Tìm kiếm theo tiêu đề

Tin tức cộng đồng

[MỜI HỢP TÁC] Các kỳ thi Olympic Quốc tế 2026 (IMO - IEO - ISO)

Kính gửi Quý Lãnh đạo, Ban Giám hiệu và Quý Thầy/Cô, FermatTech (Đối tác Google tại VN) phối hợp cùng SCO Ấn Độ trân trọng kính mời tham gia 3 kỳ thi uy tín dành cho HS từ lớp 1 - 12: - IMO: Olympic Toán Quốc tế. - IEO: Olympic Tiếng Anh Quốc tế. - ISO: Olympic Khoa học...
Xem tiếp

Tin tức thư viện

Chức năng Dừng xem quảng cáo trên violet.vn

12087057 Kính chào các thầy, cô! Hiện tại, kinh phí duy trì hệ thống dựa chủ yếu vào việc đặt quảng cáo trên hệ thống. Tuy nhiên, đôi khi có gây một số trở ngại đối với thầy, cô khi truy cập. Vì vậy, để thuận tiện trong việc sử dụng thư viện hệ thống đã cung cấp chức năng...
Xem tiếp

Hỗ trợ kĩ thuật

  • (024) 62 930 536
  • 0919 124 899
  • hotro@violet.vn

Liên hệ quảng cáo

  • (024) 66 745 632
  • 096 181 2005
  • contact@bachkim.vn

Thơ Hoài Nguyễn

Wait
  • Begin_button
  • Prev_button
  • Play_button
  • Stop_button
  • Next_button
  • End_button
  • 0 / 0
  • Loading_status
Nhấn vào đây để tải về
Báo tài liệu có sai sót
Nhắn tin cho tác giả
(Tài liệu chưa được thẩm định)
Nguồn:
Người gửi: Nguyễn Văn Sang (trang riêng)
Ngày gửi: 22h:52' 23-10-2010
Dung lượng: 16.9 MB
Số lượt tải: 15
Số lượt thích: 0 người
Thơ Hoài Nguyễn
từ 1974 đến 1992
Chiều nghe mênh mang .

Gió lộng chiều về nghe mênh mang .
Ta bước đường xưa quá ngỡ ngàng .
Dấu hoa còn lối mòn rêu cũ .
Còn chỉ mình ta bước lang thang .
Đứng mãi xa nhìn nơi chân mây .
Gió cuốn chiều hôm lạc lối này .
Nhớ Em nơi ấy trời lạnh giá .
Ta muốn cho hồn trong men say .
Mây sẽ trôi về đâu lênh đênh ?
Để chiều nay ta mãi buồn tênh .
Tà dương tím ngắt ngàn thương nhớ .
Sợi nắng trong chiều rơi mông mênh .
Ta hát cho đời quên cay đắng .
Lỡ mai khi chết chẳng ăn năn .
Yêu Em . Ta phải vui mà sống .
Dù mãi bây giờ vẫn cách ngăn
Lặng lẽ cho đời ...
1.
Thức đến nửa khuya...mới tìm được cách làm.
Của bài toán . Sáng mai Thầy sẽ giảng.
Mái tóc qua đêm ... Giờ thêm vài sợi bạc .
Nhưng trái tim Thầy vẫn như tuổi đôi mươi ...
2.
Tiếng trống hết giờ . Và tiết dạy cũng vừa xong.
Lắng đọng đâu đây...từng lời Cô giảng.
Các em chợt hiểu nỗi đoạn trường của Nguyễn...
Gửi theo niềm đau của những nàng Kiều ...
3.
Mái trường rất nghèo, và học trò tôi nghèo quá !
Giữa màu xanh rất nổi áo rách vai .
Nên tôi yêu từng ngày qua ở lại .
Bục giảng... ở rừng vẫn có chút thân thương .
4.
Giữa những ngày mưa , bỗng thèm chút nắng.
Cho các em bớt một ít lạnh căm .
Để góc sân trường thêm ồn ào tiếng trẻ .
Và hồn Thầy thoáng một nỗi niềm xa ...

Ngút ngàn ...
Bên ấy , bên này , đâu phải xa ...
Nhưng cơn mưa đến thật ngút ngàn .
Mong Em đến vội vàng và bỡ ngỡ .
Chỉ để nhìn với bao chuyện bâng quơ .

Rồi sẽ đưa Em về qua cánh đồng xanh .
Nghe hương lúa thoảng trong hương tóc ướt .
Để bất chợt thấy hồn mình run rẩy .
Lối thiên đàng đâu ngỡ có mưa bay .
Kinh thánh buồn

Lúc Chúa lấy chiếc xương sườn Adam và tạo ra Eva
Cũng lúc trái cấm mọc trong vườn địa đàng.
Con rắn độc, ấy có phải nguồn tội lỗi.
Hai tình nhân cũng đến thế mà thôi ?

