Tuần 1. Tự thuật

- 0 / 0
(Tài liệu chưa được thẩm định)
Nguồn:
Người gửi: Phạm Thị Hải
Ngày gửi: 06h:48' 17-04-2020
Dung lượng: 546.8 KB
Số lượt tải: 33
Nguồn:
Người gửi: Phạm Thị Hải
Ngày gửi: 06h:48' 17-04-2020
Dung lượng: 546.8 KB
Số lượt tải: 33
Số lượt thích:
0 người
Cò lội bùn bắt tép
Tập đọc:
CÒ VÀ CUỐC
(Nguyễn Đình Quảng)
Thứ ba, ngày 14 tháng 4 năm 2020
Cò và Cuốc
Cò đang lội ruộng bắt tép. Cuốc thấy vậy từ trong bụi rậm lần ra, hỏi:
- Chị bắt tép vất vả thế, chẳng sợ bùn bắn bẩn hết áo trắng sao?
Cò vui vẻ trả lời:
- Khi làm việc, ngại gì bẩn hở chị?
Cuốc bảo:
-Em sống trong bụi cây dưới đất, nhìn lên trời xanh, thấy các anh chị trắng phau phau, đôi cánh dập dờn như múa, không nghĩ cũng có lúc chị phải khó nhọc thế này.
Cò trả lời:
-Phải có lúc vất vả lội bùn mới có khi được thảnh thơi bay lên trời cao. Còn áo bẩn muốn sạch thì khó gì!
Kiếm ăn xong, Cò tắm rửa, tấm áo lại trắng tinh, rồi cất cánh bay, đôi cánh dập dờn như múa.
* Giọng đọc toàn bài: vui, nhẹ nhàng
Giọng Cuốc: ngạc nhiên, ngây thơ.
- Giọng Cò: dịu dàng, vui vẻ.
LUYỆN ĐỌC:
lội ruộng
lần ra
bẩn
trắng phau phau
thảnh thơi
trắng tinh
Chia đoạn: 2 đoạn
Đoạn 1: Từ đầu… ngại gì bẩn hở chị?
Đoạn 2: Phần còn lại.
Cò và Cuốc
Cò đang lội ruộng bắt tép. Cuốc thấy vậy từ trong bụi rậm lần ra, hỏi:
-Chị bắt tép vất vả thế, chẳng sợ bùn bắn bẩn hết áo trắng sao?
Cò vui vẻ trả lời:
-Khi làm việc, ngại gì bẩn hở chị?
Cuốc bảo:
-Em sống trong bụi cây dưới đất, nhìn lên trời xanh, thấy các anh chị trắng phau phau, đôi cánh dập dờn như múa, không nghĩ cũng có lúc chị phải khó nhọc thế này.
Cò trả lời:
-Phải có lúc vất vả lội bùn mới có khi được thảnh thơi bay lên trời cao. Còn áo bẩn muốn sạch thì khó gì!
Kiếm ăn xong, Cò tắm rửa, tấm áo lại trắng tinh, rồi cất cánh bay, đôi cánh dập dờn như múa.
1.
2.
Luyện đọc câu văn dài:
Em sống trong bụi cây dưới đất, nhìn lên trời xanh, thấy các anh chị , đôi cánh như múa, không nghĩ cũng có lúc chị phải thế này.
/
/
/
/
//
trắng phau phau
trắng phau phau
dập dờn
dập dờn
khó nhọc
khó nhọc
Phải có lúc mới có khi được trời cao.
/
//
vất vả lội bùn
vất vả lội bùn
thảnh thơi bay lên
thảnh thơi bay lên
/
Giải nghĩa từ: Tìm cặp
Tập đọc: Cò và Cuốc
Cò đang lội ruộng bắt tép. Cuốc thấy vậy từ trong bụi rậm lần ra, hỏi:
- Chị bắt tép vất vả thế, chẳng sợ bùn bắn bẩn hết áo trắng sao?
Cò vui vẻ trả lời:
- Khi làm việc, ngại gì bẩn hở chị?
Câu 1:
Thấy Cò lội ruộng, Cuốc hỏi thế nào?
Thấy Cò lội ruộng Cuốc hỏi: Chị bắt tép vất vả thế, chẳng sợ bùn bắn bẩn hết áo trắng sao?
Câu 2: Vì sao Cuốc lại hỏi Cò như vậy?
Cuốc bảo:
- Em sống trong bụi cây dưới đất, nhìn lên trời xanh, thấy các anh chị trắng phau phau, đôi cánh dập dờn như múa, không nghĩ cũng có lúc chị phải khó nhọc thế này.
Cuốc lại hỏi Cò như vậy vì: nó thấy hàng ngày nhìn lên trời xanh, thấy Cò trắng phau phau, đôi cánh dập dờn như múa, không nghĩ có lúc Cò lại khó nhọc lội bùn, bắt tép như vậy.
Câu : Nghe Cuốc hỏi, Cò đã trả lời Cuốc thế nào?
Cò trả lời:
- Phải có lúc vất vả lội bùn mới có khi được thảnh thơi bay lên trời cao. Còn áo bẩn muốn sạch thì khó gì!
Kiếm ăn xong, Cò tắm rửa, tấm áo lại trắng tinh, rồi cất cánh bay, đôi cánh dập dờn như múa.
Cò đã trả lời Cuốc là : Phải có lúc vất vả lội bùn mới có khi được thảnh thơi bay lên trời cao. Còn áo bẩn muốn sạch thì khó gì!
Câu 3: Trong câu trả lời của Cò chứa một lời khuyên. Lời khuyên ấy là gì ?
Câu trả lời của Cò chứa một lời khuyên, đó là : phải có lúc lao động vất vả mới có lúc thảnh thơi, sung sướng.
