Violet
Baigiang

Tìm kiếm theo tiêu đề

Tin tức cộng đồng

5 điều đơn giản cha mẹ nên làm mỗi ngày để con hạnh phúc hơn

Tìm kiếm hạnh phúc là một nhu cầu lớn và xuất hiện xuyên suốt cuộc đời mỗi con người. Tác giả người Mỹ Stephanie Harrison đã dành ra hơn 10 năm để nghiên cứu về cảm nhận hạnh phúc, bà đã hệ thống các kiến thức ấy trong cuốn New Happy. Bà Harrison khẳng định có những thói quen đơn...
Xem tiếp

Tin tức thư viện

Chức năng Dừng xem quảng cáo trên violet.vn

12087057 Kính chào các thầy, cô! Hiện tại, kinh phí duy trì hệ thống dựa chủ yếu vào việc đặt quảng cáo trên hệ thống. Tuy nhiên, đôi khi có gây một số trở ngại đối với thầy, cô khi truy cập. Vì vậy, để thuận tiện trong việc sử dụng thư viện hệ thống đã cung cấp chức năng...
Xem tiếp

Hỗ trợ kĩ thuật

  • (024) 62 930 536
  • 0919 124 899
  • hotro@violet.vn

Liên hệ quảng cáo

  • (024) 66 745 632
  • 096 181 2005
  • contact@bachkim.vn

Tìm kiếm Bài giảng

Tập 1 - Bài 18: Tớ nhớ cậu - Đọc: Tớ nhớ cậu.

Wait
  • Begin_button
  • Prev_button
  • Play_button
  • Stop_button
  • Next_button
  • End_button
  • 0 / 0
  • Loading_status
Tham khảo cùng nội dung: Bài giảng, Giáo án, E-learning, Bài mẫu, Sách giáo khoa, ...
Nhấn vào đây để tải về
Báo tài liệu có sai sót
Nhắn tin cho tác giả
(Tài liệu chưa được thẩm định)
Nguồn:
Người gửi: Vũ Văn
Ngày gửi: 00h:01' 08-11-2025
Dung lượng: 57.0 MB
Số lượt tải: 388
Số lượt thích: 0 người
K H Ở I
Đ Ộ N G
Tư Bùi

Học tiếp

Bài hôm trước các em
đã học là bài gì?
Gọi bạn

Trong bài Gọi bạn kể về
2 bạn là Bê vàng và....
Dê trắng

2 bạn bê vàng và dê
trắng sống ở đâu?
Rừng xanh

Bê vàng đi tìm cái gì?

Tìm cỏ

Tớ nhớ
cậu

Khi cùng chơi với bạn, em
cảm thấy thế nào?
Khi xa bạn, em cảm thấy
thế nào?

Mắt dõi

Tay dò
Tai nghe

Tớ nhớ cậu

Đọc
mẫu

Kiến là bạn thân của sóc. Hằng ngày, hai bạn thường rủ nhau đi
học. Thế rồi nhà kiến chuyển đến một khu rừng khác. Lúc chia tay,
kiến rất buồn. Kiến nói: “Cậu phải thường xuyên nhớ tớ đấy.”. Sóc
gật đầu nhận lời.
Một buổi sáng, sóc lấy một tờ giấy và viết thư cho kiến. Sóc
nắn nót ghi: “Tớ nhớ cậu.”. Một cơn gió đi ngang qua mang theo lá
thư. Chiều hôm đó, kiến đi dạo trong rừng. Một lá thư nhè nhẹ bay
xuống. Kiến reo lên:” A, thư của sóc!”.
Hôm sau, kiến ngồi bên thềm và viết thư. Kiến không biết làm
sao cho sóc biết mình rất nhớ bạn. Cậu viết: “Chào sóc!”. Nhưng
kiến không định chào sóc. Cậu bèn viết một lá thư khác: “Sóc thân
mến!”. Như thế vẫn không đúng ý của kiến. Lấy một tờ giấy mới,
kiến ghi: “Sóc ơi!”. Cứ thế, cậu cặm cụi viết đi viết lại trong nhiều
giờ liền.
Không lâu sau, sóc nhận được một lá thư do kiến gửi đến. Thư
viết: “Sóc ơi, tớ cũng nhớ cậu!”.

nắn nót

cặm cụi

Giải nghĩa từ
nắn nót
: viết rất cẩn thận cho đẹp.
: chăm chú, tập trung vào việc đang
cặm cụi
làm

Em hãy đặt một
câu có từ “nắn
nót”

Ngắt nghỉ câu dài
Kiến không biết làm sao/ cho sóc biết/
mình rất nhớ bạn.//
Cứ thế,/ cậu cặm cụi viết đi viết lại/ trong
nhiều giờ liền.//
Không lâu sau,/ sóc nhận được một lá thư/
do kiến gửi đến.//

Tớ nhớ cậu

Câu chuyện
gồm mấy
đoạn?

