Violet
Baigiang

Tìm kiếm theo tiêu đề

Tin tức cộng đồng

5 điều đơn giản cha mẹ nên làm mỗi ngày để con hạnh phúc hơn

Tìm kiếm hạnh phúc là một nhu cầu lớn và xuất hiện xuyên suốt cuộc đời mỗi con người. Tác giả người Mỹ Stephanie Harrison đã dành ra hơn 10 năm để nghiên cứu về cảm nhận hạnh phúc, bà đã hệ thống các kiến thức ấy trong cuốn New Happy. Bà Harrison khẳng định có những thói quen đơn...
Xem tiếp

Tin tức thư viện

Chức năng Dừng xem quảng cáo trên violet.vn

12087057 Kính chào các thầy, cô! Hiện tại, kinh phí duy trì hệ thống dựa chủ yếu vào việc đặt quảng cáo trên hệ thống. Tuy nhiên, đôi khi có gây một số trở ngại đối với thầy, cô khi truy cập. Vì vậy, để thuận tiện trong việc sử dụng thư viện hệ thống đã cung cấp chức năng...
Xem tiếp

Hỗ trợ kĩ thuật

  • (024) 62 930 536
  • 0919 124 899
  • hotro@violet.vn

Liên hệ quảng cáo

  • (024) 66 745 632
  • 096 181 2005
  • contact@bachkim.vn

Tiếng việt tuần 7 - T1

Wait
  • Begin_button
  • Prev_button
  • Play_button
  • Stop_button
  • Next_button
  • End_button
  • 0 / 0
  • Loading_status
Nhấn vào đây để tải về
Báo tài liệu có sai sót
Nhắn tin cho tác giả
(Tài liệu chưa được thẩm định)
Nguồn: Chỉnh sửa
Người gửi: Biện Thị Tiền
Ngày gửi: 19h:15' 20-10-2024
Dung lượng: 35.7 MB
Số lượt tải: 97
Số lượt thích: 0 người
Thứ hai ngày 21 tháng 10
năm 2024

Nêu được phỏng đoán của bản thân về nội dung bài
đọc qua tên bài và tranh minh hoạ.
Đọc trôi chảy bài đọc, ngắt nghỉ đúng dấu câu, đúng
logic ngữ nghĩa; phân biệt được lời nhân vật và lời người
dẫn chuyện; trả lời được các câu hỏi tìm hiểu bài. Hiểu được
nội dung của bài đọc: Nhờ lớp học đặc biệt của cụ Vi-ta-li,
cậu bé Rê-mi đã biết đọc chữ. Từ đó, rút ra được ý nghĩa: Ca
ngợi tấm lòng nhân từ, quan tâm đến giáo dục cho trẻ của
cụ Vi-ta-li và tinh thần hiếu học của cậu bé Rê-mi.

Quan sát tranh minh hoạ, đọc tên bài
và đoán xem bài đọc viết về điều gì.

Bài đọc viết về một buổi học ở trên
đường.

Cụ Vi-ta-li nhặt trên đường một mảnh gỗ mỏng, dính đầy cát bụi.
Cắt mảnh gỗ thành nhiều miếng nhỏ, cụ bảo:
– Ta sẽ khắc trên mỗi miếng gỗ một chữ cái. Con sẽ học nhận mặt từng
chữ, rồi ghép các chữ ấy lại thành tiếng.
Từ hôm đó, lúc nào túi tôi cũng đầy những miếng gỗ dẹp. Không
bao lâu, tôi đã thuộc tất cả các chữ cái. Nhưng biết đọc là một chuyện
khác. Không phải ngày một ngày hai mà đọc được.
Khi dạy tôi, thầy Vi-ta-li nghĩ rằng cùng lúc có thể dạy cả chú chó Capi để làm xiếc. Dĩ nhiên, Ca-pi không đọc lên được những chữ nó thấy vì
nó không biết nói, nhưng nó biết lấy ra những chữ mà thầy tôi đọc lên.
Buổi đầu, tôi học tấn tới hơn Ca-pi nhiều. Nhưng nếu tôi thông
minh hơn nó, thì nó cũng có trí nhớ tốt hơn tôi. Cái gì đã vào đầu nó rồi thì
nó không bao giờ quên.

Một hôm, tôi đọc sai, thầy tôi nói:
– Ca-pi sẽ biết đọc trước Rê-mi.
Con chó có lẽ hiểu nên đắc chí vẫy vẫy cái đuôi.
Từ đó, tôi không dám sao nhãng một phút nào. Ít lâu sau, tôi đọc
được, trong khi con Ca-pi đáng thương chỉ biết “viết” tên nó bằng cách
rút những chữ gỗ trong bảng chữ cái.
Cụ Vi-ta-li hỏi tôi:
– Bây giờ con có muốn học nhạc không?
– Đấy là điều con thích nhất. Nghe thầy hát, có lúc con muốn cười, có
lúc lại muốn khóc. Có lúc tự nhiên con nhớ đến mẹ con và tưởng như
đang trông thấy mẹ con ở nhà.
Bằng một giọng cảm động, thầy bảo tôi:
– Con thật là một đứa trẻ có tâm hồn.
Theo Héc-to Ma-lô, Hà Mai Anh dịch

Toàn bài đọc với giọng thong thả, chậm
rãi.
Nhấn giọng ở những từ ngữ chỉ hoạt động,
cảm xúc của nhân vật,…)
Giọng cụ Vi-ta-li trầm ấm, câu cuối
giọng run run, cảm động; giọng Rê-mi hồn
nhiên

Bài tập đọc được chia làm mấy
đoạn?