Truyền thuyết ấy , chắc là kinh thánh đen.
Khi hạnh phúc đan tay theo cảm xúc của Con Người.
Trái cấm bây giờ không mang điều thánh thiện.
Và Chúa buồn , nhìn xa lạ những đứa con.

Khi Em đến và trao Anh trái cấm.
Dường như Anh thấy Chúa ở đâu đây.
Nhìn ta với đôi mắt buồn nghiêm khắc.
Nhưng Em bảo rằng – Em là chiếc xương sườn,
Chúa đã lấy từ Anh...
Bên ấy , Bên này...

Bên ấy , chiều nay , có trong mưa ?
Gió về mang nỗi nhớ đong đưa ?
Tôi ở bên này , nghe lắng đọng .
Hôm nào , mà sao ngỡ xa xưa !

Bên ấy , bên này đâu phải xa !
Sao cơn mưa đến hóa nhạt nhòa ?
Sao sương khuya xuống nghe lạnh giá ?
Để mãi cuộc tình ngăn cách xa !

Bên ấy , bây giờ Em trong mơ ?
Có còn nhớ đến một hồn thơ ?
Có còn thổn thức khi về sáng ?
Hay đã quên rồi một giấc mơ ?
Có lúc tưởng tim Em là đá...

Ngày xưa ngỡ trái tim Người hóa đá .
Xây trong tâm hồn mình thành lũy cô đơn .
Lặng lẽ trôi qua trên từng phiến băng hà .
Đời êm ả trong những chiều nắng hạ .

Rồi có hôm ta thấy mình rất lạ .
Thoáng rưng rưng khi chợt hiểu tim người.
Ta muốn hóa mình trở thành cây cỏ.
Mọc giữa đời hứng ngàn giọt mưa sa .

Để có ngày ta thành đứa trẻ ngây ngô.
Xây ước mơ trên kia bờ ảo vọng.
Từng đêm về ôm nỗi niềm lắng đọng.
Rồi giữa khuya sầu dâng những vần thơ.

Đứa trẻ vẫn ngàn đời đi tìm cổ tích.
Dẫu trong mơ vẫn chối bỏ thiên đường.
Nên từng ngày vẫn trong vòng nghiệt ngã.
Ghếch chân buồn lên vạn nỗi xót xa .
Chiêm bao
Những đêm thức ngủ bên tình .
Ôm chăn gối chiếc một mình chiêm bao .
Tìm người trong những vì sao .
Tay không với tới, trời cao quá chừng .
Để từng đêm trắng bâng khuâng .
Nhớ đôi môi nhỏ tình nhân rã rời .
Mối sầu dù mãi ngàn khơi .
Ta thân phiêu lãng giữa đời xôn xao .
Từng đêm Người có nao nao ?
Tìm trong vũng tối vì sao lạc loài ?
Giữa đời ta vẫn miệt mài .
Lê chân viễn xứ, mộng hoài cố nhân
Bên kia... là kỷ niệm .
Rồi có ngày Ba kể con nghe...
Bên ấy năm nao là vùng kỷ niệm.
Đã có thời Ba yêu một người con gái.
Chẳng hiểu vì sao?
Con đừng trách rằng Ba bội bạc.
Trái tim Ba không dành hết cho mẹ con.
Nhưng con ơi!
Trái tim có lý riêng của nó.
Nên Ba nào ngăn nổi một tình yêu...
Rồi con sẽ hiểu.
Đời Ba là những ngày mộng mị.
Từng khuya Ba thức giấc.
Con đang mơ màng.
Ba vắt óc làm thơ.
Con sẽ hiểu.
Những cơn say trong chiều mưa vội.
Chỉ làm tăng nỗi nhớ mênh mông.
Rồi có ngày Ba đưa con về thăm...
Nơi xưa là vùng kỷ niệm.
Như một tín đồ hành hương về đất thánh thiêng liêng.
Ba sẽ lặng câm trên từng nỗi nhớ .
Nơi ngày xưa... xưa lắm.
Có một người..
Dạ khúc cho niềm đau

Đêm nghe khúc nhạc buồn hiu hắt .
Hồn bỗng rưng rưng , nhớ những ngày...
Rất lạ trong từng khuya tỉnh mộng .
Thương mình toàn là những đắng cay .