Kiến là bạn thân của sóc. Hằng ngày, hai bạn thường rủ nhau
đi học. Thế rồi nhà kiến chuyển đến một khu rừng khác. Lúc
chia tay, kiến rất buồn. Kiến nói: “Cậu phải thường xuyên nhớ
tớ đấy.”. Sóc gật đầu nhận lời.
Một buổi sáng, sóc lấy một tờ giấy và viết thư cho kiến.
Sóc nắn nót ghi: “Tớ nhớ cậu.”. Một cơn gió đi ngang qua mang
theo lá thư. Chiều hôm đó, kiến đi dạo trong rừng. Một lá thư
nhè nhẹ bay xuống. Kiến reo lên:” A, thư của sóc!”.
Hôm sau, kiến ngồi bên thềm và viết thư. Kiến không biết
làm sao cho sóc biết mình rất nhớ bạn. Cậu viết: “Chào sóc!”.
Nhưng kiến không định chào sóc. Cậu bèn viết một lá thư khác:
“Sóc thân mến!”. Như thế vẫn không đúng ý của kiến. Lấy một
tờ giấy mới, kiến ghi: “Sóc ơi!”. Cứ thế, cậu cặm cụi viết đi viết
lại trong nhiều giờ liền.
Không lâu sau, sóc nhận được một lá thư do kiến gửi đến.
Thư viết: “Sóc ơi, tớ cũng nhớ cậu!”.

Đọc nối tiếp

Tớ nhớ cậu
Kiến là bạn thân của sóc. Hằng ngày, hai bạn thường rủ nhau
đi học. Thế rồi nhà kiến chuyển đến một khu rừng khác. Lúc
chia tay, kiến rất buồn. Kiến nói: “Cậu phải thường xuyên nhớ
tớ đấy.”. Sóc gật đầu nhận lời.
Một buổi sáng, sóc lấy một tờ giấy và viết thư cho kiến.
Sóc nắn nót ghi: “Tớ nhớ cậu.”. Một cơn gió đi ngang qua mang
theo lá thư. Chiều hôm đó, kiến đi dạo trong rừng. Một lá thư
nhè nhẹ bay xuống. Kiến reo lên:” A, thư của sóc!”.
Hôm sau, kiến ngồi bên thềm và viết thư. Kiến không biết
làm sao cho sóc biết mình rất nhớ bạn. Cậu viết: “Chào sóc!”.
Nhưng kiến không định chào sóc. Cậu bèn viết một lá thư khác:
“Sóc thân mến!”. Như thế vẫn không đúng ý của kiến. Lấy một
tờ giấy mới, kiến ghi: “Sóc ơi!”. Cứ thế, cậu cặm cụi viết đi viết
lại trong nhiều giờ liền.
Không lâu sau, sóc nhận được một lá thư do kiến gửi đến.
Thư viết: “Sóc ơi, tớ cũng nhớ cậu!”.

Đọc theo nhóm

Tớ nhớ cậu
Kiến là bạn thân của sóc. Hằng ngày, hai bạn thường rủ nhau
đi học. Thế rồi nhà kiến chuyển đến một khu rừng khác. Lúc
chia tay, kiến rất buồn. Kiến nói: “Cậu phải thường xuyên nhớ
tớ đấy.”. Sóc gật đầu nhận lời.
Một buổi sáng, sóc lấy một tờ giấy và viết thư cho kiến.
Sóc nắn nót ghi: “Tớ nhớ cậu.”. Một cơn gió đi ngang qua mang
theo lá thư. Chiều hôm đó, kiến đi dạo trong rừng. Một lá thư
nhè nhẹ bay xuống. Kiến reo lên:” A, thư của sóc!”.
Hôm sau, kiến ngồi bên thềm và viết thư. Kiến không biết
làm sao cho sóc biết mình rất nhớ bạn. Cậu viết: “Chào sóc!”.
Nhưng kiến không định chào sóc. Cậu bèn viết một lá thư khác:
“Sóc thân mến!”. Như thế vẫn không đúng ý của kiến. Lấy một
tờ giấy mới, kiến ghi: “Sóc ơi!”. Cứ thế, cậu cặm cụi viết đi viết
lại trong nhiều giờ liền.
Không lâu sau, sóc nhận được một lá thư do kiến gửi đến.
Thư viết: “Sóc ơi, tớ cũng nhớ cậu!”.

