Tuần 24. Đọc thêm: Nhớ đồng

- 0 / 0
(Tài liệu chưa được thẩm định)
Nguồn:
Người gửi: Trương Minh Kiệt
Ngày gửi: 15h:07' 08-04-2021
Dung lượng: 7.9 MB
Số lượt tải: 335
Nguồn:
Người gửi: Trương Minh Kiệt
Ngày gửi: 15h:07' 08-04-2021
Dung lượng: 7.9 MB
Số lượt tải: 335
Số lượt thích:
0 người
NHỚ ĐỒNG
~TỐ HỮU~
NHỚ ĐỒNG
Tác giả
Tác phẩm
Tổng kết
Phân tích
02
04
01
03
Tác giả
01
TỐ HỮU
(1920-2002)
-Ông tên thật là Nguyễn Kim Thành quê ở tỉnh Thừa Thiên-Huế.
-Là 1 nhà thơ tiêu biểu của thơ ca Cách mạng Việt Nam.
-Thơ ông luôn gắn bó và phản ánh chân thật những chặng đường Cách mạng Việt Nam.
-Thời trẻ, ông đã là 1 thanh niên tràn đầy lí tưởng.
Maybe you need to divide the content
Thủ bút của Tố Hữw
“Mỗi khi có gì chất chứa trong lòng, không nói ra, không chịu được thì lại cần thấy làm thơ.”
-Tố Hữu-
02
Tác phẩm
a. Hoàn cảnh sáng tác:
-Tố Hữu mới được kết nạp vào Đảng 1938, đang say sưa hoạt động phong trào thì bị bắt, thế giới nhà tù cô đơn.
-1939, nguy cơ đại chiến thứ hai bùng nổ. Pháp tập trung đàn áp phong trào cách mạng Đông Dương.
-29-4-1939, Tố Hữu bị chính quyền thực dân bắt ở Huế trong một đợt khủng bố Đảng Cộng Sản ở nhà lao Thừa Phủ, tại đây ông đã sáng tác bài thơ.
-Bài thơ nằm trong phần Xiềng xích của tập thơ “Từ ấy”.
Thể hiện tâm trạng nhớ quê hương da diết. Qua đó thể hiện nỗi khao khát tự do và nỗi oán hận bọn thực dân cướp nước.
b. Bố cục:
-Đoạn 1: Từ đầu đến "...thiệt thà": Nỗi nhớ da diết cuộc sống bên ngoài nhà tù.
-Đoạn 2: Tiếp theo đến "...ngát trời": Nỗi nhớ về chính mình trong những ngày chưa bị giam cầm.
-Đoạn 3: Còn lại: Trở lại thực tại trại giam cầm lòng trĩu nặng với nỗi nhơ triền miên.
03
Phân tích
- Bài thơ có lời đề “tặng Vịnh” (Nguyễn Chí Thanh) một người bạn đồng hương, cùng hoạt động cách mạng và cùng bị tù trong nhà giam Thừa Phủ. Có lẽ bài thơ được gợi hứng trực tiếp từ giọng hò của Vịnh trong những trưa tù cô quạnh:
“Gì sâu bằng những trưa thương nhớ
Hiu quạnh bên trong một tiếng hò!”
- Bài thơ gợi từ tiếng hò thân thuộc trở thành điệp khúc trở đi trở lại: Nỗi thương nhớ; nỗi
hiu quạnh.
- Bằng cách lặp đi lặp lại 4 lần hình ảnh một tiếng hò nhà thơ đã nói lên được sự đồng
cảm với tâm trạng cô đơn, cảm giác lạnh lẽo của người tù.
3. Phân tích:
- Giọng hò của người bạn tù đã gợi lên hình ảnh đồng quê, thức dậy trong lòng nhà thơ tình yêu quê hương, xóm làng:
3. Phân tích:
“ Đâu gió cồn thơm đất nhả mùi
Đâu ruồng tre mái thỏ yên vui
Đâu từng ô mạ xanh mơn mởn
Đâu những nương khoai ngọt sắn bùi?
Đâu những đường con bước vạn đời
Xóm nhà tranh thấp ngủ im hơi
Giữa dòng ngày tháng âm u đó
Không đổi, nhưng mà trồi cứ trôi…”
- Những câu hỏi trăn trở lặp đi lặp lại nhiều lần phản ánh nỗi nhớ thương, khắc khoải và hoài vọng đau đáu khôn nguôi:
“Gì sâu bằng những trưa hiu quạnh
Ôi ruộng đồng quê thương nhớ ơi!”