Thương mình toàn là những đắng cay .
Sao chẳng ngày vui giữa cuộc đời ?
Bên Em , tôi vẫn buồn muôn thuở .
Vẫn thấy ngàn sau cách ngàn khơi ...
Cung mê
Ta đi những bước hoang đàng .
Một ngày chợt thấy bàng hoàng xót xa .
Từng đêm mộng giấc Nam Kha .
Ngỡ ngàng tưởng lối hoàng hoa năm nào .
Đời ta lắm nổi lao đao .
Qua cơn bể khổ , lại vào cung mê .
Yêu Em nên hóa vụng về .
Yêu Em , hồn mãi tái tê một đời .
Tháng ngày xa vắng ngàn khơi .
Quanh ta ôm một vũng trời nhớ thương .
Từng khuya mây xám sầu vương .
Ngậm ngùi thảng thốt , đêm trường vừa qua !
Có ngày qua những lối xưa .
Thoáng nghe trong mắt hạt mưa năm nào .
Có ngày tìm giữa ngàn sao .
Để nghe một khoảng ngọt ngào vừa qua .
Có ngày nghe khúc tình ca .
Ôm buồn quay quắt theo ta khối sầu .
Người đi còn nhớ gì đâu .
Ta đời phiêu lãng , dãi dầu niềm riêng .
Cung trầm lắng đọng thần tiên .
Ngàn sau nào biết đâu miền ái ân ?
Dây chùng ai dễ tri âm .
Ngàn đời vẫn mãi thì thầm cơn mê ...
Gửi niềm đau cuối
Từng đêm mất ngủ mắt thâm quầng .
Để nhớ thương Người , ôi có nhân !
Khoảnh khắc, tình ta là vạn cổ .
Một lần , đời còn mãi bâng khuâng .
Em ở phương trời, có nhớ Ta ?
Từng đêm, lệ mắt có nhạt nhòa ?
Từng khuya , gối chiếc còn lẽ bóng ?
Có thấy hồn mình đang xót xa ?
Ta ở phương này luôn vấn vương .
Từng ngày lòng vẫn nhớ Người thương .
Vẫn có nỗi niềm đau đến muộn .
Vẫn giữ muôn đời một vị hương .
Đoản khúc cho tình nhân .
1.
Vác nắng qua truông địa đàng.
Ôm đời trên vai mà đi.
Ai đến cho mây trời xanh thẳm.
Cho ngàn sau còn mãi trong mê .
2.
Mắt mỹ nhân là đáy mồ bao chí lớn .
Mắt của em là mồ của riêng anh .
Nên có lúc giật mình trong cơn mộng .
Thấy đời mình… Chí nào được bao nhiêu ?
3.
Ba mươi năm chợt nhìn ra thân phận .
Sống lạc loài và mê mải giữa trời xa .
Cánh chim mỏi nhưng đời không cho rũ cánh .
Để nửa đêm chợt tỉnh giấc ngu ngơ …
4.
Xuân đến mà ta vẫn dửng dưng .
Nhớ Người nhìn khói thuốc bâng khuâng .
Rồi sẽ say mèm bên chén rượu .
Quên đời, quên luôn cả Nàng Xuân …
5.
Hoàng hôn nắng lặn sau đồi núi .
Xa cách nhà em mấy nẻo ngàn .
Làm sao đến được người em nhò .
Để những chiều hôm đỡ lạnh lùng …
Đà Lạt
Đà Lạt ngon như một trái hồng .
Và Anh yêu những ngày sương ở đấy .
Trong cơn lạnh thoảng qua làn hơi ấm .
Để khi xa , hồn ai chẳng ngập ngừng .
Đà Lạt có những đồi cỏ non .
Và những đôi tình nhân quên đời mơ mộng .
Có những con đường thoảng hương dạ lý .
Cho tóc người bỗng hóa mênh mông .
Đà Lạt có Em , nên trở thành thân thiết .
Những ngày qua đời tôi bỗng ngọt ngào .
Khi vĩnh biệt , thương dáng gầy đưa tiễn .
Đứng bên hồ nghe một thoáng xôn xao .
Dư hương
Ôi thoáng mắt xưa mãi xa xăm .
Như trong sương khói thoát hương trầm .
Ta nghe mộng tưởng về đâu đấy .
Giữa cuộc đời run rét lạnh căm .
Em hãy nhìn ta chẳng nói năng .
Vì đâu hồn như úa khô cằn ?
Như lá cuối mùa vàng héo hắt .
Ra đi nào biết được trối trăn .
Gặp Em sao bỗng thấy ngại ngùng .
Mai về bên ấy nhớ gì không ?
Xa cách bước dài trong gian dối .
Đưa người đi trăm núi ngàn sông .
Yêu Em như giấc mộng hoang đường .
Nên ta còn nghe thoáng dư hương .
Sao không ngủ cho tròn giấc mộng ?
Để ngày nay gối nặng gió sương !
Rồi mai kia quên mất đường về .
Giữa trần ai dốc thẳm lê thê .