Đọc toàn bài

1. Khi chia tay sóc, kiến cảm thấy thế nào ?
Kiến là bạn thân của sóc. Hằng ngày, hai bạn thường rủ
nhau đi học. Thế rồi nhà kiến chuyển đến một khu rừng
khác. Lúc chia tay, kiến rất buồn. Kiến nói: “Cậu phải
thường xuyên nhớ tớ đấy.”. Sóc gật đầu nhận lời.

Khi chia tay sóc, kiến rất buồn.

2. Sóc đồng ý với kiến điều gì ?
Kiến là bạn thân của sóc. Hằng ngày, hai bạn thường rủ
nhau đi học. Thế rồi nhà kiến chuyển đến một khu rừng
khác. Lúc chia tay, kiến rất buồn. Kiến nói: “Cậu phải
thường xuyên nhớ tớ đấy.”. Sóc gật đầu nhận lời.

Sóc thường xuyên nhớ đến kiến.

3. Vì sao kiến phải viết lại nhiều lần lá thư gửi
sóc ?
Hôm sau, kiến ngồi bên thềm và viết thư. Kiến không biết làm sao cho
sóc biết mình rất nhớ bạn. Cậu viết: “Chào sóc!”. Nhưng kiến không
định chào sóc. Cậu bèn viết một lá thư khác: “Sóc thân mến!”. Như
thế vẫn không đúng ý của kiến. Lấy một tờ giấy mới, kiến ghi: “Sóc
ơi!”. Cứ thế, cậu cặm cụi viết đi viết lại trong nhiều giờ liền.

Vì kiến không biết làm sao cho sóc biết nó
rất nhớ bạn.

Theo em, hai bạn sẽ cảm thấy thế nào nếu không
nhận được thư của nhau?
Nếu hai bạn không nhận được thư của
nhau thì hai bạn sẽ rất buồn, rất nhớ nhau.

Câu chuyện ca ngợi tình bạn
thân thiết, gắn bó giữa sóc và
kiến, đồng thời giúp các em
nhận biết được tình bạn thân
thiết và cách duy trì tình bạn.

1. Đóng vai sóc và kiến để
nói và đáp lời chào lúc
chia tay.

Tạm biệt cậu! Cậu
phải thường xuyên
nhớ tớ đấy.

Tạm
biệt cậu
nhé!

2. Em sẽ nói với bạn thế nào khi:
- Bạn chuyển đến 1 ngôi trường khác
- Tan học, em về trước còn bạn ở lại chờ bố mẹ

Bạn chuyển đến 1 ngôi trường
khác
Tạm biệt cậu nhé! Chúc
cậu sang trường mới học
tập thật tốt! Tớ sẽ luôn
nhớ về cậu.

Tan học, em về trước còn bạn ở lại
chờ bố mẹ
Tạm biệt cậu. Tớ về trước
đây. Hẹn gặp lại cậu vào
ngay mai nhé!

Ngoài hai tình huống trong bài,
em đã thực hành nói và đáp lời
chào lúc chia tay trong những
tình huống nào khác?

Tớ nhớ cậu
Kiến là bạn thân của sóc. Hằng ngày, hai bạn thường rủ nhau
đi học. Thế rồi nhà kiến chuyển đến một khu rừng khác. Lúc
chia tay, kiến rất buồn. Kiến nói: “Cậu phải thường xuyên nhớ
tớ đấy.”. Sóc gật đầu nhận lời.
Một buổi sáng, sóc lấy một tờ giấy và viết thư cho kiến.
Sóc nắn nót ghi: “Tớ nhớ cậu.”. Một cơn gió đi ngang qua mang
theo lá thư. Chiều hôm đó, kiến đi dạo trong rừng. Một lá thư
nhè nhẹ bay xuống. Kiến reo lên:” A, thư của sóc!”.
Hôm sau, kiến ngồi bên thềm và viết thư. Kiến không biết
làm sao cho sóc biết mình rất nhớ bạn. Cậu viết: “Chào sóc!”.
Nhưng kiến không định chào sóc. Cậu bèn viết một lá thư khác:
“Sóc thân mến!”. Như thế vẫn không đúng ý của kiến. Lấy một
tờ giấy mới, kiến ghi: “Sóc ơi!”. Cứ thế, cậu cặm cụi viết đi viết
lại trong nhiều giờ liền.
Không lâu sau, sóc nhận được một lá thư do kiến gửi đến.
Thư viết: “Sóc ơi, tớ cũng nhớ cậu!”.

Luyện đọc lại
468x90
 
Gửi ý kiến