- Câu cảm thán được sử dụng, như một tiếng lòng của tác giả, không thể để mãi trong lòng nên đành thốt lên: “ôi ruộng đồng quê thương nhớ ơi!” . nhớ đến những trưa thương nhớ, đồng quê nhớ những thứ thân thuộc, tình thương mến dạt dào.
- Cuộc sống cơ cực của những người nông dân cơ cực,nhưng họ không thể làm mất đi vẻ đẹp khỏe khoắn, đáng yêu trong hình dáng và tâm hồn họ.
3. Phân tích:
Sự “cựa quậy” về tư tưởng ấy dã làm xê động cả điệp khúc của bài thơ.
- Giọng hò của người bạn tù đã gợi lên hình ảnh đồng quê, thức dậy trong lòng nhà thơ tình yêu quê hương, xóm làng:
3. Phân tích:
“ Đâu những lưng cong xuống luống cày
Mà bùn hi vọng nức hương ngây
Và đâu hết những bàn tay ấy
Vãi giống tung trời những sớm mai?
Đâu những chiều sương phủ bãi đồng
Lúa mềm xao xác ở ven sông
Vẳng lên trong tiếng xe lúa nước
Một giọng hò đưa hố não nùng.”
- Từ nỗi nhớ ấy, nghĩ về cảnh tù đày của bản thân, một chút chạnh lòng chợt len lỏi trong tâm khảm nhà thơ cách mạng:
3. Phân tích:
“Đâu dáng hình quen, đâu cả rồi
Sao mà cách biệt, quá xa xôi
Chao ôi thương nhớ, chao thương nhớ
Ôi mẹ già xa đơn chiếc ơi!
Đâu những hồn thân tự thuở xưa
Những hồn quen dãi gió dầm mưa
Những hồn chất phác hiền như đất
Khoai sắn tình quê rất thiệt thà!”
04
TỔNG KẾT
Nội dung:
- Bài thơ là tiếng lòng da diết với cuộc đời, cuộc sống tự do và say mê cách mạng, giàu cảm xúc và tâm trạng của một người chiến sĩ khao khát tự do và hành động.
- Nỗi nhớ đồng quê, con người, biểu hiện tình yêu da diết với cuộc sống bên ngoài nhà tù và bao trùm hơn hết là tình yêu Tổ quốc, khát vọng tự do.
Nghệ thuật:
- Hình ảnh gần gũi, quen thuộc, giản dị mộc mạc, đời thường.
- Sử dụng rất thành công biện pháp tu từ điệp ngữ, điệp cấu trúc.
- Giọng thơ da diết, sâu lắng, khắc khoải trong nỗi nhớ.
Vừa gợi nỗi nhớ thương vừa gợi nỗi buồn sâu xa thấm thía.
Thanks!
~TỐ HỮU~
NHỚ ĐỒNG
Tác giả
Tác phẩm
Tổng kết
Phân tích
02
04
01
03
Tác giả
01
TỐ HỮU
(1920-2002)
-Ông tên thật là Nguyễn Kim Thành quê ở tỉnh Thừa Thiên-Huế.
-Là 1 nhà thơ tiêu biểu của thơ ca Cách mạng Việt Nam.
-Thơ ông luôn gắn bó và phản ánh chân thật những chặng đường Cách mạng Việt Nam.
-Thời trẻ, ông đã là 1 thanh niên tràn đầy lí tưởng.
Maybe you need to divide the content
Thủ bút của Tố Hữw
“Mỗi khi có gì chất chứa trong lòng, không nói ra, không chịu được thì lại cần thấy làm thơ.”
-Tố Hữu-
02
Tác phẩm
a. Hoàn cảnh sáng tác:
-Tố Hữu mới được kết nạp vào Đảng 1938, đang say sưa hoạt động phong trào thì bị bắt, thế giới nhà tù cô đơn.
-1939, nguy cơ đại chiến thứ hai bùng nổ. Pháp tập trung đàn áp phong trào cách mạng Đông Dương.
-29-4-1939, Tố Hữu bị chính quyền thực dân bắt ở Huế trong một đợt khủng bố Đảng Cộng Sản ở nhà lao Thừa Phủ, tại đây ông đã sáng tác bài thơ.
-Bài thơ nằm trong phần Xiềng xích của tập thơ “Từ ấy”.
Thể hiện tâm trạng nhớ quê hương da diết. Qua đó thể hiện nỗi khao khát tự do và nỗi oán hận bọn thực dân cướp nước.
b. Bố cục:
-Đoạn 1: Từ đầu đến "...thiệt thà": Nỗi nhớ da diết cuộc sống bên ngoài nhà tù.
-Đoạn 2: Tiếp theo đến "...ngát trời": Nỗi nhớ về chính mình trong những ngày chưa bị giam cầm.