Ta ôm gốc cây trồng kỷ niệm .
Nhớ gì đây giữa chốn sơn khê ...
Giao thừa ở quê Mẹ .
Đêm ba mươi chợt nghe ngàn nỗi nhớ .
Quãng đời qua chỉ mong gặp một ngày !
Khi xa quê , hành trang là kỷ niệm .
Nên trở về còn vương nợ trần ai .
Gió quê hương cuối năm buồn tê tái .
Cây xoan đầu hè vài lá vu vơ ...
Tiếng pháo bỗng vang giữa đêm trừ tịch .
Giao thừa về trong ngàn nỗi ngu ngơ …
Lê thê .
Mai về bụi đỏ đường xa .
Ta đi từng bước nhạt nhòa bơ vơ .
Ngày xưa… thuở ấy thành thơ .
Bây giờ ôm cả giấc mơ một trời .
Những chiều khói thuốc buông lơi .
Bên men rượu đắng chơi vơi nỗi lòng .
Em giờ … là khoảng hư không !
Cho đời Ta mãi mênh mông mịt mờ ?
Với Ta . Em mãi là Thơ .
Lê thê dốc thẳm . Bến mơ nào tìm ?
Ngày sau áo rũ đường kim .
Biết ai còn nhớ , hãy tìm đến nhau …
Lời nguyền xưa .
Qua cơn phong ba, thuyền xa về bến ?
Bến vắng chiều hôm, thuyền rũ cánh rồi .
Đời đã hết từng sóng buồn phiêu lãng .
Cánh buồm xưa còn nỗi nhớ mà thôi ?
Người vẫn nhớ , sao lòng ta không nhớ ?
Cánh chim xưa vẫn lắng đọng hồn ta .
Để từng khuya ngẫm chuyện đời cay đắng .
Chuyện tình xưa nào đâu dễ lìa xa ?
Lời nguyền xưa, cho ta nhiều chua xót .
Bởi vì đâu , ta phải cách xa người ?
Thuyền về bến, biết có là bến mộng ?
Hay ngày mai, thuyền lại sẽ ra khơi ?
Lời trần tình rất thật...
Rồi có một ngày niềm đau thành cổ tích .
Kể cho con nghe khi bạc trắng mái đầu .
Để lại cho đời câu chuyện tình phiền muộn .
Để lại trong tim hằn dấu ái thiên đàng .
Rồi sẽ xa hoài ngàn năm nỗi nhớ .
Cuối cuộc đời mê muội những hư không .
Cuộc tình tan vào nỗi nhớ mênh mông .
Còn chiếc bóng chôn sâu vào nấm mộ .
“ Lỗi tại tôi...” như lời Chúa dạy .
Để từng ngày ôm mặt khóc ăn năn .
Để từng khuya làm bạn cùng quỷ dữ .
Nhìn lại mình như những chuyến xe lăn .
“Đời là bể trầm luân...” lời Phật dạy .
Sao mãi chìm mình trong vạn cơn mê .
Khi xa rồi ôm nỗi nhớ lê thê .
Là giọt nước mắt lăn dài trong tóc rối .
Là bước đi cuối đời trong tăm tối .
Tìm hai vì sao lạc giữa cõi xa xôi .
Nghe tiếng thở than của hồn năm cũ .
Giữa trần ai, biết ai khóc cho ai ?
Lục bát mưa
Đêm về nghe tiếng mưa Ngâu .
Giọt thương bên ấy, giọt sầu bên đây.
Mưa che lấp ánh trăng gầy.
Mưa run mái rạ, mưa đầy mái hiên.
Trời mưa sao mãi triền miên.
Cầu Ô lạc cõi thần tiên đâu rồi?
Hẹn kỳ rồi cũng buồn thôi.
Đời chia hai ngã xa xôi còn gì.
Mai này nếu phải từ ly.
Năm năm bỗng chốc qua đi một ngày !
Lặng nghe một tiếng đàn ai.
Giữa khuya mưa đến thêm dài cơn đau.
Ngỡ ngàng nghe thoáng ngàn sau.
Ai hồn Tư Mã cho sầu Văn Quân.
Để tình nhân nhớ tình nhân.
Phượng cầu một khúc còn ngân rã rời.
Khuya tàn mưa mãi còn rơi.
Mắt quầng sâu thẳm , chưa vơi nỗi niềm.
Ngọt ngào trong chút tình riêng.
Một vùng tâm tưởng, một miền lêu bêu.
Đêm về nghe tiếng mưa Ngâu.
Giọt thương bên ấy , giọt sầu bên đây?
Ngàn năm...nỗi nhớ
Ta ngồi một bóng trầm ngâm .
Thoảng nghe tiếng gọi thì thầm đâu đây .
Nhạt nhòa trong những tầng mây .
Dáng đời phiêu lãng đong đầy xót xa .
Chuông chiều còn vọng ngân nga .
Gọi hồn viễn xứ trong ta tháng ngày .
Một đời ôm mãi đắng cay .
Một đời trong những cơn say muộn phiền .
Ngàn năm ôm nỗi niềm riêng .
Ngàn năm nỗi nhớ triền miên giữa đời .
Ngũ ngôn ngày mưa