Nội dung: Câu chuyện nói lên lao động thật đáng quý. Phải lao động, vất vả mới có lúc được thảnh thơi, sung sướng, ấm no.
Tập đọc:
CÒ VÀ CUỐC
(Nguyễn Đình Quảng)
Thứ ba, ngày 14 tháng 4 năm 2020
Cò và Cuốc
Cò đang lội ruộng bắt tép. Cuốc thấy vậy từ trong bụi rậm lần ra, hỏi:
- Chị bắt tép vất vả thế, chẳng sợ bùn bắn bẩn hết áo trắng sao?
Cò vui vẻ trả lời:
- Khi làm việc, ngại gì bẩn hở chị?
Cuốc bảo:
-Em sống trong bụi cây dưới đất, nhìn lên trời xanh, thấy các anh chị trắng phau phau, đôi cánh dập dờn như múa, không nghĩ cũng có lúc chị phải khó nhọc thế này.
Cò trả lời:
-Phải có lúc vất vả lội bùn mới có khi được thảnh thơi bay lên trời cao. Còn áo bẩn muốn sạch thì khó gì!
Kiếm ăn xong, Cò tắm rửa, tấm áo lại trắng tinh, rồi cất cánh bay, đôi cánh dập dờn như múa.
* Giọng đọc toàn bài: vui, nhẹ nhàng
Giọng Cuốc: ngạc nhiên, ngây thơ.
- Giọng Cò: dịu dàng, vui vẻ.
LUYỆN ĐỌC:
lội ruộng
lần ra
bẩn
trắng phau phau
thảnh thơi
trắng tinh
Chia đoạn: 2 đoạn
Đoạn 1: Từ đầu… ngại gì bẩn hở chị?
Đoạn 2: Phần còn lại.
Cò và Cuốc
Cò đang lội ruộng bắt tép. Cuốc thấy vậy từ trong bụi rậm lần ra, hỏi:
-Chị bắt tép vất vả thế, chẳng sợ bùn bắn bẩn hết áo trắng sao?
Cò vui vẻ trả lời:
-Khi làm việc, ngại gì bẩn hở chị?
Cuốc bảo:
-Em sống trong bụi cây dưới đất, nhìn lên trời xanh, thấy các anh chị trắng phau phau, đôi cánh dập dờn như múa, không nghĩ cũng có lúc chị phải khó nhọc thế này.
Cò trả lời:
-Phải có lúc vất vả lội bùn mới có khi được thảnh thơi bay lên trời cao. Còn áo bẩn muốn sạch thì khó gì!
Kiếm ăn xong, Cò tắm rửa, tấm áo lại trắng tinh, rồi cất cánh bay, đôi cánh dập dờn như múa.
1.
2.
Luyện đọc câu văn dài:
Em sống trong bụi cây dưới đất, nhìn lên trời xanh, thấy các anh chị , đôi cánh như múa, không nghĩ cũng có lúc chị phải thế này.
/
/
/
/
//
trắng phau phau
trắng phau phau
dập dờn
dập dờn
khó nhọc
khó nhọc
Phải có lúc mới có khi được trời cao.
/
//
vất vả lội bùn
vất vả lội bùn
thảnh thơi bay lên
thảnh thơi bay lên
/
Giải nghĩa từ: Tìm cặp
Tập đọc: Cò và Cuốc
Cò đang lội ruộng bắt tép. Cuốc thấy vậy từ trong bụi rậm lần ra, hỏi:
- Chị bắt tép vất vả thế, chẳng sợ bùn bắn bẩn hết áo trắng sao?
Cò vui vẻ trả lời:
- Khi làm việc, ngại gì bẩn hở chị?
Câu 1:
Thấy Cò lội ruộng, Cuốc hỏi thế nào?
Thấy Cò lội ruộng Cuốc hỏi: Chị bắt tép vất vả thế, chẳng sợ bùn bắn bẩn hết áo trắng sao?
Câu 2: Vì sao Cuốc lại hỏi Cò như vậy?
Cuốc bảo:
- Em sống trong bụi cây dưới đất, nhìn lên trời xanh, thấy các anh chị trắng phau phau, đôi cánh dập dờn như múa, không nghĩ cũng có lúc chị phải khó nhọc thế này.
Cuốc lại hỏi Cò như vậy vì: nó thấy hàng ngày nhìn lên trời xanh, thấy Cò trắng phau phau, đôi cánh dập dờn như múa, không nghĩ có lúc Cò lại khó nhọc lội bùn, bắt tép như vậy.
Câu : Nghe Cuốc hỏi, Cò đã trả lời Cuốc thế nào?
Cò trả lời:
- Phải có lúc vất vả lội bùn mới có khi được thảnh thơi bay lên trời cao. Còn áo bẩn muốn sạch thì khó gì!
Kiếm ăn xong, Cò tắm rửa, tấm áo lại trắng tinh, rồi cất cánh bay, đôi cánh dập dờn như múa.
Cò đã trả lời Cuốc là : Phải có lúc vất vả lội bùn mới có khi được thảnh thơi bay lên trời cao. Còn áo bẩn muốn sạch thì khó gì!
Câu 3: Trong câu trả lời của Cò chứa một lời khuyên. Lời khuyên ấy là gì ?
Câu trả lời của Cò chứa một lời khuyên, đó là : phải có lúc lao động vất vả mới có lúc thảnh thơi, sung sướng.
Nội dung: Câu chuyện nói lên lao động thật đáng quý. Phải lao động, vất vả mới có lúc được thảnh thơi, sung sướng, ấm no.
 







Các ý kiến mới nhất