về
Thăm khu vườn cổ cũ.
Chiếc ghế xưa vẫn còn.
Thiếu người kia ấp ủ.
Chiếc ghế gỗ đơn côi
Trong khu vườn thuở ấy
Biết bao giờ tìm lại
Một ngày xưa xa vời.
Thuở ấy trốn đâu rồi.
Khát khao hai đầu trẻ
Sống bên nhau suốt đời
Ưu tư chiều lá dội.
Bên ghế xưa một mình.
Chuông chiều buồn xa vắng.
Là vàng trải thu rơi.
Nhớ thương ai vời vợi.
Yêu một thời đã qua.
Thương đoạn đời về cuối.
Chiếc ghế cũ đơn côi
Chỉ một người chờ đợi
Khi nào ai trở lại.
Nhớ người kia về tìm .
Trên ghế xưa chờ đợi.
Trong một chiều thu rơi.








Lâu rồi mới lại được đọc những vần thơ hay đến thế. Có lẽ vì công việc mà không còn thời gian để chú ý đến món ăn tinh thần này. Cảm ơn bạn NGUYỄN HỒNG VÂN nha.
Mình không hiểu có phải do xúc cảm hay là gì mà bạn làm thơ buồn đến thế
Cuộc sống còn nhiều thứ đẹp lắm mà bạn ơi! Yêu đời lên đi bạn.
Hoa Hồng nói đúng đấy bạn ơi!
Tôi không buồn nếu "thuở ấy" không buồn.
Tôi hứa sẽ không xóa bài này vì có nhiều bàn tay dịu dàng nâng đỡ tôi khi tôi yếu đuối.Nhưng tôi cũng hứa đây là bài thơ cuối cùng tôi buồn đến vậy.Tôi chỉ xin mọi người hiểu "thuở ấy" của tôi đau khổ và tuyệt vời trong trái tim tôi.
Gửi NGUYỄN HỒNG VÂN
Mình cũng hy vọng ngày ấy đẹp đẽ và thương nhớ ấy sẽ mãi là kỉ niệm của riêng bạn nhưng minh cũng hy vọng rằng bạn sẽ mãi có những vần thơ hay nhưng không buồn bạn nhế. Chúc mọi điều tốt lành đến với bạn
Chúa sẽ mãi ở bên bạn
Chiếc ghế đơn côi một đoạn trường.Lá vàng rơi rớt chạnh lòng thương.Người xưa đâu nhỉ không tìm đến.Thuở ấy đâu rồi nỗi vấn vương!