Cơn mưa nào chợt đến .
Để không gian buồn tênh .
Để Em buồn muốn khóc .
Thương kiếp người lênh đênh .
Cơn mưa qua thành phố .
Giội sạch kiếp xô bồ .
Nỗi buồn người phố thị .
Trong cơn mưa thành đô .
Cơn mưa qua nghĩa địa .
Thương khóc cảnh chia lìa .
Hiu quạnh tàn nhang khói .
Xơ xác những mộ bia .
Cơn mưa qua đồng nội .
Trên lưng xác rã rời .
Cơm áo nào không sắc .
Để kiếp người chơi vơi .
Cơn mưa đến sân trường .
Tóc Em ướt mùa sương .
Bối rối hồn chợt khóc .
Anh bỗng thấy dễ thương .
Nói với một loài chim...

Hãy ngủ thật say trong cơn mê . Một loài chim .
Đừng phiền muộn cho đời thêm bối rối .
Tâm linh ấy , gửi theo giòng mê muội .
Dẫu hôm qua còn ôm những ước mơ ...
Ước mơ xưa xây dưới tầng lá thấp .
Thời gian nào cho già những vần thơ .
Khi Chim hiểu lời ca là mộng mị .
Chim bay vào đời , thành loài thú rong chơi .
Rong chơi mỏi , Chim muốn tìm bến đậu .
Nửa đời rồi tàn phai những giấc mơ .
Cuộc hành hương qua bao miền cổ tích .
Chim khóc cho Người , nào ai khóc cho Chim ?
Rong rêu

Em hãy nhìn ngày tháng đong đưa .
Trên cánh tay gầy ngọn cỏ mưa .
Em hãy cứ yêu từng cơn mộng .
Ru hồn mình vào cõi xa xưa .
Để ngày xưa hóa lối thiên đường .
Khi xa người còn mãi dư hương .
Để rong rêu ôm đầy nỗi nhớ .
Ngàn sau còn một dáng người thương .
Ru …
Một ngày bỗng nhớ một ngày .
Ta đi để thấy đường dài thênh thang .
Bước về nắng ngập hồn hoang .
Ru ta ngày tháng mênh mang sợi buồn .
Gió ơi hồn có bâng khuâng .?
Giữa đời ta vẫn dửng dưng lạnh lùng .
Em rồi xa mãi mông lung .
Nên tình ta đã cuối cùng chia xa .
Tháng Chín buồn