-Đoạn 3: Còn lại: Trở lại thực tại trại giam cầm lòng trĩu nặng với nỗi nhơ triền miên.
03
Phân tích
- Bài thơ có lời đề “tặng Vịnh” (Nguyễn Chí Thanh) một người bạn đồng hương, cùng hoạt động cách mạng và cùng bị tù trong nhà giam Thừa Phủ. Có lẽ bài thơ được gợi hứng trực tiếp từ giọng hò của Vịnh trong những trưa tù cô quạnh:
“Gì sâu bằng những trưa thương nhớ
Hiu quạnh bên trong một tiếng hò!”
- Bài thơ gợi từ tiếng hò thân thuộc trở thành điệp khúc trở đi trở lại: Nỗi thương nhớ; nỗi
hiu quạnh.
- Bằng cách lặp đi lặp lại 4 lần hình ảnh một tiếng hò nhà thơ đã nói lên được sự đồng
cảm với tâm trạng cô đơn, cảm giác lạnh lẽo của người tù.
3. Phân tích:
- Giọng hò của người bạn tù đã gợi lên hình ảnh đồng quê, thức dậy trong lòng nhà thơ tình yêu quê hương, xóm làng:
3. Phân tích:
“ Đâu gió cồn thơm đất nhả mùi
Đâu ruồng tre mái thỏ yên vui
Đâu từng ô mạ xanh mơn mởn
Đâu những nương khoai ngọt sắn bùi?
Đâu những đường con bước vạn đời
Xóm nhà tranh thấp ngủ im hơi
Giữa dòng ngày tháng âm u đó
Không đổi, nhưng mà trồi cứ trôi…”
- Những câu hỏi trăn trở lặp đi lặp lại nhiều lần phản ánh nỗi nhớ thương, khắc khoải và hoài vọng đau đáu khôn nguôi:
“Gì sâu bằng những trưa hiu quạnh
Ôi ruộng đồng quê thương nhớ ơi!”
- Câu cảm thán được sử dụng, như một tiếng lòng của tác giả, không thể để mãi trong lòng nên đành thốt lên: “ôi ruộng đồng quê thương nhớ ơi!” . nhớ đến những trưa thương nhớ, đồng quê nhớ những thứ thân thuộc, tình thương mến dạt dào.
- Cuộc sống cơ cực của những người nông dân cơ cực,nhưng họ không thể làm mất đi vẻ đẹp khỏe khoắn, đáng yêu trong hình dáng và tâm hồn họ.
3. Phân tích:
Sự “cựa quậy” về tư tưởng ấy dã làm xê động cả điệp khúc của bài thơ.
- Giọng hò của người bạn tù đã gợi lên hình ảnh đồng quê, thức dậy trong lòng nhà thơ tình yêu quê hương, xóm làng:
3. Phân tích:
“ Đâu những lưng cong xuống luống cày
Mà bùn hi vọng nức hương ngây
Và đâu hết những bàn tay ấy
Vãi giống tung trời những sớm mai?
Đâu những chiều sương phủ bãi đồng
Lúa mềm xao xác ở ven sông
Vẳng lên trong tiếng xe lúa nước
Một giọng hò đưa hố não nùng.”
- Từ nỗi nhớ ấy, nghĩ về cảnh tù đày của bản thân, một chút chạnh lòng chợt len lỏi trong tâm khảm nhà thơ cách mạng:
3. Phân tích:
“Đâu dáng hình quen, đâu cả rồi
Sao mà cách biệt, quá xa xôi
Chao ôi thương nhớ, chao thương nhớ
Ôi mẹ già xa đơn chiếc ơi!
Đâu những hồn thân tự thuở xưa
Những hồn quen dãi gió dầm mưa
Những hồn chất phác hiền như đất
Khoai sắn tình quê rất thiệt thà!”
04
TỔNG KẾT
Nội dung:
- Bài thơ là tiếng lòng da diết với cuộc đời, cuộc sống tự do và say mê cách mạng, giàu cảm xúc và tâm trạng của một người chiến sĩ khao khát tự do và hành động.
- Nỗi nhớ đồng quê, con người, biểu hiện tình yêu da diết với cuộc sống bên ngoài nhà tù và bao trùm hơn hết là tình yêu Tổ quốc, khát vọng tự do.
Nghệ thuật:
- Hình ảnh gần gũi, quen thuộc, giản dị mộc mạc, đời thường.
- Sử dụng rất thành công biện pháp tu từ điệp ngữ, điệp cấu trúc.
- Giọng thơ da diết, sâu lắng, khắc khoải trong nỗi nhớ.
Vừa gợi nỗi nhớ thương vừa gợi nỗi buồn sâu xa thấm thía.
Thanks!
 







Các ý kiến mới nhất