Đoạn 1: Từ đầu đến “mà đọc
được”.

Đoạn 2: Tiếp theo đến “trong bảng
chữ cái”.
Đoạn 3: Còn lại.

Vi-ta-li

Ca-pi

đắc chí

sao
nhãng

Dĩ nhiên,/ Ca-pi không
đọc lên được những chữ nó
thấy/ vì nó không biết nói,/
nhưng/ nó biết lấy ra những
chữ mà thầy tôi đọc lên.//;

Ít lâu sau,/ tôi đọc được,/
trong khi con Ca-pi đáng
thương/ chỉ biết “viết” tên
nó bằng cách rút những chữ
gỗ trong bảng chữ cái.//;...

Đoạn
1:
Cụ Vi-ta-li nhặt trên đường một mảnh gỗ mỏng,
dính đầy cát bụi. Cắt mảnh gỗ thành nhiều miếng nhỏ,
cụ bảo:
– Ta sẽ khắc trên mỗi miếng gỗ một chữ cái. Con sẽ học
nhận mặt từng chữ, rồi ghép các chữ ấy lại thành tiếng.
Từ hôm đó, lúc nào túi tôi cũng đầy những miếng
gỗ dẹp. Không bao lâu, tôi đã thuộc tất cả các chữ cái.
Nhưng biết đọc là một chuyện khác. Không phải ngày
một ngày hai mà đọc được.

Đoạn
2:

Khi dạy tôi, thầy Vi-ta-li nghĩ rằng cùng lúc có thể dạy cả chú chó
Ca-pi để làm xiếc. Dĩ nhiên, Ca-pi không đọc lên được những chữ nó
thấy vì nó không biết nói, nhưng nó biết lấy ra những chữ mà thầy tôi
đọc lên.
Buổi đầu, tôi học tấn tới hơn Ca-pi nhiều. Nhưng nếu tôi thông
minh hơn nó, thì nó cũng có trí nhớ tốt hơn tôi. Cái gì đã vào đầu nó rồi
thì nó không bao giờ quên.
Một hôm, tôi đọc sai, thầy tôi nói:
– Ca-pi sẽ biết đọc trước Rê-mi.
Con chó có lẽ hiểu nên đắc chí vẫy vẫy cái đuôi.
Từ đó, tôi không dám sao nhãng một phút nào. Ít lâu sau, tôi đọc
được, trong khi con Ca-pi đáng thương chỉ biết “viết” tên nó bằng cách
rút những chữ gỗ trong bảng chữ cái.

Đoạn
3:
Cụ Vi-ta-li hỏi tôi:
– Bây giờ con có muốn học nhạc không?
– Đấy là điều con thích nhất. Nghe thầy hát, có lúc con
muốn cười, có lúc lại muốn khóc. Có lúc tự nhiên con
nhớ đến mẹ con và tưởng như đang trông thấy mẹ con
ở nhà.
Bằng một giọng cảm động, thầy bảo tôi:
– Con thật là một đứa trẻ có tâm hồn.
Theo Héc-to Ma-lô, Hà Mai Anh dịch

• Mẩu chuyện trên được trích từ tiểu
thuyết “Không gia đình” của nhà văn
Pháp Héc-to Ma-lô viết về cuộc đời lưu
lạc của chú bé Rê-mi. Bị bắt cóc và vứt
ra lề đường từ lúc mới sinh, Rê-mi được
một gia đình nghèo nuôi, rồi được chủ
một gánh xiếc rong là cụ Vi-ta-li dìu dắt
nên người. Trải bao thăng trầm, cuối
cùng cậu đã tìm được gia đình và sống
hạnh phúc bên những người ruột thịt.

Đắc chí:
tỏ ra thích thú vì
đạt được mong
muốn.

Sao
nhãng:
(nghĩa
trong bài)

không dồn công sức
vào công việc chính
phải làm, do chủ

ngày một ngày
hai

nhanh chóng, có
kết quả ngay.

tấn tới
tiến bộ, đạt nhiều
kết quả.

Tiêu chí đánh giá
1. Đọc đúng.
2. Đọc to, rõ.
3. Ngắt, nghỉ đúng nhịp.

1. Rê-mi được thầy Vi-ta-li dạy học trong
hoàn cảnh nào?

Rê-mi được thầy Vi-ta-li dạy học ở trên
đường, trong suốt khoảng thời gian cậu
cùng cụ và các bạn thú đi khắp nơi để
diễn xiếc.

Lớp học đặc biệt
của Rê-mi.