Tháng Chín ...
Tàn thu ...
Mưa rơi , buồn vạn cổ .
Tháng Chín buồn đen .
Từng giọt đắng tràn đáy cốc .
Một hồn thơ .
Bên tình nhân .
Sao ngỡ như mơ ?
Có những tháng năm dài .
Đi qua từng miền viễn xứ .
Ôm từng vết đâm .
Từng mối tình điên dại .
Chôn kín đời trai trẻ .
Qua nửa đời người .
Còn một giấc phôi phai .
Tháng Chín ...
Trái đời cho rộ chín .
Mãi ngàn sau trái đắng sầu rơi .
Còn gì đâu nỗi nhớ chơi vơi ...
Tiểu khúc ...
1.
Em ngồi đan áo lạnh mùa đông .
Chờ cơn gió bấc gửi cho chồng .
Từ dạo đường đời xuôi vạn nẻo .
Anh lạnh lùng lắm nỗi mênh mông .
2.
Em đến cơ hồ truyện Liêu trai .
Với Anh đừng nói chuyện ngày mai .
Em hãy tỏ vô vàn ước mộng .
Thương Anh nhìn mãi tận tương lai .
3.
Thôi nhé có duyên mà chẳng nợ .
Nên rồi tôi cũng phải bơ vơ .
Dù muốn dù không Em cũng phải .
Theo người bỏ lại những ngày thơ .
4.
Này mắt đen đừng nhìn tôi như thế .
Vì tim tôi rất mềm trong chiều nay .
Tôi sẽ nhớ đôi mắt làm tôi dại .
Và thương nhiều nên mắt vướng cay cay .
5.
Khói thuốc vương vương chiều thăm thẳm .
Ôi mãi xa rồi thương ngàn năm .
Trăng mãi theo ta miền viễn xứ .
Đêm đen đời mới lạnh trầm ngâm
Vô đề …
1.
Khi khói quyện bay cao trên giọt thánh buồn .
Em chắc yêu thêm từng ngày tháng lặng câm .
Khi giòng nhạc trôi vào khoảng không lạc lõng .
Chắc Em chỉ nghe tim mình một thoáng rưng rưng …
2.
Vẫn mong một ngày Em chợt đến .
Bên đồi xa , đời tôi đỡ buồn tênh .
Để thấy yêu thêm niềm đau đến muộn .
Để khi xa càng thèm nỗi nhớ mông mênh .
3.
Rồi sớm mai đứng bên bờ đá dựng .
Nghĩ lại đời mình là ngã ba sông .
Trên mỗi cánh chim đã hoài đuối mộng .
Và cố nhân xa như một giấc mơ hồng .
4.
Lời thánh đêm đâu phải tiếng kinh cầu .
Chỉ là hồn thơ sống dậy nửa khuya .
Để thấy quanh mình là cổ mộ .
Và thấy thèm khói ấm sưởi hồn hoang .
Hãy đợi Anh .

Hãy đợi Anh về chiều nay trong mưa .
Đưa Em đi dưới phố ngày xưa .
Hãy đợi Anh về trong vòng tay rời rã .
Đưa Em vào từng khoảng trời mê .
Anh ngồi đây chiều vắng bâng quơ .
Mùa hạ mưa tìm những vần thơ .
Ngồi bên đây nhớ về bên ấy .
Ôi xa xăm ngày tháng bơ vơ .
Vòng thuốc bay vào cõi hư không .
Mùa hạ mưa ru thêm buồn lòng .
Anh chiều nay ngồi đây chợt nhớ .
Dáng Em gầy từng bước lê thê .
Hãy đợi Anh về chiều nay đón đưa .
Dìu Em đi từng lối trong mưa .
Cho Em yêu từng ngày xa vắng .
Cho Anh buồn nhớ trời xa xưa .
Sự tích một đêm mưa .

Khi loài người biết đến những cơn mưa .
Chắc có lẽ…mưa đã buồn từ thuở ấy ?
Và nốt trầm người ta ghi trên khuôn nhạc .
Dành cho cơn mưa từ dạo xa xưa …
Khi đôi tình nhân đi giữa những cơn mưa .
Bỗng thương hơn…
Từng ngày xưa hò hẹn , đợi chờ .
Rồi yêu hơn …
Mái hiên nhà ai dừng chân trú ngụ .
Ngọn đèn vàng làm chứng tích một đêm mưa …
Rồi đôi tình nhân thầm mong ngàn ngọn đèn bỗng tắt .
Cho môi kề môi , nghe vạn nỗi yêu thương .
Cho ngàn sau sẽ về trong khoảnh khắc .
Nghe thì thầm tiếng gọi của con tim …
Ai nào hiểu trong từng cơn mưa đến vội .
Có mang theo giòng nước mắt chờ mong .
Để đôi tình nhân muôn đời lang bạt .
Rồi khuya về buồn nghe thoáng …mưa rơi …
Vu vơ

Ôi thương quá dáng em và tóc ngắn !
Cho ta thêm từng cơn nhớ vơi đầy .
Cho ta thấy em trời xa lồng lộng .
Đêm lang thang nghe một thoáng vu vơ
Rồi có lẽ ngày mai là ly biệt ?
Khi đi xa ta bỗng thấy ngại ngùng .
Mang từng chút đắng cay vào nỗi nhớ .
Em một đời còn vẫn mãi xa xăm .
Tìm được một vần thơ

