Tuần 22. Tràng Giang (Huy Cận)

- 0 / 0
(Tài liệu chưa được thẩm định)
Nguồn:
Người gửi: Sharing is caring
Ngày gửi: 09h:41' 23-02-2022
Dung lượng: 550.6 KB
Số lượt tải: 26
Nguồn:
Người gửi: Sharing is caring
Ngày gửi: 09h:41' 23-02-2022
Dung lượng: 550.6 KB
Số lượt tải: 26
Số lượt thích:
0 người
Chào mừng cô và các bạn đến với phần thuyết trình của nhóm chúng em!
Thành viên:
Khổ 1: Bức tranh sông nước buồn, sầu, trôi nổi, phân li
•Câu 1: “Sóng gợn tràng giang buồn điệp điệp”
- Cụm từ “tràng giang”: một dòng sông dài vô tận.
- Thiên nhiên: ‘’sóng gợn’’ -> lăn tăn, gió nhẹ->tĩnh lặng
- Tâm trạng con người “buồn điệp điệp”:
+ Chất chứa nỗi buồn.
+ Sắc thái nỗi buồn: -> hữu hình-> tầng tầng, lớp lớp
-> dai dẳng, triền miên
-> thường trực
* Câu 2: “Con thuyền xuôi mái nước song song”
- Đối lập “con thuyền” >< “mái nước”
- Con thuyền: +lênh đênh, trôi dạt.
+nhỏ bé, đơn độc, lẻ loi.
+ buông xuôi, thụ động, phó mặc dòng nước đẩy đưa.
-> Tâm lý có phần chán chường, bế tắc, buông xuôi của những con người Việt Nam thời thuộc Pháp.
-Từ láy”song song” đối xứng “ điệp điệp”:tạo cho hai câu thơ nhịp thơ nhịp nhàng, chậm rãi
•Câu 3: “Thuyền về nước lại sầu trăm ngả”
-Nhân hóa “nước”-> con người->biết “sầu”, buồn
-Cặp động từ “đi”, “lại”-> ngược hướng, éo le, chia lìa
- “sầu trăm ngả”: lặn xuống dưới tầng sâu-> sâu sắc
* Câu 4: “Củi một cành khô lạc mấy dòng”
Thả xuống một hình ảnh sống sít của hiện thực: “củi một cành khô”
- Đảo ngữ “Củi” -> nhấn mạnh ->vô nghĩa, tầm thường, vô giá trị, chỉ là mẩu rơi vãi khô gẫy.
- “một cành khô” -> đơn độc, nhỏ bé, cạn kiệt sức sống
-> Tận cùng sự nhỏ bé, tầm thường, vô giá trị.
- “Lạc”: trôi dạt vô hướng.
- => Ẩn dụ cho những kiếp người nhỏ bé, bơ vơ giữa sự mênh mông của dòng đời. Đồng thời còn ẩn
dụ cho cái tôi lạc loài, bơ vơ trong Thơ mới.
Tổng kết : Nhà thơ Huy Cận đã vẽ nên một bức tranh mênh mang, rộng lớn nhưng buồn man mác trên sông Hồng, đồng thời thể hiện nỗi buồn về sự nhỏ nhoi, vô định của kiếp người.
Cảm ơn cô và các bạn đã lắng nghe!
Thành viên:
Khổ 1: Bức tranh sông nước buồn, sầu, trôi nổi, phân li
•Câu 1: “Sóng gợn tràng giang buồn điệp điệp”
- Cụm từ “tràng giang”: một dòng sông dài vô tận.
- Thiên nhiên: ‘’sóng gợn’’ -> lăn tăn, gió nhẹ->tĩnh lặng
- Tâm trạng con người “buồn điệp điệp”:
+ Chất chứa nỗi buồn.
+ Sắc thái nỗi buồn: -> hữu hình-> tầng tầng, lớp lớp
-> dai dẳng, triền miên
-> thường trực
* Câu 2: “Con thuyền xuôi mái nước song song”
- Đối lập “con thuyền” >< “mái nước”
- Con thuyền: +lênh đênh, trôi dạt.
+nhỏ bé, đơn độc, lẻ loi.
+ buông xuôi, thụ động, phó mặc dòng nước đẩy đưa.
-> Tâm lý có phần chán chường, bế tắc, buông xuôi của những con người Việt Nam thời thuộc Pháp.
-Từ láy”song song” đối xứng “ điệp điệp”:tạo cho hai câu thơ nhịp thơ nhịp nhàng, chậm rãi
•Câu 3: “Thuyền về nước lại sầu trăm ngả”
-Nhân hóa “nước”-> con người->biết “sầu”, buồn
-Cặp động từ “đi”, “lại”-> ngược hướng, éo le, chia lìa
- “sầu trăm ngả”: lặn xuống dưới tầng sâu-> sâu sắc
* Câu 4: “Củi một cành khô lạc mấy dòng”
Thả xuống một hình ảnh sống sít của hiện thực: “củi một cành khô”
- Đảo ngữ “Củi” -> nhấn mạnh ->vô nghĩa, tầm thường, vô giá trị, chỉ là mẩu rơi vãi khô gẫy.
- “một cành khô” -> đơn độc, nhỏ bé, cạn kiệt sức sống
-> Tận cùng sự nhỏ bé, tầm thường, vô giá trị.
- “Lạc”: trôi dạt vô hướng.
- => Ẩn dụ cho những kiếp người nhỏ bé, bơ vơ giữa sự mênh mông của dòng đời. Đồng thời còn ẩn
dụ cho cái tôi lạc loài, bơ vơ trong Thơ mới.
Tổng kết : Nhà thơ Huy Cận đã vẽ nên một bức tranh mênh mang, rộng lớn nhưng buồn man mác trên sông Hồng, đồng thời thể hiện nỗi buồn về sự nhỏ nhoi, vô định của kiếp người.
Cảm ơn cô và các bạn đã lắng nghe!
 







Các ý kiến mới nhất