2. Tìm những chi tiết cho thấy lớp học
của Rê-mi khác lạ so với lớp học thông
thường.
Những chi tiết cho thấy lớp học của Rê-mi khác lạ so với
lớp học thông thường: Sách vở là những miếng gỗ mỏng
nhặt trên đường được cắt thành nhiều mảnh nhỏ rồi khắc
chữ cái lên đó; Rê-mi học thuộc các chữ cái khi cậu đi
trên đường; chú chó Ca-pi là bạn học của Rê-mi

3. Từ ngữ nào dưới đây phù hợp để nhận
xét về tinh thần học tập của Rê-mi? Vì
sao?

Chọn từ “hiếu học” vì dù đang ở trong hoàn cảnh
khó khăn nhưng Rê-mi vẫn chăm chỉ học tập để có
thể biết đọc, biết viết

Nhờ thông minh và chăm chỉ,
Rê-mi đã biết đọc chữ.

4. Theo em, vì sao thầy Vi-ta-li nhận
xét Rê-mi “là một đứa trẻ có tâm
hồn”?
Thầy Vi-ta-li nhận xét Rê-mi “là một
trẻ có tâm hồn” vì âm nhạc, những
hát gợi ra ở cậu bé những cảm
riêng, gợi ra nỗi nhớ mẹ và giúp
tưởng tượng được nhiều điều

đứa
câu
xúc
cậu

5. Em thích nhân vật nào trong
truyện? Vì sao?
VD: Em thích nhân vật cụ Vi-ta-li vì cụ tốt
bụng, có tấm lòng nhân hậu, đã cưu mang,
dìu dắt Rê-mi nên người

Rê-mi là một đứa trẻ
có tâm hồn.

Nội dung chính của bài
đọc là gì?

Nhờ lớp học đặc biệt
của cụ Vi-ta-li, cậu bé
Rê-mi đã biết đọc chữ

Ý nghĩa của bài đọc là gì?
Ca ngợi tấm lòng nhân từ,
quan tâm đến giáo dục cho
trẻ của cụ Vi-ta-li và tinh
thần hiếu học của cậu bé
Rê-mi.

Nhắc lại giọng đọc của bài đọc
Toàn bài đọc với giọng thong thả, chậm
rãi.
Nhấn giọng ở những từ ngữ chỉ hoạt động,
cảm xúc của nhân vật,…)
Giọng cụ Vi-ta-li trầm ấm, câu cuối giọng
run run, cảm động; giọng Rê-mi hồn nhiên

Từ đó,/ tôi không dám sao nhãng một phút nào.// Ít lâu sau,/ tôi
đọc được,/ trong khi con Ca-pi đáng thương/ chỉ biết “viết” tên
nó bằng cách rút những chữ gỗ trong bảng chữ cái.//
Cụ Vi-ta-li hỏi tôi://
– Bây giờ/ con có muốn học nhạc không?//
– Đấy/ là điều con thích nhất.// Nghe thầy hát,/ có lúc con muốn
cười,/ có lúc lại muốn khóc.// Có lúc/ tự nhiên con nhớ đến mẹ
con/ và tưởng như/ đang trông thấy mẹ con ở nhà.//
Bằng một giọng cảm động,/ thầy bảo tôi://
– Con/ thật là một đứa trẻ có tâm hồn.//

Ghi lại những điều thú vị
về mỗi nhân vật trong
truyện “Lớp học trên
đường”.

Gợi ý:
+ Trong truyện có những nhân vật nào?
+ Mỗi nhân vật có đặc điểm gì thú vị?
+ Em có nhận xét gì về mỗi nhân vật
trong truyện?
+…

CHIA SẺ
TRƯỚC
LỚP

- Chú chó Ca-pi:
+ Có trí nhớ tốt hơn
Rê-mi.
+ Khi thầy Vi-ta-li
nói chú sẽ biết đọc
trước Rê-mi, chú có
lẽ hiểu nên đắc chí
vẫy đuôi

- Rê-mi:
+ Lúc nào trong túi Rêmi cũng đầy những
miếng gỗ dẹp.
+ Cậu rất thông minh và
không sao nhãng một
phút giây nào.
+ Cậu rất thích học nhạc
và là cậu bé có tâm hồn.

- Thầy Vi-ta-li:
+ Nghĩ ra cách dạy học rất
hay: nhặt miếng gỗ mỏng
trên đường, cắt thành nhiều
miếng nhỏ và khắc trên mỗi
miếng gỗ một chữ cái.
+ Dạy cùng lúc chú chó Capi.
+ Cho Rê-mi học nhạc khi
cậu đã biết đọc.

Nhắc lại nội dung, ý nghĩa
của bài đọc
Nội dung: Nhờ lớp học đặc biệt của cụ Vi-tali, cậu bé Rê-mi đã biết đọc chữ.
Ý nghĩa: Ca ngợi tấm lòng nhân từ, quan tâm
đến giáo dục cho trẻ của cụ Vi-ta-li và tinh
thần hiếu học của cậu bé Rê-mi.

Đọc lại bài
Xem trước tiết tiếp theo. LTVC: Viết
hoa thể hiện sự tôn trọng đặc biệt
 
Gửi ý kiến