Mười năm chưa tìm được vần thơ .
Nên Anh đành treo bút .
Cuộc đời cuốn vào vòng luẩn quẩn .
Áo cơm ...
Mười năm qua bao nỗi buồn oan nghiệt .
Gieo trên mảnh đất cằn khô .
Anh ngỡ mình điên giữa đời đầy hoang tưởng .
Từng ngày lảm nhảm ...
Với một lũ điên .
Một đời ôm bao nỗi buồn quá khứ .
Từng khuya giật mình .
Nhớ cơn bão năm xưa .
Đã xé nát đời Anh thành trăm mảnh .
Còn mảnh cuối cùng .
Em hứng nốt một ngày mưa .
Và mười năm sau bỗng tìm được vần thơ .
Dẫu cung trầm gieo vào tim phiền muộn .
Dẫu Em đi qua đời Anh quá vội .
Để bài thơ thành nỗi nhớ mà thôi .
Rồi ngàn sau Em hóa thành cơn bão .
Dù dịu dàng mặt nước vẫn lao xao .
Nên cuối đời , Anh không còn một mảnh .
Mảnh cuối cùng ...
Cơn bão cuốn về đâu ?
Mơ hoa .
Giữa vườn khuya vắng trăng tan nhẹ .
Ta nằm gối cỏ hồn khẻ nghe .
Lời em thì thầm câu ân ái .
Theo gió hòa vào vạn cơn mê .
Rồi sẽ mang theo vào thiên cổ .
Mối tình vô vọng những ngày mơ .
Cỏ gầy theo vũng buồn sâu thẳm .
Còn lại bên mình một hồn thơ .
Em là nỗi nhớ của đời ta .
Là niềm đau nhỏ mãi xót xa .
Là cơn mê giữa ngàn mộng mị .
Là nốt trầm trong bản tình ca …
Ca dao buồn .
Ngàn câu ca ru em vào đời .
Ru ngàn năm theo gió buông lơi .
Ru cuộc đời , tóc hoài bối rối .
Ru tình buồn theo gió xa khơi .
Bài ca dao bên võng ru hời .
Đưa em về từng bước chơi vơi .
Đưa em đi ngập ngừng trống vắng .
Đưa hoàng hôn theo áng mây trôi ...
Hát cho em từng khúc bao la .
Hát cho em từng lời ngọc ngà .
Hát cho cuộc tình nhiều cay đắng .
Hát cho người ngàn lời xót xa .
Câu ca nào một trời lang thang .
Câu ca nào một đời hoang đàng .
Câu ca nào tràn trề tăm tối .
Câu ca nào trong chiều mênh mang .
Ai ru em trong những đêm dài .
Ai ôm hoài chuyện tình Liêu trai .
Ai từng đêm bên trời lặng lẽ .
Ai ru hồn theo những bờ vai ...
Lời ca xưa buồn theo năm tháng .
Lời ca xưa theo dấu phai tàn .
Lời ca xưa đong đầy nỗi nhớ .
Lời ca xưa còn mãi âm vang .
Ca dao buồn nghe hoài thuở ấy .
Còn gì đâu giữa vạn cơn say ?
Yêu Em mùa thu .

Ta yêu Em mùa thu .
Mùa thu có sương mù .
Có nắng vàng rơi nhẹ .
Và mưa về như ru .

Mắt Em như mùa thu .
Và như cõi sương mù .
Đưa ta vào thương nhớ .
Khói đưa hồn thiên thu .

Ngày tháng ôi thật dài .
Chiều nay thoáng mưa bay .
Ta trông về nơi ấy .
Mắt lệ vướng trầm cay .

Mùa thu ta yêu Em .
Mùa thu có nắng vàng .
Và mùa thu xa vắng .
Nhớ Em chiều lang thang …
Một thoáng heo may .

Gió về trên từng ngọn sầu đông .
Ngoài kia viễn khách mãi phiêu bồng .
Một thoáng heo may về se lạnh .
Chiều vàng rơi một cõi thinh không .

Một mai mỏi gót miền đất lạ .
Chút tình gửi lại giữa trời xa .
Lang bạt một đời ta mãi nhớ .
Chiều đông buồn theo những lời ca .
Rượu ...

Đã biết làm thơ thời uống rượu .
Vì say hồn mới có chất thơ .
Ngả nghiêng mới biết đời nghiêng ngả .
Mới biết rằng ta … gã thất tình !
Rượu đến cho Hồn có chất men .
Và uống vào phải uống cho say .
Khi say mới thấy rằng ta tỉnh .
Lũ người không rượu mới là say .
Lý Bạch ôm Trăng vì uống rượu !
Riêng ta uống rượu để nhìn Trăng .
Trăng đẹp không phải trăng tròn khuyết .
Mà đẹp vì ta yêu ánh Trăng !
Rượu ngon khi đã gặp bạn hiền .
Riêng ta chẳng bạn lại càng điên .
Uống rượu một mình ngon cũng chán .
Để nhớ , để quên , để mà Điên …
Em – Tôi – và cơn mưa …

Khi cơn mưa chiều rơi bất chợt .
Vũ trụ còn riêng Tôi với Em .
Chìm trong lắng đọng ngàn sâu thẳm .
Thiên thần cũng lạc giữa trần gian …

Khi cơn mưa chiều rơi bất chợt .
Trời đất còn riêng Em với Tôi .
Chuyện cũ , chuyện nay đều huyễn hoặc .
Chuyện của ngàn sau cũng thật gần …

Khi cơn mê chiều rơi bất chợt .
Tóc rối mênh mang đến dại khờ .
Ước gì trời nổi cơn hồng thủy .
Xóa những ưu phiền trong phút giây ?

Khi cơn mê chiều rơi bất chợt .
Hồn say lúy túy tự bao giờ ?
Để chỉ thấy đời là mông muội .
Vũng xám thật buồn trong mắt em …
Nỗi nhớ Tháng Ba …

Tháng Ba những ngày nắng Hạ .
Khát khao từng hạt mưa sa .
Dầu chỉ ướt bờ vai nhỏ .
Vẫn làm dịu mát hồn ta .
Tháng Ba giữa trời lộng gió .
Chợt nghe làn tóc thơm tho .
Ta mong mùa mưa đến vội .
Để mình một thoáng co ro .
Tháng Ba đất trời héo hắt
Giữa khuya buồn một vầng trăng .
Mênh mang nỗi sầu xa xứ .
Ôm hoài từng dáng tình nhân .
Nằm nghe em hát
Nghe em hát bài ca đan áo .
Anh chợt nhớ về một thời chinh chiến đã qua.
Mùa đông gieo vào hồn người lính trận
Một nỗi chờ mong...
Anh đã có thời nằm nghe pháo nổ.
Lặng ngắm hỏa châu trong đêm chốt tiền tiêu.
Nhưng mùa đông xưa, đâu có người con gái.
Gửi cho Anh áo lạnh sa trường.
Mười tám năm sau thời lửa đạn.
Có người con gái đan áo lạnh mùa xuân.
Đêm đơn lạnh ngồi trong nỗi nhớ.
Người lính năm xưa thành gã tình nhân.
Mười tám năm sau.
Nằm gác tay ôn từng kỷ niệm.
Của một thời trai trẻ đi qua.
Anh bỗng mong mùa đông về đâu đó
Cho em ngồi đan áo đợi chờ.
Nghe Em hát bài ca đan áo.
Anh thương sao người chinh phụ năm nào
Nửa vầng trăng treo đầu chiến trận.
Còn nửa vầng hóa thành một vành tang.
Theo dấu chim xưa

Cánh chim xưa từ khi bỏ xa rừng .
Bay về đồng nghe tiếng gọi xôn xao .
Rừng im lặng để nghe mình tê tái .
Và nhớ hoài từng cánh chim xưa .
Dấu chân xưa giờ hóa lối thiên đàng .
Khi quay về từng dốc sỏi mênh mang .
Rừng lặng lẽ đếm lá thu ngơ ngác .
Rồi mơ về từng dạo thuở hồng hoang .
Một ngày bỗng thấy ra rằng .
Đêm bên Em .
Tôi thấy gần hơn với đất .
Tôi thấy xa hơn với trời .
Tôi nghe tiếng côn trùng than thở .
Theo giòng thời gian .
Đến với Em .
Tôi nương vào bóng đêm bè bạn .
Tôi yêu màu đen tối không cùng .
Tôi yêu trái tim mình liều lĩnh .
Theo tiếng gọi hồn hoang.
Đêm bên Em .
Tôi chết trong tiếng rên nhè nhẹ .
Tôi chìm trong đáy mắt vô hồn .
Tôi lạc vào khoảng trời tóc rối .
Có thoảng hương của ngàn sau .
Đêm xa Em .
Tôi thấy đời trở thành vô vị .
Tôi nhận ra rằng dù trời mưa hay nắng .
Với tôi vẫn mãi buồn tênh .
Nếu xa Em .
Tôi mãi là tiếng thở dài .
Ngàn sau dễ gì phai .
Viễn vông …

Tôi mơ thành lối nhỏ trước nhà Em .
Để cơn mưa hóa tôi dòng sông nhớ .
Để Em chiều chiều ra sông mong đợi .
Bờ bên kia là một trời mơ .
Tôi mơ thành ngỏ đất nhà Em .
Ngày mưa Em đi trong vũng bùn lầy lội .
Để Em cúi xuống thật gần tôi hơn nữa .
Cho đất không còn thấy thoáng đơn côi.
 
Gửi ý kiến

↓ CHÚ Ý: Bài giảng này được nén lại dưới dạng RAR và có thể chứa nhiều file. Hệ thống chỉ hiển thị 1 file trong số đó, đề nghị các thầy cô KIỂM TRA KỸ TRƯỚC KHI NHẬN XÉT  ↓